Nhạc nềnAfternoon_Garden

Thẩm Định Sư Danh Tiếng: Đập Tan Tin Đồn Đá Giả

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết ngoài biên thành Tuyết Nguyệt rít lên từng hồi cuồng bạo, nhưng bên trong Tổng bộ Băng Vân Các, không khí lại ngột ngạt và nóng bỏng đến mức cực hạn.


Tòa nhà ba tầng nguy nga được xây dựng hoàn toàn từ những khối đá băng tinh cực phẩm tỏa ra ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, lộng lẫy như một cung điện băng tuyết thu nhỏ giữa lòng thành phố biên cảnh hoang dã. Hôm nay, đại sảnh tầng một chật kín người. Giới thương nhân từ khắp vương triều, các quý tộc nhỏ địa phương, và cả những kẻ đầu cơ tích trữ đều đổ dồn về đây. Họ thì thầm, bàn tán, ánh mắt không ngừng dao động giữa sự hoài nghi và lòng tham lam.


"Nghe nói chưa? Ma thạch sưởi ấm giá rẻ của Băng Vân Các thực chất là đá độc! Thần điện hắc ám đang ngầm điều tra việc này đấy!"

"Đúng vậy, ta nghe người của Liễu gia hoàng thành nói, loại đá này chứa tạp chất hắc ám ăn mòn kinh mạch. Người nghèo dùng lâu ngày sẽ bị đóng băng linh hồn mà chết!"

"Nhưng mùa đông lạnh giá thế này, không dùng ma thạch của Băng Vân Các thì lấy gì sưởi ấm?"


Những lời đồn thổi ác ý như một dịch bệnh vô hình, được lan truyền bởi những kẻ tay sai do Liễu Đại Phú và Thẩm lão bản phái đến, đang gieo rắc nỗi hoang mang tột độ vào lòng người dân. Nếu không dập tắt tin đồn này ngay lập tức, đế chế kinh tế mà Diệp Tuyết Vân vừa đặt nền móng tại biên cương sẽ sụp đổ ngay từ trong trứng nước.


Giữa những tiếng xầm xì hỗn loạn, Diệp Tuyết Vân chậm rãi bước xuống từ cầu thang xoắn ốc bằng băng tinh. Nàng khoác trên mình chiếc áo choàng lông cừu thêu trận pháp phòng ngự ẩn bằng chỉ ngân tuyến, mái tóc đen dài buộc gọn sau gáy, để lộ gương mặt thanh tú, cao quý nhưng lạnh lùng như tuyết đầu mùa. Đôi mắt xanh băng của nàng quét qua đám đông, không hề chứa một chút hoảng sợ hay dao động nào. Sự tỉnh táo và thực dụng tột độ của một kẻ từng trải qua cái chết kiếp trước khiến nàng trông giống như một nữ hoàng đang chuẩn bị phán quyết lũ hề dưới chân mình.


Đứng sau lưng nàng là Tô Mộc, tổng quản sự trung thành, tay ôm chặt xấp sổ sách kế toán cốt lõi. Gương mặt hắn căng thẳng, nhưng khi nhìn thấy bóng lưng kiên định của tiểu thư, lòng hắn bỗng dịu lại.


Ở hai góc đối diện của đại sảnh, hai áp lực ma pháp khổng lồ đang lặng lẽ bao trùm, giữ cho đám đông hỗn loạn không dám có bất kỳ hành vi bạo lực nào.


Phía bên trái, Tần Hoài Dạ đứng khuất trong bóng tối của cột băng lớn. Hắn mặc bộ y phục đen thêu chỉ bạc hắc ám quý tộc, mái tóc đen dài xõa vai, đôi mắt đỏ rực đầy dằn vặt và hối hận không ngừng dán chặt vào Tuyết Vân. Sau khi thức tỉnh ký ức kiếp trước, nỗi sợ hãi mất nàng lần nữa khiến hắn điên cuồng bám theo nàng đến biên cương. Dù bị nàng lạnh lùng xua đuổi, hắn vẫn tự nguyện đứng gác ở đây, làm một lá chắn hắc ám câm lặng để bảo vệ nàng khỏi mọi sát cơ.


Phía bên phải, ngay trước cổng lớn, Đại tướng quân Tiêu Sóc Phong oai vệ đứng sừng sững. Hông hắn đeo Thanh Phong Kiếm bản mệnh, mười vạn thiết giáp quân của Tiêu gia do hắn chỉ huy đã phong tỏa toàn bộ vòng ngoài của Tổng bộ Băng Vân Các, tạo ra một bức tường thép bất khả xâm phạm. Ánh mắt chiến thần Thập cấp của hắn lạnh lùng quét qua đám đông thương nhân, khiến những kẻ có ý đồ xấu đều phải run rẩy cúi đầu.


Tuyết Vân khẽ liếc nhìn hai vị hôn phu phản diện cũ, khóe môi cong lên một nét giễu cợt nhạt nhòa. Nàng không hề động lòng trước sự chuộc tội đầy điên cuồng của họ; đối với nàng, sự hối hận của họ chỉ là những công cụ chính trị và lá chắn sống miễn phí để bảo vệ tài sản của nàng.


"Mọi người yên lặng!" Giọng nói trong trẻo nhưng mang theo hàn khí ma pháp của Tuyết Vân vang lên, dễ dàng đè bẹp mọi tiếng xầm xì trong đại sảnh. "Hôm nay, Băng Vân Các tổ chức buổi đại hội thẩm định công khai này để đập tan mọi lời vu khống hèn hạ của những đối thủ cạnh tranh bẩn thỉu. Để bảo đảm tính minh bạch tuyệt đối, ta đã mời đến đây vị thẩm định sư danh tiếng nhất vương triều Băng Phong."


Nàng vừa dứt lời, đám đông bỗng rẽ ra làm đôi. Một lão nhân quắc thước, mặc áo bào trắng thêu hoa văn tinh thể lấp lánh chậm rãi bước vào. Chòm râu dài trắng muốt thướt tha, đôi mắt sắc bén đầy tinh anh của ông quét qua đại sảnh. Trên tay ông cầm một chiếc kính lúp ma pháp khảm ngọc cổ kính – Thần Nhãn Thấu Kính.


"Đó là... Mục lão tiên sinh!"

"Trời đất! Thẩm định sư cấp cao nhất vương triều, người có lời nói quyết định vận mệnh của mọi mỏ ma thạch!"

"Băng Vân Các lại có thể mời được vị đại sư chính trực này sao?"


Đám thương nhân đối thủ ẩn nấp trong đám đông bắt đầu biến sắc. Họ biết rõ Mục lão tiên sinh nổi tiếng là người ghét sự gian lận thương mại, không một ai có thể dùng tiền bạc hay quyền lực để mua chuộc lời phán quyết của ông.


Tuyết Vân khẽ cúi đầu chào lão nhân: "Mục lão tiên sinh, trăm nghe không bằng một thấy. Hôm nay, xin ngài hãy dùng Thần Nhãn Thấu Kính để soi chiếu cấu trúc ma lực của viên Băng Tinh Ma Thạch cổ xưa này trước toàn thể vạn dân."


Nàng phất tay, Tô Mộc cung kính dâng lên một chiếc hộp nhung đỏ. Khi nắp hộp mở ra, một viên tinh thạch màu xanh băng cực phẩm, trong suốt không một tì vết, tỏa ra luồng hàn khí tinh khiết và sưởi ấm dịu nhẹ xuất hiện. Đó chính là Băng Tinh Ma Thạch cổ xưa, lõi năng lượng vô giá được khai thác từ sâu dưới lòng đất mỏ cổ biên thùy.


Mục lão tiên sinh nhìn thấy viên đá, đôi mắt già nua bỗng rực sáng. Ông run rẩy cầm lấy Thần Nhãn Thấu Kính, đưa lên mắt và bắt đầu soi chiếu cấu trúc ma lực sâu bên trong viên tinh thạch. Toàn bộ đại sảnh nín thở, tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tuyết rơi ngoài cửa.


Ngay trong khoảnh khắc căng thẳng ấy, một gã đàn ông gầy gò ẩn nấp sát bục lò kích hoạt năng lượng sưởi ấm của cửa hàng khẽ cử động. Hắn chính là kẻ phá hoại do Thẩm lão bản phái đến, trong tay ngầm giấu một gói bột độc hắc ám. Hắn định ném gói bột này vào lò kích hoạt để tạo ra làn khói đen độc hại giả mạo, nhằm chứng minh ma thạch của Tuyết Vân chứa độc tố.


Nhưng hành động lén lút của hắn không thể qua mắt được Tần Hoài Dạ.


Đôi mắt đỏ rực của vị gia chủ hắc ám lóe lên sát khí lạnh lẽo. Không cần vung tay, hắc vụ từ dưới chân hắn lặng lẽ bò lan trên sàn băng tinh, hóa thành những sợi xích bóng tối vô hình.


*Ảnh Phược Thuật!*


Cái bóng của tên phá hoại lập tức bị găm chặt xuống sàn đất. Cơ thể hắn cứng đờ, gói bột độc hắc ám bị đóng băng ngay trên tay hắn rồi vỡ vụn thành cát bụi. Tần Hoài Dạ lướt đi như một bóng ma, túm lấy cổ áo gã phá hoại và kéo hắn vào mật thất tối tăm phía sau mà không hề gây ra một tiếng động nhỏ nào. Kinh mạch của kẻ phá hoại bị hắc vụ ăn mòn vĩnh viễn, hắn thậm chí không thể hét lên một tiếng cứu mạng.


Tuyết Vân nhìn thấy cảnh tượng đó qua khóe mắt, nhưng nàng vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Nàng bước lên một bước, hướng về phía gã thương nhân đối thủ đang đứng đầu nhóm kích động tin đồn:


"Chu chưởng quầy, ngươi liên tục nói ma thạch của ta có độc. Vậy tại sao ngươi không dám đưa viên sưởi thạch của tiệm ngươi ra để Mục lão tiên sinh thẩm định cùng một lúc?"


"Ta... tiệm của ta bán đá chính thống hoàng gia, cần gì phải thẩm định với loại đá hoang dã của ngươi!" Gã thương nhân lắp bắp, mồ hôi hột chảy ròng ròng.


"Không dám sao?" Tuyết Vân lạnh lùng cười nhạt. Nàng kích hoạt năng lượng đặc thù "Thấu thị giá trị vật phẩm" thông qua đôi mắt trùng sinh. Trong tầm mắt của nàng, dòng chảy ma lực bên trong viên đá sưởi ấm mà gã thương nhân đang giấu trong tay hiện lên rõ mồn một với những vết nứt năng lượng hỗn loạn và độc tố hỏa hắc ám do chế tác cẩu thả.


Nàng chỉ tay thẳng vào viên đá của hắn: "Mục lão, xin hãy nhìn viên đá hỏa thạch của hắn. Kinh mạch đá bị rạn nứt, hỏa ma lực bạo tẩu không ổn định, chứa đầy độc tố lưu huỳnh ăn mòn phổi. Đó mới chính là loại đá độc đang hủy hoại sức khỏe người dân biên thành!"


Mục lão tiên sinh quay sang, dùng Thần Nhãn Thấu Kính quét qua viên đá của gã thương nhân. Sắc mặt ông lập tức trầm xuống, đầy giận dữ: "Càn quấy! Loại đá phế thải chứa đầy tạp chất hắc hỏa này mà cũng dám bán làm đá sưởi ấm sao? Đúng là lòng tham vô đáy!"


Đám đông vạn dân lập tức xôn xao, những ánh mắt phẫn nộ đổ dồn về phía gã thương nhân đối thủ. Hắn hoảng sợ quỳ sụp xuống, không biết phải giải thích thế nào khi trò bẩn bị vạch trần hoàn toàn.


Nhưng sự chú ý của Mục lão tiên sinh đã nhanh chóng quay trở lại viên Băng Tinh Ma Thạch cổ xưa của Tuyết Vân. Ông soi chiếu từng góc cạnh, cảm nhận dòng chảy năng lượng băng sương tinh khiết, hoàn hảo đến mức không tưởng nổi đang lưu chuyển bên trong viên đá.


Bỗng nhiên, cơ thể già nua của Mục lão tiên sinh run rẩy dữ dội. Chiếc Thần Nhãn Thấu Kính trên tay ông rơi bộp xuống bàn băng tinh. Đôi mắt ông trợn trừng, chứa đầy sự bàng hoàng, kính sợ tột độ.


Trước sự kinh ngạc của toàn bộ đại sảnh, vị thẩm định sư danh tiếng nhất vương triều bước lên một bước, hai đầu gối run rẩy rồi quỳ sụp xuống trước viên đá ma thạch màu xanh băng rực rỡ. Ông nghẹn ngào, giọng nói run rẩy vang vọng khắp không gian:


"Trời đất chứng giám... Đây... đây không phải là ma thạch sưởi ấm thông thường! Đây là Băng Tinh cực phẩm ngàn năm... chứa đựng nguồn năng lượng thanh tẩy tối cao của dòng họ Băng hoàng cổ đại! Nó không chỉ sưởi ấm hoàn hảo, mà còn có khả năng thanh tẩy hoàn toàn độc tố hắc ám và xoa dịu mọi cơn bạo tẩu ma lực! Đây là bảo vật cứu rỗi cả vương triều!"


*Ầm!*


Cả đại sảnh Tổng bộ Băng Vân Các như nổ tung trước lời tuyên bố chấn động của Mục lão tiên sinh. Giới thương nhân hoảng hốt, người dân biên thành reo hò trong nước mắt vui sướng, danh tiếng của Băng Vân Các lập tức được nâng tầm lên cấp độ độc quyền quốc gia.


Ngay trong khoảnh khắc vinh quang tột đỉnh ấy, cổng lớn của đại sảnh đột ngột mở ra. Luồng gió tuyết từ bên ngoài tràn vào, mang theo bóng dáng của một nam tử tuấn mỹ, nho nhã nhưng đầy kiêu ngạo đang bước xuống từ cỗ xe ngựa ma pháp Vân gia.


Vân Dạ Hành – Hội trưởng Thương hội liên minh Vân gia, vị hôn phu thứ ba kiếp trước – đã đặt chân vào đại sảnh, ánh mắt thâm trầm va chạm trực tiếp với đôi mắt xanh băng lạnh lùng của Diệp Tuyết Vân.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!