Sắc Lệnh Hoàng Thái Hậu & Cuộc Khủng Hoảng Nguyên Liệu
Kinh đô Hoàng thành Băng Phong vào những ngày cuối đông vẫn khoác lên mình vẻ nguy nga, tráng lệ nhưng ngột ngạt đến đáng sợ. Phía sau những bức tường thành bằng đá cẩm thạch trắng thêu chỉ vàng của hoàng cung, sự thối nát và âm mưu chính trị đang cuộn chảy như một dòng nước độc.
Trong tẩm điện lộng lẫy của Hoàng Thái Hậu, mùi trầm hương hắc ám tỏa ra nghi ngút, cố gắng che giấu đi sự lạnh lẽo u ám của quyền lực cũ. Liễu Thanh Mai quỳ rạp dưới sàn ngọc thạch, mái tóc búi cao quý phái giờ đây xộc xệch, nước mắt giàn giụa bên cạnh chiếc xe lăn của Diệp Hoài Nam. Gã tam thiếu gia ăn chơi trác táng ngày nào giờ chỉ còn là một phế nhân, hai bàn tay bị đóng băng vĩnh viễn thành những khối tinh thể xanh buốt, kinh mạch hỏa hệ tàn phế hoàn toàn. Tiếng khóc than thảm thiết của Liễu Thanh Mai vang vọng khắp điện thờ:
"Thái Hậu tôn quý! Xin Người hãy làm chủ cho mẫu tử chúng thần! Con nhóc phế vật Diệp Tuyết Vân kia đã hoàn toàn điên loạn rồi! Nó không chỉ hủy bỏ hôn ước hoàng gia, đoạn tuyệt gia tộc, mà còn dám ra tay tàn độc, phế đi hai tay của Hoài Nam ngay tại biên giới! Đây rõ ràng là hành vi mưu phản, tát thẳng vào mặt mũi của Diệp gia và hoàng thất!"
Ngồi trên phượng tọa, Hoàng Thái Hậu khẽ nheo đôi mắt phượng đầy nếp nhăn nhưng sắc bén như chim ưng. Bà ta không quan tâm đến sự sống chết của một kẻ vô năng như Diệp Hoài Nam, nhưng hành động dứt khoát và sự trỗi dậy kinh tế của Băng Vân Các tại biên thành Tuyết Nguyệt đang thực sự đe dọa đến quyền lực tuyệt đối của hoàng gia. Đặc biệt là khi mỏ Băng Tinh Ma Thạch cổ xưa – nguồn năng lượng sưởi ấm tối cao – lại nằm trong tay một kẻ phản nghịch.
"Lũ biên cương hoang dã, cậy có chút ma thạch liền nghĩ mình có thể đứng ngoài vương pháp sao?" Giọng nói của Hoàng Thái Hậu trầm thấp nhưng mang theo uy áp nặng nề của kẻ trị vì lâu năm. Bà ta khẽ phất tay, ra lệnh cho Triệu tổng quản đứng bên cạnh: "Truyền sắc lệnh ngầm của ta đến phòng thương mại hoàng gia. Phong tỏa toàn bộ các tuyến đường vận chuyển tơ lụa, bông sợi và nguyên liệu dệt thêu từ kinh đô hướng về biên thành Tuyết Nguyệt. Ta muốn xem, không có nguyên liệu dệt thêu, cái Vân Sương Các của nó lấy gì để sản xuất vải thêu ma pháp? Lấy gì để duy trì thương hội?"
Ngay trong ngày hôm đó, tại tổng bộ phòng thương mại hoàng gia, Tào quản sự – gã nam tử trung niên mập mạp với ngón tay đeo đầy nhẫn vàng hám lợi – đắc ý cười lớn. Hắn cầm lấy Thương Hội Quyền Ấn, ấn mạnh dấu triện ma pháp rực đỏ lên các văn bản phong tỏa tài chính. Hắn lầm bầm đầy hiểm độc:
"Diệp Tuyết Vân, ngươi nghĩ trốn ra biên cương là có thể tự do sao? Toàn bộ tài khoản tiền tệ, dòng tiền lưu chuyển của ngươi tại các ngân hàng hoàng thành đã bị ta cưỡng chế đóng băng hoàn toàn. Một đồng tiền vàng ngươi cũng đừng hòng rút ra!"
***
Ba ngày sau, tại biên thành Tuyết Nguyệt lạnh giá.
Bên trong phòng làm việc ấm áp của tổng bộ Băng Vân Các, không khí lại vô cùng căng thẳng. Tô Mộc – tổng quản sự trung thành – hớt hải chạy vào, trán lấm tấm mồ hôi dù bên ngoài bão tuyết đang gầm rú. Hắn vội vã báo cáo:
"Hội chủ! Đại sự không ổn rồi! Phòng thương mại hoàng gia vừa ban hành sắc lệnh phong tỏa toàn diện. Toàn bộ các đoàn xe chở tơ lụa thô và nguyên liệu dệt thêu của chúng ta từ hoàng thành đều bị tịch thu tại các trạm kiểm soát. Không chỉ vậy, Tào quản sự đã dùng Thương Hội Quyền Ấn để đóng băng tất cả các tài khoản tiền tệ của người tại kinh đô. Chúng ta hiện tại không thể chuyển tiền hay mua sắm bất kỳ nguyên liệu nào từ hoàng thành nữa!"
Trái ngược với sự hoảng hốt của Tô Mộc, Diệp Tuyết Vân vẫn ngồi tĩnh lặng bên bàn làm việc bằng đá băng tinh. Nàng chậm rãi nhấp một ngụm trà tuyết liên ấm áp, tà áo choàng lông cừu thêu trận pháp khẽ rủ xuống gối. Đôi mắt xanh băng của nàng không hề có một tia dao động hay sợ hãi nào, chỉ có sự tỉnh táo và thực dụng đến đáng sợ.
"Tô Mộc, ngươi theo ta bao lâu rồi, sao vẫn chưa học được sự điềm tĩnh?" Tuyết Vân khẽ đặt tách trà xuống, khóe môi cong lên một nét cười lạnh nhạt.
"Nhưng... Hội chủ, không có tơ lụa thô, xưởng thêu của Lục Kiều chỉ còn đủ nguyên liệu sản xuất trong vòng ba ngày nữa. Vải thêu ma pháp kháng phép là sản phẩm cốt lõi mang lại doanh thu lớn nhất cho Băng Vân Các hiện tại!" Tô Mộc lo lắng giải thích.
Tuyết Vân thản nhiên rút từ trong ngăn bàn ra một xấp khế ước vàng rực: "Về mặt tài chính, ngươi không cần lo lắng. Ta đã sớm đoán trước hoàng thất sẽ dùng đến đòn bẩn này. Từ nửa tháng trước, ta đã thông qua mạng lưới chợ đen của Thẩm Vô Song để rút sạch toàn bộ tiền mặt từ các ngân hàng hoàng thành về biên giới. Số tiền vàng vương triều hiện tại đang nằm an toàn trong mật thất của chúng ta, một đồng hoàng thất cũng không chạm vào được."
Tô Mộc bàng hoàng nhìn xấp khế ước, trong lòng dấy lên sự kính phục tột cùng trước trí tuệ và khả năng nhìn xa trông rộng của nữ chủ nhân trẻ tuổi. Nhưng hắn vẫn nhíu mày: "Còn vấn đề nguyên liệu dệt thêu thì sao? Hoàng thành phong tỏa đường bộ, chúng ta không thể tự sản xuất lụa thô tại vùng đất đóng băng này."
Tuyết Vân đứng dậy, bước đến bên bản đồ vương triều treo trên tường. Ngón tay thon dài của nàng lướt qua vùng biên giới phía Bắc, rồi dừng lại ở một biểu tượng hình đồng tiền vàng khổng lồ đặt tại trung tâm hoàng đô:
"Hoàng thất phong tỏa đường bộ của họ, nhưng họ quên mất rằng trên lục địa này, kẻ nắm giữ huyết mạch kinh tế thực sự không phải là hoàng cung mục nát kia, mà là Thương hội liên minh Vân gia. Vân gia nắm giữ độc quyền 90% nguồn nhập khẩu tơ lụa quý hiếm từ các quốc gia lân bang, và họ có đội vận tải bay ma pháp riêng tư có thể bỏ qua các sắc lệnh phong tỏa đường bộ của Hoàng Thái Hậu."
"Vân gia..." Tô Mộc rùng mình: "Nhưng Hội chủ, Vân gia do Vân Dạ Hành làm hội trưởng. Hắn... hắn là vị hôn phu thứ ba của người kiếp trước. Người từng hủy hôn ước với hắn ngay tại đêm tiệc hoàng thành. Vân Dạ Hành nổi tiếng là kẻ thực dụng, lạnh lùng, chỉ coi trọng lợi ích thương nghiệp. Hắn làm sao có thể giúp đỡ chúng ta?"
"Ta không cần hắn giúp đỡ, ta chỉ cần giao dịch sòng phẳng với hắn," Tuyết Vân lạnh lùng đáp, ánh mắt rực lên ý chí chiến đấu: "Vân Dạ Hành là một thương nhân thực dụng, vậy thì ta sẽ dùng thứ lợi ích mà hắn không thể từ chối để ép hắn phải hợp tác. Tô Mộc, chuẩn bị bút mực. Ta muốn gửi một bản kế hoạch kinh doanh độc quyền Băng Tinh Ma Thạch đến tổng bộ Vân gia."
***
Hai ngày sau, tại tổng bộ nguy nga của Thương hội liên minh Vân gia ở hoàng thành.
Trong căn phòng làm việc rộng lớn được trang trí bằng những loại gỗ ma pháp đắt đỏ nhất, Vân Dạ Hành đang ngồi thong thả gảy những hạt tính bàn trên chiếc bàn tính bằng pha lê ma pháp. Hắn mặc một bộ y phục lụa xanh thẫm thêu hoa văn sóng nước tinh tế, phong thái nho nhã, sắc sảo nhưng quanh thân luôn tỏa ra một luồng khí tức lạnh lùng, xa cách của kẻ nắm giữ dòng chảy tiền tệ vương triều.
*Cốc, cốc.*
Gã quản gia bước vào, cung kính dâng lên một phong thư thêu ấn ký phượng hoàng băng màu xanh nhạt: "Hội trưởng, có một bức thư yêu cầu gặp mặt và hợp tác được gửi đến từ biên thành Tuyết Nguyệt. Người gửi ký tên là... Diệp Tuyết Vân."
Động tác gảy bàn tính của Vân Dạ Hành đột ngột dừng lại. Cái tên "Diệp Tuyết Vân" vang lên khiến trái tim hắn bỗng nhiên nhói đau một cách kỳ lạ, một luồng sóng ma lực thủy hệ trong cơ thể hắn bỗng dao động nhẹ. Hắn khẽ nhíu mày, che giấu sự bất thường đó dưới vẻ mặt thờ ơ thường ngày:
"Diệp Tuyết Vân? Con nhóc phế vật bị Diệp gia trục xuất, kẻ đã điên cuồng hủy bỏ hôn ước hoàng gia ngay tại đêm tiệc sao? Nàng ta lấy tư cách gì để gửi thư cho ta? Đốt đi. Vân gia không giao dịch với những kẻ sa sút không có giá trị thương mại."
"Nhưng... Hội trưởng," gã quản gia run rẩy nói tiếp: "Nàng ta gửi kèm theo một bản kế hoạch kinh doanh độc quyền Băng Tinh Ma Thạch cực phẩm từ mỏ đá biên giới. Và... nàng ta nói nếu người từ chối, nàng ta sẽ áp dụng các biện pháp đặc biệt tại biên cảnh."
"Biện pháp đặc biệt?" Vân Dạ Hành cười nhạt, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt: "Một nữ phụ phế vật ở biên thùy hoang dã thì có thể làm gì được Vân gia?"
Thế nhưng, sự kiêu ngạo của vị hội trưởng trẻ tuổi không duy trì được lâu. Chỉ nửa ngày sau, một tin báo khẩn cấp từ các chi nhánh Vân gia tại biên thành Tuyết Nguyệt được truyền về bằng chim ma pháp:
"Báo cáo Hội trưởng! Toàn bộ năm chi nhánh lớn và các trạm trung chuyển hàng hóa của Vân gia tại biên cảnh Tuyết Nguyệt đã bị quân đội biên phòng của Đại tướng quân Tiêu Sóc Phong và Tổng đốc Tư Mã Trường Phong cưỡng chế tạm dừng hoạt động! Lý do họ đưa ra là để kiểm tra thuế quan biên giới đặc biệt đối với các mặt hàng tơ lụa nhập khẩu. Toàn bộ dòng chảy giao thương của chúng ta hướng ra nước ngoài đã bị đóng băng hoàn toàn!"
*Rắc!*
Chiếc bút lông ngọc trên tay Vân Dạ Hành bị hắn vô thức bóp gãy làm đôi. Gương mặt nho nhã của hắn giờ đây tràn ngập sự kinh ngạc và phẫn nộ.
Tiêu Sóc Phong? Tư Mã Trường Phong? Tại sao cả đại tướng quân nắm giữ binh quyền lẫn tổng đốc biên cảnh trung lập đều đồng loạt ra tay bảo vệ và hành động theo sự điều phối của một con nhóc phế vật như Diệp Tuyết Vân? Nàng ta đã dùng thủ đoạn gì để thao túng cả quân sự lẫn chính trị biên cương đến mức này?
Vân Dạ Hành thở dốc, lồng ngực hắn bỗng nhiên đập dồn dập đầy hỗn loạn. Hắn cầm lấy bức thư của Tuyết Vân đặt trên bàn, những ngón tay thon dài khẽ chạm vào nét chữ viết tay sắc sảo, dứt khoát mang theo khí tức băng sương lạnh nhạt của nàng.
Ngay trong khoảnh khắc ngón tay hắn tiếp xúc với bức thư, một cảm giác tò mò, dao động kỳ lạ và một nỗi bất an mơ hồ đột ngột dâng lên từ sâu trong linh hồn hắn, như thể có một sợi xích vô hình từ kiếp trước đang khẽ lay động, kéo căng lồng ngực hắn đau đớn.
Hắn nhìn chằm chằm vào cái tên "Diệp Tuyết Vân" ký dưới cuối thư, ánh mắt chuyển từ lạnh lùng sang thâm trầm khó lường. Hắn chậm rãi đứng dậy, ra lệnh cho quản gia bằng giọng nói khàn đặc đầy xao động:
"Chuẩn bị xe ngựa ma pháp. Ta sẽ đích thân tiến ra biên thành Tuyết Nguyệt để gặp vị hôn thê cũ 'phế vật' này."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!