Trừng Phạt Kẻ Phản Nghịch: Bài Học Đắt Giá
Không khí bên trong phòng VIP của sòng bạc ngầm thuộc Chợ đen Tuyết Nguyệt như đặc quánh lại. Ánh đèn dầu ma pháp chập chờn tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, hắt lên những bức tường đá loang lổ vết rỉ sét và ẩm mốc. Tiếng ồn ào hỗn loạn từ những sảnh cược bên ngoài vọng vào, nhưng bên trong căn phòng này, sự im lặng lại mang một áp lực nghẹt thở, lạnh lẽo tựa như một bãi tha ma ngập tràn tuyết trắng.
Diệp Hoài Nam nằm bò rạp dưới sàn đá, hơi thở dốc dập dồn đầy hỗn loạn. Khớp vai trái bị gãy từ cuộc đột nhập kho thuốc trước đó vẫn đang rỉ máu, từng cơn đau buốt thấu xương tủy truyền thẳng vào đại não khiến gương mặt hắn vặn vẹo, cắt không ra giọt máu. Nhưng nỗi đau đớn thể xác ấy chẳng là gì so với nỗi kinh hoàng đang bóp nghẹt trái tim hắn khi nhìn vào tờ giấy nợ khổng lồ trị giá mười vạn tiền vàng vương triều Băng Phong đang nằm trên bàn gỗ gụ.
Mười vạn tiền vàng. Con số đó là một vực sâu không đáy, đủ để dìm chết cả gia tộc họ Diệp vốn đang trên đà sa sút tại hoàng thành. Và trên tờ giấy nợ ấy, dấu huyết ấn rực đỏ mang hơi thở huyết mạch của hắn đang tỏa ra một luồng sáng đỏ sậm đầy ma mị, minh chứng cho một khế ước không thể chối cãi.
"Không... không thể nào..." Diệp Hoài Nam lầm bầm, giọng nói run rẩy như kẻ mất hồn. Hắn đảo mắt nhìn quanh, hy vọng tìm thấy một kẽ hở để chạy trốn, nhưng bốn tên hộ vệ chợ đen mặc giáp sắt đen sừng sững bên cạnh, những lưỡi đại đao hắc ám kề sát cổ hắn đã dập tắt mọi ảo tưởng hèn nhát.
Ở phía đối diện, Diệp Tuyết Vân vẫn ngồi tĩnh lặng trên chiếc ghế bọc da thú. Chiếc mặt nạ bạc che khuất nửa gương mặt thanh tú tuyệt mỹ của nàng, chỉ để lộ đôi mắt xanh băng trong vắt, lạnh lùng và dửng dưng đến đáng sợ. Nàng không thèm nhìn hắn lấy một cái, ngón tay thon dài khẽ lướt qua những trang của cuốn Sổ tay kinh tế Băng Vân đặt trên đùi, như thể sự sống chết của gã em trai ruột thịt trước mắt chẳng bằng một con số doanh thu của thương hội.
Sự dửng dưng ấy như một mồi lửa châm ngòi cho sự điên cuồng cuối cùng của kẻ sắp chết. Diệp Hoài Nam nhìn chằm chằm vào tờ giấy nợ trên bàn. Đầu óc hắn quay cuồng với một ý nghĩ điên rồ: Chỉ cần tiêu hủy tờ giấy này! Chỉ cần ngọn lửa của hắn thiêu rụi khế ước, không còn bằng chứng, chợ đen sẽ không thể ép hắn, Tuyết Vân cũng không thể dùng nó để tước đoạt đất đai biên giới của Diệp gia!
"Lũ rác rưởi các ngươi... nghĩ muốn bẫy ta sao?!"
Diệp Hoài Nam đột ngột gầm lên một tiếng đầy thú tính. Bằng một nỗ lực phi thường bất chấp bả vai trái bị gãy, hắn dồn toàn bộ hỏa ma lực Tam cấp còn sót lại trong đan điền vào bàn tay phải còn lành lặn. Một ngọn lửa đỏ rực, cuồng bạo bùng phát từ lòng bàn tay hắn, tỏa ra nhiệt lượng nóng bỏng xua tan cái lạnh giá của phòng VIP. Hắn chồm người dậy, lao thẳng về phía chiếc bàn gỗ gụ, bàn tay rực lửa vồ lấy tờ giấy nợ với ý định thiêu rụi nó thành tro bụi.
"Chết đi!"
Thế nhưng, Diệp Tuyết Vân thậm chí còn không thèm chớp mắt. Nàng vẫn ngồi yên vị trên ghế, chỉ có ngón tay trỏ khẽ búng nhẹ một cái vào không trung.
*Vút! Vút! Vút!*
Từ dưới gầm bàn đá và từ những khoảng không vô hình xung quanh Diệp Hoài Nam, hàng loạt những sợi xích bằng băng tinh trong suốt, sắc nhọn đột ngột bắn ra. *Băng tinh tỏa xích* – chiêu thức khống chế băng hệ trung cấp mới đột phá của Tuyết Vân, dưới sự dẫn dắt của dòng máu Băng hoàng cổ đại sơ bộ, mang theo một tốc độ và sức mạnh áp đảo tuyệt đối.
Những sợi xích băng tinh quấn chặt lấy cổ tay phải rực lửa của Diệp Hoài Nam trong vòng một nốt nhạc. Hàn khí cực hạn tỏa ra từ xích băng chạm vào ngọn lửa hỏa hệ, phát ra những tiếng 'xèo xèo' chói tai cùng làn khói trắng đục. Ngọn lửa cuồng bạo của hắn lập tức bị dập tắt hoàn toàn, không thể tiến thêm một phân nào đến gần tờ giấy nợ.
"A... A...!" Diệp Hoài Nam hét lên thảm thiết.
Hàn khí từ *Băng tinh tỏa xích* không phải là thứ băng sương thông thường. Nó lạnh buốt thấu xương, thâm nhập trực tiếp xuyên qua da thịt, điên cuồng tràn vào các kinh mạch hỏa hệ của hắn. Diệp Hoài Nam cảm thấy như có hàng vạn cây kim băng đang đâm dọc theo cánh tay, đóng băng dòng chảy ma lực đỏ rực trong cơ thể hắn.
Hắn điên cuồng dùng chân đạp mạnh vào chân bàn cược hòng lật đổ nó, nhưng gã hộ vệ khổng lồ Thạch Đột đã bước lên một bước. Bàn tay to lớn như hộ pháp của Thạch Đột nện thẳng xuống lưng Diệp Hoài Nam, đè chặt hắn xuống sàn đá lạnh giá như một con rùa bị lật úp, hoàn toàn không thể nhúc nhích.
"Tuyết Vân! Ngươi là đồ tiện nhân! Đồ súc sinh!" Diệp Hoài Nam vừa khóc lóc vừa gào thét, miệng ngậm đầy bụi bẩn trên sàn đá: "Ta là tam đệ của ngươi! Cha ruột Diệp Chấn sẽ không tha cho ngươi đâu! Lão tổ tông Diệp lão thái quân sẽ dùng gia pháp lôi hình tiên đánh chết ngươi! Gia tộc họ Diệp sẽ san bằng cái Băng Vân Các rác rưởi của ngươi!"
Nghe thấy những cái tên "Diệp Chấn", "Diệp gia", đôi mắt xanh băng của Tuyết Vân khẽ híp lại. Nàng từ từ đứng dậy, tà áo choàng lông cừu thêu trận pháp khẽ lay động, phát ra những tiếng xào xạc nhẹ nhàng trên sàn đá. Nàng bước đến trước mặt Diệp Hoài Nam đang bị đè sát đất, cúi người nhìn hắn bằng ánh mắt của một vị thần đang nhìn một con kiến hôi hèn mọn.
"Gia tộc họ Diệp?" Giọng nói của nàng trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng lạnh buốt như gió tuyết phương Bắc: "Diệp Hoài Nam, ngươi vẫn chưa tỉnh mộng sao? Từ đêm tiệc từ hôn tại hoàng thành, ta đã dùng huyết ấn cắt đứt hoàn toàn quan hệ với cái gia tộc thối nát đó rồi. Đối với ta, Diệp Chấn hay Liễu Thanh Mai chỉ là những kẻ thù sắp bước xuống địa ngục. Ngươi nghĩ ta sẽ sợ sự uy hiếp hèn nhát của một kẻ tàn phế như ngươi sao?"
Nàng khẽ phất tay, *Băng tinh tỏa xích* lập tức siết chặt hơn. Tiếng xương cốt kêu răng rắc vang lên ghê rợn trong phòng VIP. Hàn khí cực hạn điên cuồng tàn phá, đóng băng hoàn toàn các hỏa hệ kinh mạch trong hai bàn tay của Diệp Hoài Nam. Hắn gào lên đau đớn, cảm nhận rõ ràng hỏa hệ ma pháp Tam cấp mà hắn hằng tự hào đang bị rạn nứt, vỡ vụn và tiêu tán hoàn toàn. Tu vi của hắn đã bị bẻ gãy tận gốc.
Tuyết Vân rút từ trong ngực áo ra tờ khế ước thứ hai – khế ước chuyển nhượng toàn bộ quyền sở hữu đất đai nông nghiệp biên giới của Diệp gia tại Tuyết Nguyệt để gán nợ. Nàng đặt nó xuống trước mặt hắn, lạnh lùng nói:
"Ấn tay vào đây. Gán nợ toàn bộ đất đai biên giới của Diệp gia cho Băng Vân Các, hoặc là ta sẽ để Thẩm lão bản chặt đứt hai tay của ngươi ngay tại đây theo luật của chợ đen."
"Ta... ta không ký! Đó là sản nghiệp của gia tộc! Cha sẽ giết ta mất!" Diệp Hoài Nam khóc lóc thảm thiết, cố gắng rụt ngón tay lại.
"Ngươi không ký, thì ta ký thay ngươi."
Tuyết Vân cúi xuống, bàn tay thon dài thô bạo nắm lấy ngón tay cái đang rỉ máu của Diệp Hoài Nam, không chút nương tay ấn mạnh xuống phần ký tên của khế ước chuyển nhượng. Huyết ấn đỏ sậm bùng lên một tia sáng chói mắt, liên kết trực tiếp với tờ giấy nợ mười vạn tiền vàng trước đó. Khế ước hoàn thành. Toàn bộ đất đai nông nghiệp biên giới của Diệp gia chính thức thuộc về sở hữu hợp pháp của Băng Vân Các.
Tuyết Vân thu hồi khế ước, khẽ mỉm cười lạnh nhạt. Mảnh đất này sẽ là nơi nàng gieo trồng Tuyết Liên Hoa cực hạn để tự chủ nguồn dược liệu sưởi ấm và trị liệu, đập tan mọi sắc lệnh phong tỏa nguyên liệu của hoàng thất sau này.
Trong khi Diệp Hoài Nam đang rên rỉ đau đớn trên sàn, ở góc tối nhất của phòng VIP, nơi ánh sáng đèn ma pháp không thể chạm tới, một làn hắc vụ dày đặc khẽ dao động.
Tần Hoài Dạ đứng đó, ẩn mình hoàn toàn trong bóng tối nhờ ám hệ ma pháp Thập cấp. Hắn đã đứng quan sát từ đầu đến cuối trận đấu trí và trừng phạt này. Đôi mắt đỏ rực như máu của hắn dán chặt vào bóng lưng thanh mảnh của Tuyết Vân với một khát vọng độc chiếm điên cuồng hòa lẫn với nỗi dằn vặt, hối hận tột cùng từ kiếp trước.
Kiếp trước, hắn đã lạnh lùng đứng nhìn nàng bị Diệp gia hành hạ, bị Thần điện phán quyết là dị đoan. Kiếp này, hắn thề sẽ không để nàng phải bận tâm hay bẩn tay vì bất kỳ kẻ rác rưởi nào nữa. Hắn muốn chuộc tội, muốn dâng hiến toàn bộ vương quyền hắc ám dưới chân nàng.
Thấy Tuyết Vân đã lấy được khế ước đất đai, Tần Hoài Dạ khẽ động ngón tay thon dài dưới lớp áo choàng đen thêu chỉ bạc. Một luồng sóng truyền âm hắc ám vô hình, mang theo uy áp Thập cấp cực mạnh truyền thẳng vào tai Thẩm Vô Song:
*"Thẩm Vô Song, thu mua lại toàn bộ các khoản nợ chợ đen khác của Diệp Hoài Nam tại hoàng thành và biên giới. Dùng danh nghĩa Tần gia để mua. Ta muốn biến hắn thành kẻ nô dịch vĩnh viễn của chợ đen, không bao giờ được nhìn thấy ánh mặt trời, không bao giờ được xuất hiện trước mặt Tuyết Vân để làm phiền nàng nữa."
Thẩm Vô Song khẽ giật mình, kính một mắt pha lê khẽ dao động. Lão khẽ liếc nhìn về phía góc tối, nhận ra sự hiện diện của vị gia chủ hắc hám tối cao đầy đáng sợ kia. Lão khẽ cúi đầu, truyền âm đáp lại đầy cung kính: *"Tuân lệnh Tần gia chủ. Việc này bản tiệm sẽ xử lý sạch sẽ, biến gã Tam thiếu gia này thành một nô lệ khai thác mỏ đá vĩnh viễn dưới lòng đất."*
Tuyết Vân dường như cảm nhận được dao động ma lực hắc ám quen thuộc trong phòng, nàng khẽ quay đầu nhìn về phía góc tối. Nhưng Tần Hoài Dạ đã nhanh chóng thu liễm hoàn toàn khí tức, biến mất vào hư vô như một cái bóng không hề tồn tại. Nàng khẽ nhíu mày, rồi gạt bỏ sự nghi ngờ sang một bên. Đối với nàng, sự hối hận hay bảo vệ ngầm của Tần Hoài Dạ chỉ là một công cụ bảo mệnh thực dụng, nàng không cần động lòng.
"Thạch Đột, Khương Hải." Tuyết Vân lạnh lùng ra lệnh, giọng nói dứt khoát đưa Diệp Hoài Nam vào tử lộ vĩnh viễn: "Ném hắn trở lại xe ngựa, trục xuất về hoàng thành ngay trong đêm bão tuyết này. Hãy gửi hắn làm một món quà cảnh cáo đẫm máu dành cho Liễu Thanh Mai và Diệp Chấn."
"Rõ, Hội chủ!"
Thạch Đột gầm lên một tiếng, một tay xách cổ áo Diệp Hoài Nam lên như xách một bao tải rác rưởi. Hai bàn tay của Diệp Hoài Nam lúc này đã hoàn toàn bị đông cứng vĩnh viễn thành những khối tinh thể băng xanh buốt, kinh mạch tàn phế hoàn toàn, không bao giờ có thể ngưng tụ hỏa ma lực được nữa.
Hắn gào thét thảm thiết, tiếng khóc rống đầy tuyệt vọng vang vọng khắp đường hầm ngầm của chợ đen, kéo lê một vệt máu đỏ tươi trên sàn đá lạnh giá.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!