Bẫy Nợ Chợ Đen: Gậy Ông Đập Lưng Ông
Tiếng bánh xe gỗ nghiến sần sật trên nền tuyết lạnh của biên thành Tuyết Nguyệt vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng gió rít buốt xương ngoài màn rèm che kín mít. Bên trong cỗ xe ngựa thô sơ không có lấy một lò sưởi ma pháp, không khí lạnh lẽo như muốn đóng băng cả hơi thở.
Diệp Hoài Nam từ từ tỉnh lại sau cơn hôn mê do dược lực của bột thanh tẩm thảo dược. Ngay khi ý thức vừa quay trở lại, một cơn đau kịch liệt từ bả vai trái bị bẻ gãy truyền thẳng vào đại não, khiến hắn không tự chủ được mà hét thảm một tiếng. Hắn muốn vùng vẫy đứng dậy, nhưng nhận ra hai tay đã bị trói chặt ra sau lưng bằng dây thừng ngâm nước sắt lạnh ngắt, toàn thân cuộn tròn ở góc sàn xe bẩn thỉu.
"Câm miệng. Còn gào thét một tiếng nữa, ta sẽ bẻ gãy luôn khớp vai còn lại của ngươi."
Một giọng nói trầm khàn, oai nghiêm vang lên từ phía đối diện. Diệp Hoài Nam run rẩy ngước mắt lên, nhìn thấy Thạch Đột – gã hộ vệ khổng lồ của đoàn buôn Mộ Dung Sương – đang ngồi sừng sững như một ngọn núi đá. Bàn tay hộ vệ hộ pháp của gã khẽ vuốt ve chuôi của tấm khiên sắt nặng khảm băng thiết, ánh mắt lạnh lùng đầy sát khí khóa chặt lấy hắn. Bên cạnh Thạch Đột là Khương Hải, vị hộ vệ trưởng tiệm thuốc của Băng Vân Các, sắc mặt nghiêm nghị, tay đặt hờ trên chuôi trường đao.
Diệp Hoài Nam lập tức nuốt ngược tiếng thét vào trong, gương mặt xanh xao vì túng dục nay càng thêm cắt không ra giọt máu. Hắn đảo mắt nhìn quanh, cuối cùng dừng lại ở bóng người thanh mảnh đang ngồi tĩnh lặng ở góc xe bên kia.
Diệp Tuyết Vân ngồi đó, tà áo choàng lông cừu thêu trận pháp khẽ rủ xuống gối. Nàng không thèm liếc nhìn hắn lấy một cái, đôi mắt xanh băng trong vắt dán chặt vào cuốn Sổ tay kinh tế Băng Vân đang mở trên đùi, ngón tay thon dài khẽ lướt qua những dòng ghi chép về các sản nghiệp đất đai của Diệp gia tại vùng biên giới.
"Tuyết Vân... Đại tỷ! Ta là tam đệ của tỷ mà!" Diệp Hoài Nam khóc lóc, cố gắng dùng giọng điệu đáng thương để cầu xin: "Là mẹ kế Liễu Thanh Mai ép ta làm! Bà ta giữ mạng của mẫu thân ta ở hoàng thành, ta không có cách nào khác! Tỷ tha cho ta lần này đi, ta thề sẽ không bao giờ dám đến gần Băng Vân Các nữa!"
Tuyết Vân khẽ lật một trang sổ tay, giọng nói dửng dưng không chút ấm áp: "Ngươi nghĩ những lời nói dối vụng về đó có thể lừa được ta sao, Diệp Hoài Nam? Kiếp trước, mỗi lần ngươi trộm cắp vải vóc trong tiệm của ta để đi đánh bạc, ngươi cũng dùng chính bộ dạng đáng thương này để cầu xin. Để rồi sau đó, chính ngươi lại dắt người của Diệp gia đến tịch thu toàn bộ di vật của mẫu thân ta, sỉ nhục ta là thứ phế vật không xứng mang họ Diệp."
Diệp Hoài Nam trợn tròn mắt, trong lòng dâng lên một nỗi kinh hoàng tột độ. Kiếp trước? Nàng đang nói cái gì vậy? Nhưng ánh mắt lạnh lẽo, thấu suốt mọi dã tâm của nàng khiến hắn cảm thấy bản thân như một con cá nằm trên thớt, hoàn toàn bị lột trần.
"Hội chủ, chúng ta đã tới lối vào ngầm của Chợ đen Tuyết Nguyệt."
Tiếng của Tư Đồ Không vang lên từ phía ngoài rèm xe. Cỗ xe ngựa từ từ dừng lại trước một phế tích nhà kho hoang phế ở rìa phía nam biên thành.
Tuyết Vân khẽ đóng cuốn sổ tay lại, đứng dậy bước xuống xe. Thạch Đột không nói một lời, xách cổ áo Diệp Hoài Nam lên như xách một con gà con, lôi xộc hắn theo sau.
Vượt qua lớp sương mù dày đặc được tạo ra bởi trận pháp che mắt của chợ đen, lối vào ngầm hiện ra là một bậc thang đá dốc đứng dẫn sâu xuống lòng đất. Tuyết Vân lấy từ trong ngực ra một mảnh ma thạch sơ cấp ném cho tên gác cổng mang mặt nạ quỷ, rồi nhận lấy ba chiếc mặt nạ bạc đơn giản. Nàng đeo mặt nạ lên, che khuất gương mặt thanh tú tuyệt mỹ, chỉ để lộ đôi mắt xanh băng sắc bén.
Dưới lòng đất Chợ đen Tuyết Nguyệt là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Không khí đặc quánh mùi rỉ sét, lưu huỳnh, rượu rẻ tiền và mùi của những loại độc dược cấm. Tiếng la hét của những kẻ say xỉn, tiếng gầm rú của những con ma thú bị nhốt trong lồng sắt, và tiếng gieo xúc xắc vang lên liên hồi từ các sòng bạc ngầm tạo nên một thứ âm thanh hỗn loạn, điên cuồng. Giới quý tộc sa sút, lính đào ngũ, thổ phỉ và các thương nhân chợ đen qua lại nườm nượp, tất cả đều che giấu thân phận dưới những chiếc mặt nạ kỳ quái.
Thạch Đột áp giải Diệp Hoài Nam đi qua những con ngõ hẹp u tối, hướng thẳng về phía khu vực trung tâm – nơi tọa lạc của tiệm cầm đồ và sòng bạc lớn nhất chợ đen do Thẩm Vô Song làm chủ.
Cửa phòng VIP bằng gỗ sồi đen khảm xích sắt từ từ mở ra. Bên trong, Thẩm Vô Song đang ngồi ung dung sau chiếc bàn gỗ gụ lớn. Lão mặc một bộ áo dài lụa xám thêu hoa văn cổ kính, một mắt đeo kính pha lê ma pháp, bàn tay thon dài đang gảy nhẹ những hạt vàng trên chiếc Huyền Kim Toán Bàn, phát ra những tiếng 'lạch cạch' giòn giã đầy nhịp điệu.
"Hội chủ Diệp, ngài đến thật đúng hẹn." Thẩm Vô Song ngước mắt lên, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhã nhặn nhưng đầy xảo quyệt của một thương nhân cáo già. Khi ánh mắt lão lướt qua Diệp Hoài Nam đang bị trói chặt và khớp vai gãy nát, tia sáng trong mắt lão khẽ động: "Vị khách này... trông có vẻ hơi chật vật nhỉ?"
"Một kẻ phá hoại không biết tự lượng sức mình mà thôi, Thẩm lão bản." Tuyết Vân thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế bọc da thú đối diện, tà áo choàng khẽ vuốt phẳng. "Ta mang hắn đến đây để trả nợ cho sòng bạc của ngài. Nghe nói Tam thiếu gia của Diệp gia hoàng thành còn nợ chợ đen của ngài không ít tiền vàng chứ?"
Diệp Hoài Nam nghe thấy thế, lập tức tái mặt. Đúng vậy, trước khi đến biên thành, hắn đã nướng sạch số tiền mặt mang theo vào các sòng bạc chợ đen hoàng đô và biên cảnh, thậm chí còn ký nợ dưới danh nghĩa Diệp gia. Hắn không ngờ Tuyết Vân lại nắm rõ thông tin này đến thế.
Thẩm Vô Song khẽ gảy một hạt tính trên bàn tính vàng, cười híp mắt: "Hội chủ Diệp thật nhạy bén. Tam thiếu gia đây quả thực đang nợ sòng bạc của ta ba ngàn tiền vàng vương triều Băng Phong. Bản tiệm đang định gửi thư đòi nợ về Diệp phủ ở hoàng thành đây."
"Không cần phiền phức thế." Tuyết Vân gạt nhẹ vài hạt tuyết bám trên vai áo, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng sự áp đảo vô hình: "Hôm nay, ta sẽ cho hắn một cơ hội để tự trả nợ, thậm chí là thắng lại tự do của mình. Thẩm lão bản, bày bàn cược xúc xắc ma thạch hỏa hệ ra đi."
Diệp Hoài Nam nghe đến hai chữ "xúc xắc ma thạch hỏa hệ", đôi mắt ti hí của hắn đột ngột sáng lên một tia hy vọng điên cuồng. Hắn là ma pháp sư hỏa hệ Tam cấp, tuy tu vi bị phong tỏa một phần do khớp vai bị gãy, nhưng bản năng cờ bạc và kỹ năng thao túng hỏa ma lực của hắn đã ngấm vào xương tủy. Khối Hỏa Linh Châu giấu trong chiếc vòng tay của hắn vẫn chưa bị tịch thu, đó là bảo vật giúp hắn có thể lén lút cảm ứng và tráo đổi dòng chảy nhiệt lượng của xúc xắc hỏa hệ từ xa.
"Tuyết Vân! Ngươi nói thật chứ?" Diệp Hoài Nam thở dốc, giọng run rẩy vì phấn khích: "Nếu ta thắng, ngươi sẽ thả ta ra và xóa sạch nợ nần của ta tại chợ đen?"
"Ta chưa bao giờ nói đùa với kẻ sắp chết, Diệp Hoài Nam." Tuyết Vân lạnh lùng nhìn hắn: "Nhưng nếu ngươi thua, cái giá phải trả sẽ không đơn giản là ba ngàn tiền vàng đâu."
"Được! Ta cược!" Lòng tham và máu cờ bạc của gã phá gia chi tử lập tức trỗi dậy, lấn át hoàn toàn nỗi sợ hãi trước đó. Hắn nghĩ thầm, một con nhóc phế vật băng hệ sơ cấp như Tuyết Vân thì biết gì về xúc xắc ma thạch hỏa hệ? Trận cược này, hắn chắc chắn thắng.
Thẩm Vô Song khẽ phất tay. Một chiếc hộp bằng đồng cổ chứa ba viên xúc xắc chế tác từ quặng hỏa ma thạch đỏ rực được bày ra giữa bàn. Những viên xúc xắc khẽ tỏa ra những tia lửa nhỏ và nhiệt lượng ấm áp dưới ánh đèn mờ.
"Quy tắc rất đơn giản." Thẩm Vô Song thong thả giải thích: "Đoán điểm số lớn nhỏ. Người lắc là ta. Tam thiếu gia, ván đầu tiên, cược ba trăm tiền vàng vương triều Băng Phong. Hội chủ Diệp sẽ đứng ra bảo lãnh số tiền này cho ngươi."
Diệp Hoài Nam liếm môi, đôi mắt dán chặt vào chiếc hộp đồng.
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Thẩm Vô Song cầm chiếc hộp đồng lên, lắc mạnh. Những viên xúc xắc hỏa hệ va chạm vào thành hộp phát ra những tiếng giòn giã.
Tuyết Vân ngồi yên vị trên ghế, đôi mắt xanh băng khẽ nheo lại dưới lớp mặt nạ bạc. Nàng âm thầm kích hoạt năng lực đặc thù "Thấu thị giá trị vật phẩm" của đôi mắt trùng sinh. Trong nháy mắt, vách đồng dày của chiếc hộp trở nên trong suốt dưới tầm mắt nàng. Nàng nhìn thấy rõ ràng ba viên xúc xắc hỏa hệ đang xoay tròn, dòng chảy ma lực đỏ rực bên trong chúng hiển thị rõ rệt từng điểm số: bốn, năm, sáu – mười lăm điểm, Lớn.
Diệp Hoài Nam cũng đang âm thầm vận chuyển chút hỏa ma lực Tam cấp ít ỏi còn sót lại, thông qua viên Hỏa Linh Châu trên cổ tay khẽ cảm ứng nhiệt lượng tỏa ra từ chiếc hộp. Hắn cảm nhận được dao động nhiệt lượng cực lớn, đoán chắc là điểm số Lớn.
"Ta đặt Lớn!" Diệp Hoài Nam hét lên.
Tuyết Vân khẽ gật đầu với Thẩm Vô Song. Thẩm Vô Song mỉm cười, mở hộp đồng ra. Ba viên xúc xắc dừng lại ở mặt bốn, năm, sáu.
"Mười lăm điểm, Lớn. Tam thiếu gia thắng ván đầu tiên." Thẩm Vô Song gạt ba trăm tiền vàng sang phía Diệp Hoài Nam.
"Haha! Ta thắng rồi! Con nhóc phế vật, ngươi thấy chưa!" Diệp Hoài Nam cười ngạo nghễ, sự kiêu ngạo bẩm sinh của gã quý tộc sa sút lập tức quay trở lại. Hắn nghĩ Tuyết Vân quả thực vẫn ngu ngốc và dễ gạt như kiếp trước.
Tuyết Vân dửng dưng nhìn hắn, khóe môi khẽ cong lên một nét cười lạnh nhạt đầy tính toán. Đây chính là bước đầu tiên của bẫy nợ: dùng chiến thắng nhỏ để nuôi dưỡng lòng tham của con bạc đến mức cực hạn, khiến hắn tự nguyện bước vào tử lộ.
Ván thứ hai, ván thứ ba tiếp tục diễn ra. Diệp Hoài Nam thắng liên tiếp dưới sự điều khiển ngầm đầy tinh vi của Tuyết Vân. Mỗi lần Thẩm Vô Song lắc hộp, Tuyết Vân đều dùng Thấu thị giá trị vật phẩm nhìn thấu điểm số, rồi ngầm dùng một tia băng ma lực cực nhỏ bóp méo dòng chảy nhiệt lượng của xúc xắc để khớp hoàn hảo với dự đoán của Diệp Hoài Nam.
Số tiền thắng cược trên bàn đã lên tới năm ngàn tiền vàng vương triều. Diệp Hoài Nam hoàn toàn phát điên vì phấn khích, gương mặt vặn vẹo vì hưng phấn, mồ hôi nhễ nhại. Hắn cảm thấy mình hôm nay như được thần bài phù hộ, hỏa ma lực của hắn phối hợp với Hỏa Linh Châu hoạt động vô cùng hoàn hảo.
"Ván tiếp theo, ta muốn cược lớn! Ta muốn đặt tất cả năm ngàn tiền vàng này vào ván quyết định!" Diệp Hoài Nam gào lên, đôi mắt đỏ ngầu vì kích động.
Thẩm Vô Song khẽ liếc nhìn Tuyết Vân, nhận được cái gật đầu nhẹ của nàng, lão liền gảy mạnh Huyền Kim Toán Bàn, phát ra một tiếng 'xoạch' chói tai:
"Năm ngàn tiền vàng? Quá nhỏ đối với Chợ đen Tuyết Nguyệt của ta. Tam thiếu gia, nếu ngươi đã tự tin như thế, ta nâng mức cược lên gấp mười lần – năm vạn tiền vàng vương triều Băng Phong. Ngươi có dám nhận không?"
"Năm... năm vạn?!" Diệp Hoài Nam khựng lại, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng. Con số khổng lồ này nằm ngoài tầm tưởng tượng của hắn. Hắn lấy đâu ra năm vạn tiền vàng để chung nếu thua?
"Sao vậy? Tam thiếu gia cao quý của Diệp gia lại nhát gan thế sao?" Tuyết Vân khẽ cười giễu cợt, giọng nói đầy sự khinh bỉ dứt khoát: "Nếu không dám, thì hãy ngoan ngoãn ký giấy nợ ba ngàn tiền vàng ban đầu, rồi ta sẽ sai Thạch Đột áp giải ngươi về hoàng thành dâng cho cha ruột xử lý tội phá hoại tài sản của Băng Vân Các."
"Không! Ta không về!" Diệp Hoài Nam hét lên hốt hoảng. Hắn biết nếu về hoàng thành với hai bàn tay trắng và khớp vai bị gãy, Diệp Chấn sẽ đánh chết hắn vì làm mất thể diện gia tộc. Hơn nữa, hắn đang thắng liên tiếp, cơ hội thắng năm vạn tiền vàng đang ở ngay trước mắt.
"Nhưng... ta không có năm vạn tiền vàng mặt ở đây!" Diệp Hoài Nam cắn răng nói.
"Không sao." Thẩm Vô Song mỉm cười nhã nhặn, rút từ dưới bàn ra một tờ khế ước bằng da thú cổ kính: "Ngươi có thể dùng dấu ấn huyết mạch gia tộc Diệp gia để bảo chứng cho khoản vay này. Chỉ cần ký bằng huyết ấn của ngươi, sòng bạc của ta sẽ lập tức ứng trước cho ngươi năm vạn tiền vàng để chơi ván quyết định."
Diệp Hoài Nam nhìn tờ khế ước, lòng tham và sự liều lĩnh của kẻ nghiện ngập đã hoàn toàn che mờ lý trí của hắn. Hắn nghĩ thầm, chỉ cần ván này hắn dùng Hỏa Linh Châu để tráo xúc xắc chắc chắn thắng, hắn sẽ lấy được năm vạn tiền vàng, trả sạch nợ và trở nên giàu có, việc gì phải sợ cái khế ước này?
"Được! Ta ký!"
Diệp Hoài Nam nghiến răng, dùng bàn tay phải còn lành lặn ấn mạnh vào vết thương rỉ máu trên bả vai trái, rồi ấn dấu vân tay đẫm máu của mình lên tờ khế ước da thú. Huyết ấn gia tộc Diệp gia rực lên một tia sáng đỏ sậm rồi lặn ngầm vào thớ da, khế ước chính thức có hiệu lực pháp lý tối cao.
Thẩm Vô Song thu hồi khế ước, ánh mắt khẽ lướt qua Tuyết Vân đầy ẩn ý.
"Ván cược quyết định trị giá năm vạn tiền vàng, bắt đầu." Thẩm Vô Song cầm chiếc hộp đồng lên, lắc mạnh.
Lần này, Diệp Hoài Nam quyết định giở trò gian lận triệt để để bảo đảm chiến thắng. Hắn âm thầm kích hoạt viên Hỏa Linh Châu giấu dưới tay áo, dồn toàn bộ hỏa ma lực Tam cấp vào lòng bàn tay, cố gắng phóng ra một luồng nhiệt lượng nhỏ để tráo đổi mặt điểm số của viên xúc xắc bên trong chiếc hộp đồng theo ý muốn.
Thế nhưng, hắn không biết rằng mọi hành động lén lút của hắn đều bị chiếc kính một mắt pha lê – bảo vật Chân Giả Nhãn của Thẩm Vô Song – nhìn thấu hoàn toàn.
*Cạch!*
Thẩm Vô Song đột ngột đập mạnh chiếc Huyền Kim Toán Bàn xuống bàn, phát ra một luồng ma lực ám hệ Ngũ cấp mạnh mẽ, chấn động trực tiếp bẻ gãy luồng hỏa ma lực lén lút của Diệp Hoài Nam.
"Tam thiếu gia, trước mặt Thẩm Vô Song ta mà dám dùng Hỏa Linh Châu để gian lận tráo đổi xúc xắc sao?" Giọng nói của Thẩm Vô Song đột ngột trở nên lạnh buốt, đầy sát khí của một ông trùm chợ đen.
*Rầm!*
Cửa phòng VIP lập tức bị đẩy ra, bốn tên hộ vệ chợ đen mặc giáp sắt đen, tay cầm đại đao rỉ sét khảm ma thạch hắc ám xông vào, vây chặt lấy Diệp Hoài Nam. Những lưỡi đao sắc lạnh kề sát vào cổ hắn, khiến hắn hoảng sợ hét lên một tiếng, viên Hỏa Linh Châu trên cổ tay rơi bịch xuống bàn.
"Gian lận tại Chợ đen Tuyết Nguyệt, theo luật rừng ở đây, phải bị chặt đứt hai tay." Thẩm Vô Song lạnh lùng nói, ngón tay khẽ gõ lên bàn phím tính vàng.
"Không! Đừng chặt tay ta! Đại tỷ... Tuyết Vân cứu ta!" Diệp Hoài Nam khóc lóc thảm thiết, bò rạp dưới đất cầu xin Tuyết Vân.
Tuyết Vân thản nhiên nhấp một ngụm trà lạnh, ánh mắt xanh băng không có lấy một tia gợn sóng: "Thẩm lão bản, nể tình hắn là tam đệ của ta, hãy cho hắn một cơ hội cuối cùng để chuộc lỗi. Trận cược này vẫn tiếp tục, nhưng vì hắn đã gian lận, mức cược phải nâng lên gấp đôi – mười vạn tiền vàng vương triều Băng Phong. Nếu hắn thua, hắn sẽ nợ ta và ngài tổng cộng mười vạn tiền vàng. Ký bằng giấy nợ huyết ấn gia tộc hoàn chỉnh."
Mười vạn tiền vàng vương triều! Con số khổng lồ này đủ để mua đứt cả một tòa thành trì nhỏ ở biên giới, hoặc phá hủy hoàn toàn nền tảng tài chính của một gia tộc sa sút như Diệp gia.
Diệp Hoài Nam nghe đến con số đó, đại não hoàn toàn trống rỗng. Hắn biết mình đã rơi vào bẫy, nhưng nhìn những lưỡi đao đen kịt đang kề sát cổ, và sự tàn nhẫn dứt khoát trong mắt Tuyết Vân, hắn biết mình không còn lựa chọn nào khác. Nếu không ký, hắn sẽ bị chặt tay và chết ngay tại cái xó xỉnh tăm tối này.
"Ta... ta ký..." Diệp Hoài Nam run rẩy nói, nước mắt nước mũi giàn giụa.
Thẩm Vô Song nhanh chóng soạn thảo một tờ giấy nợ khổng lồ trị giá mười vạn tiền vàng vương triều Băng Phong, ghi rõ nếu không trả đủ trong vòng ba ngày, toàn bộ đất đai nông nghiệp biên giới thuộc sở hữu của Diệp gia tại Tuyết Nguyệt sẽ hoàn toàn thuộc về Băng Vân Các của Diệp Tuyết Vân.
Diệp Hoài Nam run rẩy ấn dấu tay đẫm máu của mình lên tờ giấy nợ mới. Huyết ấn rực sáng oanh một tiếng, khế ước nợ nần lớn nhất lịch sử biên cảnh chính thức được thiết lập.
"Tốt lắm." Tuyết Vân khẽ nhếch môi, ánh mắt rực sáng một tia lạnh lùng thực dụng tột cùng. Mảnh đất nông nghiệp biên giới kia chính là thứ nàng cần để tự chủ gieo trồng Tuyết Liên Hoa cực hạn sau này, hoàn toàn thoát khỏi sự bóp nghẹt nguyên liệu của hoàng thất.
"Ván cược quyết định, mở hộp." Tuyết Vân lạnh lùng ra lệnh.
Diệp Hoài Nam nín thở, dồn toàn bộ chút hy vọng mong manh cuối cùng vào chiếc hộp đồng. Hắn nghĩ, dù không thể dùng Hỏa Linh Châu gian lận, hắn vẫn có 50% cơ hội thắng tự nhiên.
Thẩm Vô Song từ từ mở nắp hộp đồng ra.
Ngay trong khoảnh khắc nắp hộp vừa hé mở, Tuyết Vân khẽ động ngón tay thon dài dưới tà áo choàng. Một luồng ma lực băng tinh trung cấp (Tam cấp) cực hạn, vô hình và lạnh buốt đột ngột phóng ra, thâm nhập xuyên qua thành đồng của chiếc hộp.
*Rắc!*
Một tiếng động cực nhỏ vang lên sâu bên trong lòng những viên xúc xắc hỏa hệ. Luồng hàn khí cực hạn của Tuyết Vân đã đóng băng hoàn toàn dòng chảy ma lực hỏa hệ bên trong chúng, khiến trọng lượng của các viên xúc xắc bị lệch đi trong tích tắc cuối cùng trước khi dừng lại.
Nắp hộp mở ra hoàn toàn.
Ba viên xúc xắc nằm im lìm trên mặt bàn. Mặt trên hiển thị điểm số: một, một, hai – bốn điểm, Nhỏ.
Diệp Hoài Nam đặt Lớn. Kết quả ra Nhỏ.
Hắn thua sạch. Thua một cách triệt để, không còn một mảnh giáp.
Khoảnh khắc nhìn thấy điểm số bốn điểm trên bàn, Diệp Hoài Nam như bị sét đánh ngang tai. Toàn thân hắn mềm nhũn, ngã quỵ xuống sàn đá lạnh giá, đôi mắt trợn trừng vô hồn nhìn tờ giấy nợ mười vạn tiền vàng rực đỏ huyết ấn gia tộc Diệp gia đang nằm trên tay Thẩm Vô Song.
"Không... không thể nào! Ta đã thắng liên tiếp cơ mà! Tại sao lại ra Nhỏ?! Các ngươi gài bẫy ta! Các ngươi gian lận!" Diệp Hoài Nam đột ngột điên cuồng gào thét, hắn cố chịu đựng cơn đau từ khớp vai gãy, vùng vẫy định chồm lên bàn cướp lại tờ giấy nợ hòng tiêu hủy nó.
"Bùng nợ tại Chợ đen Tuyết Nguyệt? Tam thiếu gia, ngươi đang coi thường luật lệ của ta sao?"
Thẩm Vô Song khẽ gảy nhẹ một hạt tính trên Huyền Kim Toán Bàn.
*Vút! Vút! Vút!*
Ngay lập tức, bốn tên hộ vệ chợ đen giáp sắt đen bước lên một bước. Những lưỡi đại đao rỉ sét mang theo ma lực hắc ám lạnh lẽo đồng loạt kề sát vào cổ Diệp Hoài Nam, lưỡi đao sắc bén khẽ cứa nhẹ vào da cổ hắn, rỉ ra vài giọt máu đỏ tươi.
Diệp Hoài Nam cứng đờ người, toàn thân run rẩy dữ dội dưới áp lực sát khí Thập cấp vô hình tỏa ra từ xung quanh phòng. Hắn hoảng loạn tột độ, nhận ra mình đã hoàn toàn rơi vào tử lộ không lối thoát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!