Nhạc nềnAfternoon_Garden

Sự Phá Hoại Của Tam Thiếu Gia

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết ngoài cửa sổ Tổng bộ Băng Vân Các vẫn rít gào không ngừng, thổi qua những khe đá băng tinh tạo nên những âm thanh u uẩn tựa như tiếng thở dài của linh hồn kiếp trước. Trong phòng làm việc rộng lớn ở tầng ba, Diệp Tuyết Vân ngồi tĩnh lặng trước bàn tùng tuyết. Bát canh tuyết liên tỏa ra ánh bạc lộng lẫy do Tiêu Sóc Phong tự tay nấu vẫn đặt ở góc bàn, làn khói ấm áp mang theo dược lực tinh khiết khẽ lượn lờ trong không khí lạnh giá.


Tuyết Vân dửng dưng dùng một chiếc ống nghiệm bằng thủy tinh ma pháp, cẩn thận trích xuất phần tinh hoa dược tính từ bát canh để đưa vào khay nghiên cứu. Đối với nàng, sự hối hận hay dằn vặt của Tiêu Sóc Phong không phải là thứ để nàng ban phát lòng khoan dung hèn mọn, mà là một nguồn tài nguyên quý giá cần được vắt kiệt để phục vụ cho sự sinh tồn của bản thân. Sự trùng sinh đã mài giũa trái tim nàng thành một khối băng tinh sắc bén, dứt khoát và thực dụng tuyệt đối.


*Cạch.*


Cửa sổ sát đất khẽ lay động dưới một luồng phong ma lực cực kỳ nhỏ nhẹ. Một cái bóng gầy gò khoác chiếc áo choàng màu xám tro, cơ thể gần như hòa lẫn hoàn toàn vào bóng tối và màn sương tuyết, linh hoạt lộn một vòng đáp xuống sàn phòng. Kẻ vừa xuất hiện chính là Tư Đồ Không – kẻ trộm tin tức nhanh nhạy nhất biên thành Tuyết Nguyệt, người sở hữu Phong hệ ma pháp Tứ cấp và chiếc Ẩn Phong Đấu Choàng độc nhất vô nhị.


Tư Đồ Không kéo chiếc mặt nạ vải xám xuống, khuôn mặt phổ thông lém lỉnh của hắn lộ ra một nụ cười nịnh nọt quen thuộc, nhưng ánh mắt lại vô cùng nghiêm túc khi hành lễ:


"Hội chủ, mạng lưới tình báo bóng tối của chúng ta tại cổng thành phía nam vừa bắt được một con cá lớn lẻn vào thành. Đúng như ngài dự đoán, Liễu Thanh Mai ở hoàng thành đã hoàn toàn phát điên sau thất bại của Trịnh thống lĩnh. Bà ta không dám dùng binh lực quân đội nữa, nên đã xúi giục đứa con trai ăn chơi trác táng của Diệp gia – Tam thiếu gia Diệp Hoài Nam – mang theo hỏa ma thạch và độc tố hắc ám lẻn vào biên thành."


Đôi mắt xanh băng của Tuyết Vân khẽ dao động. Diệp Hoài Nam.


Kiếp trước, gã em trai ăn chơi trác táng này thường xuyên trộm cắp tài sản trong tiệm vải của nàng để nướng vào các sòng bạc chợ đen. Mỗi lần bị phát hiện, hắn lại dùng danh nghĩa hiếu đạo và gia pháp để ép nàng im lặng, thậm chí còn nhổ nước bọt vào mặt nàng, sỉ nhục nàng là thứ phế vật không xứng mang họ Diệp. Khi nàng bị áp giải lên tế đàn hiến tế, chính hắn là kẻ đã đứng dưới đài cười hả hê, lớn tiếng đòi chia chác số trang sức còn lại của mẫu thân nàng.


"Hắn đang ở đâu?" Giọng nói của Tuyết Vân trong trẻo nhưng lạnh buốt, khiến Tư Đồ Không không tự chủ được mà rùng mình một cái.


"Hắn đang ẩn nấp trong con ngõ nhỏ phía sau kho thuốc của Tổng bộ," Tư Đồ Không nhanh nhảu báo cáo. "Tên ngu xuẩn đó mang theo một khối Hỏa Ma Thạch đang rò rỉ lửa hòng đốt cháy vách gỗ kho thuốc để tiêu hủy toàn bộ công thức thuốc ức chế ma lực bạo tẩu của chúng ta. Ngoài ra, hắn còn mang theo một lọ độc thủy hắc ám của Liễu gia, định ném xuống giếng nước sinh hoạt của tiệm thuốc để đầu độc công nhân."


Tuyết Vân đứng bật dậy, tà áo choàng lông cừu thêu trận pháp khẽ tung bay. Khóe môi nàng khẽ cong lên một nét cười lạnh nhạt đầy tính toán.


Diệp Hoài Nam tự mình dâng mạng đến tận cửa biên thành Tuyết Nguyệt, đây chẳng phải là cơ hội trời ban để nàng thâu tóm toàn bộ đất đai nông nghiệp biên giới của Diệp gia một cách hợp pháp sao? Kiếp trước, Diệp gia cướp đoạt mọi thứ của nàng; kiếp này, nàng sẽ dùng chính lòng tham và sự ngu xuẩn của Diệp Hoài Nam để bóp nghẹt tài chính của gia tộc sa sút đó.


"Tư Đồ Không, truyền lệnh cho Khương Hải. Bảo vệ nghiêm ngặt kho thuốc, nhưng không được đánh động bên ngoài," Tuyết Vân chậm rãi bước ra cửa, hàn khí quanh thân khẽ ngưng tụ thành những hạt sương băng nhỏ. "Ta muốn đích thân đi bắt ba ba trong rổ. Nhớ kỹ, kích hoạt trận pháp câm lặng xung quanh kho thuốc. Ta không muốn hai vị 'thần giữ cửa' ngoài hành lang kia xen vào việc riêng của ta."


"Tuân lệnh Hội chủ!" Tư Đồ Không ranh mãnh cười khẽ, thân hình một lần nữa hòa vào gió tuyết biến mất.


Tuyết Vân liếc nhìn ra hành lang, nơi Tần Hoài Dạ và Tiêu Sóc Phong vẫn đang đứng gác hai đầu như hai pho tượng đá câm lặng. Nàng khẽ hừ lạnh một tiếng, bước theo lối cầu thang ngầm đi xuống khu vực kho thuốc phía sau Tổng bộ. Nàng muốn tự mình giải quyết Diệp Hoài Nam để làm bàn đạp cho kế hoạch thâu tóm đất đai sắp tới, hoàn toàn không muốn mắc nợ hay dựa dẫm vào bất kỳ sự trợ giúp nào của hai vị hôn phu cũ Thập cấp kia.


***


Đêm đông biên cảnh tối tăm và ẩm ướt. Phía sau kho thuốc của Băng Vân Các, một cái bóng lén lút đang nép sát vào vách gỗ sồi sậm màu.


Diệp Hoài Nam thở hồng hộc, gương mặt xanh xao do túng dục tràn đầy sự căng thẳng và độc địa. Hắn run rẩy rút từ trong ngực ra một khối Hỏa Ma Thạch rực đỏ. Khối đá này đã được hắn dùng ma lực hỏa hệ Tam cấp kích hoạt sẵn, những tia lửa đỏ sậm liên tục rò rỉ ra ngoài, tỏa ra nhiệt lượng nóng rực làm tan chảy lớp tuyết mỏng dưới chân hắn.


"Con nhóc phế vật Diệp Tuyết Vân... dám phản bội gia tộc, dám hủy hoại danh tiếng của Lâm Anh tỷ tỷ!" Diệp Hoài Nam nghiến răng lẩm bẩm, đôi mắt ti hí hằn học nhìn vách gỗ kho thuốc. "Mẹ kế nói đúng, chỉ cần thiêu rụi cái kho thuốc chết tiệt này, hủy hoại công thức của ngươi, ngươi sẽ mất đi chỗ đứng tại biên thành và phải quỳ gối bò về hoàng thành cầu xin gia tộc tha thứ!"


Hắn đắc ý cười khẽ, áp khối Hỏa Ma Thạch đang rực lửa vào vách gỗ kho thuốc để làm nóng và bắt đầu bắt lửa.


Thế nhưng, ngay khi ngọn lửa đỏ sậm vừa chạm vào bề mặt gỗ sồi, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Không hề có tiếng gỗ cháy xèo xèo, cũng không có khói bốc lên. Một luồng hàn khí cực hạn, xanh biếc tựa như tinh thể băng tinh đột ngột từ sâu trong thớ gỗ bộc phát ra ngoài.


*Xoạt!*


Ngọn lửa trên khối Hỏa Ma Thạch lập tức bị dập tắt hoàn toàn bởi một lớp băng sương mỏng nhưng bất hoại. Hàn khí lạnh thấu xương truyền thẳng qua khối đá vào lòng bàn tay Diệp Hoài Nam, khiến hắn kinh hoàng rụt tay lại, khối ma thạch rơi bịch xuống nền tuyết lạnh vỡ đôi.


"Cái gì?! Trận pháp băng sương phòng ngự?!" Diệp Hoài Nam hoảng hốt trợn tròn mắt. Hắn không thể tin được một cái kho thuốc ở vùng biên cương hẻo lánh lại được bố trí trận pháp phòng ngự tinh vi đến mức này.


Không cam lòng thất bại, hắn nghiến răng, run rẩy rút ra một chiếc lọ thủy tinh chứa thứ chất lỏng màu tím sậm tỏa ra làn khói độc hắc ám ăn mòn. Đây là Độc Thủy Châm do mẹ kế Liễu Thanh Mai đưa cho hắn để hạ độc giếng nước sinh hoạt của tiệm thuốc. Hắn lén lút bò về phía giếng nước cổ ở góc sân, dùng bàn tay run rẩy mở nắp giếng, định đổ toàn bộ độc dịch xuống dưới.


Thế nhưng, khi nắp giếng vừa hé mở, một mùi hương thanh khiết, dịu mát của thảo dược chịu lạnh đột ngột xộc thẳng vào mũi hắn. Tuyết Vân đã sớm cho Lâm Duệ rải sẵn bột thanh tẩm thảo dược xung quanh miệng giếng và nguồn nước.


Ngay khi giọt độc thủy màu tím đầu tiên vừa rơi xuống, nó lập tức bị bột thanh tẩm vô hiệu hóa hoàn toàn, hóa thành một làn khói tím nhạt vô hại rồi tan biến vào không khí lạnh giá mà không để lại bất kỳ một dấu vết độc tính nào.


"Không... không thể nào! Tại sao mọi thứ lại bị phát hiện?!" Diệp Hoài Nam hoảng loạn tột độ, bước lùi lại vài bước, chiếc lọ độc trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất.


*Vút!*


Một âm thanh xé gió cực nhẹ vang lên. Trước khi Diệp Hoài Nam kịp nhận ra chuyện gì đang xảy ra, một bức màn ma pháp màu xám bạc vô hình đột ngột buông xuống, bao phủ toàn bộ khu vực sân sau kho thuốc. Trận pháp câm lặng của Tư Đồ Không đã được kích hoạt hoàn hảo, cô lập hoàn toàn mọi âm thanh và chấn động ma lực bên trong khu vực này với thế giới bên ngoài.


"Tam đệ, nửa đêm không ngủ ở hoàng thành hoa lệ, lại lặn lội đường sá xa xôi đến biên thành Tuyết Nguyệt của ta để làm phu quét rác sao?"


Một giọng nói lạnh lùng, trong trẻo tựa như tiếng băng tinh va chạm vang lên từ phía bóng tối của hành lang kho thuốc.


Diệp Hoài Nam giật nảy mình, lập tức quay đầu lại. Dưới ánh sáng mờ ảo của những viên đá băng tinh treo trên vách, Diệp Tuyết Vân chậm rãi bước ra. Nàng khoác trên mình chiếc áo choàng lông cừu thêu trận pháp lộng lẫy, gương mặt thanh tú tuyệt mỹ mang theo sự thờ ơ lạnh nhạt vô hạn. Đôi mắt xanh băng của nàng nhìn hắn như nhìn một kẻ sắp chết, không hề có một chút tình cốt nhục hay hơi ấm nào.


Đứng bên cạnh nàng là hộ vệ trưởng Khương Hải – một nam tử mạnh mẽ hông đeo trường đao lớn, ánh mắt cương trực nghiêm nghị khóa chặt lấy Diệp Hoài Nam.


"Diệp Tuyết Vân! Là ngươi... con nhóc phế vật phản nghịch!" Diệp Hoài Nam thấy Tuyết Vân xuất hiện, nỗi sợ hãi ban đầu bỗng chốc bị sự kiêu ngạo bẩm sinh lấn át. Hắn chỉ tay vào mặt nàng, gào thét đầy ngang ngược: "Ngươi dám hủy hôn ước hoàng gia, dám phá hủy tế đàn Diệp gia làm Lâm Anh tỷ tỷ bị thương! Ngươi có biết cha và mẹ kế đang phát lệnh truy nã ngươi trên toàn vương triều không? Mau giao ra công thức thuốc và mỏ Băng Tinh cho ta, rồi quỳ xuống chịu trói theo ta về hoàng thành tạ tội, nếu không gia tộc sẽ băm vằm ngươi ra làm muôn mảnh!"


Tuyết Vân nhìn gã em trai đang gào thét điên cuồng trước mặt, ánh mắt nàng khẽ hiện lên một tia giễu cợt sâu sắc. Kiếp trước nàng đã quá ngu muội khi luôn nhẫn nhục trước những lời đe dọa này. Kiếp này, chúng chỉ là những trò hề nực cười dưới mắt nàng.


"Băm vằm ta sao?" Tuyết Vân khẽ nâng bàn tay thon dài mảnh mai lên, ma lực băng tinh trung cấp bắt đầu dao động quanh các đầu ngón tay nàng. "Diệp Hoài Nam, ngươi vẫn ngu xuẩn và tự phụ như kiếp trước. Ngươi nghĩ đây là hoàng thành, nơi ngươi có thể cậy thế Diệp gia để làm càn sao?"


"Con nhóc chết tiệt! Ta là Tam thiếu gia Diệp gia, tu vi ma pháp hỏa hệ Tam cấp! Ngươi chỉ là một phế vật Nhất cấp, đi chết đi!"


Diệp Hoài Nam điên cuồng gầm lên, hắn kích hoạt Hỏa Linh Châu trên vòng tay, dồn toàn bộ ma lực hỏa hệ vào lòng bàn tay rách nát định phóng ra một quả hỏa cầu lớn hòng thiêu rụi Tuyết Vân và phá cửa trốn chạy.


*Hưu!*


Một quả hỏa cầu rực đỏ bùng cháy dữ dội lao thẳng về phía Tuyết Vân.


Tuyết Vân đứng yên không hề né tránh. Nàng khẽ vung tay phải, một sợi xích bằng băng tinh trong suốt, lạnh buốt và mang theo uy áp sắc bén đột ngột từ dưới sàn đá lao vút ra.


*Băng tinh tỏa xích!*


*Xoảng!*


Sợi xích băng tinh quất mạnh vào quả hỏa cầu, hàn khí cực hạn lập tức đóng băng và dập tắt ngọn lửa đỏ sậm ngay khi vừa kích hoạt trong không khí. Sợi xích không hề dừng lại, nó tựa như một con rắn băng linh hoạt, điên cuồng lao vút tới quấn chặt lấy hai chân Diệp Hoài Nam, đóng băng cứng ngắc đôi chân hắn xuống mặt sàn đá lạnh giá.


"Á!!!" Diệp Hoài Nam hét lên đau đớn khi hàn khí ăn mòn da thịt qua lớp giày da. Hắn điên cuồng dồn ma lực hỏa hệ định hòa tan lớp băng, nhưng vô ích. Ma pháp băng tinh trung cấp của Tuyết Vân, kết hợp với kháng tính hắc ám tuyệt đối, hoàn toàn áp chế ngọn lửa sơ cấp yếu ớt của hắn.


Thấy không thể phá vỡ xích băng, Diệp Hoài Nam hoảng loạn định dùng tay rút con dao găm găm hông để liều mạng tấn công cận chiến.


*Bịch!*


Khương Hải từ trên xà nhà ma pháp âm thầm nhảy xuống, di chuyển nhanh như một tia chớp kim hệ. Hắn vung một quyền nặng nề nện thẳng vào khớp vai của Diệp Hoài Nam, đồng thời bẻ ngược cánh tay đang cầm dao găm của hắn ra sau lưng.


*Rắc!*


Tiếng xương gãy giòn giã vang lên rõ mồn một trong không gian bị cô lập âm thanh bởi trận pháp câm lặng. Con dao găm rơi bịch xuống tuyết.


"Á!!! Tay của ta! Mẹ kiếp, các ngươi dám đánh gãy tay của ta!" Diệp Hoài Nam gào thét thảm thiết, gương mặt xanh xao vặn vẹo vì đau đớn cực hạn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng hòa vào nước mắt.


Khương Hải lạnh lùng đè chặt hắn xuống sàn đá lạnh giá, khóa chặt cánh tay còn lại khiến hắn hoàn toàn bất động. Một số thảo dược sơ cấp xếp ở kệ ngoài kho bị ám khói nhẹ do ngọn lửa ban đầu của quả hỏa cầu, nhưng toàn bộ kho thuốc cốt lõi vẫn hoàn toàn nguyên vẹn.


Tuyết Vân thong thả bước tới trước mặt Diệp Hoài Nam đang quỳ sụp dưới đất. Nàng cúi đầu nhìn gã em trai từng kiêu ngạo bắt nạt mình giờ đây đang khóc lóc thảm hại như một con chó hoang.


"Diệp Hoài Nam, ngươi có biết tại sao ta không giết ngươi ngay tại chỗ không?" Tuyết Vân lạnh lùng hỏi, giọng nói không có một chút dao động cảm xúc.


"Ngươi... ngươi không dám giết ta! Ta là Tam thiếu gia Diệp gia! Cha ruột Diệp Chấn sẽ không tha cho ngươi!" Diệp Hoài Nam dù đau đớn đến phát điên nhưng vẫn ngoan cố đe dọa, đôi mắt ti hí trừng lớn đầy nét hung ác hèn nhát.


"Ta không giết ngươi, không phải vì ta sợ Diệp Chấn hay cái danh nghĩa Diệp gia rách nát của ngươi," Tuyết Vân khẽ nâng cằm hắn lên bằng mũi giày da thú ấm áp, ánh mắt xanh băng đầy sự khinh bỉ. "Mà vì ngươi vẫn còn giá trị sử dụng. Mảnh đất nông nghiệp biên giới của Diệp gia tại Tuyết Nguyệt này... ta muốn nó. Và ngươi, chính là quân bài tốt nhất để ta ép Diệp Chấn phải tự tay dâng hiến mảnh đất đó cho ta."


Nàng quay sang Khương Hải, dứt khoát ra lệnh:


"Áp giải hắn xuống hầm ngầm. Tư Đồ Không, chuẩn bị xe ngựa bí mật. Đêm nay, chúng ta sẽ đưa Tam thiếu gia cao quý của Diệp gia đến Chợ đen Tuyết Nguyệt để chơi một ván bài lớn."


Diệp Hoài Nam hoảng sợ trợn tròn mắt khi nghe đến hai chữ "chợ đen". Hắn gào thét muốn bùng nợ, muốn phản kháng, nhưng Khương Hải đã nhanh chóng nhét một chiếc khăn tẩm bột thanh tẩm thảo dược gây mê vào miệng hắn, khiến tiếng gào thét biến thành những tiếng ứ ự yếu ớt trước khi hắn hoàn toàn lịm đi.


Tuyết Vân đứng một mình giữa sân sau kho thuốc lạnh giá, tà áo choàng lông cừu khẽ bay trong gió tuyết. Nàng nhìn khối Hỏa Ma Thạch vỡ đôi dưới đất, khóe môi khẽ cong lên một nét cười lạnh nhạt đầy dứt khoát. Cuộc chơi tài chính thâu tóm Diệp gia của nàng tại biên thành Tuyết Nguyệt, chính thức bắt đầu từ đêm nay.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!