Nhạc nềnAfternoon_Garden

Ghen Tuông Chiến Tuyến: Trận Chiến Ngầm Của Hai Gia Chủ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh bình minh của vùng biên cảnh Tuyết Nguyệt không bao giờ rực rỡ như ở hoàng thành. Nó chỉ là một dải sáng màu xám bạc yếu ớt, lười biếng xuyên qua những đám mây tuyết dày đặc, rọi xuống những bức tường bằng đá băng tinh cực phẩm của Tổng bộ Băng Vân Các. Tòa nhà ba tầng nguy nga mới dựng lên này đứng sừng sững giữa trung tâm biên thành, tỏa ra một luồng hàn khí thanh khiết, cô lập hoàn toàn sự hỗn loạn và bụi bặm của thế giới bên ngoài.


Trong văn phòng rộng lớn ở tầng ba, Diệp Tuyết Vân đang ngồi ung dung bên bàn làm việc bằng gỗ tùng tuyết ngàn năm. Trên bàn, chiếc Sổ tay kinh tế Băng Vân đang mở rộng, những dòng chữ viết tay thanh mảnh nhưng sắc sảo ghi chép chi tiết về mạng lưới tình báo thương nghiệp và sơ đồ phân phối ma thạch sưởi ấm. Nàng khẽ nâng tách trà tuyết liên ấm áp, làn khói mỏng bốc lên xoa dịu phần nào cơn đau buốt âm ỉ trong kinh mạch do phản phệ của xương tủy đóng băng.


Đối diện với nàng, lão thương nhân Bùi Cảnh đang thong thả vuốt chòm râu xám, đôi mắt thâm trầm như chứa đựng vạn quyển sách thế sự khẽ hiện lên một tia tán thưởng:


"Hội chủ, Trịnh thống lĩnh thất bại tháo chạy về hoàng đô chắc chắn sẽ kích hoạt cơn giận dữ lôi đình của Diệp gia và phòng thương mại hoàng gia. Nhưng điều lão phu không ngờ tới là ngươi lại có thể dễ dàng biến mười vạn quân biên phòng của Tiêu gia thành lá chắn công khai cho Băng Vân Các. Nghệ thuật ngoại giao ly gián này của ngươi, ngay cả những đại phú thương lão luyện nhất hoàng thành cũng phải cúi đầu."


Tuyết Vân đặt tách trà xuống, khóe môi khẽ cong lên một nét cười lạnh nhạt, thực dụng dứt khoát:


"Thầy Bùi quá khen rồi. Trên đời này không có thứ quyền lực nào vững chắc hơn sự hối hận và dằn vặt của kẻ mạnh. Tiêu Sóc Phong và Tần Hoài Dạ tự nguyện dâng hiến vương quyền và hắc hám ma pháp để cầu xin sự tha thứ của ta. Nếu ta không tận dụng họ làm công cụ bảo mệnh và giữ cửa không công, thì chẳng phải là quá lãng phí tài nguyên hay sao?"


Bùi Cảnh cười khẽ, gật đầu đầy đắc ý. Ông hiểu rõ tính cách của học trò mình – nàng không bao giờ để tình cảm cá nhân xen vào việc kinh thương. Sự trùng sinh đã mài giũa nàng thành một khối băng tinh sắc bén, chỉ tin vào tiền tài và sức mạnh tự thân.


"Tuy nhiên," Bùi Cảnh hạ thấp giọng, ánh mắt trở nên nghiêm túc. "Mạng lưới tình báo bóng tối của chúng ta ở cửa ngõ biên giới báo về, Liễu Thanh Mai đã bắt đầu mất kiên nhẫn. Diệp gia có thể sẽ dùng đến những thủ đoạn dơ bẩn hơn là ép buộc quân sự. Ngươi cần phải cẩn trọng."


"Ta biết," Tuyết Vân khép cuốn sổ tay lại, ánh mắt xanh băng lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa sổ. "Bất kỳ kẻ nào đến đây phá hoại Băng Vân Các, ta đều sẽ khiến chúng phải trả một cái giá đắt đỏ bằng máu và tiền tài."


Cùng lúc đó, tại khu bếp ngầm của Tổng bộ Băng Vân Các, một cảnh tượng kỳ lạ đang diễn ra khiến tất cả các đầu bếp và gia nhân phải đứng nép sát vào góc tường, không một ai dám thở mạnh.


Đại tướng quân Tiêu Sóc Phong – vị Thập cấp chiến thần oai phong lẫm liệt, người từng chỉ huy mười vạn thiết giáp quân đồ sát vạn quân trên chiến trường – lúc này đang lóng ngóng đứng trước một chiếc lò ma pháp rực lửa bạc. Hắn vẫn khoác trên mình bộ chiến giáp nhẹ đầy vết chém xước, nhưng hai bàn tay thô ráp, chằng chịt vết sẹo vốn chỉ quen cầm chuôi kiếm bản mệnh giờ đây lại đang cẩn thận múc từng thìa nước hồ tinh linh để nấu canh tuyết liên.


Gương mặt góc cạnh oai phong của hắn lúc này tràn ngập sự căng thẳng và tỉ mỉ, mồ hôi rịn ra trên trán. Hắn nhớ lại kiếp trước, khi Tuyết Vân còn bị ghẻ lạnh ở Diệp phủ, nàng từng bị nhiễm lạnh đến mức ho ra máu trong đêm đông. Lúc đó, nàng đã yếu ớt muttering rằng nàng thèm một bát canh tuyết liên ấm áp để xoa dịu cơn đau buốt xương tủy. Nhưng khi ấy, hắn đã làm gì? Hắn chỉ lạnh lùng quay lưng, coi nàng là một nữ phụ phiền phức và bỏ đi làm nhiệm vụ quân sự của hoàng thất.


Nỗi dằn vặt và hối hận tột cùng cào xé lồng ngực hắn mỗi khi nhìn thấy vết sẹo nhỏ sượt qua vai nàng. Hắn muốn tự tay nấu bát canh này, dùng chính ma lực chiến khí bạc của mình để lọc sạch mọi tạp chất, giữ lại phần dược tính tinh khiết nhất của đóa Tuyết Liên Hoa cực hạn để dâng lên nàng, dù chỉ để đổi lấy một ánh mắt nhìn nhạt của nàng.


"Đại tướng quân... để chúng nô tỳ làm thay cho..." Một nữ bộc run rẩy bước lên dâng lời.


"Cút ra!" Tiêu Sóc Phong khàn giọng quát, uy áp chiến thần vô tình bộc phát nhẹ khiến vách tường xung quanh chấn động. "Canh của nàng, phải do tự tay ta nấu!"


Hắn cẩn thận đổ canh vào một chiếc bát ngọc tinh xảo, dùng ma lực chiến khí bao bọc xung quanh để giữ nhiệt độ ấm áp hoàn hảo, rồi sải bước tiến lên tầng ba, hướng thẳng về phía văn phòng của Tuyết Vân.


Thế nhưng, ngay khi hắn vừa bước chân lên hành lang dẫn đến phòng nàng, nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm mạnh xuống mức đóng băng. Một làn sương mù màu đen kịt, đậm đặc và mang theo hơi thở hắc hám chết chóc đột ngột từ dưới sàn đá bốc lên, hóa thành một bức tường hắc vụ khổng lồ chặn đứng lối đi của hắn.


Từ trong bóng tối của hắc vụ, Tần Hoài Dạ chậm rãi bước ra. Hắn mặc bộ y phục đen thêu chỉ bạc hắc ám quý tộc, mái tóc đen dài xõa vai bay nhẹ trong luồng ma lực bạo loạn. Đôi mắt đỏ rực như máu của hắn dán chặt vào bát ngọc trên tay Tiêu Sóc Phong với sự ghen tuông điên cuồng và sát ý ngập trời.


"Tiêu tướng quân," Tần Hoài Dạ lạnh lùng lên tiếng, giọng nói trầm thấp chứa đựng uy áp Thập cấp hắc ám ma pháp khiến không khí xung quanh vặn vẹo. "Ngươi mang thứ rác rưởi đầy tạp chất chiến khí thô kệch này đến đây định làm hại kinh mạch 'Xương tủy đóng băng' của nàng sao? Cút ra ngoài! Tránh xa phòng của nàng ra!"


Tiêu Sóc Phong nheo mắt, sát khí bạc trên người bùng lên dữ dội, Thanh Phong Kiếm bên hông khẽ ngân lên tiếng kiếm reo sắc bén:


"Tần gia chủ, hắc ám ám vệ của ngươi chỉ biết trốn trong bóng tối như lũ chuột nhắt, lấy tư cách gì để phán xét canh tuyết liên ta tự tay nấu cho nàng? Kiếp trước ngươi lạnh lùng nhìn nàng bước lên đoạn đầu đài hiến tế, kiếp này lại muốn giả vờ làm kẻ si tình sao? Tránh ra, nếu không đừng trách chiến khí của ta vô tình phá hủy cái bóng của ngươi!"


"Ngươi tìm chết!"


Tần Hoài Dạ điên cuồng gầm lên. Nỗi đau đớn và hối hận kiếp trước bị khơi dậy khiến hắn hoàn toàn mất đi sự bình tĩnh thường ngày. Hắn không muốn làm phiền Tuyết Vân, nhưng sự ghen tuông lãnh thổ cực đoan khi thấy một nam nhân khác cố gắng tiếp cận nàng đã bóp nghẹt lý trí của hắn.


Hắn vung tay, luồng Hắc Ám Thực Hồn khổng lồ hóa thành những sợi xích bóng tối lao thẳng về phía Tiêu Sóc Phong. Tiêu Sóc Phong không hề né tránh, hắn vận chiến khí Thập cấp vào cánh tay, tạo ra một lá chắn ánh sáng bạc rực rỡ để cản phá đường tấn công.


*ẦM!*


Hai luồng ma lực đỉnh cao va chạm mạnh mẽ giữa hành lang chật hẹp. Để tránh làm sập tòa nhà và khiến Tuyết Vân nổi giận trục xuất, cả hai đều cực kỳ kiềm chế, không sử dụng các chiêu thức phá hoại vật lý diện rộng mà dồn toàn bộ sức mạnh vào việc giải phóng uy áp tinh thần lực Thập cấp cực hạn để đè bẹp đối phương.


Không khí trong hành lang bỗng chốc trở nên đặc quánh, áp suất tăng cao đến mức khiến các vách tường đá băng tinh xung quanh xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ tí tách. Hàn khí và hắc vụ quấn chặt lấy nhau, tạo ra một trận chiến ngầm kinh hoàng có thể bóp nghẹt linh hồn của bất kỳ pháp sư cấp thấp nào bước vào.


Dưới tầng một, Tô Mộc đang ngồi kiểm tra sổ sách kế toán thì đột nhiên mặt bàn gỗ rung lắc dữ dội. Những cuốn sổ tay tài chính xếp trên kệ gỗ tự động rơi rụng xuống đất, mực trong nghiên bị chấn động ma lực làm bắn tung tóe.


"Có chuyện gì vậy? Động đất sao?" Tô Mộc hốt hoảng đứng bật dậy.


"Không phải động đất, Tô quản sự!" Một gia nhân gác cổng mặt cắt không còn giọt máu chạy vào báo cáo. "Là... là Đại tướng quân và Tần gia chủ đang đấu pháp tinh thần lực ngoài hành lang tầng ba! Uy áp của hai vị Thập cấp sắp làm vỡ nát toàn bộ hệ thống cửa kính băng tinh của chúng ta rồi!"


Tô Mộc nghe xong suýt chút nữa ngất xỉu vì xót tiền. Mỗi tấm kính băng tinh cực phẩm đó đều tốn hàng chục đồng tiền vàng vương triều để chế tác! Hắn vội vàng nhặt xấp sổ sách bị rơi, cuống cuồng chạy lên tầng ba, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng bất chấp cái lạnh buốt xương của hành lang.


Khi Tô Mộc vừa bước lên đầu cầu thang, hắn lập tức bị luồng uy áp tinh thần lực khổng lồ đè nặng lên ngực, khiến hắn lảo đảo suýt quỵ xuống. Giữa hành lang, Tiêu Sóc Phong và Tần Hoài Dạ đứng đối diện nhau như hai pho tượng thần oai nghiêm, ánh mắt phóng ra những luồng tia chớp bạc và đen vặn vẹo không khí.


"Hai vị gia chủ tối cao! Xin hãy dừng tay!" Tô Mộc gào lên trong bất lực, tay ôm chặt xấp sổ sách bị rung lắc dữ dội. "Sổ sách tài chính và các bình gốm cổ của thương hội đang bị chấn động ma lực làm hư hại nghiêm trọng rồi! Xin hai vị thương xót cho dòng tiền của Băng Vân Các!"


Thế nhưng, hai kẻ điên vì ghen tuông hoàn toàn phớt lờ lời van nài của vị quản sự. Họ vẫn tiếp tục dồn ép tinh thần lực, cố gắng dùng uy áp của mình để buộc đối phương phải lùi bước trước cửa phòng Tuyết Vân.


*CẠCH!*


Tiếng khóa cửa ma pháp đột ngột vang lên rõ mồn một giữa tiếng gầm rú vô hình của ma lực.


Cánh cửa phòng làm việc của Tuyết Vân từ từ mở ra.


Một luồng khí lạnh tuyệt đối, tinh khiết và mang theo uy áp thanh tẩy tối cao của huyết mạch Băng hoàng cổ đại từ trong phòng tràn ra, lập tức đóng băng toàn bộ lớp hắc vụ của Tần Hoài Dạ và xé rách luồng chiến khí bạc của Tiêu Sóc Phong trong vòng một nốt nhạc.


Diệp Tuyết Vân bước ra ngoài hành lang. Nàng khoác trên mình chiếc áo choàng lông cừu thêu trận pháp lộng lẫy, mái tóc đen dài buộc gọn sau gáy tung bay nhẹ. Gương mặt thanh tú tuyệt mỹ của nàng lạnh lùng như tượng tạc, đôi mắt xanh băng quét qua hai nam nhân Thập cấp với sự khinh bỉ và chán ghét tột độ.


Nàng không hề do dự, vung tay phóng ra hai sợi Băng tinh tỏa xích dày đặc. Sợi xích băng tinh rít gió lao vút tới, quấn chặt lấy cổ tay của cả Tiêu Sóc Phong và Tần Hoài Dạ, đóng băng hoàn toàn luồng chiến khí và ma lực hắc ám đang bùng phát trong kinh mạch của họ.


*XOẢNG!*


Lớp hắc vụ vỡ vụn thành những hạt tinh thể đen, chiến khí bạc tắt ngấm. Cả hai vị gia chủ tối cao lập tức bị hàn khí cực hạn ép buộc phải thu hồi uy áp, đứng im lặng như hai đứa trẻ phạm lỗi trước mặt nàng.


"Các ngươi coi Tổng bộ Băng Vân Các của ta là đấu trường chợ đen sao?" Giọng nói của Tuyết Vân vang lên, trong trẻo nhưng lạnh buốt như sương muối, khiến cả hai Thập cấp chiến thần phải rùng mình cúi đầu. "Tô Mộc đang bận rộn điều phối sổ sách tài chính để mở rộng thương hội, các ngươi lại ở đây dùng uy áp làm loạn, phá hoại tài sản của ta?"


Tiêu Sóc Phong hé môi, vội vàng dâng bát canh tuyết liên lên, giọng nói khàn khàn đầy hèn mọn cầu xin:


"Tuyết Vân... ta không có ý làm loạn. Ta chỉ muốn tự tay nấu bát canh tuyết liên này cho nàng... Kinh mạch của nàng đang chịu phản phệ, canh này có thể làm ấm kinh mạch..."


Tần Hoài Dạ cũng cuống cuồng giải thích, ánh mắt đỏ rực đầy dằn vặt lo sợ nàng nổi giận:


"Tuyết Vân, ta chỉ sợ hắn mang tạp chất chiến khí làm tổn thương nàng. Nếu nàng muốn sưởi ấm kinh mạch, ta có thể dùng hắc hỏa tinh khiết nhất để thanh lọc cho nàng vĩnh viễn..."


Tuyết Vân khẽ nhếch môi đầy giễu cợt. Nàng bước tới, thản nhiên giật lấy bát ngọc canh tuyết liên từ tay Tiêu Sóc Phong. Nàng khẽ ngửi mùi hương, đôi mắt thấu thị giá trị vật phẩm lập tức nhìn thấu cấu trúc dược tính hoàn hảo bên trong.


"Canh tuyết liên cực phẩm, không có một chút tạp chất nào," Tuyết Vân lạnh lùng nhận xét, hoàn toàn không có một chút cảm động trước tấm chân tình của Tiêu Sóc Phong. "Thật tốt. Lâm Duệ đang thiếu nguyên liệu Tuyết Liên Hoa cực hạn để nghiên cứu công thức thuốc ức chế ma lực bạo tẩu cho các thợ mỏ. Bát canh này ta sẽ tịch thu để đưa vào phòng thí nghiệm dược lý của thương hội."


Sắc mặt Tiêu Sóc Phong thoáng qua một tia hụt hẫng và đau đớn, nhưng hắn nhanh chóng cúi đầu phục tùng: "Chỉ cần nàng cần... dùng vào việc gì cũng được."


Tuyết Vân xoay người, thản nhiên cầm lấy một xấp sổ sách tài chính dày cộp từ tay Tô Mộc, ném thẳng vào ngực của cả hai vị gia chủ tối cao. Tiếng giấy tờ va đập vang lên khô khốc giữa hành lang câm lặng.


"Nếu hai vị gia chủ Thập cấp đã rảnh rỗi đến mức muốn dùng uy áp tinh thần để đấu mắt," Tuyết Vân lạnh lùng ra lệnh, ánh mắt không chút hơi ấm nhìn thẳng vào họ. "Thì câm miệng lại cho ta! Tần Hoài Dạ, ngươi mang xấp sổ sách chi tiêu ám vệ này đi kiểm toán cho rõ ràng. Tiêu Sóc Phong, ngươi mang sơ đồ phòng ngự biên giới này đi bố trí lại các trạm gác cho mỏ Băng Tinh của ta. Chia ca canh gác bên ngoài hành lang này một cách hòa bình. Bất kỳ ai dám bộc phát một tia ma lực làm rung lắc sổ sách của Tô Mộc một lần nữa..."


Nàng khẽ dùng lực ngón tay, hai sợi Băng tinh tỏa xích siết chặt khiến kinh mạch của họ đau buốt:


"Ta sẽ lập tức kích hoạt khế ước liên kết sinh mệnh ngược để trục xuất kẻ đó khỏi Biên thành Tuyết Nguyệt vĩnh viễn!"


"Ta tuân mệnh, chủ nhân của ta," Tần Hoài Dạ cúi đầu cung kính, nhận lấy xấp sổ sách hắc ám với vẻ mặt cam chịu và đầy khát vọng phục tùng.


"Ta sẽ đi bố trí quân đội ngay lập tức," Tiêu Sóc Phong ôm lấy bản đồ phòng ngự, ánh mắt xám bạc kiên định nhìn nàng. "Sẽ không để bất kỳ kẻ nào làm phiền nàng làm việc."


Tuyết Vân không thèm nhìn họ thêm một lần nào, nàng xoay người bước thẳng vào phòng làm việc, đóng sầm cửa ma pháp lại trước mặt hai nam nhân đang đứng ngơ ngác ngoài hành lang.


Tô Mộc đứng bên cạnh thở phào nhẹ nhõm, vội vàng ôm lấy đống sổ sách còn lại chạy nhanh xuống lầu để tránh bầu không khí ngột ngạt ghen tuông giữa hai vị Thập cấp.


Ngoài hành lang, Tiêu Sóc Phong và Tần Hoài Dạ lặng lẽ đứng đối diện nhau ở hai đầu vách đá. Họ không dám bộc phát một tia ma lực nào nữa, nhưng ánh mắt phóng ra sát khí vẫn đầy sự cạnh tranh khốc liệt. Họ im lặng chia ca canh gác, tự biến mình thành hai bức tường sắt bất khả xâm phạm bảo vệ Tổng bộ Băng Vân Các trong sự phục tùng hèn mọn dưới chân nữ vương của mình.


Tuy nhiên, giữa bầu không khí yên bình giả tạo của biên thành Tuyết Nguyệt, ở phía cổng thành phía nam hoang vắng, một cỗ xe ngựa thô sơ nhếch nhác đang từ từ tiến vào.


Một gã nam tử gầy gò, mặc y phục gấm vóc xộc xệch nhưng đầy bụi bặm bước xuống xe. Gương mặt hắn xanh xao do túng dục, đôi mắt nhỏ ti hí đầy nét xảo quyệt hiểm độc nhìn chằm chằm về phía tòa nhà băng tinh lộng lẫy của Băng Vân Các ở phía xa. Trong tay hắn, một viên Hỏa Ma Thạch sơ cấp đang rò rỉ ra những tia lửa đỏ sậm đầy nguy hiểm.


Chính là tam thiếu gia ăn chơi trác táng của Diệp gia – Diệp Hoài Nam. Hắn đã âm thầm thâm nhập vào biên thành Tuyết Nguyệt dưới sự chỉ dẫn tàn nhẫn của mẹ kế Liễu Thanh Mai, mang theo âm mưu bẩn thỉu chuẩn bị thiêu rụi di sản của mẫu thân Tuyết Vân.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!