Đòn Bẩy Quân Sự: Sự Nhượng Bộ Của Chiến Thần
Gió tuyết rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của Đèo Gió Hú, cuốn theo những bông tuyết lạnh buốt nện thẳng vào những vách đá loang lổ vết nứt ma pháp. Dưới chân vách đá cao vút, bầu không khí ngưng trệ đến mức đóng băng cả hơi thở.
Đại tướng quân Tiêu Sóc Phong – vị Thập cấp chiến thần oai phong lẫm liệt của vương triều Băng Phong – lúc này vẫn đang quỳ sụp một gối dưới nền tuyết lạnh. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm chuôi kiếm đồ sát vạn quân trên chiến trường giờ đây lại đang run rẩy nâng cao thanh kiếm bản mệnh Thanh Phong Kiếm, dâng thẳng về phía Diệp Tuyết Vân. Ánh mắt hắn đỏ rực, ngập tràn sự hoảng loạn, dằn vặt và một nỗi hối hận tột cùng đang cào xé linh hồn. Hắn run rẩy cầu xin, giọng nói khản đặc như rách ra giữa gió lạnh:
"Mười vạn quân biên phòng của Tiêu gia nguyện làm lá chắn sống dưới chân nàng... thề chết bảo vệ biên cương của nàng... Xin nàng... đừng xa lánh ta..."
Đứng cách đó vài bước, Tần Hoài Dạ – vị gia chủ hắc ám Thập cấp – đang siết chặt hai nắm tay dưới lớp áo choàng đen thêu chỉ bạc. Làn hắc vụ quanh thân hắn bùng lên dữ dội, đôi mắt đỏ rực như máu dán chặt vào bóng lưng của Tiêu Sóc Phong với sự ghen tuông điên cuồng và sát ý ngập tràn. Nếu không vì sợi Băng tinh tỏa xích của Tuyết Vân vẫn đang khóa chặt kinh mạch hắc hỏa, và quan trọng hơn là nỗi sợ hãi sẽ làm nàng nổi giận, hắn đã lập tức phóng ra Hắc Ám Thực Hồn để xé nát kẻ dám quỳ gối trước mặt nữ thần của mình.
Mười vạn thiết giáp quân đóng quân ngoài hẻm núi hoàn toàn câm lặng. Họ bàng hoàng nhìn vị chiến thần bất bại của mình quỳ phục dưới chân một thiếu nữ mười chín tuổi bị hoàng thành ruồng bỏ.
Diệp Tuyết Vân cúi đầu, đôi mắt xanh băng trong vắt nhìn thanh trường kiếm bản mệnh đang tỏa ra ánh bạc lộng lẫy dưới tuyết lạnh. Khóe môi nàng khẽ cong lên một nét cười lạnh nhạt, hoàn toàn không có một chút cảm động, cũng chẳng có lấy nửa phân oán hận cuồng nộ.
Sự trùng sinh đã mài giũa trái tim nàng thành một khối băng tinh sắc bén và thực dụng tuyệt đối. Nàng biết rõ, sự hối hận của Tiêu Sóc Phong hay Tần Hoài Dạ không phải là thứ để nàng ban phát lòng khoan dung hèn mọn, mà là thứ đòn bẩy chính trị và quân sự mạnh mẽ nhất để nàng tự cứu mạng mình, bảo vệ di sản của mẫu thân và xây dựng đế chế Băng Vân Các.
"Tiêu tướng quân," Tuyết Vân chậm rãi lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh buốt như sương muối phương Bắc. "Ngươi nghĩ mười vạn quân biên phòng của Tiêu gia có thể đổi lấy sự tha thứ cho cái chết kiếp trước của ta sao?"
Câu nói của nàng nhẹ nhàng nhưng lại như một nhát búa đóng băng nện thẳng vào ngực Tiêu Sóc Phong. Sắc mặt hắn thoắt cái trở nên trắng bệch, lồng ngực phập phồng đau đớn thấu xương tủy. Hắn hé miệng định giải thích, định nói rằng hắn sẵn sàng dâng hiến cả linh hồn này, nhưng luồng hàn khí từ ánh mắt nàng đã chặn họng hắn lại.
"Ta không cần sự hối hận vô ích của ngươi, Tiêu Sóc Phong," Tuyết Vân bước lên một bước, tà áo choàng lông cừu thêu trận pháp lướt nhẹ trên tuyết. Nàng vươn bàn tay thon thả, thản nhiên cầm lấy chuôi Thanh Phong Kiếm đang bị xích băng khóa chặt. "Nhưng ta cần một lá chắn quân sự. Ta cần mười vạn quân của ngươi biến thành bức tường sắt bảo vệ mỏ Băng Tinh của ta trước sự dòm ngó của hoàng thất và phòng thương mại hoàng gia."
Nàng khẽ dùng lực, thu hồi sợi Băng tinh tỏa xích. Thanh trường kiếm bản mệnh của Tiêu Sóc Phong lập tức khôi phục lại chiến khí bạc lộng lẫy, nhưng hắn không dám đứng lên, vẫn quỳ rạp dưới chân nàng như một tội đồ chờ đợi phán quyết.
"Chúng ta giao dịch đi," Tuyết Vân lạnh lùng nói, ánh mắt nàng liếc nhìn về phía Tần Hoài Dạ đang ghen tuông đứng bên cạnh. "Ta sẽ cung cấp hai mươi phần trăm lượng Băng Tinh Ma Thạch sưởi ấm cực phẩm từ mỏ của ta miễn phí cho doanh trại biên phòng của Tiêu gia suốt mùa đông này. Đổi lại, Tiêu gia phải thiết lập một vùng cấm quân sự xung quanh thung lũng khai thác của Băng Vân Các. Bất kỳ sắc lệnh thu hồi nào từ hoàng đô gửi đến, Tiêu gia phải dùng binh lực để cản lại."
"Được! Ta đồng ý!" Tiêu Sóc Phong ngẩng đầu lên, ánh mắt xám bạc rực sáng một niềm hy vọng điên cuồng. Dù nàng coi đây là một giao dịch thương mại thực dụng, dù nàng không hề dành cho hắn một chút tình cảm nào, nhưng chỉ cần được nàng lợi dụng, chỉ cần được đứng bên cạnh làm lá chắn cho nàng, hắn đã cảm thấy đó là sự cứu rỗi lớn nhất. "Bất kỳ kẻ nào dám chạm vào một viên đá của nàng, mười vạn quân của ta sẽ chém nát chúng!"
Tần Hoài Dạ bước lên một bước, giọng nói trầm thấp đầy ghen tị vang lên: "Tuyết Vân, hắc ám ám vệ của Tần gia cũng có thể bảo vệ nàng trong bóng tối. Ngươi không cần phải tin tưởng hoàn toàn vào quân đội của hắn."
"Tần gia chủ," Tuyết Vân quay đầu nhìn hắn, ánh mắt không chút hơi ấm. "Hắc ám ám vệ của ngươi bảo vệ bóng tối, còn quân đội của Tiêu gia bảo vệ ánh sáng. Ta cần cả hai. Đừng quên khế ước liên kết sinh mệnh ngược trong lồng ngực ngươi. Nếu ta có mệnh hệ gì, linh hồn ngươi sẽ là thứ đầu tiên vỡ vụn."
Tần Hoài Dạ rùng mình, cúi đầu cung kính: "Tuân mệnh, chủ nhân của ta."
Tuyết Vân xoay người, ra lệnh cho Tô Mộc và đoàn kỵ binh của Mộ Dung Sương chuẩn bị di chuyển đoàn xe chở ma thạch về hướng Trại lính biên phòng Tuyết Nguyệt. Nàng nhớ lại lời chỉ dạy của thầy kinh thương Bùi Cảnh: *"Quyền lực quân sự không có tình cảm là thứ dễ thao túng nhất bằng lợi ích thực tế."* Hôm nay, nàng đã hoàn thành bước đi đầu tiên trong việc trói buộc gia tộc quân sự mạnh nhất vương triều vào cỗ xe chiến đấu của mình.
Sáng hôm sau, tại cổng lớn của Trại lính biên phòng Tuyết Nguyệt, bầu không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng tột độ.
Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên từ phía con đường độc đạo dẫn từ hoàng thành ra biên giới. Một đoàn binh lính mặc giáp sắt đen thô kệch, thêu hình ngọn lửa đỏ sậm của phòng thương mại hoàng gia đang rầm rộ kéo đến. Dẫn đầu đoàn quân là Trịnh thống lĩnh – vị võ quan biên phòng Lục cấp nhận hối lộ của Diệp gia và Liễu Đại Phú để gây khó dễ cho Tuyết Vân.
Trịnh thống lĩnh cưỡi trên một con hắc mã khỏe mạnh, khuôn mặt đầy thịt đỏ gắt do uống rượu nhiều lộ rõ vẻ tham lam và ngạo mạn. Hắn giơ cao Biên Phòng Tuần Tra Ấn rực sáng ma lực hỏa hệ, gầm lớn lên hướng về phía các công nhân thợ mỏ của bộ lạc Tuyết Sơn đang vận chuyển những xe ma thạch đầu tiên:
"Dừng lại toàn bộ! Ta nhận được mật lệnh từ phòng thương mại hoàng gia và gia chủ Diệp gia, nghi ngờ thương hội Băng Vân Các tẩu tán tài sản phi pháp và khai thác ma thạch không qua kiểm định! Tịch thu toàn bộ xe chở ma thạch này cho ta!"
Các thợ mỏ của bộ lạc Tuyết Sơn lập tức rút cuốc sắt chịu lạnh ra phòng thủ, tiếng la hét phẫn nộ vang lên. Trịnh thống lĩnh cười nhạo báng, thúc ngựa tiến lên, hỏa kiếm trong tay rò rỉ những tia lửa nóng rực: "Một lũ dã dân ngoại tộc hèn mọn, dám chống lại mệnh lệnh của hoàng thất sao? Con nhóc phế vật Diệp Tuyết Vân đâu? Bảo nó ra đây quỳ gối dâng mỏ đá, nếu không ta sẽ thiêu rụi cái thương hội rách nát này!"
"Trịnh thống lĩnh, ông đang sủa cái gì ngoài cửa trại của ta thế?"
Một giọng nói trong trẻo, lạnh lùng đột ngột vang lên từ phía sau hàng rào gỗ của trại lính.
Diệp Tuyết Vân chậm rãi bước ra, tà áo choàng thêu chỉ ngân tuyến lướt nhẹ trên mặt đất đóng băng. Đi bên cạnh nàng là lão thương nhân Bùi Cảnh với vẻ mặt thâm trầm khó lường. Tuyết Vân đứng yên trước mũi ngựa của Trịnh thống lĩnh, đôi mắt xanh băng không một chút dao động, thản nhiên nhìn thẳng vào thanh hỏa kiếm đang rực lửa.
"Diệp Tuyết Vân! Ngươi cuối cùng cũng chịu thò đầu ra!" Trịnh thống lĩnh cười lớn, chỉ thẳng hỏa kiếm vào mặt nàng. "Ngươi đã bị Diệp gia trục xuất, lệnh truy nã của phòng thương mại hoàng gia đã ban xuống. Ngươi lấy tư cách gì để chiếm đoạt mỏ Băng Tinh này? Mau giao ra khế ước sở hữu đất đai, nếu không đừng trách hỏa kiếm của ta vô tình!"
Tuyết Vân khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự khinh bỉ tột cùng. Nàng từ từ rút từ trong ngực áo ra một cuộn da thú cổ kính – chính là di chúc thật của mẫu thân Băng Nguyệt Sương khẳng định quyền sở hữu hợp pháp mỏ Băng Tinh biên cương thuộc về nàng.
"Trịnh thống lĩnh, ông cậy thế mật lệnh hoàng thất để cưỡng chế tịch thu tài sản của ta?" Tuyết Vân lạnh lùng nâng cuộn di chúc lên. "Nhưng ông có biết, theo 'Quy tắc tự trị biên giới Tuyết Nguyệt' được cố hoàng đế ban hành, mọi sắc lệnh tịch thu tài sản tư nhân tại biên cảnh của hoàng gia đều vô hiệu nếu không có chữ ký đồng ý của Tổng đốc Tư Mã Trường Phong và sự xác nhận của quân đội biên phòng Tiêu gia hay không?"
Trịnh thống lĩnh khựng lại một chút, khuôn mặt đỏ gắt thoáng qua một tia hoảng hốt, nhưng lòng tham nhận hối lộ khổng lồ từ Liễu gia đã làm mờ mắt hắn. Hắn gầm lên đầy bạo ngược:
"Luật tự trị cái gì? Ở vùng biên cương lạnh giá này, binh quyền trong tay ta chính là luật! Con nhóc phế vật không có ma lực chiến đấu như ngươi lấy tư cách gì để nói chuyện luật pháp với ta? Đốt sạch cuộn giấy rách đó cho ta!"
Hắn điên cuồng kích hoạt ma lực hỏa hệ Lục cấp, vung thanh hỏa kiếm chém thẳng về phía cuộn di chúc trên tay Tuyết Vân. Ngọn lửa bùng cháy dữ dội hóa thành một luồng hỏa long pháo nhỏ lao vút tới, mang theo hơi nóng hừng hực định thiêu rụi mọi thứ.
Tuyết Vân vẫn đứng bất động, ánh mắt không hề chớp lấy một lần. Nàng không cần dùng đến Băng tinh hộ thể để phòng ngự, bởi vì nàng biết, lá chắn quân sự mạnh nhất của nàng đã ở ngay phía sau.
*ẦM!*
Một luồng chiến khí màu bạc khổng lồ, đậm đặc và sắc bén như hàng vạn lưỡi đao thép đột ngột từ trên trời giáng xuống, nện thẳng vào luồng hỏa long pháo của Trịnh thống lĩnh. Tiếng nổ ma pháp vang lên đập vào màng nhĩ mọi người, tạo ra một làn sóng xung kích mạnh mẽ thổi bay hàng chục binh lính biên phòng xung quanh. Luồng hỏa diễm Lục cấp của Trịnh thống lĩnh bị chiến khí bạc xé rách vỡ vụn, dập tắt hoàn toàn trước khi kịp chạm vào một sợi tóc của Tuyết Vân.
"Kẻ nào?!" Trịnh thống lĩnh kinh hãi thốt lên, bị chấn động chiến khí đẩy lui ba bước trên lưng ngựa, hỏa kiếm trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất.
"Là ta. Ngươi muốn chém ai?"
Một giọng nói trầm thấp, oai nghiêm như sấm sét vang lên từ phía cổng trại lính biên phòng.
Tiêu Sóc Phong khoác chiến giáp rực lửa bạc, tay cầm trường kiếm bản mệnh Thanh Phong Kiếm chậm rãi bước ra. Gương mặt góc cạnh oai phong lẫm liệt lúc này tràn ngập sát khí lạnh lẽo, uy áp Thập cấp chiến thần bộc phát ngập trời như một ngọn núi khổng lồ ép thẳng xuống toàn bộ đoàn quân biên phòng.
*PHỤT! PHỤT! PHỤT!*
Dưới uy áp kinh hoàng của Thập cấp chiến thần, ba ngàn binh lính dưới trướng Trịnh thống lĩnh lập tức không chịu nổi áp lực tinh thần cực hạn. Gối của họ run rẩy dữ dội, đồng loạt quỳ sụp xuống tuyết lạnh, vũ khí rơi loảng xoảng khắp nơi. Ngay cả con hắc mã của Trịnh thống lĩnh cũng hí lên một tiếng kinh hoàng, quỳ rạp hai chân trước xuống đất, hất văng thống lĩnh bạo ngược xuống vũng bùn tuyết nhếch nhác.
"Tiêu... Tiêu đại tướng quân?!" Trịnh thống lĩnh lồm cồm bò dậy từ vũng tuyết bẩn, khuôn mặt tái mét không còn một giọt máu. Hắn run rẩy bò rạp dưới đất, không thể tin vào mắt mình. "Tại sao ngài lại ở đây? Đây... đây là mật lệnh của hoàng thất..."
"Mật lệnh hoàng thất cái gì?" Tiêu Sóc Phong bước lên một bước, Thanh Phong Kiếm khẽ vung lên, tạo ra một đường chém bạc lộng lẫy trên mặt tuyết sát ngay cổ họng Trịnh thống lĩnh, khiến hắn sợ hãi tiểu cả ra quần. "Ta đã tuyên bố thiết lập vùng cấm quân sự xung quanh mỏ Băng Tinh của Băng Vân Các. Bất kỳ kẻ nào dám quấy nhiễu Diệp hội chủ, chính là kẻ thù sinh tử của mười vạn thiết giáp quân Tiêu gia!"
Tuyết Vân đứng từ trên cao nhìn xuống Trịnh thống lĩnh đang quỳ gối run rẩy, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh lùng, thực dụng. Nàng tận dụng kẽ hở pháp lý của luật tự trị biên giới kết hợp với uy thế quân sự tuyệt đối của Tiêu Sóc Phong để tạo ra một đòn giáng chí mạng không thể chối cãi lên tay sai của hoàng thất.
"Trịnh thống lĩnh," Tuyết Vân chậm rãi bước tới, đôi mắt xanh băng nhìn thẳng vào Biên Phòng Tuần Tra Ấn đang rơi trên tuyết. "Ông muốn tự mình rút quân xéo đi, hay muốn Đại tướng quân dùng mười vạn quân để tiễn ông?"
"Ta... ta rút! Ta rút ngay lập tức!" Trịnh thống lĩnh gào lên kinh hoàng, nhặt vội lấy lệnh bài, không thèm nhìn binh lính dưới quyền, cắm đầu cắm cổ chạy trốn khỏi biên thành như một con chó hoang bị đánh đuổi.
Chiến thắng quân sự sảng khoái và áp đảo hoàn toàn thuộc về Tuyết Vân mà nàng không cần tiêu tốn một giọt máu hay ma lực nào. Nàng quay sang nhìn Tiêu Sóc Phong đang đứng canh gác bên cạnh như một hộ vệ trung thành, ánh mắt vẫn giữ nguyên sự lạnh lùng, thực dụng. Nàng biết, Diệp gia tại hoàng thành sau khi nhận được tin thất bại này chắc chắn sẽ điên cuồng hơn, và chúng sẽ phái tam thiếu gia Diệp Hoài Nam đến biên thành để thực hiện những âm mưu bẩn thỉu tiếp theo. Nhưng dưới sự bảo hộ quân sự tuyệt đối của Tiêu gia, nàng đã sẵn sàng giăng sẵn một cái bẫy hoàn hảo để đón tiếp kẻ thù.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!