Nhạc nềnAfternoon_Garden

Sự Điên Cuồng Của Đại Tướng Quân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bão trên Đèo Gió Hú như ngừng rít gào trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhường chỗ cho một sự im lặng chết chóc và ngột ngạt.


Tiêu Sóc Phong đứng sững sờ giữa lớp tuyết dày ngập đến đầu gối. Thanh trường kiếm bản mệnh – Thanh Phong Kiếm – vốn là biểu tượng cho quyền lực tối cao của một vị Thập cấp chiến thần, lúc này lại cắm ngập nửa lưỡi dưới lớp tuyết lạnh giá, phát ra những tiếng ngân run rẩy, u uất. Đôi mắt xám bạc oai nghiêm thường ngày của vị Đại tướng quân kiêu ngạo giờ đây đã hoàn toàn bị nhuộm đỏ bởi một dòng thác ký ức tàn khốc, điên cuồng cuộn trào từ sâu trong linh hồn.


Ký ức kiếp trước như một nhát đao chí mạng, chém rách toang lớp ngụy trang kiêu hãnh của hắn.


Hắn nhớ lại rồi. Hắn nhớ rõ mồn một cảnh tượng bản thân khoác chiến giáp hoàng kim, lạnh lùng đứng nhìn cấm vệ quân áp giải Tuyết Vân lên tế đàn hắc ám của Thần điện. Hắn nhớ rõ đôi mắt tuyệt vọng, ngập tràn nước mắt và sự cầu cứu cuối cùng của nàng hướng về phía hắn. Nhưng khi đó, hắn đã làm gì? Hắn chỉ lạnh lùng quay đầu, coi nàng như một nữ phụ phản diện độc ác đáng chết, dâng hiến huyết mạch của nàng để củng cố vương quyền cho kẻ giả mạo Diệp Lâm Anh.


"Tuyết Vân..."


Giọng nói của Tiêu Sóc Phong khản đặc, run rẩy đến mức không còn ra hơi. Cổ họng hắn nghẹn đắng như ngậm đầy tro tàn. Nhìn thiếu nữ đứng trên vách đá cao kia, chiếc áo choàng lông cừu thêu trận pháp tung bay trong gió, gương mặt thanh tú tuyệt mỹ mang theo sự lạnh lùng xa cách vô hạn, lồng ngực hắn đột ngột thắt lại đau đớn thấu xương tủy. Chiến khí Thập cấp trong cơ thể hắn do dao động tinh thần cực hạn mà bộc phát hỗn loạn, hóa thành hàng vạn luồng kiếm khí màu bạc sắc bén điên cuồng bắn phá xung quanh, làm nứt nẻ những vách đá ngàn năm của Đèo Gió Hú.


Trong cơn hoảng loạn và dằn vặt tột cùng, lý trí của một chiến thần hoàn toàn sụp đổ. Hắn chỉ có một khát vọng điên cuồng duy nhất: tiến lại gần nàng, ôm lấy nàng, dùng cả tính mạng này để xác nhận nàng vẫn còn sống, để cầu xin một sự dung thứ mà chính hắn cũng biết là không xứng đáng.


"Tuyết Vân! Là nàng... Nàng vẫn còn sống..."


Tiêu Sóc Phong gào lên một tiếng đầy đau đớn, thân hình cao lớn bỗng chốc hóa thành một luồng ánh sáng bạc khổng lồ, bộc phát chiến khí Thập cấp cực hạn lao thẳng về phía vách đá nơi Tuyết Vân đang đứng. Hắn không mang theo sát ý, nhưng luồng chiến khí kim hệ cuồng bạo do tinh thần bạo tẩu của hắn bộc phát ra lại đủ sức xé rách không khí, tạo nên một áp lực kinh hoàng ép thẳng xuống.


"Cút! Ngươi không có tư cách chạm vào một sợi tóc của nàng!"


Một tiếng gầm lạnh lẽo, tàn bạo đột ngột vang lên từ phía sau Tuyết Vân.


Tần Hoài Dạ bước lên một bước, gương mặt tuấn mỹ tột cùng lúc này vặn vẹo vì một cơn ghen tuông điên cuồng và khát vọng độc chiếm cực đoan. Hắn đã thức tỉnh ký ức kiếp trước, hắn biết rõ Tiêu Sóc Phong chính là một trong những kẻ đã gián tiếp đẩy Tuyết Vân vào chỗ chết. Thấy kẻ thù kiếp trước dám lao về phía nữ thần của mình, ma lực hắc ám Thập cấp trong cơ thể Tần Hoài Dạ lập tức bùng nổ như núi lửa phun trào.


*OÀNH!*


Một luồng hắc vụ khổng lồ, đậm đặc như mực vẽ kèm theo những tia hắc hỏa thiêu rụi linh hồn điên cuồng bắn ra, chặn đứng luồng chiến khí bạc của Tiêu Sóc Phong ngay giữa không trung. Sự va chạm giữa hỏa độc hắc ám Thập cấp và kim hệ chiến khí cực hạn tạo nên một vụ nổ ma pháp kinh hoàng. Sóng xung kích mạnh mẽ quét qua, xé rách màn sương tuyết dày đặc, khiến những vách đá xung quanh Đèo Gió Hú đổ sụp rào rào, đất đá rơi xuống vực sâu không đáy.


Tiêu Sóc Phong bị luồng hắc vụ đẩy lui nửa bước trên tuyết lạnh. Đôi mắt đỏ rực của hắn nhìn trừng trừng vào Tần Hoài Dạ, sát khí bùng lên ngùn ngụt: "Tần Hoài Dạ! Ngươi là kẻ đã tự tay phán quyết nàng, khóa nàng trên cột hiến tế! Ngươi lấy tư cách gì đứng bên cạnh bảo vệ nàng? Tránh ra, nếu không ta sẽ chém nát hắc ám của ngươi!"


"Ta không có tư cách, nhưng ngươi lại càng không!" Tần Hoài Dạ cười lên một tiếng đầy vặn vẹo, điên cuồng. Khế ước liên kết sinh mệnh ngược trong lồng ngực hắn đang rung lên bần bật, truyền đến nỗi đau đớn linh hồn nhưng cũng là sự trói buộc ngọt ngào nhất. "Nàng là chủ nhân của ta! Linh hồn của ta, mạng sống của ta đều thuộc về nàng! Bất kỳ kẻ nào dám quấy nhiễu nàng, ta đều sẽ xé nát linh hồn kẻ đó!"


Không một lời thừa thãi, hai vị hôn phu phản diện mạnh nhất vương triều lập tức lao vào một cuộc cận chiến kinh hoàng ngay dưới chân vách đá.


*ẦM! ẦM! ẦM!*


Tiêu Sóc Phong vung tay, chiến khí kim hệ hóa thành hàng vạn lưỡi đao bạc sắc bén, chém rách màn đêm. Tần Hoài Dạ di chuyển như một cái bóng, ma lực hắc ám biến ảo khôn lường, ngưng tụ thành những móng vuốt bóng tối khổng lồ xé toạc chiến khí của đối thủ. Sự va chạm giữa hai nguồn sức mạnh đỉnh cao Thập cấp khiến Đèo Gió Hú rung chuyển dữ dội, mặt đất nứt nẻ, những cột băng đá khổng lồ đổ sụp tạo nên một khung cảnh hoang tàn như ngày tận thế.


Hai nam chính hoàn toàn chiếm ưu thế tuyệt đối về võ lực thế giới, nhưng lúc này, họ lại điên cuồng chiến đấu như những con thú hoang bị dồn vào đường cùng, chỉ để tranh giành quyền được đứng gần người thiếu nữ đang lạnh lùng nhìn xuống từ trên cao.


Diệp Tuyết Vân đứng trên vách đá cao, đôi mắt xanh băng không mang theo một chút cảm xúc nào, thản nhiên nhìn cuộc chiến sinh tử dưới chân mình. Nàng không hề cảm thấy cảm động trước sự tranh giành điên cuồng của họ, ngược lại, trong lòng chỉ có sự thực dụng và cảnh giác tột độ.


"Hai kẻ ngu xuẩn," Tuyết Vân khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự khinh bỉ lạnh lùng.


Nàng nhận ra cả hai đều đã thức tỉnh ký ức kiếp trước, và sự ghen tuông của họ đang đe dọa phá hủy Đèo Gió Hú – tuyến đường vận chuyển Băng Tinh Ma Thạch huyết mạch của thương hội Băng Vân Các mà nàng vừa chật vật xây dựng. Nàng không thể để hai kẻ điên này phá hủy công cụ kiếm tiền và bảo mệnh của mình.


"Muốn đánh lộn thì cút ra ngoài biên cảnh mà đánh. Đừng phá hoại lãnh địa của ta."


Giọng nói trong trẻo, lạnh buốt của Tuyết Vân vang lên, nhẹ nhàng nhưng mang theo một uy áp tinh thần kỳ lạ, xuyên qua tiếng nổ ma pháp dồn dập.


Nàng bước lên một bước sát rìa vách đá. Sau khi đột phá lên Trung cấp băng hệ (Tam cấp), dòng ma lực hệ băng trong cơ thể nàng đã hoàn toàn dung hợp với nguồn năng lượng khổng lồ từ mỏ Băng Tinh cổ xưa dưới lòng đất. Lúc này, huyết mạch Băng hoàng cổ đại trong cơ thể nàng khẽ sôi trào, tạo nên một sự cộng hưởng năng lượng mạnh mẽ.


"Băng tinh tỏa xích... Khóa cho ta!"


Tuyết Vân vung tay phải ra.


*Xoạt! Xoạt! Xoạt!*


Từ trong màn sương tuyết và lòng đất nứt nẻ, hàng chục sợi xích khổng lồ được ngưng tụ từ băng tinh xanh lam cực phẩm đột ngột bắn ra, lao vút về phía hai nam chính đang chiến đấu. Những sợi xích băng tinh mỏng manh như cánh ve nhưng lại mang theo một hàn khí cực hạn bất khả xâm phạm, tự động hấp thụ và đóng băng mọi dòng chảy năng lượng xung quanh.


Tiêu Sóc Phong và Tần Hoài Dạ cảm nhận được luồng hàn khí cực hạn đang áp sát. Vì nỗi sợ hãi tột cùng từ kiếp trước – sợ hãi ma lực của mình bộc phát sẽ làm tổn thương đến Tuyết Vân – cả hai người gần như đồng thời thu hồi ma lực và chiến khí cực hạn của mình để tránh gây ra phản phệ lên nàng.


Chính sự chần chừ và nhượng bộ đầy dằn vặt đó đã khiến họ hoàn toàn để lộ sơ hở.


*XOẢNG!*


Những sợi Băng tinh tỏa xích quấn chặt lấy Thanh Phong Kiếm của Tiêu Sóc Phong và khóa chặt hai cổ tay rực hắc hỏa của Tần Hoài Dạ, đóng băng hoàn toàn dòng chảy ma lực và chiến khí của cả hai người trong vòng một nốt nhạc. Hàn khí cực lạnh thâm nhập vào kinh mạch khiến cơ thể Thập cấp của họ khẽ run lên.


Trận chiến kinh hoàng lập tức bị dập tắt hoàn toàn trong sự im lặng tuyệt đối của băng sương.


Tuyết Vân từ trên vách đá chậm rãi đáp xuống, tà áo choàng lông cừu lướt nhẹ trên tuyết trắng không để lại một dấu chân. Nàng đứng cách họ ba thước, đôi mắt xanh băng nhìn thẳng vào Tiêu Sóc Phong, không mang theo một chút oán hận hay dao động tình cảm nào – chỉ có một sự lạnh nhạt, xa cách tột cùng.


"Tiêu tướng quân, mang mười vạn thiết giáp quân đến biên cương của ta là để diễu võ dương oai, hay là để san bằng Đèo Gió Hú này?" Giọng nói của nàng đều đều, thực dụng đến đáng sợ.


Nhìn cận cảnh gương mặt của nàng, nhìn đôi mắt xanh băng không một chút hơi ấm kia, Tiêu Sóc Phong cảm thấy như có hàng vạn mũi kim băng đâm thẳng vào tim. Hắn nhận ra, nàng không hề hận hắn bằng một sự cuồng nộ – nàng chỉ coi hắn như một người xa lạ vô giá trị. Sự phớt lờ lạnh lùng này còn tàn nhẫn hơn cả vạn đao xuyên tim.


"Tuyết Vân... ta..." Đại tướng quân oai phong lẫm liệt, kẻ chưa từng cúi đầu trước bất kỳ hoàng quyền nào, lúc này lại run rẩy dữ dội.


Hắn nhìn thấy vết sẹo nhỏ sượt qua vai nàng dưới lớp áo choàng – vết thương do ám khí hắc ám để lại mà hắn đã từng gián tiếp đứng nhìn. Nỗi đau đớn và hối hận điên cuồng bóp nghẹt linh hồn hắn. Hắn không thể chịu đựng nổi việc nàng nhìn hắn bằng ánh mắt xa lạ này thêm một giây nào nữa.


*BỊCH!*


Trước sự chứng kiến kinh hoàng của mười vạn thiết giáp quân Tiêu gia đứng ngoài hẻm núi, vị Đại tướng quân Thập cấp chiến thần tối cao của vương triều đột ngột quỳ sụp một gối xuống lớp tuyết lạnh giá dưới chân Diệp Tuyết Vân.


Hắn dùng hai tay run rẩy nâng thanh kiếm bản mệnh chiến thần – Thanh Phong Kiếm – dâng lên trước mặt nàng, đầu cúi thấp oai nghiêm tôn kính:


"Kiếp trước ta ngu muội, đứng nhìn nàng bước lên tế đàn... Kiếp này, Tiêu Sóc Phong nguyện dùng tính mạng này để chuộc tội. Thanh kiếm bản mệnh này dâng cho nàng, mười vạn quân biên phòng của Tiêu gia nguyện làm lá chắn sống dưới chân nàng, thề chết bảo vệ biên cương của nàng trước mọi thế lực hoàng thất! Xin nàng... đừng xa lánh ta..."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!