Đèo Gió Hú: Tuyết Lở Vùi Lấp Truy Binh
Gió tuyết rít gào như tiếng vạn quỷ khóc than nơi biên cảnh hoang dã. Cơn bão đêm nay dữ dội hơn thường lệ, từng luồng hàn khí thốc thẳng vào mặt người đau nhói như dao cắt.
Tại lối vào Đèo Gió Hú, hẻm núi độc đạo hiểm trở dẫn thẳng vào biên thành Tuyết Nguyệt, Diệp Tuyết Vân đứng sừng sững trên một tảng đá lớn nhô ra bên vách núi. Chiếc áo choàng lông cừu thêu trận pháp phòng ngự tung bay phần phật trong gió, để lộ những đường chỉ ngân tuyến ma pháp ẩn hiện ánh sáng lam nhạt. Dưới chân nàng, vực sâu vạn trượng tối đen như mực, chỉ có tiếng gió rít qua những khe đá hẹp tạo nên những âm thanh ghê rợn đúng như cái tên của nó.
Đứng ngay sau lưng nàng, cách một khoảng tôn nghiêm chính xác theo ranh giới nàng đặt ra, là Tần Hoài Dạ. Gia chủ hắc hỏa Thập cấp lúc này thu liễm hoàn toàn sự tàn bạo oai nghiêm thường ngày, ngoan ngoãn đứng làm một cái bóng bảo vệ thầm lặng. Đôi mắt đỏ rực của hắn thủy chung chỉ dán chặt vào bóng lưng thanh mảnh của Tuyết Vân, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi mơ hồ nhưng điên cuồng. Khế ước liên kết sinh mệnh ngược trong lồng ngực hắn đang khẽ rung động theo từng nhịp đập của tim nàng. Hắn biết, chỉ cần nàng gặp bất kỳ hiểm họa nào, linh hồn hắn sẽ là thứ đầu tiên bị xé rách.
"Hội chủ, truy binh đã vào phạm vi mai phục."
Thủ lĩnh đoàn buôn ngoại tộc Mộ Dung Sương cưỡi trên một con tuyết mã khỏe mạnh, từ trong màn sương tuyết dày đặc phi tới báo cáo. Gương mặt ngăm đen khỏe khoắn của nàng ta đầy vẻ kiên định, hông đeo roi da ma pháp khẽ ngân lên tiếng gió. "Đúng như người dự đoán, Triệu tổng quản cậy thế cấm vệ quân hoàng gia đông đảo, hoàn toàn khinh địch. Hắn dẫn theo năm ngàn thiết kỵ tiến thẳng vào lòng hẻm núi mà không hề cho quân trinh sát dò đường trước."
"Hắn không phải khinh địch, hắn chỉ là khinh thường ta thôi," Tuyết Vân khẽ cong khóe môi lên một nụ cười lạnh lùng, đôi mắt xanh băng không mang theo một chút độ ấm. "Trong mắt giới quý tộc hoàng thành, Diệp Tuyết Vân ta mãi mãi là con nhóc phế vật bị Diệp gia ruồng bỏ, bị năm đại gia tộc từ hôn, chỉ biết trốn chạy ra biên cương hoang dã để kéo dài hơi tàn. Một kẻ như thế, làm sao có thể sở hữu binh lực để đối đầu với cấm vệ quân?"
Nàng quay sang nhìn Mộ Dung Sương, giọng nói dứt khoát và bình tĩnh đến đáng sợ: "Ra lệnh cho kỵ binh của cô chuẩn bị rút lui theo kế hoạch. Sau khi dụ chúng vào sâu thêm một dặm nữa, lập tức phong tỏa lối vào bằng trận pháp sương mù. Trận chiến này, ta không muốn tiêu hao một binh một tốt nào của chúng ta."
"Rõ!" Mộ Dung Sương ôm quyền, ánh mắt nhìn Tuyết Vân tràn ngập sự kính phục. Nàng ta lập tức quay đầu ngựa, biến mất vào bóng tối để điều phối kỵ binh.
Tuyết Vân cúi xuống nhìn lòng bàn tay phải của mình. Sau khi đột phá lên Trung cấp băng hệ (Tam cấp), dòng ma lực hệ băng trong cơ thể nàng đã trở nên dồi dào và dễ khống chế hơn rất nhiều. Nàng khẽ nhắm mắt, cảm ứng với nguồn năng lượng khổng lồ từ mỏ Băng Tinh cổ xưa sâu dưới lòng đất. Những tinh thể băng tinh cực phẩm đang cộng hưởng với nhịp tim nàng, sẵn sàng bộc phát bất cứ lúc nào.
"Tuyết Vân..."
Tiếng thì thầm hèn mọn, đầy dằn vặt của Tần Hoài Dạ vang lên bên tai nàng. Hắn tiến lên nửa bước, nhưng lập tức khựng lại khi thấy bả vai nàng khẽ căng thẳng. Hắn cúi đầu, giọng nói run rẩy nhẹ: "Để ta đi giết Triệu tổng quản. Hắn dám mang quân đến cướp đoạt mỏ đá của nàng, dám dùng sắc lệnh của mụ già hoàng thất kia để đe dọa nàng... Ta sẽ dùng hắc hỏa thiêu rụi linh hồn hắn, không để hắn chạm vào một sợi tóc của nàng."
Tuyết Vân khẽ nghiêng đầu, liếc nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh nhạt, xa cách: "Tần gia chủ, ta đã nói rồi, ngươi chỉ cần làm tốt nhiệm vụ lá chắn sống của mình. Khi nào ta cần ngươi ra tay, ta sẽ ra lệnh. Còn bây giờ, im lặng và đứng đó."
Lời nói phớt lờ tàn nhẫn của nàng như một nhát dao đâm vào lồng ngực Tần Hoài Dạ, kích hoạt cơn đau âm ỉ của Linh hồn phản chấn. Hắn khẽ ho một tiếng, sắc mặt trắng bệch, nhưng đôi mắt đỏ rực lại bùng lên một tia thỏa mãn biến thái. Nàng không đuổi hắn đi, nàng vẫn đang ra lệnh cho hắn – đối với hắn lúc này, đó đã là sự khoan hồng tột cùng.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Tiếng móng ngựa nặng nề nện xuống lòng hẻm núi cắt ngang bầu không khí tĩnh lặng. Từ phía xa, luồng ánh sáng đỏ rực từ những ngọn đuốc ma pháp hỏa hệ bắt đầu xé rách màn sương tuyết.
Triệu tổng quản dẫn đầu cấm vệ quân hoàng gia oai vệ tiến vào Đèo Gió Hú. Hắn mặc bộ áo bào thái giám thêu rồng bốn móng màu xanh sẫm, gương mặt trắng bệch không râu đầy nét hiểm độc, giọng nói lảnh lót chói tai vang vọng khắp vách đá:
"Diệp Tuyết Vân! Ngươi là con nhóc phế vật nghịch ngợm! Mau bước ra tiếp chỉ! Hoàng Thái Hậu có mật lệnh, mỏ Băng Tinh biên giới là tài sản quốc gia, ngươi tự ý chiếm đoạt là phạm tội phản quốc! Nếu không lập tức quỳ gối dâng lên ấn ký mỏ đá và chịu trói về hoàng thành, năm ngàn cấm vệ quân của ta sẽ san bằng cái biên thành rách nát này!"
Hắn giơ cao Hoàng Thái Hậu Mật Lệnh bằng hắc ngọc, luồng ma lực hắc ám Thất cấp quanh thân bộc phát dữ dội, tạo ra những luồng hắc khí ăn mòn kinh mạch uốn lượn xung quanh như những con mãng xà độc.
Đứng trên vách đá cao, Tuyết Vân lặng lẽ nhìn xuống tên thái giám đang gào thét. Nàng khẽ đưa tay lên, ma lực băng sương Tam cấp bắt đầu khởi động.
"Triệu tổng quản," Giọng nói trong trẻo, lạnh lùng của nàng được khuếch đại bởi ma pháp gió, truyền thẳng vào tai từng binh lính cấm vệ quân. "Biên thành Tuyết Nguyệt hành sự theo Quy tắc tự trị biên giới Tuyết Nguyệt. Mỏ Băng Tinh này thuộc quyền sở hữu hợp pháp của ta theo di chúc của mẫu thân, đã được Tổng đốc Tư Mã Trường Phong phê duyệt đóng dấu pháp lý. Sắc lệnh của Hoàng Thái Hậu không có hiệu lực cưỡng chế tại vùng đất tự trị này. Người phạm pháp và xâm lược... chính là các ngươi."
"Láo xược!" Triệu tổng quản nổi trận lôi đình, mặt mày vặn vẹo hung tợn. "Một con nhóc phế vật bị hủy hôn gạt bỏ tước vị mà dám dùng luật pháp biên ải để đè đầu hoàng thất? Quân lính đâu! Xông lên niêm phong mỏ đá, ai dám cản đường... giết không tha!"
Năm ngàn cấm vệ quân kiêu ngạo gầm lớn, rút trường kiếm rực lửa định xông lên con đường độc đạo dẫn vào mỏ đá.
"Trận pháp Băng Tinh cực hạn... Khởi!"
Tuyết Vân khẽ nhếch môi, bàn tay phải thon dài đột ngột ấn mạnh xuống tảng đá vách núi.
*OÀNH!*
Ngay lập tức, hàng vạn tinh thể băng xanh lam rực rỡ đột ngột bùng phát từ lòng đất hẻm núi, hóa thành một hàng rào băng tinh khổng lồ, kiên cố bất khả xâm phạm chặn đứng hoàn toàn lối thoát phía sau của quân địch. Những mũi băng nhọn hoắt mọc lên san sát, đóng băng chân ngựa của cấm vệ quân trong vòng một nốt nhạc.
"Cái gì?! Trận pháp phòng ngự hệ băng cấp cao?" Triệu tổng quản kinh hoàng biến sắc, nhìn hàng rào băng tinh đang tỏa ra luồng hàn khí cực hạn đóng băng cả không khí xung quanh.
Nhưng đó mới chỉ là bắt đầu.
Tuyết Vân ngước mắt nhìn lên đỉnh núi tuyết Đèo Gió Hú, nơi những khối tuyết khổng lồ ngàn năm đang treo lơ lửng đầy hiểm họa. Nàng khẽ lật tay, kích hoạt "Chiến thuật kích hoạt tuyết lở Đèo Gió Hú".
"Băng vũ phong bạo... nổ cho ta!"
Nàng phóng ra luồng ma lực băng hệ Tam cấp rực rỡ nhất, bắn thẳng lên đỉnh núi tuyết. Luồng năng lượng băng sương va chạm mạnh mẽ với các điểm nứt địa hình đã được nàng tính toán kỹ lưỡng từ trước.
*ẦM UỲNH... UỲNH...*
Một tiếng nổ chấn thiên động địa vang lên, làm rung chuyển cả dãy núi biên giới. Mặt đất dưới chân cấm vệ quân rung lắc dữ dội. Triệu tổng quản hốt hoảng ngước nhìn lên, và gương mặt hắn lập tức cắt không còn một giọt máu.
Một bức tường tuyết khổng lồ, cao hàng trăm mét đang điên cuồng sụp đổ đổ xuống từ đỉnh núi, gầm rú như một con dã thú khổng lồ màu trắng muốn nuốt chửng mọi sinh vật dưới đáy vực. Cơn bão tuyết lở cuồng bạo cuốn theo hàng vạn khối băng đá sắc nhọn đổ ập xuống lòng hẻm núi Đèo Gió Hú.
"Tuyết lở! Mau rút lui! Mau rút lui!" Triệu tổng quản gào thét khản cả giọng, nhưng lối thoát phía sau đã bị hàng rào Trận pháp Băng Tinh cực hạn của Tuyết Vân khóa chặt vĩnh viễn.
*ẦM!!!*
Trong tiếng gầm rú kinh hoàng của thiên tai nhân tạo, bức tường tuyết khổng lồ ập xuống lòng hẻm núi, vùi lấp hoàn toàn năm ngàn cấm vệ quân hoàng gia kiêu ngạo dưới lớp tuyết sâu vạn trượng. Tiếng gào thét tuyệt vọng, tiếng ngựa hí vang lên đau đớn rồi lập tức bị nuốt chửng bởi tiếng tuyết lở gầm rú dữ dội.
Khi cơn bão tuyết dần lắng xuống, lòng hẻm núi Đèo Gió Hú hiểm trở chỉ còn lại một màu trắng xóa tĩnh lặng đến rợn người. Năm ngàn truy binh hoàng gia oai vệ lúc nãy, giờ đây đã bị chôn sống vĩnh viễn dưới lớp tuyết lạnh giá, không để lại một dấu vết.
Triệu tổng quản nhờ có tu vi Hắc ám ma pháp Thất cấp, dùng toàn bộ ma lực tạo ra một lá chắn hắc khí chống đỡ, chật vật ngoi lên từ đống tuyết đổ nát. Áo bào hoàng gia của hắn đã rách rưới tả tơi, gương mặt đầy máu và tuyết bẩn, hơi thở dồn dập đầy sự hoảng loạn tột độ.
"Diệp Tuyết Vân... ngươi... ngươi dám tàn sát cấm vệ quân... Hoàng thất sẽ không tha cho ngươi..." Hắn run rẩy chỉ tay về phía nàng, giọng nói lảnh lót giờ đây chỉ còn sự sợ hãi tột cùng.
Hắn định kích hoạt Hoàng Thái Hậu Mật Lệnh để phóng ra đòn cấm thuật hắc ám cuối cùng nhằm đồng quy vu tận với Tuyết Vân.
Nhưng hắn chưa kịp niệm chú, một luồng áp lực hắc ám kinh hoàng, đậm đặc và tàn bạo gấp trăm lần đột ngột giáng xuống từ trên trời, đè bẹp hoàn toàn lá chắn hắc khí yếu ớt của hắn.
Tần Hoài Dạ từ trên vách đá nhảy xuống, đáp nhẹ nhàng trên nền tuyết lạnh. Làn hắc vụ Thập cấp quanh thân hắn bùng phát dữ dội, hóa thành hàng vạn con mãng xà bóng tối khổng lồ gầm rú rít gào, che khuất cả bầu trời đêm bão tuyết. Đôi mắt đỏ rực của hắn nhìn Triệu tổng quản như nhìn một kẻ chết rồi.
"Ngươi dám dùng cái giọng nói bẩn thỉu đó để đe dọa nàng?" Giọng nói của Tần Hoài Dạ lạnh buốt như vọng ra từ địa ngục hắc ám.
Hắn khẽ vẫy tay, luồng ma lực hắc hỏa Thập cấp bộc phát, kích hoạt chiêu thức "Hắc Ám Thực Hồn". Những con mãng xà bóng tối điên cuồng lao tới, quấn chặt lấy cơ thể Triệu tổng quản, bắt đầu ăn mòn kinh mạch và xé rách linh hồn hắn từ bên trong.
"A... A... Tần gia chủ... tha mạng... Chúng ta đều là người của hoàng thất..." Triệu tổng quản gào thét thảm thiết trong đau đớn tột cùng, cơ thể hắn dần bị hắc hỏa thiêu rụi thành tro bụi đen đúa trên nền tuyết trắng.
Tần Hoài Dạ ra tay tàn bạo, dứt khoát dọn dẹp sạch sẽ không chừa một mảnh tàn dư nào của kẻ địch. Hắn quay đầu nhìn Tuyết Vân, gương mặt khôi phục vẻ hèn mọn, dâng hiến: "Tuyết Vân, rác rưởi đã dọn sạch rồi... Nàng có hài lòng không?"
Tuyết Vân đứng trên cao, thản nhiên nhìn tro bụi của Triệu tổng quản tan biến vào gió tuyết. Nàng không hề có một câu khen ngợi hay cảm kích, chỉ lạnh nhạt quay người định rời đi.
*UỲNH... UỲNH... UỲNH...*
Tiếng móng ngựa sắt nặng nề, dồn dập đột ngột vang lên từ phía lối vào biên thành Tuyết Nguyệt. Cơn bão tuyết phía trước bỗng nhiên bị xé rách bởi hàng vạn luồng chiến khí kim hệ sắc bén, rực sáng ánh bạc oai nghiêm.
Mười vạn thiết giáp quân của Gia tộc quân sự Tiêu gia cưỡi tuyết mã thiết giáp oai phong lẫm liệt tiến vào hẻm núi, bao vây toàn bộ khu vực Đèo Gió Hú. Dẫn đầu đội quân khổng lồ ấy là một nam tử oai phong lẫm liệt, khoác chiến giáp sắt nặng đầy vết chém xước chiến tranh, hông đeo trường kiếm bản mệnh chiến thần tỏa ra chiến khí Thập cấp chấn động cả không gian.
Đại tướng quân Tiêu Sóc Phong.
Hắn cưỡi trên con tuyết mã vương giả, oai phong lẫm liệt tiến vào lòng hẻm núi vừa diễn ra trận chiến tuyết lở. Hắn vốn dĩ dẫn quân đến biên giới để điều tra động thái nổi loạn của cấm vệ quân hoàng gia, nhưng cảnh tượng năm ngàn truy binh bị chôn sống dưới tuyết sâu đã khiến hắn phải kinh ngạc.
Tiêu Sóc Phong ghìm cương ngựa, ánh mắt sắc bén như chim ưng quét qua đống đổ nát, rồi dừng lại trên tảng đá cao bên vách núi, nơi thiếu nữ áo choàng xanh băng đang đứng.
Gió bão lúc này đột ngột thổi mạnh, thổi tung chiếc mũ trùm đầu của áo choàng lông cừu thêu trận pháp, để lộ hoàn toàn gương mặt thanh tú, cao quý nhưng lạnh lùng tuyệt mỹ của Diệp Tuyết Vân dưới ánh sáng ma pháp băng tinh lung linh.
Mùi hương của Tuyết Liên Hoa cực hạn thoang thoảng theo gió bão bay thẳng vào khứu giác của Tiêu Sóc Phong.
*OÀNH!*
Ngay trong khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt nàng và ngửi thấy mùi hương tuyết liên quen thuộc kia, một luồng chấn động ma pháp tinh thần kinh hoàng đột ngột bùng nổ trong đại não Tiêu Sóc Phong.
Ký ức kiếp trước đầy máu và nước mắt bị phong ấn bấy lâu nay bỗng nhiên vỡ vụn, tràn về như một dòng thác lũ điên cuồng tàn phá tâm trí hắn.
Hắn nhớ lại rồi.
Hắn nhớ lại kiếp trước, chính hắn – Đại tướng quân oai phong lẫm liệt – đã lạnh lùng đứng nhìn nàng bị cấm vệ quân áp giải lên tế đàn hiến tế hắc ám của Thần điện. Hắn nhớ lại ánh mắt tuyệt vọng, đau đớn tột cùng của nàng nhìn hắn cầu cứu, nhưng hắn chỉ lạnh lùng quay đầu, coi nàng như một nữ phụ phản diện đáng chết để bảo vệ sự thánh khiết giả tạo của Diệp Lâm Anh.
Nỗi hối hận, dằn vặt và hoảng loạn tột cùng bộc phát dữ dội từ sâu trong linh hồn hắn, tàn phá kinh mạch chiến thần Thập cấp của hắn khiến hắn lồng ngực thắt lại đau đớn thấu xương tủy.
Tiêu Sóc Phong đứng sững sờ giữa bão tuyết, thanh trường kiếm bản mệnh chiến thần trong tay run rẩy dữ dội phát ra những tiếng kêu ong ong chói tai. Đôi mắt hắn từ màu xám bạc oai nghiêm chuyển dần sang màu đỏ rực đầy dằn vặt, đau đớn khôn nguôi khi hắn nhận ra người con gái hắn từng phản bội dã man kiếp trước đang đứng ngay trước mặt mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!