Huyết Ấn Từ Hôn: Đêm Tiệc Kinh Đô Kinh Hoàng
Ánh sáng ma pháp từ những chiếc đèn chùm bằng thủy tinh tinh xảo treo trên vòm trần cao vút của đại sảnh Hoàng thành Băng Phong chiếu xuống, dệt nên một bức tranh hoa lệ nhưng ngột ngạt. Tiếng cười nói của giới quý tộc, tiếng chạm cốc của những chiếc ly mạ vàng, và hương thơm nồng đậm của Tuyết Liên Tửu – loại rượu thượng hạng chỉ dùng trong các đại điển hoàng gia – tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí giả tạo đến cực điểm.
Diệp Tuyết Vân đứng sững giữa đại sảnh, đôi mắt đen láy vốn trống rỗng bỗng chốc co rụt lại. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương tủy từ dòng máu bị rút cạn trên tế đàn kiếp trước dường như vẫn còn âm ỉ chảy trong huyết quản nàng. Cơn đau đớn khi linh hồn bị xé rách để làm vật hiến tế cho Diệp Lâm Anh vẫn còn chân thực đến mức khiến ngón tay nàng khẽ run rẩy.
Nàng... đã trùng sinh rồi.
Trùng sinh vào đúng đêm tiệc đính hôn hoàng gia, ngày mà gia tộc họ Diệp ép gả nàng cho năm vị gia chủ tối cao của vương triều để đổi lấy vinh quang và tước vị phong hầu. Kiếp trước, nàng vì khát khao chút tình thương gia đình hèn mọn, vì sự ngu muội tin vào lời hứa bảo vệ của những kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực kia, đã nhắm mắt bước vào lễ đường để rồi nhận lấy kết cục bi thảm: bị tước đoạt huyết mạch, bị phán quyết là dị đoan, và chết cô độc trên đoạn đầu đài hắc ám.
"Tuyết Vân, con còn ngơ ngác cái gì? Mau dâng rượu khế ước cho các vị gia chủ đi!"
Giọng nói uy nghiêm, mang theo vài phần ra lệnh quen thuộc vang lên bên tai. Diệp Tuyết Vân chậm rãi quay đầu. Đứng trước mặt nàng là Diệp Chấn – cha ruột của nàng, gia chủ Diệp gia sa sút. Ông ta mặc bộ áo bào thêu chỉ vàng sang trọng, ánh mắt nhìn nàng không hề có một chút ấm áp của tình cốt nhục, mà chỉ toàn là sự tính toán thực dụng của một thương nhân đang kiểm kê món hàng đắt giá.
Bên cạnh ông ta, Diệp Lâm Anh – em gái cùng cha khác mẹ của nàng, nữ chính nguyên bản của thế giới này – đang đứng khép nép trong bộ váy trắng thánh khiết thêu hoa tuyết liên. Khuôn mặt nhỏ nhắn, ngây thơ của cô ta lộ ra vẻ lo lắng giả tạo, nhưng sâu trong đáy mắt lại là sự đắc ý và thèm khát tột cùng đối với huyết mạch Băng hoàng ẩn giấu trong người Tuyết Vân.
"Tỷ tỷ, mau uống rượu đi. Năm vị vị hôn phu đang đợi tỷ đó. Được gả cho họ là phúc phận cả đời của tỷ mà," Diệp Lâm Anh khẽ giọng nói, thanh âm ngọt ngào như rót mật nhưng lại khiến Tuyết Vân cảm thấy buồn nôn.
Tuyết Vân không trả lời. Ánh mắt nàng lướt qua hai người bọn họ, hướng về phía năm chiếc ghế vương tọa đặt ở vị trí cao nhất của đại sảnh. Ở đó, năm vị gia chủ phản diện quyền lực nhất vương triều đang ngồi lặng lẽ.
Tần Hoài Dạ – gia chủ gia tộc pháp thuật hắc ám, người đàn ông tuấn mỹ tột cùng nhưng quanh thân luôn bao phủ bởi làn hắc vụ lạnh lẽo. Kiếp trước, anh ta đã dùng ánh mắt vô cảm nhìn nàng bị Thần điện phán quyết. Nhưng lúc này, khi ánh mắt của Tuyết Vân lướt qua, Tần Hoài Dạ bỗng nhiên khẽ nhíu mày. Một cảm giác bất an mơ hồ, một nỗi đau nhói vô hình đột ngột dâng lên trong ngực anh ta khi nhìn thấy sự lạnh lùng tuyệt đối trong mắt vị hôn thê phế vật của mình.
"Dâng rượu khế ước!" Tiếng của vị quan lễ tân vang lên, cắt đứt sự im lặng tạm thời.
Diệp Tuyết Vân chậm rãi bước lên lễ đài, trên tay cầm chiếc ly ngọc chứa đầy rượu khế ước ma pháp. Giới quý tộc xung quanh bắt đầu thì thầm bàn tán, những lời khinh miệt không hề che giấu hướng về phía nàng:
"Xem kìa, phế vật của Diệp gia cuối cùng cũng được gả đi rồi."
"Nếu không phải vì hôn ước hoàng gia cũ, loại vô năng không có ma lực chiến đấu như cô ta sao có cửa bước vào năm đại gia tộc?"
"Thật là rác rưởi may mắn."
Nghe những lời sỉ nhục đó, Diệp Tuyết Vân khẽ nhếch môi tạo nên một nụ cười lạnh lùng đến gai người. Nàng đứng trước năm vị vị hôn phu, dưới sự chứng kiến của toàn bộ hoàng thất và giới quý tộc hoàng thành.
*Rắc.*
Thay vì đưa ly rượu lên môi để hoàn thành khế ước, Diệp Tuyết Vân thản nhiên buông tay. Chiếc ly ngọc rơi xuống sàn đá cẩm thạch, vỡ tan tành thành những mảnh vụn lấp lánh. Rượu khế ước ma pháp đỏ rực như máu loang lổ trên mặt đất lạnh lẽo.
Cả đại sảnh bỗng chốc im bặt. Tiếng nhạc ma pháp dừng lại đột ngột. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Tuyết Vân với sự kinh hoàng tột độ.
"Diệp Tuyết Vân! Con điên rồi sao?!" Diệp Chấn lập tức biến sắc, khuôn mặt trung niên uy nghiêm trở nên vặn vẹo vì tức giận. Ông ta bước lên một bước, hỏa hệ ma pháp trong cơ thể bắt đầu rục rịch bộc phát.
Tuyết Vân thản nhiên phủi sạch vạt váy dạ hội màu xanh băng đơn giản của mình, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang vọng khắp không gian:
"Ta, Diệp Tuyết Vân, hôm nay trước sự chứng kiến của hoàng thất vương triều Băng Phong và vạn dân, tuyên bố từ bỏ toàn bộ hôn ước với năm vị gia chủ. Từ nay về sau, giữa ta và năm đại gia tộc không còn bất kỳ ràng buộc nào."
"Hỗn xược!" Diệp Chấn gầm lên. Sự sỉ nhục này quá lớn đối với Diệp gia. Ông ta lập tức kích hoạt ma pháp hỏa hệ Bát cấp của mình – "Hỏa Diễm Áp Chế". Một luồng uy áp nóng bỏng, đỏ rực như lửa rồng từ người Diệp Chấn bộc phát, tạo thành một áp lực khổng lồ đè nặng lên vai Tuyết Vân, mưu toan cưỡng chế ép nàng phải quỳ xuống chịu tội.
Không khí xung quanh Tuyết Vân bắt đầu vặn vẹo vì nhiệt độ cao. Giới quý tộc nín thở, chờ đợi cảnh tượng phế vật Nhất cấp bị uy áp của một đại pháp sư đè bẹp kinh mạch.
Thế nhưng, điều khiến tất cả phải kinh ngạc là Tuyết Vân vẫn đứng vững như một ngọn núi băng vĩnh cửu. Dòng máu Băng hoàng cổ xưa và đặc tính "Kháng ma pháp hắc ám tuyệt đối" ẩn giấu dưới tim nàng tự động kích hoạt, tạo ra một lớp sương mù băng giá vô hình hóa giải hoàn toàn luồng hơi nóng tàn bạo của Diệp Chấn.
Nàng không hề lùi bước, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào cha ruột mình:
"Cha muốn dùng gia pháp cưỡng ép sao? Đáng tiếc, cha đã quên mất Luật cấm từ hôn hoàng gia của vương triều rồi."
Nói đoạn, Tuyết Vân thọc tay vào ống tay áo rộng, rút ra năm cuộn giấy da cổ xưa được bọc trong lụa lạnh – "Bức thư từ hôn huyết ấn". Trên mỗi cuộn giấy đều mang dấu ấn huyết mạch nguyên bản của năm đại gia tộc từ ngàn năm trước.
"Theo luật pháp vương triều Băng Phong, hôn ước hoàng gia chỉ có hiệu lực khi cả hai bên đều sở hữu huyết mạch ma pháp thánh khiết và trung thực. Nhưng cuộc hôn nhân này ngay từ đầu đã là một trò lừa dối pháp lý," Tuyết Vân hướng mắt về phía Diệp Lâm Anh, nụ cười càng thêm sắc bén. "Muội muội yêu quý của ta, Diệp Lâm Anh, người được Thần điện ca tụng là mang huyết mạch thánh khiết, thực chất chỉ là một kẻ giả mạo sử dụng cấm thuật để duy trì hào quang giả tạo!"
"Tỷ tỷ... tỷ đang nói gì vậy? Muội không có..." Diệp Lâm Anh lập tức nước mắt đầm đìa, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch ra vì hoảng sợ. Cô ta vội vàng kích hoạt ma pháp quang minh Ngũ cấp của mình – "Thao Túng Hào Quang". Một luồng ánh sáng thánh thiện, ấm áp bao phủ lấy cơ thể cô ta, tạo ra một cảm giác đáng thương, khiến giới quý tộc xung quanh lập tức dâng lên lòng đồng cảm và sự phẫn nộ đối với Tuyết Vân.
"Diệp Tuyết Vân thật quá đáng! Tự mình là phế vật đố kỵ với em gái còn dám bôi nhọ thánh nữ!"
"Đúng vậy, trục xuất cô ta khỏi hoàng thành đi!"
Nhìn thấy dư luận bị thao túng, Tuyết Vân không hề nao núng. Nàng tiến lên một bước, khí tức băng sương trung cấp bỗng nhiên bộc phát nhẹ từ cơ thể, trực tiếp đâm xuyên qua luồng hào quang giả tạo của Diệp Lâm Anh:
"Nếu ngươi thực sự mang huyết mạch thánh khiết, tại sao mỗi khi ngươi sử dụng quang ma pháp trị liệu, những đóa tuyết liên xung quanh đều bị héo tàn vì bị hút cạn sinh khí? Thần điện hắc ám tối cao và Diệp gia đã dùng máu của hàng vạn phế vật để nuôi dưỡng hào quang giả tạo của ngươi! Kiếp trước các người đã hiến tế ta, kiếp này... đừng hòng chạm vào một sợi tóc của ta!"
Lời nói của Tuyết Vân như một quả bom dội xuống đại sảnh. Sự thật về cái chết kiếp trước của nàng và sự tàn bạo của Diệp gia bị vạch trần một cách tàn nhẫn.
Tần Hoài Dạ đứng bật dậy khỏi vương tọa. Đôi mắt đỏ rực của anh ta nhìn chằm chằm vào bức thư từ hôn huyết ấn mang dấu ấn Tần gia trên tay nàng. Một cơn đau buốt nhói từ khế ước liên kết sinh mệnh ngược bỗng nhiên bùng phát trong linh hồn anh ta. Ký ức kiếp trước – hình ảnh nàng bị trói trên tế đàn, đôi mắt đầy hận thù nhìn anh ta trước khi tắt thở – bỗng nhiên lóe lên như một tia chớp hắc ám khiến Tần Hoài Dạ hoảng loạn tột độ.
"Tuyết Vân..." Giọng nói hắc ám của anh ta run rẩy, một luồng hắc vụ bạo tẩu bắt đầu lan tỏa xung quanh vương tọa.
Nhưng Diệp Chấn đã hoàn toàn mất đi lý trí trước sự vạch trần của con gái trưởng. Nếu chuyện này truyền đến tai Hoàng Thái Hậu, Diệp gia sẽ bị tịch thu gia sản và tru di tam tộc vì tội lừa dối hoàng thất.
"Nghịch tử! Hôm nay ta phải tự tay phế bỏ ngươi!"
Diệp Chấn gầm lên điên cuồng, ngọn lửa Bát cấp bùng phát dữ dội hóa thành một bàn tay khổng lồ rực đỏ lao thẳng về phía Tuyết Vân, mưu toan cưỡng chế bắt giữ nàng ngay tại chỗ để mang về mật thất hiến tế.
Giới quý tộc la hét tháo chạy, đại sảnh hoàng thành chìm trong hỗn loạn kinh hoàng. Tuyết Vân đứng giữa bão lửa, đôi mắt xanh băng rực sáng rực rỡ, ngón tay nàng siết chặt lấy chiếc trâm cài tóc mang hơi thở cuối cùng của mẫu thân, sẵn sàng kích hoạt lá bài phòng ngự cuối cùng để thoát thân.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!