Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Đại Náo Diệp Gia

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bình minh rực đỏ như nhuộm máu trên con đường dẫn tới Diệp Gia Trang. Gió từ Thương Man Hoang Nguyên vẫn rít lên từng hồi buốt giá, lùa qua tà áo xám vải thô rách nát bám đầy huyết tro của Diệp Vô Thần. Mùi khói lửa từ y quán Thẩm Hoài Sơn bị thiêu rụi đêm qua dường như vẫn còn vương vấn trên tóc, trên da thịt anh, nhắc nhở anh về cái chết thảm khốc của thúc thúc Diệp Thanh Sơn và tiếng khóc xé lòng của muội muội Diệp Dao khi bị bắt đi.


Kinh mạch toàn thân Diệp Vô Thần lúc này đang bỏng rát như có hàng vạn ngọn lửa thiêu đốt. Việc cưỡng ép rút mười hai cây kim đồng cổ của Huyền Môn Châm Pháp ra sớm đã khiến đan điền phàm giới vạn dặm bên trong anh bị chấn động dữ dội. Máu đen rỉ ra từ khóe mắt đã khô lại thành những vệt dài sẫm màu tàn nhẫn trên gương mặt gầy gò, góc cạnh. Cánh tay phải của anh lúc này cứng đờ, một mảng da thịt lớn từ bả vai xuống khuỷu tay đã hóa thạch xám xịt, lạnh ngắt như đá tảng. Đó là cái giá của việc bạo liệt kinh mạch và vận lực khi gân cốt chưa hoàn toàn hồi phục. Nhưng tất cả những đau đớn thể xác đó không là gì so với ngọn lửa hận thù đang cuồn cuộn cháy trong lồng ngực anh.


Sát ngực anh, phong khế ước ám sát bằng da thú dính máu cướp được từ xác thủ lĩnh Hắc Phong Bang vẫn còn đó. Chữ ký và ấn ký lôi văn độc quyền của Đại trưởng lão Diệp Kính Chi rực sáng một cách mỉa mai.


"Diệp gia... Diệp Kính Chi... Trần Hùng... Diệp Đỉnh Thiên..."


Diệp Vô Thần lầm rầm gọi từng cái tên, mỗi chữ thốt ra đều mang theo sát ý thâm trầm lạnh lẽo. Anh vác thanh Hắc Thiết Kiếm rỉ sét sau lưng, từng bước một tiến thẳng về phía cổng lớn của Diệp Gia Trang. Bước chân anh nặng nề nhưng kiên định, mỗi lần dẫm xuống đất đều để lại một dấu chân lún sâu trên nền cát sỏi.


Diệp Gia Trang – trang viên rộng lớn của gia tộc Diệp thị – hiện ra trước mắt anh với vẻ phồn hoa giả tạo. Nơi đây được xây dựng trên một nhánh địa mạch hỏa linh khí nhỏ hẹp cướp đoạt từ phàm nhân, quanh năm được bao phủ bởi một màng sương mờ rực sáng linh quang hỏa thuộc tính. Hai tên hộ vệ mang tu vi Luyện Khí Kỳ tam tầng đứng gác cổng, mặc giáp da thêu lôi văn giả tạo, tay lăm lăm trường thương. Khi nhìn thấy một bóng người gầy gò, rách rưới, đầy huyết tro đang tiến lại gần, bọn chúng lập tức vung thương chặn lại.


"Kẻ nào? Lại là một tên khất cái tuyệt mạch bẩm sinh... Khoan đã, ngươi là Diệp Vô Thần?!" Tên hộ vệ đi đầu trợn mắt kinh hãi khi nhận ra gương mặt của phế thải đệ tử gác mộ trận. "Ngươi chưa chết? Làm sao có thể... Đại trưởng lão nói ngươi đã..."


Diệp Vô Thần không nói một lời. Đôi mắt anh hóa thành hắc ám lôi đình xám xịt rực cháy dữ dội. Anh bước tới một bước, nhục thân Lôi Thần Thể sơ cấp bộc phát vạn cân nhục lực thô bạo. Tên hộ vệ đi đầu chưa kịp phản ứng đã thấy một bóng xám áp sát. Vô Thần vung tay trái, một cú đấm mang theo kình phong cuồng bạo nện thẳng vào lồng ngực gã.


"Bộp! Rắc!"


Tiếng xương ngực gãy nát giòn giã vang lên dã man. Tấm giáp da dày dặn của gã hộ vệ cave sụp xuống hoàn toàn, nhục thân gã bay ngược ra xa mười trượng, đập mạnh vào cánh cổng sắt nặng nề rồi ngã quỵ xuống vũng máu, không kịp rên rỉ một tiếng đã tắt thở.


Tên hộ vệ thứ hai kinh hoàng tột độ, tay chân run rẩy định vung trường thương đâm tới, miệng gào hét báo động: "Có địch kích—"


Nhưng y chưa kịp dứt câu, bàn tay trái gân guốc của Diệp Vô Thần đã nhanh như chớp giật phắt lấy mũi thương, dùng sức quật mạnh. Sức nặng vạn cân kéo tuột cả nhục thân tên hộ vệ lao về phía trước. Vô Thần xoay người, vung chỏ trái nện thẳng vào quai hàm y. Tiếng xương quai hàm vỡ vụn vang lên dã man, tên hộ vệ quay cuồng ngã sụp xuống đất, răng môi lẫn lộn trong vũng máu đỏ tươi.


"Rầm!"


Diệp Vô Thần vung chân đá mạnh vào cánh cổng sắt nặng nề của Diệp Gia Trang. Cánh cổng sắt vốn được gia cố bằng trận pháp hỏa linh khí chịu một lực lượng thô bạo vạn cân liền nứt rạn rầm rầm, hai bản lề sắt lớn bị giật đứt phắt, đổ sập xuống nền đá hoa cương tạo nên một tiếng động chấn thiên động địa.


Anh sải bước đi qua cánh cổng đổ nát, tiến thẳng vào sân rồng trung tâm của phủ đệ.


Tiếng chuông báo động rền vang khắp Diệp Gia Trang. Hàng chục gia nô và hộ vệ mang tu vi Luyện Khí Kỳ tầng thấp từ các gian phòng lao ra, tay cầm đao kiếm vây quanh Diệp Vô Thần. Nhưng nhìn thấy cánh cổng sắt gãy nát và hai xác hộ vệ nằm ngoài cổng, không một ai dám tùy tiện xông lên. Bọn chúng run rẩy nhìn thiếu niên gầy gò mặc áo vải thô rách nát, quanh người phảng phất một luồng áp lực không gian mờ ảo lạnh lẽo.


Từ trong nội đường, một nhóm người sầm sầm bước ra. Dẫn đầu là Nhị trưởng lão Diệp Hùng – kẻ giám sát lôi hình phạt tàn bạo của Diệp gia, bên cạnh là ác bá Diệp Hạo – tên đường đệ mập mạp mặt đầy thịt mỡ từng nhiều lần bạo hành cướp đoạt tài nguyên của hai anh em Vô Thần.


"Diệp Vô Thần! Nghiệt chủng nghịch thiên! Ngươi dã man giết hại đồng tộc, phá hủy cổng trang, hôm nay dù có mười mạng cũng không đủ đền!" Diệp Hùng gầm lên cuồng bạo. Lão giả vạm vỡ như hộ pháp, da sạm đen, mặt đầy sẹo rỗ rít lên đầy giận dữ. Tay phải lão lăm lăm cây Hắc Lôi Roi Sắt quấn đầy gai nhọn rỉ sét, phát ra những tiếng nổ lép bép màu đen tà ác.


Diệp Hạo đứng bên cạnh Nhị trưởng lão, gương mặt mập mạp tràn ngập sự đắc ý và khinh miệt giả tạo. Gã đeo đầy nhẫn vàng ngọc trên những ngón tay thịt mỡ, cười gằn chỉ thẳng vào mặt Vô Thần:


"Nhị gia gia! Đập nát gân tay chân của tên phế thải này cho ta! Đêm qua Trần Hùng đại ca đã bắt được con nhỏ phế vật Diệp Dao rồi, giờ chắc đang trên đường hiến tế cho Quy Nguyên Tông. Tên nghiệt chủng này tự tìm đường chết quay lại đây, đúng là tự chui đầu vào rọ!"


Nghe đến ba chữ "Diệp Dao", đôi mắt Diệp Vô Thần hoàn toàn hóa thành hai vầng lôi đình màu xám xịt rực cháy. Sát ý cuồng bạo trong lòng anh không thể kìm nén được nữa.


"Diệp Hạo..." Diệp Vô Thần khàn giọng rít lên.


Anh đột ngột giải phóng "Thần Thức Áp Chế" khổng lồ của vị thần sáng thế từ Đan Điền Phàm Giới vạn dặm. Một luồng áp lực không gian vô hình, nặng nề như cả một ngọn núi cổ mộ sụp đổ dội thẳng xuống sân rồng. Toàn bộ hộ vệ và gia nô xung quanh lập tức cảm thấy lồng ngực nghẹt thở, đầu óc nhức nhói như bị hàng vạn cây châm đâm vào, hai chân quỳ sụp xuống đất không thể nhúc nhích.


Diệp Hạo đang cười đắc ý bỗng nhiên gương mặt trắng bệch cắt không ra giọt máu. Gã cảm thấy linh hồn mình như bị khóa chặt bởi một thực thể tối cổ vô tình, nhục thân mập mạp cứng đờ không thể cử động dù chỉ một ngón tay. Chiếc "Hộ Thân Ngọc Bội" đeo bên hông gã phát ra linh quang màu vàng nhạt yếu ớt, cố gắng chống cự nhưng lập tức bị luồng áp lực thần thức khổng lồ bóp nghẹt.


Vô Thần vút lên. Dù cánh tay phải hóa thạch đau đớn dữ dội, anh vẫn dùng tay trái dẻo dai thi triển bộ pháp di chuyển nhanh nhẹn, lướt qua hàng ngũ hộ vệ đang bất động như một bóng ma xám xịt. Trong chớp mắt, anh đã xuất hiện ngay trước mặt Diệp Hạo.


"Ca... ca... tha mạng..." Diệp Hạo hoảng sợ tột độ, hai hàm răng va vào nhau lập cập, cố gắng kích hoạt "Thổ Thuẫn Pháp" để phòng ngự.


Nhưng tay trái của Diệp Vô Thần đã nhanh hơn. Anh vươn tay chộp lấy cổ tay phải đeo đầy nhẫn vàng của Diệp Hạo, dứt khoát vặn ngược một vòng.


"Rắc!"


Tiếng xương cốt gãy nát giòn giã vang lên dã man. Cánh tay phải của Diệp Hạo bị vặn xoắn thành một góc độ kỳ dị, gân cơ đứt đoạn, máu tươi phun ra xối xả từ các thớ thịt rách nát. Diệp Hạo thét lên một tiếng thảm khốc rách cả cổ họng.


Không dừng lại ở đó, Diệp Vô Thần lạnh lùng vung tay trái chộp lấy bả vai trái của gã, dùng sức giật mạnh xuống dưới.


"Rắc! Phập!"


Xương khớp bả vai trái của Diệp Hạo bị giật đứt lìa khỏi khớp xương, gân cốt rách nát lộ ra cả mảng xương trắng hếu dính máu. Tiếng thét thảm của gã đường đệ ác bá vang dội khắp cả phủ đệ, khiến toàn bộ người Diệp gia chứng kiến đều lạnh người run rẩy.


"Đây là cái giá cho những lần ngươi cướp đoạt linh thạch của Dao nhi!" Diệp Vô Thần gầm khẽ. Anh vung chân đá mạnh hai cú vào hai đầu gối mập mạp của Diệp Hạo.


"Bộp! Bộp! Cắc!"


Hai xương bánh chè của Diệp Hạo bị lực lượng vạn cân đập nát vụn thành tro bụi đất đá. Gã ngã sụp xuống đất như một đống thịt thối rữa, hai tay hai chân co quắp rỉ máu đen xối xả, đau đớn đến mức trợn ngược mắt, toàn thân co giật dữ dội trên vũng máu đỏ sẫm.


"Nghiệt chướng tàn bạo! Dám phế tôn nhi ta! Chết đi!"


Nhị trưởng lão Diệp Hùng chứng kiến cảnh tượng tôn nhi bị phế dã man ngay trước mắt liền nổi điên cuồng bạo. Tu vi Luyện Khí Kỳ cửu tầng của lão bộc phát toàn diện, hắc lôi cuồn cuộn quanh người rực sáng dữ dội. Lão vung mạnh cây Hắc Lôi Roi Sắt quật nát bấy cả bậc thềm đá hoa cương dưới chân, tạo nên một tiếng nổ sấm sét đinh tai nhức óc đầy uy hiếp.


"Vút!"


Sợi roi sắt quấn đầy gai nhọn rít gió lao thẳng về phía đầu Diệp Vô Thần, lôi điện đen tà ác hóa thành những tia sét nhỏ cào xé không khí xung quanh bốc mùi khét lẹt. Đường roi mang theo sức mạnh hủy diệt của tu sĩ Luyện Khí đỉnh phong, có thể chém làm đôi một tảng đá ngàn cân.


Diệp Vô Thần không hề hoảng loạn. Dù kinh mạch đan điền đang rạn nứt rỉ máu rát bỏng, anh vẫn giữ vững đạo tâm kiên định. Anh nhanh tay rút thanh Hắc Thiết Kiếm rỉ sét sau lưng bằng tay trái, vận hành "Hư Không Bộ" dịch chuyển tức thời ba trượng sang bên trái, né tránh đường roi sấm sét đầu tiên trong gang tấc.


Đường roi quật hụt dẫm mạnh xuống nền sân đá, chém nứt một đường rãnh sâu vạn trượng rực lửa hỏa quang địa mạch rò rỉ.


Mượn kình phong của bộ pháp dịch chuyển, Diệp Vô Thần áp sát cận chiến vào hàng ngũ hộ vệ đang đứng gần đó. Anh vung tay trái đấm ra một cú đấm vật lý thô bạo, nện thẳng vào quai hàm một tên gia nô đang định cầm đao chém lén.


"Bộp! Cắc!"


Tên gia nô bị đấm gãy nát quai hàm, nhục thân bay xoay vòng trên không trung rồi đập mạnh xuống đất bất tỉnh nhân sự.


"Nghiệt chủng trốn chạy! Nhận một roi này của ta!" Diệp Hùng gầm rú, xoay cổ tay quật ngược sợi roi sắt thứ hai với tốc độ nhanh gấp đôi. Sợi roi như một con hắc long mang theo lôi điện đen tàn bạo khóa chặt mọi đường trốn chạy của Vô Thần.


Diệp Vô Thần nghiến răng, vung thanh Hắc Thiết Kiếm rỉ sét lên chặn đỡ trực diện đường roi sắt. Anh muốn thử dùng vũ khí phế phẩm này để chém đứt sợi roi hắc lôi.


"Oành! Xoảng!"


Nhưng thanh Hắc Thiết Kiếm rỉ sét vốn là vũ khí phế phẩm nhặt từ nghĩa trang gác mộ, không thể chịu nổi sức mạnh lôi điện đen tà ác của tu sĩ Luyện Khí cửu tầng. Ngay khi vừa chạm vào sợi roi sắt, thanh kiếm lập tức bị lôi điện đen đánh bay ra xa, vỡ nát vụn thành trăm mảnh sắt vụn rỉ sét rơi lả tả trên mặt đất.


Sợi roi sắt quấn đầy gai nhọn thừa thế lao tới, quấn chặt lấy cánh tay phải đang bị hóa thạch xám xịt của Diệp Vô Thần.


"Xèo xèo!"


Lôi điện đen tà ác lập tức ăn mòn da thịt bọc ngoài cánh tay phải của anh, khói độc bốc lên nghi ngút kèm theo mùi khét lẹt của thịt da cháy sém. Cơn đau thấu xương tủy dội thẳng lên đại não khiến Diệp Vô Thần rên rỉ một tiếng khàn đục, máu đỏ sẫm chảy ra từ các kẽ nứt hóa thạch xám xịt.


"Ha ha ha! Nghiệt chủng tuyệt mạch! Để xem cánh tay phải của ngươi có bị ta giật phắt ra không!" Diệp Hùng cười gằn đầy biến thái, dồn toàn bộ linh lực Luyện Khí cửu tầng vào sợi roi sắt để siết chặt gân cốt Vô Thần.


Nhưng Diệp Vô Thần không hề lùi bước. Ánh mắt anh rực sáng lôi quang xám cuồng bạo của "Thức tỉnh tội huyết lôi mạch". Nhục thân Lôi Thần Thể sơ cấp của anh tuy bị bỏng cháy sém đen thui bên ngoài, nhưng kết cấu xương cốt bên trong lại vô cùng bền bỉ dẻo dai nhờ hỗn độn khí tái tạo.


Anh vận hành "Lôi Đình Phản Phệ" – kỹ năng mượn lôi điện của đối thủ dồn vào phàm giới đan điền rồi phản trả gấp đôi. Vòng xoáy tinh vân bên trong đan điền phàm giới vạn dặm của anh mở rộng, tạo ra một lực hút không gian khổng lồ. Toàn bộ hắc lôi tà ác đang ăn mòn cánh tay phải của anh lập tức bị hút ngược vào trong cơ thể, dồn thẳng vào đan điền nội giới để làm nhiên liệu thắp sáng kết giới.


Cánh tay phải tuy bị bỏng sém cháy đen thui bốc khói độc, nhưng vết hóa thạch xám xịt vô tình lại trở thành một lớp phòng thủ vật lý vững chắc giúp gân cốt anh không bị sợi roi sắt siết đứt lìa.


"Cái gì?! Ngươi... ngươi có thể hấp thụ hắc lôi của ta?!" Diệp Hùng trợn mắt kinh hoàng, cảm thấy linh lực lôi đình của mình đang bị hút điên cuồng trôi chảy mất kiểm soát.


Diệp Vô Thần gầm rú một tiếng vang dội chấn thiên như tiếng sấm nổ cổ đại. Tay trái anh nhanh như chớp thò vào tà áo vải thô rách nát, rút ra sợi xích sắt hàn thiết phế liệu quấn quanh ngực cũ rách dính đầy máu của mình. Anh dùng sức quật ngược sợi xích sắt ra ngoài, quấn chặt lấy cổ họng của Nhị trưởng lão Diệp Hùng.


"Hự!"


Diệp Hùng bị sợi xích sắt siết chặt cổ họng, gương mặt sạm đen lập tức chuyển sang màu tím ngắt vì nghẹt thở. Lão cố gắng vung tay để gỡ sợi xích sắt ra nhưng sức mạnh cơ bắp vạn cân lực lượng của Vô Thần giữ chặt đầu xích như một bàn thạch khổng lồ không thể lay chuyển.


Cảnh tượng hỗn loạn bạo liệt đạt đến đỉnh điểm cực hạn. Diệp Hùng điên cuồng gầm rú, dồn chút tàn lực cuối cùng quật sợi roi sắt lôi hỏa xuống nhục thân Vô Thần hòng ép anh buông tay.


Lôi roi sắt quật xuống rách thịt xẻ da, nhưng Vô Thần không né tránh, trực tiếp dùng tay không nắm lấy sợi roi lôi đình rực sáng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!