Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Huyết Lệ Sơn Hà

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm từ Thương Man Hoang Nguyên rít lên từng hồi buốt giá, lùa qua những khe hở của căn nhà tranh lụp xụp thuộc y quán Thẩm Hoài Sơn. Không khí ngột ngạt đến mức đông cứng. Trên chiếc bồ đoàn bằng cỏ khô, Diệp Vô Thần đang ngồi xếp bằng, mười hai cây kim châm cứu bằng đồng cổ găm sâu vào các huyệt đạo quanh lồng ngực gầy gò của anh đang run rẩy phát ra những tiếng ngân u uất. Luồng dược lực mát lạnh của U Minh Cát Cánh hòa cùng hỗn độn khí đang điên cuồng xoa dịu những vết nứt rách nát trên kinh mạch đan điền phàm giới của anh, nhưng mỗi một nhịp thở vẫn khiến huyết khí trong người anh sôi trào như lửa đốt.


"Tiểu tử... ngươi có nghe thấy không?" Thẩm Hoài Sơn đứng bên cạnh, gương mặt già nua đầy nếp nhăn nheo hiện rõ vẻ hoảng hốt tột độ. Lão vừa dập tắt ngọn đèn dầu leo lét, kéo tà áo thô che đi bộ kim châm cứu trên ngực Vô Thần. "Mười một luồng sát khí... Chúng đang tiến sát về phía này! Là hộ vệ của Diệp gia! Chúng tìm đến đây rồi!"


Diệp Vô Thần nhắm chặt mắt, thần thức khổng lồ từ Đan Điền Phàm Giới vạn dặm rò rỉ ra ngoài, khóa chặt mười một bóng đen đang cưỡi hắc mã lao nhanh trong đêm tối biên giới. Dẫn đầu là Trần Hùng – gã đội trưởng hộ vệ tàn bạo mang tu vi Luyện Khí Kỳ thất tầng. Sát ý của bọn chúng sắc bén như gươm đao, hướng thẳng về phía căn nhà tranh rách nát này.


Anh muốn đứng dậy, muốn vung tay bóp nát cổ họng lũ phản bội kia. Nhưng ngay khi anh vừa nhúc nhích ngón tay, một cơn đau xé rách từ đan điền dội thẳng lên đại não. Mười hai cây kim đồng cổ rực sáng ánh xanh lam, cưỡng ép khóa chặt gân cốt của anh. Máu đen rỉ ra từ khóe mắt Vô Thần, rát bỏng.


"Đừng vận lực!" Thẩm Hoài Sơn đè chặt vai anh, giọng lão run rẩy nhưng kiên quyết. "Huyền Môn Châm Pháp đang nối lại kinh mạch rách nát của ngươi. Trong vòng mười hai canh giờ, nếu ngươi cưỡng ép vận dụng nhục lực, gân cốt toàn thân sẽ hóa đá xám xịt, vĩnh viễn phế thải! Mau, lách theo cửa sau trốn vào Độc Sương Lâm phía sau núi! Tìm Ngưng Thần Thảo hoang dã để cứu con bé! Ta sẽ giấu Dao nhi dưới hầm thuốc!"


"Thẩm y sư..." Diệp Vô Thần khàn giọng, cổ họng nghẹn đắng máu tươi. Anh nhìn về phía giường tre nhỏ trong góc phòng, nơi muội muội Diệp Dao đang ngủ mê man, gương mặt nhỏ nhắn gầy gò vẫn còn vương nét hoảng sợ mộng mị.


"Đi mau!" Thẩm Hoài Sơn gầm khẽ, dứt khoát đẩy Vô Thần về phía cửa sau khuất sau rặng tre già.


Diệp Vô Thần cắn chặt răng đến mức bật máu, kéo lê nhục thân nặng nề gầy gò, từng bước lảo đảo lách qua cánh cửa sau, chìm vào bóng tối dày đặc của Độc Sương Lâm. Anh biết, với thể chất tuyệt mạch bẩm sinh đang bị phong tỏa gân cốt lúc này, nếu anh ở lại đối đầu trực diện với tu sĩ Luyện Khí thất tầng, không những không bảo vệ được em gái mà còn tự dâng mạng mình cho lũ chó săn Diệp gia.


Ngay khi bóng dáng Vô Thần vừa biến mất vào màn sương độc màu tím nhạt của núi rừng, từ phía con đường mòn dẫn vào y quán, một bóng người tàn tật, cụt một chân trái đang điên cuồng lết đi trên nền đất cát sỏi.


Đó là thúc thúc phế nhân Diệp Thanh Sơn!


Ông đã trốn thoát khỏi phòng củi giam lỏng của Diệp gia, dùng chút tàn lực cuối cùng bò lê lết vạn dặm để đến mật báo cho hai cháu. Gương mặt ông dính đầy huyết tro và bùn đất, lồng ngực lõm xuống một mảng lớn do cú đá dã man của Trần Hùng ban sáng.


"Vô Thần... Dao nhi... chạy mau..." Diệp Thanh Sơn thở hổn hển, giọng nói khàn đặc rên rỉ u uất. Ông dùng tay cào cấu mặt đất, cố gắng lết thân xác tàn tạ vào cổng tre y quán.


Nhưng đã quá muộn.


"Rầm!"


Một tiếng nổ lớn vang lên chấn động cả trấn nhỏ. Trần Hùng dẫn đầu mười tên hộ vệ Diệp gia cưỡi hắc mã rầm rập ập tới. Gã nam tử mặt vuông chữ điền đầy râu quai nón dữ tợn vung đại đao sắt nặng rực sáng linh quang hỏa thuộc tính, một đao chém sập hoàn toàn cánh cổng tre y quán Thẩm Hoài Sơn. Tiếng cười tàn bạo của gã xé rách màn đêm tịch mịch:


"Lão già Thẩm Hoài Sơn! Giao nộp con nhỏ phế thải Diệp Dao ra đây! Nếu không, ta sẽ thiêu rụi cái y quán rách nát này cùng mạng già của ngươi!"


Thẩm Hoài Sơn từ trong nhà tranh bước ra, tay cầm một chiếc túi gấm nhỏ chứa bột thuốc gây mê tự chế. Gương mặt lão nhân hiền từ đầy nếp nhăn nheo rực sáng ánh đèn dầu leo lét, đứng sừng sững chặn trước cửa phòng ngủ của Diệp Dao:


"Trần Hùng! Ngươi là đồ súc sinh phản bội đồng tộc! Diệp gia các ngươi dâng hiến cốt nhục làm vật tế cho tông môn, không sợ thiên lôi đánh xuống đầu sao?!"


"Thiên quy của kẻ mạnh mới là thiên quy duy nhất!" Trần Hùng cười gằn đầy khinh miệt. Gã vung tay áo ra lệnh cho hai tên hộ vệ xông vào lục soát phòng trong.


Thẩm Hoài Sơn nghiến răng, vung tay ném mạnh túi bột thuốc gây mê vào mắt Trần Hùng. Nhưng gã đội trưởng hộ vệ mang tu vi Luyện Khí thất tầng nhạy bén vô cùng, gã khẽ nghiêng đầu né tránh, đồng thời một tên hộ vệ bên cạnh vung thanh kiếm dài chém ra một đường kiếm khí sắc bén.


"Phập!"


"Aaa!"


Tiếng hét thảm khốc của Thẩm Hoài Sơn xé rách màn đêm. Cánh tay trái của lão y sư bị chém đứt lìa, máu tươi đỏ sẫm phun trào như suối, nhuộm đỏ cả thềm cửa gỗ mục. Lão nhân ngã quỵ xuống vũng máu, đau đớn co giật dữ dội.


"Hừ, một lão già phàm nhân cũng dám kháng cự?" Trần Hùng bước qua vũng máu, đẩy cửa phòng ngủ. Ngay lập tức, gã nhìn thấy Diệp Dao đang run rẩy, co rúm người trên giường tre nhỏ, đôi mắt tròn đen láy đầy nước mắt hoảng sợ.


"Tìm thấy nghiệt chủng rồi! Áp giải đi!" Trần Hùng vươn bàn tay gân guốc tàn bạo định giật phắt Diệp Dao đi.


"Không được chạm vào cháu gái ta!"


Một tiếng gào rú u uất vang lên từ dưới thềm cửa. Diệp Thanh Sơn không biết lấy đâu ra sức mạnh, ông dùng hai tay chống đỡ nhục thân tàn tạ, ôm chặt lấy cây nạng gỗ thô sơ gãy nát còn sót lại, điên cuồng xông vào đâm thẳng vào lưng Trần Hùng.


Trần Hùng không thèm quay đầu lại, gã vận hành Thiết Giáp Khí quanh người, đồng thời vung chân đá ngược ra sau.


"Bộp! Cắc!"


Tiếng xương sườn gãy nát giòn giã vang lên dã man. Diệp Thanh Sơn bị đá bay đập mạnh vào vách tường đất nhà tranh, tường đất sụp lún đổ xuống đè lên nhục thân cụt chân của ông. Ông phun ra một ngụm máu lớn chứa cả những mảnh nội tạng vỡ nát, nhưng đôi mắt mờ đục vẫn trừng trừng nhìn về phía Diệp Dao.


Trần Hùng bước tới, vung đại đao đập nát vụn chiếc nạng gỗ thô sơ của Thanh Sơn thành trăm mảnh, rồi dẫm mạnh gót giày sắt lên lồng ngực đang phập phồng của ông:


"Lão tam, một con chó cụt chân bị phế tu vi như ngươi, lại dám nhiều lần cản đường ta? Ngươi muốn chết đến thế sao?"


"Trần... Hùng... thả Dao nhi ra... cầu xin ngươi..." Diệp Thanh Sơn thoi thóp dùng hơi thở cuối cùng, hai bàn tay rướm máu của ông vươn ra, dùng móng tay cào cấu điên cuồng, ôm chặt lấy gót chân của Trần Hùng. Ông cắn chặt răng vào lớp giày da sắt của gã, dùng chút tàn lực cuối cùng để kéo dài thời gian, hy vọng Vô Thần kịp trở về cứu viện.


"Súc sinh! Cút ra!"


Trần Hùng tức giận tột cùng trước sự bám đuôi dai dẳng của phế nhân. Gã vung thanh đại đao thép rèn rực sáng hỏa quang, dứt khoát đâm mạnh một đao xuyên thẳng qua lồng ngực gầy gò của Diệp Thanh Sơn, cắm sâu xuống nền đá hoa cương dưới đất.


"Phập!"


Máu tươi từ miệng Diệp Thanh Sơn trào ra xối xả. Đôi mắt ông trợn ngược, hai bàn tay gân guốc vẫn giữ chặt lấy gót chân Trần Hùng từ từ buông lỏng, rũ xuống trên vũng máu đỏ sẫm. Ông tử chiến hy sinh ngay tại chỗ, đôi mắt vẫn mở trừng trừng hướng về phía muội muội Diệp Dao.


"Ca ca! Cứu muội! Ca ca!" Diệp Dao khóc gào thét oán hận điên cuồng khi bị Trần Hùng dã man giật phắt đi từ trên giường tre. Cô bé bị ném mạnh vào chiếc xe giam bằng sắt đen quấn quanh bởi bùa chú khóa linh lực ngoài sân.


"Đốt sạch cái y quán này cho ta! Xóa sạch dấu vết!" Trần Hùng lạnh lùng ra lệnh, dẫm lên xác Diệp Thanh Sơn bước lên hắc mã.


Mười tên hộ vệ vung đuốc linh hỏa ném vào mái tranh y quán. Ngọn lửa đỏ rực bùng cháy dữ dội, thiêu rụi căn nhà tranh ấm áp duy nhất bảo bọc hai anh em trong đêm tối hoang mạc biên giới.


***


Sâu trong Độc Sương Lâm, dưới bóng tối của những tán cây cổ thụ bao phủ bởi sương độc màu tím nhạt.


Diệp Vô Thần đang đứng xếp bằng dưới một hốc đá tối tăm, tay trái đang cầm một gốc Ngưng Thần Thảo hoang dã vừa hái được. Bỗng nhiên, lồng ngực anh nhói lên một cơn đau xé rách tâm can, đau đớn gấp vạn lần cơn đau bành trướng đan điền phàm giới.


Lôi Vân Ngọc Bài đeo sát ngực anh bỗng nhiên rung động điên cuồng, phát ra tiếng sấm nổ lép bép màu xám xịt trong thức hải. Một luồng cảm giác lạnh lẽo tột cùng, một sợi dây liên kết huyết mạch tội nhân bị cắt đứt đột ngột dội thẳng vào linh hồn anh.


"Thúc thúc... Dao nhi!"


Diệp Vô Thần gầm rú trong lòng. Sát ý cuồng bạo bùng nổ phá vỡ hoàn toàn sự nhẫn nại nhẫn nhịn bấy lâu nay. Anh không màng đến lời cảnh báo của Thẩm Hoài Sơn, dứt khoát dùng tay trái giật phắt mười hai cây kim châm cứu bằng đồng cổ ra khỏi lồng ngực gầy gò.


"Phập! Phập! Phập!"


Mỗi một cây kim đồng cổ rút ra, kinh mạch toàn thân Diệp Vô Thần lại bạo liệt rạn nứt, máu đen rỉ ra xối xả từ các lỗ chân lông nhục thân phế thải. Nhưng anh không quan tâm! Nhục thân Lôi Thần Thể sơ cấp nhục lực vạn cân bùng phát điên cuồng. Anh thi triển sức mạnh cơ bắp thô bạo, vác theo thanh Hắc Thiết Kiếm rỉ sét nhặt từ nghĩa trang, hóa thành một bóng ma xám xịt lao nhanh như lôi đình xuyên qua rừng sương độc hướng về phía y quán.


Khi Diệp Vô Thần đặt chân trở lại Huyết Nhạn Trấn, ngọn lửa linh hỏa vẫn đang thiêu rụi y quán Thẩm Hoài Sơn thành một đống tro tàn đổ nát tuyệt vọng.


Anh bước qua cổng tre đổ sập, nhìn thấy lão y sư Thẩm Hoài Sơn đang nằm thoi thóp bên vũng máu, cánh tay trái bị chém cụt ngủn dã man.


Và ở giữa thềm cửa rực lửa, Diệp Vô Thần nhìn thấy nhục thân lạnh lẽo của thúc thúc Diệp Thanh Sơn đang nằm co quắp. Thanh đại đao sắt nặng vẫn còn cắm xuyên qua lồng ngực ông, máu tươi đã đông cứng thành những vệt đen sẫm màu tàn ác. Chiếc nạng gỗ thô sơ – vật duy nhất giúp ông di chuyển suốt mười năm qua – giờ chỉ còn là đống tro tàn vô hại.


Diệp Dao đã biến mất.


Diệp Vô Thần lảo đảo bước tới, khuỵu gối quỳ sụp xuống bên cạnh xác thúc thúc phế nhân. Anh vươn bàn tay trái run rẩy, nhẹ nhàng vuốt dọc theo gương mặt đầy máu và bùn đất của Diệp Thanh Sơn, giúp ông khép lại đôi mắt mờ đục đầy u uất oán hận.


Sự dung túng nhân tính cuối cùng của Diệp Vô Thần đối với Diệp gia hoàn toàn sụp đổ tan tành theo đống tro tàn đổ nát của y quán. Trong thức hải anh, Đan Điền Phàm Giới vạn dặm rung chuyển mạnh mẽ, vòng xoáy tinh vân lồng ngực rực sáng lôi quang màu xám cổ đại cuồng bạo.


Diệp Vô Thần ôm chặt lấy xác thúc thúc phế nhân Diệp Thanh Sơn vào lồng ngực gầy gò rỉ máu, ngước nhìn trời cao gầm rú một tiếng vang dội chấn thiên, hai mắt anh hóa thành hắc ám lôi đình xám xịt rực cháy dữ dội giữa đêm đen hoang mạc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!