Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Âm Mưu Hiến Tế

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm từ Thương Man Hoang Nguyên rít lên từng hồi buốt giá, thổi thốc qua những rặng đá đen nham nhở của biên giới hạ giới. Màn huyết sương tăm tối từ nghĩa trang gác mộ hoang phế vẫn còn vương vấn trên tà áo vải thô rách nát của Diệp Vô Thần. Không còn vòng xích sắt khóa mạch quấn chặt trước ngực để kìm hãm, luồng khí tức lôi đình màu xám xịt từ Đan Điền Phàm Giới mới khai mở cứ liên tục rò rỉ, va đập điên cuồng vào hệ thống gân cốt rệu rã của anh. Mỗi một bước chân nện xuống nền đất cát sỏi, lồng ngực Diệp Vô Thần lại nhói lên một cơn đau xé rách, máu đen rỉ ra từ khóe môi, nhanh chóng bị gió lạnh hong khô thành những vệt xám xịt.


Trên lưng anh, muội muội Diệp Dao đang lịm đi. Gương mặt cô bé mười hai tuổi nhỏ nhắn, sắc mặt nhợt nhạt cắt không ra giọt máu, nhưng trán lại nóng hổi như một hòn than bỏng. Cơn sốt cao do tuyệt mạch phế thể bị oán khí nghĩa trang xâm nhập đang vắt kiệt chút sinh mệnh lực mỏng manh còn sót lại của cô bé.


"Dao nhi... ráng chịu đựng một chút... Ca ca nhất định sẽ cứu muội."


Diệp Vô Thần lầm rầm khàn giọng, bàn tay trái gân guốc siết chặt lấy chân muội muội, dứt khoát bước nhanh hơn vào bóng tối của Huyết Nhạn Trấn. Anh không dám bộc phát Hư Không Bộ để dịch chuyển, bởi mỗi lần đan điền phàm giới dao động, vết nứt kinh mạch lại rách thêm một phân, và quan trọng hơn, khí tức tội lôi rò rỉ sẽ lập tức dẫn dụ quân đội hoàng triều đang tuần tra biên giới ập tới.


Huyết Nhạn Trấn ban đêm hiện lên như một con quái thú bằng đá đen nằm im lìm dưới chân cửa ải hiểm trở. Nơi đây đầy rẫy những kẻ đào phạm, tán tu tà đạo và lính đào ngũ, không có luật pháp kiểm soát ngoài sức mạnh của nắm đấm. Men theo những con hẻm nhỏ ẩm ướt nồng nặc mùi rượu nhạt và tro tàn, Diệp Vô Thần rốt cuộc cũng tìm thấy một căn nhà tranh lụp xụp nằm khuất sau rặng tre già rách nát ở góc trấn.


Một tấm biển gỗ mòn vẹt treo nghiêng ngả trước cửa, phảng phất hương dược thảo phàm trần ấm áp: "Y quán Thẩm Hoài Sơn".


"Rầm... rầm... rầm!"


Diệp Vô Thần dùng tay trái gõ mạnh vào cánh cửa gỗ mục.


Chỉ một khắc sau, cánh cửa kẽo kẹt mở ra. Lão y sư Thẩm Hoài Sơn bước ra, tay cầm cây đèn dầu leo lét. Lão nhân râu tóc bạc phơ, gương mặt hiền từ đầy nếp nhăn nheo phảng phất mùi thuốc đông y ấm áp. Nhìn thấy thiếu niên gầy gò mặc áo vải thô rách nát bám đầy huyết tro nghĩa trang, lưng cõng một cô bé đang thoi thóp, lão y sư giật mình kinh hãi.


"Tiểu tử gác mộ? Ngươi... làm sao lại nông nỗi này?"


"Thẩm y sư... cứu muội muội ta..." Diệp Vô Thần khàn giọng, bước chân lảo đảo suýt quỵ xuống thềm cửa.


Thẩm Hoài Sơn không hỏi thêm một lời, vội vàng đỡ lấy Diệp Dao từ trên lưng anh, đặt cô bé lên chiếc giường tre nhỏ trong góc y quán. Lão đặt ngón tay gầy guộc lên cổ tay nhỏ nhắn của Diệp Dao, sắc mặt lão lập tức trầm xuống, gương mặt hiền từ hiện rõ vẻ ngưng trọng tột cùng.


"Tuyệt mạch phế thể bị hàn độc oán khí xâm nhập sâu vào lục phủ ngũ tạng, sốt cao hoại tử kinh mạch! Tiểu tử, muội muội ngươi chỉ còn chưa đầy nửa ngày thọ nguyên!"


Trái tim Diệp Vô Thần như bị vạn tiễn xuyên tâm. Anh nắm chặt lấy vai Thẩm Hoài Sơn, ánh mắt đỏ ngầu rực sáng một tia lôi quang xám xịt cuồng bạo: "Cầu xin tiền bối! Bất luận phải trả cái giá thế nào, ta cũng phải cứu sống nàng!"


Thẩm Hoài Sơn nhìn thấy tia lôi quang xám trong mắt Vô Thần, lồng ngực lão nhói lên một luồng áp lực vô hình khiến lão run rẩy. Lão thở dài, vội vàng lấy ra bộ kim châm cứu bằng đồng cổ truyền thừa từ tổ tiên đặt trên bàn gỗ.


"Ngươi bình tĩnh! Ta sẽ dùng Huyền Môn Châm Pháp để phong tỏa hàn độc oán khí tạm thời cho nàng. Nhưng muốn cứu mạng nàng triệt để, bắt buộc phải có Ngưng Thần Thảo hoang dã mọc ở rìa Độc Sương Lâm để chế thuốc tịnh hóa linh hồn. Còn ngươi... tiểu tử, ngồi xuống đây cho ta!"


Thẩm Hoài Sơn ấn mạnh Diệp Vô Thần ngồi xếp bằng trên một chiếc bồ đoàn bằng cỏ khô, thô bạo xé rách tà áo vải thô của anh. Nhìn thấy lồng ngực gầy gò dính đầy máu đen rỉ ra từ các vết nứt kinh mạch, lão y sư hít một hơi lạnh buốt.


"Kinh mạch toàn thân rách nát như mạng nhện, đan điền trống rỗng nhưng lại có một luồng khí nóng không gian cuồng bạo đang liên tục va đập tàn phá! Ngươi rốt cuộc đã tu luyện cấm thuật tà ác gì? Nhục thân của ngươi làm sao chịu đựng được áp lực khổng lồ này mà không nổ tung?"


Diệp Vô Thần im lặng không đáp. Anh nhắm mắt lại, vận chuyển thần thức nghịch hành thu hồi toàn bộ huyết khí lôi đình vào sâu trong Đan Điền Phàm Giới vạn dặm. Nhìn bề ngoài, anh lại trở thành một tên phế thải tuyệt mạch bẩm sinh gầy gò, xơ xác không một chút linh quang.


Thẩm Hoài Sơn thở dài lắc đầu, nhanh nhẹn châm cứu mười hai cây kim đồng cổ vào các huyệt vị xung quanh lồng ngực Vô Thần, đồng thời ép anh uống một bát thuốc bột màu xanh xám bốc mùi đắng ngắt: "Đây là U Minh Cát Cánh chưng cất, có tính hàn sâu sắc để làm dịu huyết khí nóng bỏng của ngươi. Ta tạm thời dùng châm cứu để nối lại gân cốt rách nát cho ngươi, nhưng trong vòng mười hai canh giờ tới, ngươi tuyệt đối không được vận dụng bất kỳ nhục lực hay khí tức nào, nếu không gân cốt sẽ hóa đá xám xịt vĩnh viễn không thể phục hồi!"


"Đa tạ Thẩm y sư..." Diệp Vô Thần nhắm nghiền đôi mắt, cảm nhận luồng dược lực mát lạnh của U Minh Cát Cánh đang từ từ xoa dịu các vết nứt kinh mạch nóng rát bỏng.


Bên cạnh anh, Diệp Dao sau khi được châm cứu phong tỏa hàn độc đã dần ổn định hơi thở, gương mặt nhỏ nhắn bớt đi vẻ đỏ ửng tột cùng, chìm vào giấc ngủ mộng yên bình hiếm hoi. Nhìn muội muội tạm thời thoát khỏi quỷ môn quan, Diệp Vô Thần khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng bàn tay trái của anh dưới tà áo vẫn siết chặt lấy phong khế ước ám sát bằng da thú rỉ máu cướp được từ xác Hắc Phong.


"Diệp Kính Chi... Diệp Đỉnh Thiên... Nợ máu này, ta sẽ dùng cả gia tộc các ngươi để rửa sạch!"


***


Cùng lúc đó, cách Huyết Nhạn Trấn mười dặm đường đêm, tại trung tâm Linh Châu hạ giới.


Diệp Gia Trang hiện lên giữa đêm tối như một tòa thành trì lộng lẫy, nguy nga, bao phủ bởi một làn sương mù linh khí nhạt được bòn rút từ một nhánh địa mạch nhỏ hẹp dưới lòng đất. Trái ngược hoàn toàn với căn phế điện gác mộ dột nát hoang tàn của anh em Vô Thần, phủ đệ Diệp gia rực rỡ ánh đèn dầu linh thảo, nghi ngút khói hương trầm ấm áp.


Tại nội đường trang nghiêm, không khí ngột ngạt, lạnh lẽo bao trùm vây quét.


Gia chủ Diệp Đỉnh Thiên ngồi cao cao tại thượng trên chiếc ghế gia chủ bằng gỗ mun đen chạm khắc lôi văn giả tạo rực rỡ. Lão mặc gấm bào màu tím sậm sang trọng, gương mặt trung niên uy nghiêm không một chút gợn sóng, đôi mắt sắc lạnh hẹp dài tràn ngập tính toán lợi ích và sự vô tình.


Đứng bên cạnh lão là Đại trưởng lão Diệp Kính Chi, lão già tóc muối tiêu có gò má cao nham hiểm, tay chống cây gậy đầu rồng bằng gỗ mun đen bóng. Gương mặt lão rạng rỡ một nụ cười xảo quyệt, đắc ý tột cùng.


"Gia chủ, Chưởng sự Tào Lĩnh của Quy Nguyên Tông đã gửi mật thư thúc ép. Thời hạn cuối cùng để nộp vật tế huyết mạch tội nhân đã đến. Nếu chúng ta giao nộp con nhỏ phế thải Diệp Dao đúng hạn, Chưởng sự Tào Lĩnh hứa sẽ ban cho Diệp gia mười viên linh thạch hạ phẩm nạp cống, và quan trọng nhất... một suất đệ tử nội môn Quy Nguyên Tông cho Vô Song!" Diệp Kính Chi khàn giọng báo cáo, trình lên một phong khế ước bằng da thú rực sáng bùa chú lôi văn đỏ sẫm.


Ngồi ở phía dưới, thúc thúc phế nhân Diệp Thanh Sơn đang quỳ sụp trên nền đá hoa cương lạnh lẽo của đại sảnh. Một chân trái bị phế cụt ngủn của ông run rẩy, chiếc nạng gỗ thô sơ nằm lăn lóc bên cạnh. Đầu ông dập mạnh xuống nền đá đến mức máu tươi chảy dài trên trán, giọng nói khàn đặc khóc lóc cầu xin van nài:


"Gia chủ! Đại trưởng lão! Cầu xin các người hãy mở lòng từ bi! Dao nhi mới mười hai tuổi, nó là cốt nhục của Diệp gia ta! Hiến tế địa mạch bằng huyết dịch tội nhân là tà thuật vắt kiệt sinh mệnh, nó sẽ không thể sống sót bước xuống khỏi tế đàn! Tròng mắt của Vân Cơ tỷ tỷ dưới suối vàng vẫn đang nhìn chúng ta đó huynh trưởng!"


"Câm miệng!"


Diệp Đỉnh Thiên đập mạnh bàn tay xuống thành ghế gỗ mun, phát ra một tiếng nổ lôi điện lép bép đầy uy lực. Lão nhìn xuống người em trai phế nhân bằng ánh mắt khinh miệt tột cùng, giọng nói lạnh lùng vô tình như băng đá hoang mạc:


"Lão tam, ngươi đã phế hoàn toàn tu vi, đầu óc cũng lú lẫn rồi sao? Vân Cơ đã chết mười năm, dòng máu tội huyết Lôi tộc của ả chỉ mang lại tai họa diệt môn cho Diệp gia nếu bị hoàng triều phát hiện! Hai đứa nghiệt chủng tuyệt mạch bẩm sinh kia gác mộ suốt ba năm qua không đóng góp được nửa điểm cho gia tộc, nay dùng mạng của Diệp Dao để đổi lấy tương lai vĩ đại cho Vô Song, đó là giá trị tồn tại duy nhất của nó!"


Đứng bên cạnh ghế gia chủ, đường ca thiên kiêu Diệp Vô Song khẽ bước ra một bước. Thiếu niên anh tuấn lẫm liệt mặc chiến bào màu bạc thêu hoa văn sấm sét rực rỡ, tay đeo hộ thủ lôi văn lấp lánh linh quang. Y cúi đầu nhìn xuống người thúc thúc phế nhân cụt chân bằng ánh mắt ngạo mạn vô song, nhe cười lạnh lùng:


"Thúc thúc, đừng làm tốn thời gian của gia chủ nữa. Cốt tủy lôi mạch bẩm sinh của Diệp Vô Thần năm xưa đã hòa hợp hoàn mỹ vào nhục thân của ta, giúp ta ngự trị lôi pháp kiêu ngạo. Giờ đây, chỉ cần dùng huyết dịch hiến tế của Diệp Dao để kích hoạt Thiên Khải Trận, Chưởng sự Tào Lĩnh sẽ ban cho ta một giọt Thiên Khải Linh Dịch cực phẩm giúp ta đột phá Luyện Khí cửu tầng viên mãn, nửa bước Trúc Cơ! Sự hy sinh của hai đứa phế thải tuyệt mạch đó là vinh hạnh lớn nhất đời chúng để đúc nên vương tọa cho ta!"


"Vô Song... ngươi... ngươi cướp đoạt căn cốt của ca ca nó, giờ lại muốn vắt kiệt máu của muội muội nó sao?! Các người là lũ quỷ vô nhân tính!" Diệp Thanh Sơn gào khóc điên cuồng, cố gắng dùng tay bò tới ôm lấy chân gấm bào của Diệp Đỉnh Thiên.


"Hừ! Phế nhân huyên náo!"


Đội trưởng hộ vệ Diệp gia Trần Hùng bước sầm sầm tới. Gã nam tử cao lớn mang giáp da hộ vệ dữ tợn vung chân đá thẳng vào lồng ngực gầy gò của Diệp Thanh Sơn.


"Bộp!"


Cú đá chứa lực lượng Luyện Khí Kỳ thất tầng dã man chấn bay Diệp Thanh Sơn ra xa năm trượng, đập mạnh vào cột đá đại sảnh. Thanh Sơn phun ra một ngụm máu tươi đỏ sẫm, chiếc nạng gỗ thô sơ bị dẫm nát vụn thành nhiều mảnh dưới gót giày sắt của Trần Hùng. Ông nằm co quắp trên nền đá lạnh lẽo, thoi thóp hơi thở yếu ớt.


"Giam lỏng lão tam lại trong củi phòng phòng củi, canh giữ nghiêm ngặt cho ta. Không được để lão làm hỏng đại sự hiến tế của tông môn." Diệp Đỉnh Thiên lạnh lùng ra lệnh, hoàn toàn không thèm nhìn đến người em ruột đang rỉ máu.


Trần Hùng vẫy tay ra lệnh cho hai gia nô kéo lê Diệp Thanh Sơn đi trong tiếng khóc nghẹn ngào uất hận của lão nhân phế nhân.


Đại trưởng lão Diệp Kính Chi bước lên, vuốt râu cười nham hiểm: "Gia chủ anh minh! Hắc Phong Bang đã nhận năm mươi linh thạch hạ phẩm của ta để lén lút ám sát tên phế thải Diệp Vô Thần tại nghĩa trang hoang phế đêm nay. Chỉ cần tên tuyệt mạch kia chết, con nhỏ Diệp Dao sẽ không còn ai che chở, việc áp giải nó lên tế đàn Quy Nguyên Tông sẽ dễ như trở bàn tay."


Đúng lúc cuộc bàn bạc âm mưu tàn độc đang đạt đến sự đồng thuận tuyệt đối, một tiếng bước chân chạy dồn dập vang lên từ bên ngoài hành lang đại sảnh.


Đường muội mật báo Diệp Linh Nhi hớt hải chạy vào nội đường. Thiếu nữ mười bốn tuổi mặc váy lụa hồng nhạt thêu hoa đào xinh xắn nhưng gương mặt nhọn hoắt, đôi mắt xếch điêu ngoa đầy vẻ ganh tị, ưa hư vinh hối hả kowtow dưới thềm đá sảnh:


"Gia chủ! Đại trưởng lão! Con vừa phát hiện ra một tin tức động trời!"


Diệp Kính Chi nheo mắt khàn giọng hỏi: "Linh Nhi, có chuyện gì mà ngươi lại hớt hải mất thể thống gia tộc như vậy?"


Diệp Linh Nhi ngẩng đầu lên, đôi mắt xếch rực sáng vẻ đắc ý, tàn nhẫn mật báo: "Con vừa lén đi mua sắm trang sức gần biên giới Huyết Nhạn Trấn, tận mắt nhìn thấy tên phế thải gãy vai Diệp Vô Thần đang cõng con nhỏ Diệp Dao thâm nhập vào trấn nhỏ! Chúng đang ẩn nấp trốn tránh tại y quán rách nát của lão già phàm nhân Thẩm Hoài Sơn! Hắc Phong Bang chắc chắn đã sơ sẩy để hai đứa tuyệt mạch đó trốn thoát khỏi nghĩa trang gác mộ!"


"Cái gì?!"


Cả đại sảnh Diệp Gia Trang lập tức chấn động xôn xao. Diệp Kính Chi trợn tròn mắt kinh hãi, cây gậy đầu rồng mun đen nện mạnh xuống nền đá phát ra tiếng vang chói tai. Lão không thể tin nổi một toán sát thủ Luyện Khí Kỳ bát tầng của Hắc Phong Bang lại có thể để mất dấu hai đứa phế nhân tuyệt mạch bẩm sinh.


"Mạng của tên tuyệt mạch gãy vai kia quả thật lớn dã man!" Diệp Kính Chi rít lên đầy giận dữ, gương mặt lão giả vặn vẹo nham hiểm.


Diệp Đỉnh Thiên chậm rãi đứng dậy từ chiếc ghế gia chủ gỗ mun. Uy áp Trúc Cơ Kỳ tam tầng cuồn cuộn phát ra từ cơ thể lão khiến không khí đại sảnh lạnh buốt đến mức đóng băng sương mù. Lão nhìn xuống Trần Hùng đang đứng nghiêm chỉnh bên dưới, giọng nói lạnh lùng vô tình ban bố phán quyết tàn độc cuối cùng:


"Trần Hùng! Dẫn theo mười tên hộ vệ tinh anh gia tộc lập tức xuất kích tiến sát Huyết Nhạn Trấn! Đột kích y quán Thẩm Hoài Sơn, bắt sống bằng được con nhỏ Diệp Dao mang về đây cho ta! Nếu tên phế thải Diệp Vô Thần dám cản đường... bẻ gãy tay chân nó, phế bỏ nhục thân gân cốt, giết chết không tha!"


Trần Hùng vung đại đao sắt nặng rống lên dữ tợn: "Tuân mệnh gia chủ! Đệ tử nhất định sẽ xé xác tên tuyệt mạch kia dâng hiến cho tông môn!"


Sát khí lạnh lẽo bùng lên dữ dội trong sảnh Diệp Gia Trang. Trần Hùng dứt khoát quay người dẫn theo mười tên hộ vệ mang giáp da rầm rập lao ra khỏi phủ đệ giữa đêm tối, hướng thẳng về phía Huyết Nhạn Trấn hiểm trở.


***


Tại y quán Thẩm Hoài Sơn lúc này.


Bóng tối tịch mịch bao trùm căn nhà tranh rách nát. Mùi hương dược thảo phàm trần ấm áp của U Minh Cát Cánh vẫn đang bay lơ lửng trong không khí tĩnh lặng. Diệp Vô Thần đang ngồi xếp bằng bế quan điều hòa khí huyết, nhục thân gân cốt quấn quanh bởi những cây kim châm cứu đồng cổ rực sáng lôi quang xám nhạt mờ mờ.


Bỗng nhiên, Đan Điền Phàm Giới vạn dặm bên trong lồng ngực anh bỗng nhiên rung động mạnh mẽ. Thần thức nhạy bén khổng lồ của vị thần sáng thế nội giới đột ngột thức tỉnh, truyền về một luồng cảm giác lạnh lẽo tột cùng.


Diệp Vô Thần đột ngột mở phắt đôi mắt hắc ám rực cháy lôi quang xám xịt cuồng bạo giữa đêm đen tĩnh mịch. Anh cảm nhận được từ hướng biên giới hoang mạc ngoài kia, có mười một luồng sát khí lạnh lẽo tàn bạo đang rầm rập tiến sát về phía y quán rách nát, trong khi hệ thống kinh mạch đan điền của anh vẫn đang bị phong tỏa bởi đau đớn bành trướng cực hạn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!