Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Huyết Sắc Nghĩa Trang

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm từ Thương Man Hoang Nguyên rít lên qua những khe hở của căn phế điện gác mộ, mang theo cái lạnh thấu xương xộc thẳng vào lồng ngực gầy gò của Diệp Vô Thần. Ánh lôi quang màu xám xịt vừa rò rỉ từ cơ thể anh khi khai mở Đan Điền Phàm Giới vẫn còn vương lại trong không trung dưới dạng những hạt điện tích nhỏ li ti, lép bép nổ rồi tan biến vào màn huyết sương tăm tối đang bao phủ khắp nghĩa trang hoang phế.


Trên chiếc giường tre ọp ẹp ở góc phòng, Diệp Dao khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ, gương mặt nhỏ nhắn đỏ ửng vì cơn sốt cao vẫn chưa có dấu hiệu lui giảm. Diệp Vô Thần lập tức bước đến, nhẹ nhàng chỉnh lại tấm chăn mỏng vá víu cho muội muội. Nhờ sinh mệnh lực dồi dào tự sinh ra từ Đan Điền Phàm Giới rộng vạn dặm vừa mới khai mở, vết thương nứt rạn kinh mạch do quá trình bành trướng không gian của anh đang được xoa dịu và nối liền một cách thần tốc. Tuy nhiên, nhục thân anh lúc này vẫn cực kỳ mệt mỏi, gân cốt rệu rã sau cơn đau xé rách linh hồn của quá trình Khai Thiên Môn.


Ở góc điện đối diện, lão binh mù Tần Thiết Y ngồi xếp bằng, lưng tựa vào bức tường gỗ mục nát. Sắc mặt lão nhợt nhạt đến đáng sợ, khóe môi vẫn còn vương vệt máu tươi đỏ sẫm chưa khô. Tiếng ho khan khàn đục của lão thỉnh thoảng lại vang lên, cắt nát sự tĩnh lặng chết chóc của nghĩa trang. Để cứu mạng Diệp Vô Thần, lão đã tiêu hao một lượng lớn tu vi Trúc Cơ Kỳ cửu tầng để điều hòa luồng không gian chi lực cuồng bạo, khiến tàn thương vạn năm trong người lão có dấu hiệu tái phát dữ dội.


"Tần tiền bối, người..." Diệp Vô Thần khàn giọng khẽ hỏi, trong lòng tràn ngập cảm giác nợ ân tình sâu sắc.


Tần Thiết Y khẽ xua tay, đôi mắt mù đục ngầu nhắm nghiền, giọng nói trầm khàn yếu ớt dội thẳng vào thức hải Vô Thần: "Đừng bận tâm về ta. Tiểu tử, rắc rối đến rồi. Luồng lôi quang xám rò rỉ khi nãy đã xé rách hoàn toàn màng che giấu thiên cơ của nghĩa trang. Bọn chúng... đã bao vây bên ngoài."


Tim Diệp Vô Thần thắt lại. Anh lập tức vận hành thần thức tuyệt mạch quét nhẹ ra ngoài cửa phế điện. Quả nhiên, trong màn huyết sương dày đặc bao quanh nghĩa trang mộ trận, có ít nhất bảy luồng sát khí lạnh lẽo đang âm thầm áp sát. Mùi máu thối, mùi oán khí tà ác từ lòng đất rỉ lên hòa cùng mùi bột ẩn khí rẻ tiền — đó chính là mùi đặc trưng của Hắc Phong Bang, băng đảng sát thủ tà tu khét tiếng chuyên nhận tiền ám sát bóng tối tại Linh Châu.


"Hắc Phong..." Diệp Vô Thần nheo mắt, sát ý trong lòng bùng lên dữ dội. Anh lập tức nhận ra kẻ đi đầu chính là Hắc Phong, tên thủ lĩnh tàn nhẫn mang tu vi Luyện Khí Kỳ bát tầng, kẻ chuyên dùng đôi đoản đao tẩm kịch độc rắn sương để hành quyết mục tiêu. Diệp gia quả nhiên tàn độc, ban sáng vừa phái Diệp Hạo đến đập gãy xương bả vai anh, ban đêm đã lập tức thuê sát thủ chuyên nghiệp đến san bằng nghĩa trang gác mộ để bịt đầu mối tội huyết Lôi tộc, dọn đường cho cuộc hiến tế Diệp Dao.


"Tiểu tử, nhục thân ngươi vừa mới mở giới, gân cốt vẫn còn rệu rã, tuyệt đối không được bộc phát không gian lực lượng quá rộng, nếu không đan điền mới mở sẽ sụp đổ ngay lập tức." Giọng nói mờ ảo của tàn hồn Thái Huyền Tử vang lên trong thức hải Vô Thần, đưa ra lời cảnh báo đầy nghiêm trọng.


Diệp Vô Thần hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh. Anh quan sát và suy luận rất nhanh: Hắc Phong mang tu vi Luyện Khí bát tầng, sáu tên thuộc hạ đi cùng đều ở Luyện Khí ngũ tầng đến lục tầng. Nếu đối đầu trực diện bằng nhục lực cận chiến trong trạng thái mệt mỏi này, anh chắc chắn sẽ rơi vào thế hạ phong, chưa kể Diệp Dao và Tần Thiết Y đang nằm trong phế điện rất dễ bị dư chấn pháp thuật làm tổn thương. Anh bắt buộc phải sử dụng chiến thuật du kích bóng tối, lợi dụng địa hình quen thuộc của nghĩa trang hoang phế và kiến thức Địa Mạch Trận Văn Học để giăng bẫy tiêu diệt từng tên một.


"Sư phụ, người cứ nghỉ ngơi. Việc bên ngoài, cứ giao cho đệ tử." Diệp Vô Thần lầm rầm khẩn cầu, dứt khoát quay người bước ra khỏi phòng thờ.


Bên ngoài phế điện, bóng đêm bao phủ nghĩa trang mộ trận hoang phế rợn người. Những ngôi mộ cổ nứt nẻ nằm ngổn ngang dưới những tán cây khô héo, sương mù màu huyết dụ đậm đặc bốc lên từ lòng đất khiến tầm nhìn bị hạn chế nghiêm trọng.


"Hắc Phong đại ca, lôi quang xám phát ra từ hướng căn nhà tranh này. Chắc chắn tên phế thải kia đang trốn bên trong." Một tên sát thủ hắc y khàn giọng mật báo với Hắc Phong.


Hắc Phong, gã nam tử gầy guộc mặc hắc y rách rưới, mặt quấn băng gạc đen chỉ lộ đôi mắt ti hí đầy sát khí, khẽ vuốt ve hai thanh đoản đao rỉ sét khuyết góc dính đầy huyết độc rắn sương. Gã nở nụ cười tàn nhẫn, giọng nói rít qua kẽ răng đầy khinh miệt: "Một tên tuyệt mạch bẩm sinh bị Diệp Hạo đập gãy vai ban sáng thì làm được trò trống gì? Diệp gia trang ra giá năm mươi linh thạch hạ phẩm để mua đầu của hai anh em gã, đây quả thực là một giao dịch quá hời. Động thủ! Xua âm hồn oán khí tấn công trước, san phẳng căn nhà tranh đó cho ta!"


Theo mệnh lệnh của Hắc Phong, ba tên sát thủ tà tu lập tức tiến lên, vận hành công pháp tà ác. Từ lòng bàn tay của bọn chúng, những làn khói đen kịt ngưng tụ thành hàng vạn âm hồn oán khí khóc gào thét rên rỉ, mang theo hơi lạnh âm hàn ăn mòn thần thức lao thẳng về phía phế điện gác mộ.


Đứng trong bóng tối của hiên nhà, Diệp Vô Thần lạnh lùng quan sát cuộc tấn công. Anh không hề hoảng loạn. Anh quỳ một gối xuống nền đất đá lạnh lẽo dính đầy huyết tro, cắn đầu ngón tay trỏ rỉ ra một giọt máu tội huyết Lôi tộc đỏ sẫm. Vô Thần vận hành Địa Mạch Trận Văn Học, nhanh nhẹn vẽ một đường trận văn chỉ máu nối liền trực tiếp xuống vết nứt của một bia mộ cổ ngay dưới thềm nhà.


"Tàn trận lôi đình màu xám cổ đại... Khởi!" Diệp Vô Thần thầm quát trong lòng.


Ngay khi giọt máu tội huyết chạm vào trận văn địa mạch, lòng đất nghĩa trang hoang phế bỗng nhiên rúng động mạnh. Hàng vạn đường chỉ sáng màu xám cổ xưa rực sáng lấp lánh dưới các mộ cổ xung quanh phế điện. Luồng sấm sét màu xám cổ đại tích tụ vạn năm trong lăng mộ ngầm bùng phát dữ dội, tạo thành một màng sương mù điện tích dày đặc bao phủ toàn bộ không gian nghĩa trang.


Hàng vạn âm hồn oán khí tà ác của sát thủ vừa chạm vào màng lôi quang xám lập tức bị thiêu rụi thành những làn khói trắng vô hại trong tiếng hét thảm khốc. Sấm sét màu xám cổ đại vốn mang tính tịnh hóa tuyệt đối đối với mọi loại tà thuật oán khí. Không chỉ vậy, luồng sương mù tĩnh điện xám xịt bốc lên đậm đặc còn phong tỏa hoàn toàn tầm nhìn và làm nhiễu loạn thần thức quét tìm của toàn bộ toán sát thủ Hắc Phong Bang.


"Cái gì?! Tàn trận cổ đại thức tỉnh sao?" Hắc Phong chấn động kinh hoàng, gã lùi lại một bước, đôi mắt ti hí quét liên tục vào màn sương xám rực lửa điện lép bép nhưng hoàn toàn không thể nhìn thấu.


"Lực lượng tàn trận đã kích hoạt, thời gian của ta chỉ có ba khắc trước khi bọn chúng kịp định thần." Diệp Vô Thần lầm rầm suy tính.


Anh lập tức vận hành Hư Vô Ẩn Khí, kéo toàn bộ khí tức nhục thân vào sâu trong Đan Điền Phàm Giới, biến mình thành một bóng ma vô hình vô ảnh hòa tan vào màn sương tĩnh điện. Anh rút thanh Ô Kim Trủy Thủ sắc bén từ trong ống tay áo vải thô rách nát, tay trái nắm chặt chuôi dao lạnh lẽo. Nhờ nhục thân đạt vạn cân nhục lực bền bỉ gấp mười lần người thường, từng bước chân của anh lướt trên đất đá nghĩa trang hoàn toàn không phát ra nửa tiếng động nhỏ.


Vô Thần thi triển Hư Không Bộ, mượn một vết nứt không gian nhỏ rò rỉ để dịch chuyển tức thời ba trượng, xuất hiện ngay sau lưng tên sát thủ ngoại vi đang hoang mang tìm hướng đi trong sương mù.


"Phập!"


Một đường dao găm ô kim lạnh lẽo đâm xuyên qua cổ họng tên sát thủ không tiếng động. Vô Thần nhanh tay bịt chặt miệng đối thủ, dùng lực tay trái bẻ gãy gập cổ gã, kéo cái xác không linh khí giấu vào sau một quan tài đá cổ mộ.


Không dừng lại một khắc, Vô Thần tiếp tục lướt đi như một quỷ ảnh bóng đêm. Anh dịch chuyển tức thời xuất hiện bên cạnh tên sát thủ thứ hai đang run rẩy vung đao phòng ngự. Lưỡi dao găm ô kim sắc bén vô song dễ dàng đâm xuyên qua lớp giáp da mỏng, găm thẳng vào tim đối thủ. Tên sát thủ trợn tròn mắt, cơ thể đổ sụp xuống đất đá lạnh lẽo rỉ máu đỏ sẫm.


Chỉ trong vòng nửa khắc, hai tên sát thủ tà tu đã bị tiêu diệt gọn gàng không để lại dấu vết. Sự phối hợp nhịp nhàng giữa Hư Vô Ẩn Khí, Hư Không Bộ và Ô Kim Trủy Thủ cận chiến thể hiện tư duy chiến thuật ám sát tột đỉnh của Diệp Vô Thần.


Tuy nhiên, Hắc Phong là một sát thủ Trúc Cơ Kỳ bát tầng thực chiến dày dạn kinh nghiệm. Ngay khi cảm thấy sát khí dao động nhẹ từ phía sau, gã lập tức nhận ra thuộc hạ của mình đã bị tiêu diệt.


"Tên phế thải kia không hề bị thương! Gã đang ở ngay sát chúng ta! Đề phòng phía sau!" Hắc Phong gầm rú, vung đôi đoản đao tẩm kịch độc rắn sương chém ra hàng vạn đường đao mang hắc sát bao phủ xung quanh để ép đối thủ lộ diện.


Diệp Vô Thần biết hành tung đã bị lộ, anh không thể tiếp tục ám sát lén lút. Anh quyết định dùng thanh Hắc Thiết Kiếm rỉ sét nhặt từ nghĩa trang, truyền một tia tín lực đức tin sơ cấp dồi dào từ đan điền phàm giới vào lưỡi kiếm, chém trực diện từ trên vách đá xuống đầu Hắc Phong hòng kết liễu nhanh trận chiến.


"Keng!!!"


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên dữ dội giữa nghĩa trang hoang vắng, bắn ra hàng vạn tia lửa rực sáng bóng đêm.


Tuy nhiên, thanh Hắc Thiết Kiếm vốn là phế phẩm rỉ sét lâu năm, không thể chịu đựng nổi lực lượng va chạm trực diện với đôi đoản đao tẩm độc làm bằng huyền thiết cực phẩm của Hắc Phong. Lưỡi kiếm phế phẩm bị chém mẻ góc lớn, rạn nứt nghiêm trọng rồi gãy làm đôi dưới sức mạnh linh lực Luyện Khí bát tầng của Hắc Phong. Kịch độc rắn sương màu xanh lục xì xèo ăn mòn lưỡi kiếm rỉ sét, bốc lên làn khói độc hại rát bỏng.


"Ha ha ha! Ta cứ tưởng ngươi có thần thông gì ghê gớm, hóa ra vẫn chỉ là một tên phế vật dùng kiếm sắt rỉ! Chết đi cho ta!" Hắc Phong cười nhạo điên cuồng, gã thừa cơ vung đoản đao chém mạnh một đường đao mang độc sắc bén thẳng vào lồng ngực Diệp Vô Thần.


Diệp Vô Thần không kịp né tránh hoàn toàn đường đao quá nhanh của tu sĩ Luyện Khí bát tầng. Lưỡi đao sắc bén chém sượt qua lồng ngực gầy gò của anh, chém đứt phắt vòng xích sắt khóa mạch quấn quanh ngực mà Thiết Ngưu đã dày công rèn đúc.


"Rắc!!!"


Vòng xích sắt khóa mạch nứt rạn rớt xuống đất đá. Việc xích sắt khóa mạch bị đứt đột ngột kích hoạt phản phệ không gian chi lực cắn trả vào hệ thống kinh mạch vừa mới hồi phục của Diệp Vô Thần. Cơn đau đớn vật lý cực hạn bùng phát dữ dội, khiến vết nứt rạn kinh mạch đan điền bị động chạm rỉ ra những giọt máu đen nóng bỏng rát da thịt từ khóe miệng và lồng ngực anh.


"Hự..." Diệp Vô Thần thối lui ba bước, quỳ một gối xuống đất cát hoang phế, tay trái ôm chặt lồng ngực đang rỉ máu đen rát bỏng.


"Vô Thần ca ca!" Tiếng khóc ngây thơ đầy hoảng sợ của Diệp Dao từ trong phế điện vọng ra khi cô bé khẽ tỉnh giấc mộng mơ màng.


Nhìn thấy muội muội đang đối mặt với nguy hiểm cận kề, nghe tiếng ho khan dồn dập rỉ máu của sư phụ Tần Thiết Y bên trong căn nhà tranh lung lay sắp sập, lòng tự tôn huyết mạch tội nhân Lôi tộc và ý chí bảo vệ cốt nhục của Diệp Vô Thần bùng cháy lên đến đỉnh điểm cực hạn.


Anh ngước nhìn trời cao gầm rú, đôi mắt gầy gò bỗng nhiên hóa thành hắc ám lôi đình màu xám xịt rực cháy dữ dội. Khi vòng xích sắt khóa mạch bị đứt gãy hoàn toàn, luồng sức mạnh nhục thân vô địch sơ cấp bị kìm hãm bấy lâu nay bên trong Đan Điền Phàm Giới vạn dặm bỗng nhiên được giải phóng hoàn toàn không còn kẽ hở.


Diệp Vô Thần đứng sừng sững dậy như một vị thần sấm sét bước ra từ cổ mộ. Toàn bộ các thớ cơ bắp trên nhục thân gầy gò của anh cuồn cuộn nổi gân xanh rực sáng ánh sáng vàng ấm áp của đức tin vạn dân dâng hiến, kết hợp với các tia sét cuồng bạo màu xám xịt của Lôi Thần Thể sơ cấp quấn quanh hai cánh tay.


"Hắc Phong... ngươi và Diệp gia trang, hôm nay đều phải chôn thây tại nghĩa trang này!" Diệp Vô Thần gầm lên oai hùng, tiếng sét nổ đinh tai nhức óc rền vang khắp không gian nghĩa địa.


Hắc Phong cảm nhận được luồng linh áp nhục thân cuồng bạo chưa từng thấy từ cơ thể tên phế vật tuyệt mạch bẩm sinh kia, gương mặt gã biến sắc kinh hoàng, đôi mắt ti hí co rụt lại tột độ.


"Cái gì?! Nhục lực vạn cân... Lôi đình màu xám cổ đại?! Ngươi... ngươi không phải tuyệt mạch bẩm sinh!" Hắc Phong run rẩy gào lên, gã điên cuồng vung đôi đoản đao chém ra luồng hắc sát đao mang mạnh nhất hòng ngăn cản đối thủ áp sát.


Nhưng lúc này, Diệp Vô Thần đã bộc phát sức mạnh cơ bắp thô bạo vô địch. Anh không hề né tránh, vung nắm đấm tay trái cuồn cuộn sấm sét màu xám xịt lao thẳng tới.


"Vạn Quân Lôi Quyền!!!"


Nắm đấm của Diệp Vô Thần rực sáng lôi quang xám xịt khổng lồ, mang theo kình phong bão cát cuồng bạo của cả một thế giới phàm nhân đập thẳng vào lưỡi đao mang hắc sát của Hắc Phong.


"Oanh!!!"


Một tiếng nổ lôi đình kinh thiên động địa vang lên dữ dội giữa nghĩa trang mộ trận. Luồng kiếm khí đao mang hắc sát của Hắc Phong bị nắm đấm lôi đình của Vô Thần đập nát vụn thành những mảnh vỡ linh lực vô hại trong chớp mắt. Nắm đấm sấm sét xám cuồng bạo tiếp tục lao tới như một quả thiên thạch rơi xuống, đập thẳng vào lồng ngực gầy gò của Hắc Phong.


"Rắc... rắc... rắc!!!"


Tiếng xương sườn gãy nát rợn người vang lên dồn dập. Lớp giáp sắt phòng ngự hộ thân cực phẩm của Hắc Phong bị sức mạnh cơ bắp vạn cân đập nát vụn thành tro bụi. Cú đấm lôi quyền tàn bạo xuyên qua lồng ngực, nghiền nát hoàn toàn xương vai, tim và kinh mạch đan điền Luyện Khí bát tầng của tên thủ lĩnh sát thủ.


"Phụt..."


Hắc Phong phun ra một ngụm máu tươi lẫn lộn nội tạng nát vụn, cơ thể gã bay ngược ra xa mười trượng, đập mạnh vào bức tường đá của một ngôi mộ cổ rồi đổ sụp xuống đất đá lạnh lẽo rỉ máu đỏ sẫm như vũng bùn lầy.


Toàn bộ năm tên sát thủ Hắc Phong Bang còn lại chứng kiến cảnh tượng thủ lĩnh bị một quyền đập nát lồng ngực dã man lập tức hồn bay phách lạc. Bọn chúng gào thét kinh hoàng, vứt bỏ vũ khí định thi triển độn thuật tháo chạy khỏi nghĩa trang hoang phế.


Nhưng Diệp Vô Thần đã không cho bọn chúng cơ hội sống sót rời đi để rò rỉ khí tức tội huyết. Anh dùng Hư Không Bộ dịch chuyển tức thời liên tục, vung nắm đấm lôi quyền cuồng bạo đập nát đầu từng tên sát thủ tà tu trốn chạy trong bóng tối nghĩa trang hoang phế. Tiếng sấm sét nổ lép bép hòa cùng tiếng xương sọ vỡ nát rợn người vang lên dồn dập giữa đêm đen tĩnh mịch.


Chỉ trong vòng mười nhịp thở ngắn ngủi, toàn bộ băng đảng sát thủ Hắc Phong Bang khét tiếng đã bị tiêu diệt hoàn toàn không còn một mống tại nghĩa trang gác mộ.


Diệp Vô Thần thở dốc dồn dập, nhục thân gầy gò đầy những vết bỏng sém và rách thịt rỉ máu đen rát bỏng do phản phệ kinh mạch quá tải. Anh drags thi thể dập nát của tên thủ lĩnh Hắc Phong xuống những bậc thềm đá đen nhám dẫn sâu xuống lòng đất lăng mộ cổ tội nhân Lôi tộc, nhằm tránh rò rỉ mùi máu tươi thu hút dã thú hoang mạc lân cận.


Dưới ánh sáng mờ ảo của tàn trận lôi đình xám cổ lăng mộ rực sáng bùa chú mờ ảo, Diệp Vô Thần ngồi xổm bên thi thể Hắc Phong. Anh dùng bàn tay trái lành lặn thô bạo rạch rách lớp áo hắc y rách rưới của gã để lục soát nhẫn trữ vật và tài nguyên tích lũy.


Đột nhiên, ngón tay Vô Thần chạm vào một vật cứng ngắc giấu kín trong lớp lót da thú sát ngực của Hắc Phong. Anh lôi vật đó ra ngoài ánh sáng lôi quang xám mờ ảo.


Đó là một phong khế ước ám sát viết bằng máu tươi tà ác vẽ bùa chú phong tỏa, trên mặt giấy da thú cũ kỹ hiện rõ dòng chữ giao dịch nợ máu tàn nhẫn: "Tiêu diệt hoàn toàn phế thải Diệp Vô Thần tại nghĩa trang gác mộ, bắt giữ Diệp Dao giao cho Quy Nguyên Tông."


Ánh mắt Diệp Vô Thần co rút tột độ, lồng ngực anh nhói lên một cơn thịnh nộ ngút trời khi nhìn xuống cuối phong khế ước, nơi hiện rõ chữ ký bằng chỉ máu rực sáng và dấu ấn ký bùa chú lôi văn độc quyền không thể giả mạo của Đại trưởng lão Diệp Kính Chi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!