Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Khai Thiên Môn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân dồn dập của toán sát thủ Hắc Phong Bang dội vào vách đá hẹp dưới đáy Cổ Mộ Trận Đáy Sâu nghe rợn tóc gáy. Trong khe nứt đá tối tăm, Diệp Vô Thần nín thở tuyệt đối, tay trái ôm chặt viên Giới Thạch không gian sơ cấp rỉ sét vừa đào được. Làn da gầy gò của anh rực sáng những ấn ký lôi đình màu xám nhạt của Lôi Thần Thể sơ cấp vừa thức tỉnh, nhưng ngay lập tức bị kỹ năng Hư Vô Ẩn Khí cưỡng ép thu hồi toàn bộ khí huyết vào sâu trong đan điền phế thải. Anh biến mình thành một phế nhân tuyệt mạch thực thụ, không một tia linh lực rò rỉ, hoàn toàn hòa tan vào bóng tối và hơi lạnh âm hàn của huyết sương nghĩa trang.


Một tên sát thủ hắc y cầm đoản đao tẩm độc hắc sa quét thần thức qua sát vách đá hẹp. Chùm thần thức của y bị tàn trận lôi đình màu xám cổ đại lơ lửng khắp không gian lăng mộ làm cho nhiễu loạn, chỉ có thể quét qua quét lại một cách mù quáng. Tên sát thủ khẽ lầm bầm một tiếng chửi thề rồi quay người bước đi hướng khác. Diệp Vô Thần khẽ thở phào trong lòng. Anh biết mình không thể kéo dài thời gian ở dưới đáy mộ cổ này thêm nữa. Nhục thân anh sau khi gánh chịu chín mươi chín đạo lôi đình thối thể tuy đã dẻo dai và săn chắc như thép rèn, đạt sức mạnh vạn cân lực lượng, nhưng lúc này da thịt toàn thân vẫn bị bỏng sém đen thui gớm ghiếc, kinh mạch chịu áp lực lớn từ lôi đình thối thể đang rạn nứt rỉ máu đen nhẹ.


Nương theo bóng tối của những chiếc quan tài đá khổng lồ xếp chồng chất, Diệp Vô Thần như một bóng ma lặng lẽ luồn lách ngược trở lại lối đi ngầm dẫn lên mặt đất. Anh phải nhanh lên. Muội muội Diệp Dao vẫn đang sốt cao nguy kịch trên giường tre phế điện gác mộ bên trên, không có Ngưng Thần Thảo và sự bảo hộ của anh, cô bé sẽ không thể cầm cự nổi qua đêm nay.


Khi Diệp Vô Thần đẩy nhẹ phiến đá cổ bước lên phòng thờ của phế điện gác mộ, cái lạnh cắt da cắt thịt của gió hoang mạc rít qua vách gỗ mục nát xộc thẳng vào lồng ngực anh. Trên chiếc giường tre ọp ẹp, Diệp Dao đang co rúm người dưới tấm chăn mỏng vá víu, gương mặt nhỏ nhắn đỏ ửng vì sốt cao, đôi môi nứt nẻ rỉ máu khô. Ở góc điện đối diện, lão binh mù Tần Thiết Y vẫn ngồi xếp bằng trầm mặc như một bức tượng đá cổ, tay cầm cây chổi tre mòn vẹt, lặng lẽ nhấp một ngụm rượu nhạt từ bầu gốm cũ kỹ. Lão không nói một lời, đôi mắt đục ngầu mù lòa nhắm nghiền, nhưng Diệp Vô Thần cảm nhận được một ánh mắt vô hình đầy thâm trầm đang quét qua cơ thể cháy sém của anh.


"Tần tiền bối..." Diệp Vô Thần khẽ cúi đầu chào, rồi lập tức tiến đến bên giường tre, nhẹ nhàng đặt bàn tay trái dẻo dai lên trán muội muội. Cảm giác nóng bỏng như lửa đốt khiến tim anh thắt lại. Anh biết rõ, nếu không lập tức tiến hành 'Khai Thiên Môn', dung hợp Giới Thạch sơ cấp để mở ra Đan Điền Phàm Giới bên trong cơ thể, anh sẽ không có không gian an toàn để bảo hộ muội muội, cũng không có đủ thực lực để đối đầu với đại họa diệt môn từ Diệp gia và Quy Nguyên Tông sắp tới.


"Dao nhi, đợi ca ca... Ca ca nhất định sẽ cứu muội." Diệp Vô Thần lầm rầm khẩn cầu, ánh mắt kiên định bất khuất rực cháy lôi quang xám.


Anh dứt khoát quay người bước đến trung tâm phế điện, xếp bằng ngồi xuống nền đất đá lạnh lẽo dính đầy huyết tro nghĩa trang. Diệp Vô Thần đặt viên Giới Thạch không gian sơ cấp rỉ sét rực sáng linh quang xanh lam sương tuyết lên trước lồng ngực gầy gò của mình. Anh hít một hơi thật sâu, vận hành trang thứ nhất của Nội Giới Vạn Linh Kinh rực sáng trong thức hải.


"Khai thiên lập giới, lấy nhục thân làm lồng ngực chứa đựng vạn giới... Khai!"


Diệp Vô Thần thầm gầm rú trong lòng. Anh cưỡng ép xé rách đan điền phế thải vốn bị phong ấn tắc nghẽn suốt mười bảy năm qua để đưa Giới Thạch không gian vào dung hợp. Quá trình 'Phá vỡ ranh giới đan điền' bùng phát ngay lập tức. Đó là một cơn đau đớn thể xác cực hạn, vượt qua mọi giới hạn chịu đựng của con người. Viên Giới Thạch sơ cấp rỉ sét hóa thành một luồng ánh sáng không gian màu xanh lam sắc bén như hàng vạn lưỡi đao nhỏ li ti, cưỡng ép đâm xuyên qua da thịt lồng ngực, chui tọt vào vị trí đan điền của anh.


"A...!!!"


Diệp Vô Thần không kìm được tiếng hét thảm khốc rống lên giữa phế điện hoang vắng. Toàn thân anh run rẩy dữ dội, huyết sương và máu đen tà ác rỉ ra từ khắp các lỗ chân lông trên nhục thân cháy sém, nhuộm đỏ cả vạt áo vải thô rách nát. Đan điền phế thải của anh vốn tắc nghẽn, nay bị luồng không gian chi lực cuồng bạo của Giới Thạch xé rách làm trăm mảnh. Cơn đau đớn xé rách linh hồn này như muốn nghiền nát ý thức của anh thành tro bụi.


"Áp lực không gian quá tải... Kinh mạch bạo liệt!" Thần thức của Diệp Vô Thần rống lên trong điên loạn. Luồng không gian chi lực bành trướng dữ dội vượt quá sức chịu đựng của nhục thân phế thải, khiến hệ thống kinh mạch toàn thân anh nứt rạn rực sáng không gian lực màu xanh lam sương tuyết. Máu đen rỉ ra từ khóe mắt, lỗ tai và khóe miệng anh, nhuộm gương mặt anh trở nên dữ tợn như ác quỷ bước ra từ địa ngục.


Đúng lúc ý thức của Diệp Vô Thần sắp bị cơn bão không gian xé rách hoàn toàn, chiếc Lôi Vân Ngọc Bài rỉ sét đeo sát ngực anh bỗng nhiên chấn động mạnh. Ngọc bài rực sáng hoa văn lôi đình xám bạc, giải phóng một tia hỗn độn khí nguyên thủy cực kỳ tinh khiết chảy cuồn cuộn vào hệ thống gân cốt xương tủy rách nát của anh. Luồng hỗn độn khí này như một lớp keo thần thánh, tạm thời hàn gắn và bảo hộ gân cốt gãy nát của anh không bị nổ tung hoàn toàn dưới áp lực không gian quá tải.


Nhưng bão tố không gian bên trong đan điền vẫn quá cuồng bạo, thần thức phàm nhân yếu ớt của Diệp Vô Thần không thể nào điều hòa và dẫn dắt luồng năng lượng hỗn loạn kia định hình thành vách ngăn thế giới. Anh cảm thấy cơ thể mình đang phình to ra, da thịt nứt nẻ rỉ máu xám, sắp sửa nổ tung thành một đám bụi đất vô hại.


"Ý chí phàm nhân... chung quy vẫn quá yếu ớt trước quy tắc sáng thế sao?" Diệp Vô Thần cảm thấy tuyệt vọng, ánh mắt anh bắt đầu mờ đục dần, bóng dáng muội muội Diệp Dao trên giường tre khẽ nhòe đi.


Đúng lúc sinh tử nguy kịch ấy, một bàn tay thô ráp, ấm áp và vô cùng vững chãi lặng lẽ đặt lên lưng Diệp Vô Thần.


Một luồng lực lượng dạt dào, trầm ổn như đất mẹ sừng sững bỗng nhiên truyền thẳng vào nhục thân anh. Là Tần Thiết Y. Lão binh mù đã đứng dậy từ lúc nào, lặng lẽ bước tới sau lưng anh, bàn tay thô ráp chai sạn đặt chặt lên lưng Vô Thần. Lão vận hành Địa Mạch Trận Văn Học, dùng thần thức khổng lồ ẩn giấu của mình để cảm ứng địa mạch trận văn dưới nền đất nghĩa trang nghĩa địa hoang phế.


"Tiểu tử, giữ vững đạo tâm bất khuất! Cảm nhận mạch đập của đất mẹ!" Giọng nói thầm trầm, oai nghiêm của Tần Thiết Y vang vọng thẳng vào thức hải đang điên loạn của Diệp Vô Thần.


Dưới sự dẫn dắt của Tần Thiết Y, hàng vạn đường chỉ sáng màu vàng nhạt của địa mạch trận văn dưới nền phế điện cổ bỗng nhiên rực sáng, xuyên qua mặt đất chảy cuồn cuộn vào nhục thân Diệp Vô Thần. Luồng năng lượng địa mạch trầm ổn này kết hợp với hỗn độn khí của Lôi Vân Ngọc Bài, cưỡng ép bao bọc lấy cơn bão không gian đang cuồng bạo bên trong đan điền anh.


Tần Thiết Y khẽ hừ một tiếng, gương mặt già nua mù lòa của lão bỗng nhiên trở nên nhợt nhạt cắt không ra giọt máu, khóe miệng lão rỉ ra một vệt máu tươi đỏ sẫm. Để cứu mạng Diệp Vô Thần, lão đã phải phá bỏ lời thề ẩn thế, tiêu hao một phần tu vi Trúc Cơ Kỳ cửu tầng vốn đang áp chế tàn thương để điều hòa luồng không gian lực lượng nghịch thiên kia.


"Dẫn khí quy tông, khai thiên môn, lập phàm giới!" Tần Thiết Y quát nhẹ.


Dưới sự hỗ trợ vĩ đại của sư phụ, ý thức của Diệp Vô Thần bừng tỉnh. Anh gầm rú sấm sét, vận hành Nội Giới Kinh để dẫn dắt luồng không gian chi lực đang được địa mạch trận văn thuần hóa dồn vào đan điền phế thải. Vòng xoáy tinh vân màu xanh lam sương tuyết bên trong lồng ngực anh xoay tròn cực tốc, cưỡng ép củng cố và định hình thành một vách ngăn không gian kiên cố.


"Oanh!!!"


Một tiếng nổ trầm đục vang lên sâu bên trong cơ thể Diệp Vô Thần. Áp lực không gian quá tải biến mất trong tích tắc.


Bên trong đan điền phế thải cũ nát của anh, một thế giới phàm nhân rộng vạn dặm đầu tiên chính thức được khai mở thành công. Đó là Đan Điền Phàm Giới — một không gian trống rỗng, bao la vô tận, được bao bọc bởi vách ngăn không gian xám bạc vững chãi, lấp lánh những tia sét màu xám cổ đại bảo hộ vòng ngoài. Nhục thân Diệp Vô Thần rúng động mạnh, gân cốt xương tủy nứt rạn được dòng sinh mệnh lực dạt dào từ thế giới mới sinh ra chữa trị thần tốc, trở nên hoàn mỹ và kiên cố dẻo dai hơn bao giờ hết.


Diệp Vô Thần thở dốc, gục đầu xuống nền đất đá dơ bẩn, máu đen rỉ ra từ lỗ chân lông dần khô lại thành lớp vảy cứng. Anh đã vượt qua ngưỡng cửa sinh tử Khai Thiên Môn thành công, mở ra con đường tu luyện nội giới độc nhất vô nhị.


Tần Thiết Y chậm rãi thu hồi bàn tay thô ráp, cơ thể già nua khẽ lảo đảo thối lui một bước. Lão ho nhẹ vài tiếng, lau vệt máu nơi khóe miệng, rồi lặng lẽ quay trở lại góc điện ngồi xếp bằng, cầm bầu rượu lên nhấp một ngụm nhạt. Gương mặt lão nhợt nhạt đi nhiều, nhưng đôi mắt mù lòa khẽ lóe lên một tia sáng ấm áp xen lẫn lo âu sâu sắc.


"Đa tạ sư phụ cứu mạng..." Diệp Vô Thần khàn giọng nói, quỳ sụp xuống dập đầu tôn kính dành cho lão binh mù. Anh biết rõ, nếu không có Tần tiền bối ra tay dùng địa mạch trận văn điều hòa, nhục thân anh đã nổ tung thành bụi đất từ lâu.


Tần Thiết Y trầm mặc một khắc, rồi khàn giọng nói: "Tiểu tử, ngươi tự mở ra một con đường nghịch thiên, gánh vác thế giới trong người. Sức mạnh này vĩ đại, nhưng cái giá phải trả là sự dòm ngó của thiên quy cũ. Đan điền phàm giới của ngươi vừa khai mở, dao động không gian và lôi quang đã rò rỉ ra ngoài... Sắp tới nghĩa trang này sẽ không còn yên bình nữa."


Diệp Vô Thần mím chặt môi, ánh mắt kiên định bất khuất nhìn về phía muội muội Diệp Dao đang ngủ say. Anh biết sư phụ nói đúng.


Đúng lúc đó, khi đan điền hoàn thành khai mở, một luồng sóng không gian vô hình cùng lôi quang xám xịt rò rỉ từ cơ thể anh vút thẳng lên thiên không, phá vỡ mái ngói rách nát của phế điện, chiếu sáng rực rỡ cả nghĩa trang hoang phế giữa đêm đen tĩnh mịch.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!