Đáy Sâu Cổ Mộ
Tiếng xào xạc kỳ lạ vang lên giữa đêm khuya thanh vắng, len lỏi qua từng khe hở của căn phế điện gác mộ đổ nát bên trên. Âm thanh ấy tuy nhỏ, nhưng đối với một người vừa được Hỗn Độn Khí tịnh hóa lục phủ ngũ tạng như Diệp Vô Thần, nó lại rõ ràng đến đáng sợ. Đó không phải là tiếng gió hoang mạc rít qua vách đá, mà là tiếng bước chân dồn dập, có tổ chức, mang theo sát khí lạnh lẽo đang áp sát nghĩa trang hoang phế.
Diệp Vô Thần đứng giữa Thần Bí Thạch Thất dưới lòng đất, hai tai khẽ động. Anh nhìn xuống bức họa da thú rách nát Nội Giới Kinh đã mất đi linh quang trên tay, rồi lại nhìn vào lối đi ngầm tối tăm dẫn xuống sâu hơn nữa. Thần thức anh khẽ nhói lên một cơn mệt mỏi nhẹ sau khi dung hợp những cổ tự rực sáng của trang kinh thứ nhất, nhưng lý trí anh vô cùng tỉnh táo.
"Là sát thủ..." Diệp Vô Thần thầm nghĩ. Diệp Hạo ban sáng vừa bạo hành anh, cướp sạch linh thạch hạ phẩm của hai anh em, chắc chắn đã về báo cáo với Tam trưởng lão hoặc Đại trưởng lão Diệp Kính Chi. Gia tộc Diệp thị vốn coi anh và muội muội là sỉ nhục, nay lại muốn dâng hiến Diệp Dao cho Quy Nguyên Tông để đổi lấy lợi ích. Sự xuất hiện của toán người này vào ban đêm chỉ có một mục đích duy nhất: thủ tiêu anh để bịt đầu mối tội huyết, ngăn chặn bất kỳ biến số nào trước ngày hiến tế.
"Dao nhi vẫn đang sốt cao trên giường tre phế điện bên trên..." Trái tim Diệp Vô Thần thắt lại. Anh không thể quay lên lối cũ. Nhục thân anh tuy đã được Hỗn Độn Khí chữa lành hoàn mỹ, gân cốt săn chắc bền bỉ hơn trước, nhưng anh vẫn chưa có linh lực, hoàn toàn là một phế nhân tuyệt mạch bẩm sinh trong mắt tu sĩ. Đối đầu trực diện với toán sát thủ có trang bị pháp khí lúc này là tự sát. Cách duy nhất để cứu muội muội và chính mình là phải tìm cho bằng được Giới Thạch không gian sơ cấp dưới đáy lăng mộ cổ theo chỉ dẫn của Thái Huyền Tử, khai mở Đan Điền Phàm Giới để tự biến mình thành một thế giới mới.
"Tần tiền bối vẫn ngồi xếp bằng nhấp rượu nhạt bên trên. Với tu vi ẩn thế của lão, chắc chắn lão đã phát hiện ra bọn chúng. Nhưng lão sẽ không dễ dàng ra tay nếu ta chưa chứng minh được giá trị." Diệp Vô Thần mím môi, ánh mắt kiên định bất khuất rực cháy trong bóng tối. Anh quyết định dấn thân xuống Cổ Mộ Trận Đáy Sâu.
Diệp Vô Thần dứt khoát quay người, ôm chặt bức họa rách nát vào lòng ngực, bước nhanh xuống những bậc đá đen nhám dẫn sâu xuống lòng đất lăng mộ cổ tội nhân Lôi tộc. Càng đi xuống, huyết sương độc hại rò rỉ từ nghĩa trang bên trên càng đậm đặc, bốc mùi âm hàn xộc thẳng vào mũi. Nhưng kỳ lạ thay, khi luồng sương độc chạm vào làn da gầy gò của anh, ấn ký tuyệt mạch mờ nhạt trên trán khẽ lóe sáng, một luồng hơi ấm từ lồng ngực lan tỏa, đẩy lùi hoàn toàn độc tố ăn mòn. Nhục thân dũng sĩ phàm nhân của anh lúc này bền bỉ đến đáng kinh ngạc.
Đi hết con đường dốc đá, trước mắt Diệp Vô Thần mở ra một không gian khổng lồ vạn trượng. Đây chính là Cổ Mộ Trận Đáy Sâu.
Không gian nơi đây u ám, lạnh lẽo đến rợn người. Hàng vạn chiếc quan tài đá khổng lồ của các chiến binh Lôi tộc cổ đại được xếp chồng chất lên nhau như những bức tường thành đổ nát. Những bức tượng đá chiến binh cao lớn sừng sững, tay cầm lôi đao rỉ sét, đứng canh gác trong bóng tối vĩnh hằng. Nhưng điều đáng sợ nhất là bầu không khí nơi đây luôn bị bao phủ bởi các tia lôi đình màu xám cổ đại. Chúng không phải là sấm sét màu xanh lam thông thường, mà là những sợi xích sét màu xám tro, khẽ rít lên những tiếng nổ lép bép hoang sơ, lơ lửng khắp không trung như những con mãng xà đang ngủ say.
"Đây chính là tàn trận lôi đình bảo hộ lăng mộ..." Diệp Vô Thần nín thở quan sát.
Bỗng nhiên, một tia sét xám nhỏ như ngón tay từ không trung bất ngờ phóng xuống, đánh thẳng vào bả vai trái của anh.
"Oanh!"
Một cơn đau rát bỏng bùng phát. Da thịt bả vai trái của Diệp Vô Thần ngay lập tức bị cháy sém đen thui, máu tươi rỉ ra rát bỏng. Áp lực từ tia sét cổ đại khổng lồ đến mức suýt nữa đã khiến anh quỳ gục xuống đất đá. Tuyệt Mạch Thể của anh không thể nạp khí bên ngoài, lôi đình đánh vào người đáng lẽ đã làm kinh mạch anh bạo liệt ngay lập tức. Nhưng đúng lúc đó, khẩu quyết của Lôi Đình Thối Thể Quyết rực sáng trong thức hải anh, phối hợp với dòng tội huyết Lôi tộc đang cuồn cuộn chảy trong huyết quản.
"Không được gục ngã! Dao nhi đang đợi ta!" Diệp Vô Thần gầm nhẹ trong lòng.
Anh không lùi bước, ngược lại dứt khoát bước thẳng vào trung tâm của cấm khu lôi điện, nơi các tia sét xám đang dày đặc nhất. Anh xếp bằng tĩnh tọa trên một tảng đá cổ rạn nứt, cắn chặt răng, bắt đầu vận hành Lôi Đình Thối Thể Quyết. Anh chủ động mở rộng các khiếu huyệt nhục thân, dẫn dắt các tia lôi đình màu xám cổ đại đánh thẳng vào cơ thể mình.
"Oanh! Oanh! Oanh!"
Sấm sét màu xám trút xuống như mưa bão. Mỗi một tia sét đánh trúng là một lần da thịt Diệp Vô Thần bị xé rách, cháy sém đen thui gớm ghiếc. Mùi khói khét lẹt của thịt da bị nung chín bốc lên nghi ngút trong phòng mộ. Cơn đau đớn thể xác cực hạn này như hàng vạn con dao nung đỏ đang lóc xương cắt thịt anh liên tục không ngừng nghỉ. Kinh mạch toàn thân anh chịu áp lực khổng lồ từ lôi đình thối thể, nứt rạn rỉ máu đen nhẹ từ khóe mắt và lỗ chân lông.
Nhưng Diệp Vô Thần không hề hét lên một tiếng. Anh cắn chặt môi đến mức bật máu tươi đỏ sẫm, hai bàn tay bấu chặt vào tảng đá cổ mộ đến mức móng tay gãy nát, rỉ máu đỏ tươi hòa vào huyết sương ẩm ướt. Anh vận hành thối thể quyết, cưỡng ép dùng ý chí bất khuất của phàm nhân để thuần hóa luồng lôi điện cuồng bạo kia, dùng nó làm búa thép để rèn giũa gân cốt gầy gò của mình.
Kỳ tích bắt đầu xuất hiện. Dưới sự tôi luyện tàn nhẫn của sét xám, lớp da thịt cháy sém bên ngoài của anh bắt đầu bong tróc ra, lộ ra lớp da mới săn chắc, lấp lánh một luồng ánh sáng xám bạc huyền diệu như kim loại rèn đúc. Xương cốt gầy gò của anh phát ra những tiếng kêu rắc rắc giòn giã, trở nên cứng cáp và dẻo dai hơn gấp mười lần. Các tia sét xám đánh vào người không còn gây ra vết thương hoại tử, mà bị nhục thân anh hấp thụ hoàn toàn, chuyển hóa thành nguồn sức mạnh nhục thể vô biên lưu chuyển trong từng thớ cơ.
Cơn đau đớn cực hạn ban đầu dần dần chuyển hóa thành một luồng sướng khoái tột độ chạy dọc khắp gân cốt. Nhục thân anh như một chiếc bình nứt rạn vừa được nung lại trong lò lửa thần thánh, trở nên hoàn mỹ và kiên cố bất khả xâm phạm.
"Tia sét thứ chín mươi tám..." Diệp Vô Thần thầm đếm trong thức hải nhức nhói nhẹ.
"Oanh!"
Tia sét thứ chín mươi chín — một luồng lôi đình màu xám khổng lồ như một con cự long xám tro từ trên đỉnh phòng mộ đánh thẳng xuống lồng ngực gầy gò của anh.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Lồng ngực Diệp Vô Thần nứt rạn rỉ máu đen rát bỏng, xương sườn phát ra tiếng gãy nứt giòn giã dưới áp lực vạn cân. Nhưng anh không chết. Luồng lôi đình khổng lồ kia bị tội huyết lôi mạch trong người anh nuốt chửng hoàn toàn. Trên lồng ngực anh, một ấn ký lôi đình màu xám xịt cổ xưa, uy nghiêm bỗng nhiên hiện rõ rực sáng, phát ra tiếng sấm nổ lép bép đầy uy lực.
Nhục thân Diệp Vô Thần chính thức đột phá giới hạn phàm nhân, thức tỉnh tội huyết lôi mạch, đạt đến cảnh giới Lôi Thần Thể sơ cấp! Sức mạnh nhục thân của anh lúc này đã đạt đến vạn cân lực lượng, gân cốt săn chắc bền bỉ như đá tảng cổ mộ.
Diệp Vô Thần chậm rãi mở mắt, một luồng lôi quang màu xám xịt phóng ra từ đôi mắt sắc bén của anh, chém rách huyết sương độc hại xung quanh. Anh đứng dậy, cảm nhận nguồn nhục lực vô tận cuồn cuộn trong từng thớ cơ bắp gầy gò nhưng gân guốc nổi rõ. Cơn mệt mỏi thần thức đã hoàn toàn biến mất.
"Giới Thạch không gian sơ cấp... ở ngay kia!"
Nhờ thần thức tội huyết vừa thức tỉnh, Diệp Vô Thần cảm nhận được một luồng mạch đập không gian ấm áp dạt dào phát ra từ vách đá cổ lăng mộ phía sau một chiếc quan tài đá khổng lồ. Anh nhanh chóng bò đến, dùng bàn tay trái dẻo dai đã đạt sức mạnh vạn cân để đào bới lớp đất đá cổ mộ trận rạn nứt.
"Rắc rắc..."
Đá cứng cổ mộ vỡ vụn dưới ngón tay anh như bùn đất. Sâu bên trong vách đá, một viên đá thô rỉ sét, xù xì kích thước bằng nắm tay đang lấp lánh phát ra một luồng ánh sáng không gian màu xanh lam sương tuyết và xám bạc huyền diệu. Luồng ánh sáng ấy khẽ co bóp nhịp nhàng như trái tim đang đập, chứa đựng một vết nứt không gian nguyên thủy cực kỳ tinh khiết.
"Tìm thấy rồi!" Diệp Vô Thần vui mừng tột độ. Anh nhanh tay ôm chặt lấy viên Giới Thạch không gian sơ cấp rỉ sét rực sáng, cảm nhận luồng không gian chi lực dạt dào dội thẳng vào đan điền phế thải của mình, sẵn sàng cho quá trình Khai Thiên Môn.
Nhưng đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cổng đá của Cổ Mộ Trận Đáy Sâu.
"Oanh!"
Cổng đá cổ kính bị một luồng linh lực cuồng bạo cưỡng ép đánh sập hoàn toàn, bụi cát hoang mạc và huyết sương độc hại cuồn cuộn tràn vào phòng mộ.
"Có lôi quang dị thường rò rỉ từ phía này! Chắc chắn tên tạp chủng tuyệt mạch gác mộ đang trốn dưới đây! Mau lùng sục sạch sẽ cho ta!"
Một giọng nói tàn nhẫn, khàn khàn vang vọng khắp không gian u ám của lăng mộ.
Diệp Vô Thần giật mình, lập tức thu hồi lôi quang xám quanh người. Anh nhanh chóng nấp sau một chiếc quan tài đá khổng lồ, ghé mắt nhìn qua khe nứt đá.
Từ phía cổng sụp đổ, một toán người mặc hắc y rách rưới bám đầy huyết tro nghĩa trang sầm sập bước vào. Bọn chúng tay cầm hai thanh đoản đao rỉ sét khuyết góc tẩm độc rắn sương độc hại, trên mặt quấn băng gạc đen chỉ lộ đôi mắt ti hí đầy sát khí. Đi đầu là một nam tử gầy guộc, mang tu vi Luyện Khí Kỳ bát tầng đầy uy hiếp. Gã chính là Hắc Phong — thủ lĩnh băng nhóm sát thủ Hắc Phong Bang được Diệp gia thuê lén lút để bịt đầu mối tội huyết.
"Thủ lĩnh! Nơi này có tàn tích lôi đình màu xám cổ đại! Chắc chắn có di tích Lôi tộc thức tỉnh!" Một tên sát thủ chỉ vào những tia sét xám đang khẽ chớp tắt xung quanh tảng đá tĩnh tọa của Vô Thần.
Hắc Phong nheo mắt đầy sát khí, vung đoản đao tẩm độc lên, lạnh lùng ra lệnh: "Thần thức quét tìm của ta bị tàn trận lôi đình màu xám hỗn loạn xung quanh lăng mộ che mắt hoàn toàn, không thể định vị chính xác khí tức của y. Nhưng y bị thương nặng gãy vai ban sáng, chắc chắn không chạy được xa! Chia nhau ra lục soát từng chiếc quan tài đá cho ta! Gặp là giết không tha!"
Tiếng bước chân dồn dập, tiếng đoản đao rỉ sét khua vào đá cổ nghe rợn tóc gáy bắt đầu vang lên dồn dập, tiến sát về phía chiếc quan tài đá nơi Diệp Vô Thần đang ẩn nấp.
Nhục thân Diệp Vô Thần lúc này đang bị bỏng sém đen thui nghiêm trọng sau cuộc rèn thể tàn nhẫn, kinh mạch chịu áp lực lớn từ lôi đình thối thể chưa kịp điều hòa ổn định. Anh cố gắng di chuyển nhanh sang góc tối khác nhưng bước chân lảo đảo suýt làm rơi viên Giới Thạch sơ cấp rỉ sét.
"Không thể đối đầu trực diện lúc này..." Diệp Vô Thần thầm suy tính chiến thuật. "Sát thủ Hắc Phong Bang có số lượng đông và linh lực dò tìm mạnh mẽ, ta lại đang bị thương nặng gân cốt rệu rã. Ta phải ẩn nấp chờ thời cơ."
Anh nhìn thấy một khe nứt đá tối tăm, hẹp sâu ngay sát vách đá lăng mộ cổ. Không do dự, Diệp Vô Thần áp sát nhục thân gầy gò của mình vào sâu trong khe nứt đá tối tăm, nín thở tuyệt đối. Anh vận hành trạng thái Hư Vô Ẩn Khí, thu hồi toàn bộ khí huyết nhục thân và dao động không gian của Giới Thạch sơ cấp vào sâu trong đan điền phế thải, biến nhục thân bên ngoài thành một phàm nhân tuyệt đối không có kẽ hở trước thần thức quét tìm.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên sát vách đá lăng mộ, bóng đen của một tên sát thủ Hắc Phong Bang đã tiến sát bên ngoài khe nứt đá, lưỡi đoản đao tẩm độc rắn sương lạnh lẽo khẽ sượt qua kẽ đá tối tăm.
Diệp Vô Thần nín thở, nhịp tim chậm lại đến mức gần như ngừng đập hoàn toàn dưới lớp xích sắt khóa mạch cũ rách. Anh nhanh tay ôm chặt lấy viên Giới Thạch rỉ sét trong lòng bàn tay trái rỉ máu, chìm hoàn toàn vào bóng tối ẩn nấp nghẹt thở, đôi mắt sắc bén rực sáng lôi quang xám khẽ khóa chặt gót chân kẻ thù trong chớp mắt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!