Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Nội Giới Vạn Linh Kinh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bức tường đá nứt vỡ, để lộ một căn phòng ngầm rực sáng những cổ tự lôi đình màu xám xịt.


Luồng ánh sáng xám tro lạnh lẽo nhưng dạt dào sức sống ấy rọi thẳng vào gương mặt gầy gò của Diệp Vô Thần. Anh đứng sừng sững trước lối vào tối tăm vừa hiển lộ phía sau bục thờ tổ tiên Lôi tộc, lồng ngực phập phồng dưới manh áo vải thô xám rách nát. Cánh tay và bả vai phải vốn bị Diệp Hạo đập gãy lìa giờ đây đã lành lặn hoàn toàn, da thịt săn chắc dẻo dai hơn trước gấp bội nhờ luồng Hỗn Độn Khí nguyên thủy phóng ra từ chiếc Lôi Vân Ngọc Bài đeo sát ngực. Tuy nhiên, vết rách da thịt rỉ máu đỏ sẫm vẫn còn vương lại trên áo, như một minh chứng cho trận bạo hành tàn nhẫn ban sáng.


Diệp Vô Thần ngoảnh đầu nhìn lại chiếc giường tre ọp ẹp trong góc phế điện đổ nát. Muội muội Diệp Dao vẫn đang lịm đi vì sốt cao, đôi má ửng đỏ nóng hổi, hơi thở đứt quãng yếu ớt. Toàn bộ linh thạch hạ phẩm tích lũy đã bị Diệp Hạo cướp đoạt sạch sẽ, niêu thuốc phàm trần bị đá vỡ nát, căn phế điện gác mộ sụp đổ một nửa khiến gió hoang mạc gào rú rít qua từng khe hở, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt ăn mòn chút sinh mệnh mỏng manh còn sót lại của cô bé.


Ở góc điện đối diện, lão binh mù Tần Thiết Y vẫn ngồi xếp bằng nhắm nghiền đôi mắt đục ngầu, lặng lẽ nhấp một ngụm rượu nhạt từ bầu gốm cũ kỹ. Lão trầm mặc như một bức tượng đá cổ, phảng phất mùi rượu nhạt và tro tàn, không hề có ý định can thiệp hay đưa ra bất kỳ lời chỉ dẫn nào. Diệp Vô Thần biết rõ, Tần tiền bối tuy có thực lực thâm sâu nhưng luôn che giấu thân phận lánh đời, anh không thể và không muốn dựa dẫm vào người khác mãi được.


"Dao nhi, ca ca nhất định sẽ cứu muội."


Diệp Vô Thần thầm gầm rú trong lòng. Ánh mắt anh găm chặt vào lối đi ngầm ngập tràn lôi quang xám. Tuyệt Mạch Thể của anh vốn không thể hấp thụ linh khí đất trời bên ngoài, nếu cưỡng ép tu luyện công pháp truyền thống sẽ bị bạo thể trong vòng ba khắc. Nhưng luồng mạch đập ấm áp dội lên từ lòng đất cổ mộ trận rạng sáng nay lại dịu dàng dung hợp với đan điền phế thải của anh mà không hề có nửa điểm bài xích. Lối đi ngầm này chính là đường sống duy nhất của hai anh em.


Không do dự thêm một khắc nào, Diệp Vô Thần bước qua những mảng đá sụp đổ, dứt khoát tiến vào bóng tối của lối đi ngầm.


Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên lạnh lẽo và đặc quánh bởi huyết sương độc hại rò rỉ từ nghĩa trang mộ trận hoang phế bên trên. Những bậc thang đá đen nhám cũ kỹ, phủ đầy bụi bặm vạn năm dẫn anh đi xuống một không gian sâu hoắm dưới lòng đất. Dọc hai bên vách đá, những cổ tự lôi đình màu xám xịt khẽ chớp tắt, phát ra những tiếng nổ lép bép nhỏ như tiếng sấm hoang sơ ngủ say. Nhờ nhục thân dẻo dai phàm nhân dũng sĩ vừa được củng cố bởi Hỗn Độn Khí, Diệp Vô Thần di chuyển vô cùng nhẹ nhàng, gân cốt săn chắc giúp anh giữ thăng bằng tuyệt đối trên những bậc đá trơn trượt.


Đi hết trăm bậc thang, trước mắt anh mở ra một gian phòng đá cổ kính, nặng nề và u ám — Thần Bí Thạch Thất.


Căn phòng đá này hoàn toàn biệt lập với thế giới bên ngoài, bốn bức tường được cấu tạo từ những khối đá đen khổng lồ khắc đầy trận văn cổ xưa phức tạp của Lôi tộc. Ở trung tâm thạch thất, trên một bục đá phủ đầy bụi bặm và mạng nhện vạn năm, lơ lửng một bức họa da thú rách nát, cũ kỹ đến mức gần như sắp mục rữa. Đó chính là bức họa rách nát Nội Giới Kinh.


Diệp Vô Thần chậm rãi tiến lại gần bục đá. Anh cảm nhận được luồng mạch đập không gian ấm áp phát ra từ bức họa da thú kia đang không ngừng kêu gọi đan điền của mình. Anh đưa bàn tay trái còn vương chút huyết tro nghĩa trang lên, nhẹ nhàng chạm vào bề mặt nhám sần của bức họa.


"Vù..."


Ngay khoảnh khắc ngón tay anh tiếp xúc với bức họa, chiếc Lôi Vân Ngọc Bài trên lồng ngực Diệp Vô Thần bỗng nhiên rung động mạnh mẽ. Một tia hỗn độn khí nguyên thủy cực kỳ nhỏ bé còn sót lại từ ngọc bài tự động kích hoạt, chảy dọc theo cánh tay trái và truyền thẳng vào bức họa da thú rách nát.


Trong tích tắc, bức họa hấp thụ hoàn toàn tia hỗn độn khí kia. Toàn bộ Thần Bí Thạch Thất đột ngột rung chuyển dữ dội. Những vết bụi bặm vạn năm trên bức họa bị thổi bay sạch sẽ, để lộ ra chất da thú cổ xưa rực sáng một luồng linh quang màu xanh lam sương tuyết và xám bạc huyền diệu. Những ký tự cổ tự rực sáng lơ lửng thoát ra khỏi bức họa, bay lượn vòng quanh không gian thạch thất như những tinh tú nhỏ bé.


Từ trong luồng linh quang rực rỡ ấy, một bóng hồn mờ ảo màu xanh lam cổ kính bắt đầu ngưng tụ. Đó là một lão giả mặc đạo bào rộng tay, râu dài bay phấp phới, đôi mắt sâu thẳm như hố đen tinh không, xung quanh người lơ lửng các ký tự cổ tự phát ra uy áp tinh thần khổng lồ.


Lão giả chính là tàn hồn của Cổ Trận Sư thượng cổ — Thái Huyền Tử.


Thái Huyền Tử chậm rãi mở mắt, quét luồng thần niệm khổng lồ của mình khắp căn phòng đá, cuối cùng dừng lại trên người Diệp Vô Thần. Lão nhìn lướt qua manh áo vải thô rách nát bám đầy huyết tro nghĩa trang và ấn ký tuyệt mạch mờ nhạt trên trán anh. Khóe miệng lão khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt đầy vẻ kiêu ngạo và trào phúng cổ xưa:


"Nửa bước phàm nhân, Tuyệt Mạch Thể? Một con kiến hôi kinh mạch tắc nghẽn hoàn toàn, vĩnh viễn không thể hấp thụ linh khí đất trời, vậy mà lại là kẻ đánh thức thần niệm của ta sau vạn năm? Đúng là trò đùa của tạo hóa!"


Giọng nói của Thái Huyền Tử vang lên như tiếng sấm rền trong thức hải của Diệp Vô Thần, mang theo uy áp tinh thần khổng lồ khiến linh hồn anh run rẩy, lồng ngực nhói lên một cơn đau âm ỉ. Tuy nhiên, Diệp Vô Thần không hề lùi bước. Anh đứng sừng sững, ngẩng cao đầu đối diện với ánh mắt khinh miệt của vị cường giả thượng cổ. Sự nhẫn nại cực hạn và ý chí sinh tồn ngoan cường được tôi luyện qua ba năm gác mộ giúp anh giữ được sự bình tĩnh đáng sợ.


"Kẻ tuyệt mạch thì không có quyền tu tiên sao?" Diệp Vô Thần lạnh lùng hỏi, giọng nói khàn khàn nhưng kiên định vô cùng.


"Tu tiên?" Thái Huyền Tử cười nhạo, tiếng cười đầy sự khinh thường: "Trời đất vận hành dựa trên linh căn ngũ hành, nạp khí vào đan điền để hóa dịch ngưng đan. Ngươi ngay cả một tia linh khí ngoại giới cũng không thể dung nạp, vừa chạm vào kinh mạch liền bạo liệt mà chết. Ngươi lấy cái gì để tu? Lấy cái mạng phế thải của ngươi ra để làm trò cười cho thiên hạ sao? Cút đi, ta không có thời gian lãng phí với một phế nhân chờ chết!"


Diệp Vô Thần không tranh cãi bằng lời nói suông. Anh lặng lẽ tiến lên một bước, nâng cánh tay phải vốn bị Diệp Hạo đập gãy lìa ban sáng lên. Trên bả vai anh, làn da đã lành lặn hoàn hảo, nhưng sâu bên trong gân cốt gầy gò vẫn còn ẩn hiện một tia hỗn độn khí nguyên thủy màu xám nhạt đang chậm rãi lưu chuyển, liên tục nuôi dưỡng và củng cố nhục thân.


"Phế nhân chờ chết sao?" Diệp Vô Thần chỉ vào bả vai mình, ánh mắt lạnh lẽo như băng sương hoang mạc: "Cánh tay này của ta ban sáng bị một tu sĩ Luyện Khí ngũ tầng đập nát vụn xương cốt. Nhưng chỉ trong vòng một khắc, nó đã lành lặn hoàn mỹ không còn một vết thương. Nếu ta thực sự là một phế nhân chờ chết, thứ lực lượng này từ đâu ra?"


Thái Huyền Tử nheo mắt lại. Luồng thần niệm khổng lồ của lão lập tức quét mạnh qua bả vai của Diệp Vô Thần. Ngay khi chạm vào tia khí tức màu xám nhạt kia, gương mặt mờ ảo của lão giả thượng cổ bỗng nhiên biến sắc. Đôi mắt sâu thẳm của lão co rút lại, vẻ kiêu ngạo trào phúng biến mất hoàn toàn, thay thế bằng sự chấn động tột độ.


"Đây... đây là Hỗn Độn Chi Khí nguyên thủy?! Không thể nào! Thứ lực lượng sáng thế nguyên thủy này đã biến mất khỏi tam giới từ thời thái cổ, sao có thể xuất hiện trong nhục thân rác rưởi của một phế nhân tuyệt mạch hạ giới?!"


Thái Huyền Tử điên cuồng bay lượn xung quanh Diệp Vô Thần, luồng thần niệm mờ ảo liên tục quét sâu vào đan điền phế thải của anh. Lão cố gắng tìm kiếm dấu vết của linh căn ngũ hành truyền thống, nhưng chỉ gặp phải một vùng phong ấn tuyệt mạch tối tăm tuyệt đối, kinh mạch tắc nghẽn không kẽ hở. Tuy nhiên, sâu trong vùng tối tăm ấy, vòng xoáy tinh vân mờ ảo được nuôi dưỡng bởi hỗn độn khí đang khẽ xoay động, phát ra một áp lực không gian nhè nhẹ.


"Tuyệt mạch bẩm sinh... hoàn toàn không có linh căn ngũ hành..." Thái Huyền Tử lẩm bẩm, gương mặt tàn hồn run lên vì kích động và kinh ngạc: "Thì ra là thế! Ha ha ha! Thì ra là thế! Trời đất phong ấn huyết mạch của ngươi, biến ngươi thành Tuyệt Mạch Thể, thực chất không phải là hủy diệt ngươi, mà là vô tình tạo ra một 'vật chứa hoàn mỹ' hoàn toàn thanh khiết, không bị ô nhiễm bởi linh khí ngụy tạo của thế giới bên ngoài!"


Diệp Vô Thần nhíu mày: "Linh khí ngụy tạo? Có ý gì?"


Thái Huyền Tử dừng lại trước mặt anh, gương mặt trở nên vô cùng nghiêm túc, mang theo tầm nhìn vĩ mô của một vị thần sáng thế cổ xưa. Lão trầm giọng nói:


"Diệp Vô Thần, ngươi có biết tại sao linh khí ở phàm giới ngày càng cạn kiệt, còn phàm nhân tuyệt mạch bị coi như súc vật rẻ mạt không? Thế giới bên ngoài mà ngươi đang sống thực chất chỉ là một khiếu huyệt đã hoại tử của một vị Cổ Thần khổng lồ đã chết vạn năm trước. Linh khí rò rỉ là hữu hạn, và nó đang bị phong tỏa, bòn rút gắt gao bởi các Tiên Đế thượng giới thông qua các đại trận hiến tế. Con đường tu tiên truyền thống — nạp khí đất trời — thực chất chỉ là một cái bẫy dẫn dụ các tu sĩ mạnh mẽ lên thượng giới để làm vật hiến tế thọ nguyên, làm củi đốt duy trì sự bất tử giả dối của bọn chúng!"


Lời nói của Thái Huyền Tử như một gáo nước lạnh dội thẳng vào nhận thức của Diệp Vô Thần, khiến tâm thần anh chấn động mãnh liệt. Hóa ra, trật tự tu tiên mà cả thế giới tôn sùng bấy lâu nay, sự bóc lột tàn bạo của Quy Nguyên Tông đối với phu mỏ phàm nhân, tất cả chỉ là một cỗ máy hiến tế khổng lồ được giật dây bởi những kẻ ngự trị trên chín tầng trời.


"Nếu con đường truyền thống là cái bẫy, thì kẻ tuyệt mạch như ta phải đi con đường nào để sinh tồn?" Diệp Vô Thần siết chặt nắm đấm tay trái, ánh mắt rực cháy khát vọng nghịch thiên.


Thái Huyền Tử nhìn thẳng vào mắt anh, từng ký tự cổ tự xung quanh lão rực sáng rực rỡ. Lão dõng dạc nói:


"Kẻ tuyệt mạch bẩm sinh không thể hấp thụ linh khí bên ngoài, nhưng nhục thân của ngươi lại là vật chứa hoàn mỹ nhất để tự khai mở vạn khiếu huyệt thành các phàm thế giới độc lập! Ngươi không cầu xin linh khí từ đất trời ngụy tạo, mà tự biến mình thành một thiên đạo mới! Dùng đức tin, lòng biết ơn và tín lực của chúng sinh bên trong nội giới của chính mình để đúc thành nhục thân chí tôn vô địch, đập tan thiên quy giả dối của Tiên Đế! Đây chính là Tuyệt Mạch Nghịch Hành Quy Luật!"


Lão giả vung tay áo rộng, bức họa da thú rách nát lơ lửng bay thẳng vào giữa trán Diệp Vô Thần.


"Hôm nay, ta truyền cho ngươi trang thứ nhất của 'Nội Giới Vạn Linh Kinh'. Đây là công pháp cấm kỵ tối cổ, cho phép ngươi xé rách đan điền phế thải để khai mở phàm giới đầu tiên bên trong cơ thể. Diệp Vô Thần, con đường này đau đớn gấp vạn lần cái chết, đòi hỏi ý chí phàm nhân cực hạn. Ngươi có dám đón nhận?"


"Có gì mà không dám! Gia tộc ruồng bỏ ta, tông môn coi ta như củi đốt, muội muội ta đang thoi thóp chờ chết! Nếu thiên quy cũ không cho chúng ta đường sống, ta sẽ tự khai mở một thế giới mới!" Diệp Vô Thần gầm lên, ý chí bất khuất bùng cháy dữ dội.


"Tốt! Nhận kinh!"


Thái Huyền Tử quát lớn. Bức họa da thú rách nát chạm vào trán Diệp Vô Thần lập tức hóa thành một luồng ánh sáng xám bạc khổng lồ, cưỡng ép tràn vào thức hải của anh.


"Oanh!"


Hàng vạn ký tự cổ tự rực sáng như những tia sét xám cuồng bạo xé rách thức hải của Diệp Vô Thần. Cơn đau đớn tinh thần cực hạn ập đến đột ngột khiến anh cảm giác như linh hồn mình bị xé ra làm trăm mảnh, nhào nặn lại trong lò lửa hỗn độn. Da thịt toàn thân anh nứt rạn, máu tươi rỉ ra từ lỗ chân lông, lồng ngực gầy gò ẩn hiện vòng xoáy tinh vân đang điên cuồng bành trướng va đập vào vách ngăn đan điền phế thải.


"A..."


Diệp Vô Thần quỳ rạp xuống đất đá lạnh lẽo, hai tay bấu chặt vào nền đá đến mức móng tay bật máu, gân xanh trên cổ nổi cuồn cuộn như những con giun đất. Thần thức của anh bị mài mòn cực hạn trước phản phệ của quy tắc sáng thế cổ xưa. Tiếng khóc oán rên rỉ, tiếng gầm rú của lôi đình thái cổ vang vọng liên tục trong đầu óc anh, thử thách giới hạn chịu đựng của một phàm nhân.


Thái Huyền Tử đứng bên cạnh, lạnh lùng quan sát. Lão biết rõ, nếu ý chí của Diệp Vô Thần chỉ cần dao động một tia nhỏ, nhục thân anh sẽ ngay lập tức nổ tung thành tro bụi vô hại dưới áp lực của Nội Giới Kinh.


Nhưng Diệp Vô Thần không hề gục ngã. Trong cơn điên loạn của thần trí, hình ảnh muội muội Diệp Dao gầy gò, sắc mặt nhợt nhạt đang run rẩy gọi "ca ca" trên chiếc giường tre ọp ẹp hiện lên rõ ràng như một mỏ neo tinh thần vững chãi nhất. Lời hứa bảo vệ muội muội, ý chí giải phóng phàm nhân khỏi cái bẫy tàn bạo của các Tiên Đế thổi bùng lên một nguồn sức mạnh tinh thần bất khuất, giúp anh cưỡng ép giữ vững đạo tâm thanh khiết.


"Nối lại cho ta!"


Diệp Vô Thần gầm khàn giọng. Luồng Hỗn Độn Khí nguyên thủy từ Lôi Vân Ngọc Bài phối hợp nhịp nhàng với ý chí của anh, chảy cuồn cuộn vào thức hải, xoa dịu đi vết rách linh hồn, cưỡng ép dung hợp các ký tự cổ tự của Nội Giới Vạn Linh Kinh - Trang thứ nhất vào sâu trong ký ức vĩnh viễn.


Sau nửa canh giờ giằng co sinh tử, luồng lôi quang xám xịt trong thạch thất dần dần thu hồi. Diệp Vô Thần chậm rãi đứng dậy, hơi thở dốc dập dồn, toàn thân ướt đẫm mồ hôi và huyết tương, nhưng đôi mắt anh đã lấp lánh một luồng thần thái thong dong, sâu thẳm như tinh không vạn giới.


Thái Huyền Tử nhìn anh, trong mắt hiện lên một sự tán thưởng và kính trọng sâu sắc đối với nghị lực của một thiếu niên phàm nhân tuyệt mạch. Lão khẽ gật đầu:


"Chúc mừng ngươi đã vượt qua thử thách đầu tiên, dung hợp thành công trang thứ nhất của Nội Giới Vạn Linh Kinh. Tuy nhiên, đây mới chỉ là khởi đầu. Muốn thực sự mở rộng đan điền phế thải thành một phàm giới rộng vạn dặm để nuôi dưỡng chúng sinh, ngươi cần một nền móng không gian vững chắc — Giới Thạch không gian sơ cấp."


Diệp Vô Thần gạt vết máu trên khóe môi, hỏi: "Giới Thạch sơ cấp? Tìm thứ đó ở đâu?"


Thái Huyền Tử bay lơ lửng lại gần vách đá phía sau thạch thất, chỉ tay xuống lòng đất tối tăm sâu thẳm của nghĩa trang hoang phế. Lão trầm giọng nói:


"Dưới đáy cổ mộ trận sâu thẳm của nghĩa trang này, nơi chôn cất tàn cốt của các chiến binh Lôi tộc phản kháng vạn năm trước, có chôn giấu một mảnh Giới Thạch không gian sơ cấp rỉ sét. Thứ đó đang phát ra dao động không gian dị thường để kêu gọi huyết mạch của ngươi. Nhưng hãy cẩn thận, Cổ Mộ Trận Đáy Sâu đầy rẫy tàn trận lôi đình màu xám cổ đại tự động tấn công kẻ thâm nhập, và oán linh ma vật rình rập khắp nơi."


Lão giả khẽ thở dài, bóng hồn bắt đầu mờ nhạt dần rồi chui ngược vào trong bức họa da thú rách nát đã mất đi linh quang, rơi rụng xuống tay Diệp Vô Thần.


"Hơn nữa... khí tức lôi quang rò rỉ từ thạch thất đêm nay có thể đã thu hút sự chú ý của những kẻ đào mộ tà ác bên ngoài hoang dã. Thời gian của ngươi không còn nhiều đâu..."


Diệp Vô Thần ôm chặt lấy bức họa da thú rách nát vào lòng. Anh cảm nhận rõ ràng mạch đập không gian ấm áp dội lên từ sâu dưới lòng đất cổ mộ trận rạn nứt, dẫn dắt thần thức tuyệt mạch của anh hướng về phía bóng tối sâu thẳm dưới đáy lăng mộ.


Anh quay đầu nhìn lối đi ngầm tối tăm dẫn xuống Cổ Mộ Trận Đáy Sâu, lồng ngực ẩn hiện vòng xoáy tinh vân khẽ xoay động đầy hy vọng bùng cháy. Nhưng đúng lúc đó, từ phía trên phế điện gác mộ vọng xuống những tiếng động xào xạc kỳ lạ trong đêm tối, lẫn lộn với tiếng bước chân dồn dập rình rập của những kẻ lạ mặt đang tiến sát nghĩa trang hoang phế.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!