Ngọc Bài Thức Tỉnh
Mạch đập không gian ấm áp dội lên từ lòng đất cổ mộ rạn nứt, cộng hưởng mãnh liệt với đan điền phế thải của Diệp Vô Thần trong đêm tối tĩnh mịch. Luồng hơi ấm ấy như dòng nước mát lành, len lỏi qua lòng bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn của anh, xoa dịu đi phần nào cơn đau nhức nhối do luồng linh áp của Tam trưởng lão Diệp Văn Thắng để lại trước đó. Diệp Vô Thần hít vào một hơi thật sâu, lồng ngực gầy gò phập phồng dưới lớp áo vải thô xám rách nát. Anh nhìn chằm chằm vào những đường hoa văn lôi đình màu xám cổ đại trên bia đá nứt nẻ, trong lòng dâng lên một cảm giác kinh nghi bất định. Đối với một Tuyệt Mạch Thể vốn bị coi là phế nhân, việc chạm vào bất kỳ nguồn năng lượng nào cũng là một bản án tử hình, nhưng luồng khí tức không gian này lại dịu dàng đến lạ lùng, không hề có nửa điểm bài xích.
"Khụ... khụ... khụ..."
Tiếng ho khan xé lòng từ hướng phế điện gác mộ vọng lại, cắt đứt dòng suy nghĩ của Diệp Vô Thần. Anh giật mình, vội vàng rụt tay lại. Hơi ấm từ bia đá biến mất trong tích tắc, trả lại sự lạnh lẽo thấu xương của sương máu nghĩa trang. Diệp Vô Thần không kịp suy nghĩ nhiều, anh vội vã nhặt cây chổi tre mòn vẹt bên cạnh, sải bước chạy nhanh về phía ngôi nhà tranh dột nát. Cơn sốt của muội muội Diệp Dao đang trở nặng, anh không thể lãng phí thêm một khắc nào.
Bước vào trong phế điện, mùi thuốc phàm trần đắng ngắt trộn lẫn với mùi ẩm mốc của gỗ mục xộc thẳng vào mũi. Diệp Dao đang co rúm người trên chiếc giường tre ọp ẹp, hai má cô bé đỏ ửng vì sốt cao, hơi thở đứt quãng và nóng hổi. Diệp Vô Thần vội vàng tiến đến, đặt tay lên trán muội muội. Cảm giác nóng bỏng như lửa đốt khiến tim anh thắt lại.
"Ca... ca..." Diệp Dao khẽ mở đôi mắt tròn đen láy nhưng lúc này đã mờ đục vì mệt mỏi. Cô bé cố gắng đưa bàn tay gầy gò, run rẩy nắm lấy vạt áo của anh, giọng thầm thì yếu ớt: "Dao nhi lạnh... lạnh quá..."
"Ngoan, ca ca ở đây. Thuốc sắp xong rồi, uống vào muội sẽ đỡ hơn." Diệp Vô Thần dịu dàng an ủi, kéo tấm chăn vá chằng vá đụp đắp kỹ cho muội muội.
Anh quay sang góc điện, chiếc lò đất nung rạn nứt đang tỏa ra những tia lửa yếu ớt cuối cùng. Niêu thuốc phàm trần rẻ tiền đang sôi sùng sục, tỏa ra làn khói xám nhạt. Đây là số thảo dược ít ỏi mà anh phải dùng chút linh thạch hạ phẩm cuối cùng tích lũy được để đổi lấy từ y quán nhỏ ở Huyết Nhạn Trấn. Sau khi bị Tam trưởng lão cắt xén một nửa thù lao gác mộ, cuộc sống của hai anh em đã hoàn toàn bị đẩy vào đường cùng. Diệp Vô Thần lặng lẽ múc thuốc ra một chiếc bát sành sứt mẻ, cẩn thận thổi cho bớt nóng rồi đỡ Diệp Dao dậy, bón từng muỗng thuốc đắng ngắt cho cô bé.
Nhìn muội muội khó nhọc nuốt từng ngụm thuốc, lòng Diệp Vô Thần tràn ngập sự uất hận tột cùng. Diệp gia khinh anh tuyệt mạch, cướp đi căn cốt lôi mạch bẩm sinh của anh dâng cho Diệp Vô Song, đẩy anh ra nghĩa trang hoang vu này chờ chết đã đành. Nhưng Diệp Dao mới mười hai tuổi, cô bé cũng mang huyết mạch phế thải giống anh, chưa từng làm hại ai, vậy mà gia tộc tàn nhẫn đến mức cắt đứt cả con đường sống bằng thuốc men của cô bé. Sự bất công của trật tự tu tiên này như một bàn tay vô hình, bóp nghẹt lấy cổ họng của những kẻ yếu đuối dưới đáy xã hội.
"Uống thuốc xong rồi, ngủ đi muội." Diệp Vô Thần khẽ vuốt tóc muội muội, đặt cô bé nằm xuống.
Anh ngồi lặng lẽ bên mép giường, ánh mắt găm chặt vào khoảng không tối tăm. Ở góc điện đối diện, lão binh mù Tần Thiết Y vẫn ngồi xếp bằng nhắm nghiền hai mắt, khẽ nhấp một ngụm rượu nhạt từ bầu gốm cũ kỹ, trầm mặc như một bức tượng đá cổ không hề can thiệp vào nhân thế. Diệp Vô Thần biết, Tần tiền bối tuy có thực lực thâm sâu nhưng luôn che giấu thân phận, anh không thể dựa dẫm vào lão mãi được. Muốn bảo vệ muội muội, anh phải tự tìm ra sức mạnh cho riêng mình.
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh yếu ớt bị huyết sương che khuất còn chưa kịp xua tan cái lạnh giá của nghĩa trang, một loạt tiếng bước chân dồn dập và thô bạo bất ngờ vang lên từ bên ngoài phế điện.
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ mục nát vốn đã lỏng lẻo sau đêm qua bị một lực lượng cuồng bạo đá văng, vỡ vụn thành nhiều mảnh bắn tung tóe.
"Diệp Vô Thần! Cẩu tạp chủng gác mộ, cút ra đây cho ta!"
Một giọng nói hống hách, đầy thịt mỡ vang lên chói tai. Diệp Vô Thần lập tức đứng bật dậy, chắn trước giường của Diệp Dao.
Bước vào trong phế điện là một thiếu niên mập mạp, mặt đầy thịt mỡ, mặc chiếc áo gấm rộng thùng thình màu tía thêu hoa văn lộng lẫy nhưng thô tục. Ngón tay gã đeo đầy nhẫn vàng ngọc lấp lánh, bản mặt hếch lên trời đầy khinh miệt. Đó chính là đường đệ ác bá Diệp Hạo, đệ tử dòng chính mang tu vi Luyện Khí Kỳ ngũ tầng của Diệp gia. Phía sau gã là ba tên gia nô hung hãn mang tu vi Luyện Khí tam tầng, tay lăm lăm gậy sắt và roi da.
"Diệp Hạo? Ngươi đến đây làm gì?" Diệp Vô Thần lạnh lùng hỏi, hai tay giấu dưới ống tay áo vải thô đã siết chặt lại.
Diệp Hạo không thèm trả lời, gã đảo mắt nhìn quanh căn phòng rách nát, cuối cùng dừng lại ở niêu thuốc đang sắc dở trên lò đất nung. Gã cười khẩy một tiếng đầy tàn nhẫn, tiến lên một bước, vung chân đá mạnh.
"Bốp! Choang!"
Chiếc niêu đất nung cùng lò than bị đá bay thẳng vào vách tường, vỡ vụn thành trăm mảnh. Nước thuốc đen ngòm và những mảnh thảo dược nóng bỏng văng tung tóe khắp nền đất ẩm ướt.
"Không! Thuốc của Dao nhi!" Diệp Dao trên giường kinh hãi hét lên, giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhợt nhạt.
Lồng ngực Diệp Vô Thần như có một ngọn núi lửa phun trào. Sát ý cuồn cuộn dâng lên trong mắt anh, ấn ký tuyệt mạch trên trán khẽ giật mạnh. Anh gằn giọng, từng chữ phát ra như nghiến vào xương cốt: "Diệp Hạo, ngươi muốn chết?"
"Muốn chết? Ha ha ha!" Diệp Hạo ngửa cổ cười lớn, vẻ mặt đầy sự biến thái và kiêu ngạo. Gã chỉ tay vào mặt Vô Thần, nhổ một bãi nước bọt xuống đất: "Một con chó tuyệt mạch không thể tụ khí như ngươi, lấy tư cách gì nói chuyện với ta? Tam trưởng lão nói các ngươi tàng trữ linh thạch hạ phẩm không chịu nộp cống cho gia tộc. Hôm nay, ta đến để thu hồi toàn bộ tài sản của Diệp gia! Khôn hồn thì nôn sạch số linh thạch còn lại ra đây, bằng không ta sẽ dỡ nát cái phế điện này!"
"Gia tộc cắt giảm thù lao của ta, ta lấy đâu ra linh thạch dư thừa? Các ngươi đừng có ngậm máu phun người!" Diệp Vô Thần bước lên một bước, nhục thân gầy gò bộc phát ra một luồng khí thế ngoan cường của kẻ dũng sĩ phàm nhân.
"Không có? Vậy thì lục soát cho ta!" Diệp Hạo lạnh lùng phẩy tay.
Ba tên gia nô hung hãn lập tức xông lên, đập phá mọi thứ trong phế điện. Chiếc bàn gỗ sứt mẻ bị lật tung, rương quần áo rách nát bị xé rách, thậm chí chúng còn lao về phía chiếc giường tre của Diệp Dao để lục lọi dưới chiếu.
"Tránh xa muội muội ta ra!"
Diệp Vô Thần gầm lên một tiếng như dã thú bị dồn vào đường cùng. Dù cơ thể không thể tụ khí, nhưng ba năm gác mộ lao dịch cực khổ đã rèn luyện cho anh một nhục thân dẻo dai, sức mạnh cơ bắp thô sơ bộc phát vượt trội hơn phàm nhân thông thường. Anh lao thẳng về phía tên gia nô đang định chạm vào Diệp Dao, dùng cả bả vai húc mạnh vào hông gã.
"Bịch!"
Tên gia nô Luyện Khí tam tầng không ngờ một phế nhân lại có sức mạnh thể chất lớn đến vậy, gã bị húc văng ra xa ba thước, đập mạnh lưng vào cột gỗ phế điện, kêu lên một tiếng đau đớn.
"Chó hoang to gan! Dám phản kháng?"
Diệp Hạo mặt biến sắc vì tức giận. Gã đột ngột vận chuyển công pháp Thổ Nguyên Thần Công. Một luồng linh lực màu vàng nhạt, nặng nề và u ám lập tức bao phủ lấy cơ thể mập mạp của gã, ngưng tụ thành một lớp màng phòng ngự Thổ Thuẫn Pháp hộ thân rực sáng.
Diệp Vô Thần không hề sợ hãi, anh biết mình không có linh lực, chỉ có thể dùng cận chiến vật lý để liều mạng. Anh dồn toàn bộ sức nặng nhục thân vào nắm đấm tay phải, tung một cú đấm thô bạo nhắm thẳng vào huyệt đạo bên cổ Diệp Hạo.
"Rầm!"
Nắm đấm của Vô Thần đập mạnh vào lớp Thổ Thuẫn Pháp màu vàng nhạt xung quanh Diệp Hạo. Tuy nhiên, thay vì xuyên qua lớp phòng ngự, một luồng lực lượng phản chấn thô bạo, nặng nề như núi đá từ Thổ Thuẫn Pháp lập tức bộc phát, dội ngược lại cánh tay phải của anh.
"Rắc! Rắc!"
Tiếng xương cốt rạn nứt vang lên ghê rợn. Sức mạnh phản chấn của Thổ Nguyên Thần Công trực tiếp bẻ gãy gân tay và làm rạn nứt xương bả vai phải của Diệp Vô Thần. Cơn đau đớn tột cùng ập đến khiến gương mặt anh biến dạng, nhưng anh vẫn nghiến chặt răng không thốt ra một tiếng rên rỉ, tay trái nhanh như chớp nhặt một mảnh gỗ nhọn dưới đất đâm thẳng vào mắt đối thủ.
"Cút cho ta!"
Diệp Hạo gầm lên, gã không ngờ một phế nhân bị gãy xương vai vẫn có thể phản kháng điên cuồng đến thế. Gã vận hành linh lực dồn vào lòng bàn tay, đấm mạnh một quyền chứa đầy kình lực Thổ Nguyên Thần Công vào giữa ngực Diệp Vô Thần.
"Bùm!"
Cú đấm nặng nề như một tảng đá ngàn cân đập thẳng vào lồng ngực gầy gò của Vô Thần. Sức mạnh của tu sĩ Luyện Khí ngũ tầng hoàn toàn vượt trội hơn sức mạnh phàm nhân cơ bắp thô sơ của anh. Diệp Vô Thần bị đánh văng ra xa hơn mười trượng, đập nát vách tường gỗ mục nát của phế điện, ngã gục xuống nền đất bùn lạnh lẽo bên ngoài nghĩa trang.
"Phốc!"
Một ngụm máu tươi đỏ sẫm lẫn lộn với huyết khí hỗn loạn phun ra từ miệng anh, nhuộm đỏ cả vũng bùn dưới đất. Xương sườn ngực anh nứt rạn gãy lìa, nội tạng bị chấn động nghiêm trọng, đau đớn như có hàng vạn mũi kim châm cứu nung đỏ đâm xuyên qua tim.
"Ca ca!"
Diệp Dao từ trong nhà tranh khóc gào thét, cô bé dùng chút sức lực yếu ớt cuối cùng bò ra khỏi giường, lao về phía Diệp Vô Thần đang nằm thoi thóp giữa vũng máu. Cô bé ôm chặt lấy đầu ca ca, nước mắt tuôn rơi như mưa xối xả xoa dịu vết máu trên mặt anh.
Diệp Hạo từ trong phế điện chậm rãi bước ra, phủi phủi bụi cát bám trên áo gấm, gương mặt đầy vẻ khinh miệt tột cùng. Gã tiến đến bên cạnh hai anh em, dùng mũi giày gấm dẫm mạnh lên bả vai phải bị gãy của Diệp Vô Thần, ra sức nghiền nát.
"Á..." Diệp Vô Thần không kìm được tiếng rên rỉ khàn khàn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, nhưng ánh mắt anh vẫn găm chặt vào Diệp Hạo đầy sát khí ngùn ngụt như hắc quỷ từ địa ngục.
"Nhìn cái gì? Con chó hoang tuyệt mạch này, hôm nay ta không giết ngươi là vì gia tộc còn giữ lại cái mạng rác rưởi của ngươi để quét rác nghĩa trang." Diệp Hạo cười lạnh, gã cúi xuống giật phắt chiếc túi vải thô rách nát giắt bên hông Vô Thần.
Bên trong túi chỉ có vẻn vẹn ba viên linh thạch hạ phẩm rạn nứt — số tài sản cuối cùng anh định dùng để mua Ngưng Thần Thảo cho muội muội.
"Chậc, đúng là nghèo kiết xác." Diệp Hạo nhét linh thạch vào túi áo gấm của mình, phẩy tay ra lệnh cho đám gia nô: "Đi! Đập nát cái phế điện này cho ta, để xem bọn chúng sống sót thế nào qua mùa đông này!"
Đám gia nô hung hãn xông vào đập phá nốt những cột gỗ chịu lực cuối cùng của phế điện. Tiếng đổ vỡ rầm rầm vang lên dồn dập, mái tranh dột nát sụp đổ một nửa, bụi tro và huyết sương cuộn lên mịt mù. Sau khi thỏa mãn thú tính bạo hành, Diệp Hạo dẫn theo đám gia nô nghênh ngang rời đi, để lại một bãi chiến trường hoang tàn đổ nát dưới màn sương máu lạnh lẽo.
Đêm tối tịch mịch buông xuống nghĩa trang mộ trận hoang phế.
Gió hoang mạc gào rú rít qua những khe đá bia mộ nứt nẻ, mang theo cái lạnh thấu xương ăn mòn nhục thân rách nát của Diệp Vô Thần. Phế điện gác mộ đã sụp đổ một nửa, không còn đủ sức che chở cho hai anh em trước bão tuyết biên cương.
Diệp Vô Thần nằm xếp bằng trên nền đất ẩm ướt của phế điện đổ nát, cơ thể anh run lên bần bật vì đau đớn vật lý và cái lạnh tột độ. Vai phải gãy lìa, xương sườn nứt rạn rỉ máu đen nhẹ qua lỗ chân lông, nội tạng bị chấn thương nghiêm trọng khiến mỗi nhịp thở của anh đều đau đớn như bị xé rách làm trăm mảnh. Bên cạnh anh, Diệp Dao đã lịm đi vì sốt cao và hoảng sợ, hơi thở cô bé yếu ớt như ngọn đèn dầu sắp cạn trước gió.
Sự uất hận dâng trào trong lồng ngực Diệp Vô Thần đến mức nghẹn ngào. Tại sao? Tại sao phàm nhân tuyệt mạch lại phải chịu sự chà đạp dã man đến thế? Tại sao thiên quy cũ lại dung túng cho kẻ mạnh bóc lột kẻ yếu một cách sòng phẳng vô tình như vậy?
"Ta không cam lòng... Ta tuyệt đối không cam lòng gục ngã ở đây!"
Diệp Vô Thần thầm gầm rú trong lòng, ý chí sinh tồn mãnh liệt trỗi dậy điên cuồng từ sâu trong linh hồn phế thải. Anh cố gắng cử động cánh tay trái dẻo dai còn lại, lục lọi sát người và chạm vào chiếc Lôi Vân Ngọc Bài rỉ sét đeo trên lồng ngực gầy gò — di vật duy nhất của người mẫu thân đã khuất Lôi Vân Cơ để lại.
Trong cơn đau đớn tột cùng và thổ huyết ròng ròng, một ngụm máu tươi đỏ sẫm đầy tội huyết Lôi tộc của anh chảy dọc theo lồng ngực, nhỏ trực tiếp lên bề mặt rỉ sét của Lôi Vân Ngọc Bài.
"Oanh!"
Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay trong thức hải của Diệp Vô Thần, chấn động đến mức làm anh suýt ngất đi.
Chiếc ngọc bài rỉ sét rách nát bỗng nhiên hấp thụ hoàn toàn vết máu tươi của anh. Những vết rỉ sét vạn năm bám trên bề mặt ngọc bài bắt đầu bong tróc từng mảng lớn, để lộ ra chất ngọc màu xám bạc cổ kính, rực sáng những đường hoa văn lôi đình màu xám xịt lấp lánh như sấm sét hoang sơ.
Từ sâu trong Lôi Vân Ngọc Bài, một tia năng lượng màu xám mờ ảo, huyền diệu và dạt dào dâng hiến — Hỗn Độn Khí nguyên thủy cực kỳ tinh khiết — đột ngột được giải phóng. Luồng khí tức này không mang theo linh lực ngũ hành cuồng bạo của trời đất bên ngoài, mà mang một sức sống sáng thế nguyên thủy nhất.
"Vù... vù..."
Dưới sự dẫn dắt của ý chí sinh tồn mãnh liệt, tia hỗn độn khí nguyên thủy nhanh như chớp chảy thẳng vào lồng ngực Diệp Vô Thần, len lỏi vào sâu bên trong hệ thống kinh mạch phế thải tắc nghẽn hoàn toàn của anh.
Một cảm giác ấm áp, huyền diệu tột cùng lập tức bao phủ lấy toàn bộ nhục thân rách nát của anh. Cơn đau đớn xé thịt nát xương gãy lìa bỗng chốc biến mất không còn dấu vết. Diệp Vô Thần kinh ngạc cảm nhận được xương vai phải bị gãy và xương sườn nứt rạn đang tự động nối lại gân cốt với một tốc độ kinh hoàng. Da thịt rách nát ngoài da nhanh chóng khép miệng, vết máu đen bầm tím tiêu tan sạch sẽ, gân cốt rệu rã trở nên săn chắc và bền bỉ hơn gấp bội.
Không chỉ hồi phục thương tích nhục thân thần tốc, luồng hỗn độn khí này còn chảy cuồn cuộn vào đan điền phế thải của anh, xoa dịu đi sự bế tắc vạn năm của Tuyệt Mạch Thể, mở ra một vòng xoáy tinh vân mờ ảo lấp lánh nhẹ.
Sự biến động năng lượng khổng lồ từ ngọc bài thức tỉnh đột ngột phát ra một luồng sóng không gian vô hình, càn quét khắp phế điện gác mộ đổ nát.
"Rắc... rắc... uỳnh!"
Bức tường đá cổ kính, phủ đầy rêu phong phía sau bục thờ tổ tiên Lôi tộc chịu tác động của sóng không gian bỗng rạn nứt dữ dội. Những mảng đá lớn sụp đổ rầm rầm, bụi đất bay mù mịt, để lộ ra một lối vào tối tăm dẫn sâu xuống lòng đất nghĩa trang.
Diệp Vô Thần kinh ngạc đứng bật dậy bằng đôi chân săn chắc vững chãi, bả vai phải đã hoàn toàn lành lặn không còn chút đau đớn nào. Anh nhìn chằm chằm vào vách đá nứt vỡ trước mặt. Từ sâu trong bóng tối của lối đi ngầm vừa xuất hiện, một luồng ánh sáng màu xám xịt, lạnh lẽo nhưng dạt dào sức mạnh lôi đình cổ xưa đang chậm rãi tỏa ra, chiếu sáng rực rỡ cả nghĩa trang hoang phế.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!