Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Kiếm Đạo Công Bình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong căn phòng củi cấm địa của nội đường Quy Nguyên Tông đặc quánh lại, nồng nặc mùi gỗ mục và tro than ẩm ướt. Tiếng chuông báo động đỏ từ hướng cổng ngoại môn vẫn rền vang đều đặn, nhưng tại góc khuất hẻo lánh này, không gian lại tĩnh lặng đến rợn người. Luồng kiếm khí màu xanh lam bén ngót như sương tuyết hoang dã vừa chém rách cánh cửa gỗ mục, để lại một vệt chỉ máu đỏ tươi rỉ ra nơi cổ họng gầy gò của Diệp Vô Thần. Sát khí không hề có nửa điểm tà ác, ngược lại thanh khiết và cương trực đến mức khiến người ta phải kính nể.


Diệp Vô Thần nín thở, nhục thân dẻo dai vạn cân của Lôi Thần Thể sơ cấp cưỡng ép lùi ngược lại ba bước. Tay trái gân guốc của anh siết chặt chuôi Ô Kim Trủy Thủ ẩn trong tay áo vải thô rách nát. Đôi mắt anh hắc ám lôi đình xám xịt rực sáng, khóa chặt vào bóng người vừa bước ra từ màn sương độc rách nát ngoài cửa.


Đó là Khương Vân, thiên tài kiếm đạo ngoại môn của Quy Nguyên Tông. Gã mặc một bộ võ phục màu xám giản dị dính nhiều vết vá, gương mặt cương nghị góc cạnh, tay ôm một thanh thiết kiếm thô sơ tự rèn không có vỏ. Luồng kiếm khí bao quanh người gã dạt dào như gió mát đầu non, nhưng lại ẩn chứa một ý chí sắc bén vô song.


'Ngươi không phải là tạp dịch thông thường.' Khương Vân khẽ lên tiếng, giọng nói trầm ổn và bình thản, không có vẻ gì là đang đối đầu với một kẻ thâm nhập tà ác. 'Dấu vết không gian lực lượng trên người ngươi rất kỳ lạ. Thần thức của ta vốn cực kỳ nhạy bén với kiếm ý, và ta cảm nhận được... ngươi mang theo một thứ kiếm ý cổ xưa vô cùng kiêu ngạo.'


Vô Thần không trả lời, toàn thân vẫn duy trì trạng thái Hư Vô Ẩn Khí đến cực hạn để thu hồi huyết khí đan điền vào sâu trong nội giới. Cánh tay phải và bả vai phải của anh buông thõng vô lực, lớp da thịt xám xịt cứng đơ như đá tảng rỉ ra vài giọt huyết dịch màu xám nhạt qua các kẽ nứt gân cốt. Anh chỉ có thể chiến đấu bằng một cánh tay trái.


'Khương Vân, ngươi muốn báo cáo cho tông môn?' Vô Thần khàn giọng hỏi, giọng nói lạnh lẽo không có nửa điểm hoang mang.


Khương Vân khẽ lắc đầu, ánh mắt sáng như kiếm quang nhìn thẳng vào Vô Thần: 'Nếu ta muốn báo cáo, thần thức của các trưởng lão Trúc Cơ đã khóa chặt nơi này từ lâu. Quy Nguyên Tông bề ngoài thánh khiết, nhưng bên trong lại thối rữa đến tận xương tủy. Việc bọn chúng bóc lột phu mỏ tuyệt mạch, dùng thọ nguyên phàm nhân để luyện đan kéo thọ cho đám lão già nội môn, ta từ lâu đã chướng tai gai mắt. Kiếm đạo của ta là kiếm đạo công bình, không phải là thứ công cụ để bảo vệ sự tàn bạo dối trá.'


Gã khẽ nâng thanh thiết kiếm thô sơ lên, mũi kiếm chỉ thẳng vào ngực Vô Thần: 'Ta chặn đường ngươi đêm nay, không vì tông môn, mà vì kiếm đạo của chính ta. Ta muốn đấu với ngươi một trận quyết đấu công bằng. Nếu ngươi thắng, ta sẽ tự nguyện rời bỏ Quy Nguyên Tông, nhường đường cho ngươi xuống địa đạo ngầm. Nếu ngươi thua... mạng của ngươi và muội muội ngươi, ta sẽ tự tay kết liễu để tránh cho cô bé phải chịu nỗi đau hiến tế rút máu dã man.'


Nghe đến hai chữ 'hiến tế', lồng ngực Diệp Vô Thần khẽ thắt lại. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt cương trực của Khương Vân, hiểu rằng người thanh niên này không hề nói dối. Đây là một kiếm tu thực sự, một kẻ đi tìm đại đạo tự do giữa vũng bùn dơ bẩn của tiên môn.


'Được. Ta chấp nhận trận đấu công bình của ngươi.' Vô Thần khàn giọng đáp.


Anh thọc tay trái vào túi vải thô rách nát, chậm rãi rút ra một thanh kiếm sắt phế liệu nhặt từ nghĩa trang mộ trận hoang phế — Hắc Thiết Kiếm rỉ sét. Thanh kiếm mòn vẹt đầu, lưỡi kiếm đầy những vết khuyết rỉ sét loang lổ, phảng phất mùi tro tàn nghĩa địa. Thế nhưng, khi bàn tay trái của Vô Thần siết chặt chuôi kiếm, một luồng tín lực sơ cấp màu vàng ấm áp từ Đan Điền Phàm Giới vạn dặm dâng trào chảy vào lưỡi kiếm, đánh thức ý chí của kiếm linh sơ cấp A Sương đang trú ngụ bên trong.


*KENG!*


Khương Vân không nói nhảm thêm một lời, gã vung thanh thiết kiếm thô sơ, chém ra một đường kiếm khí Thanh Phong sắc bén màu xanh lam chặn đứng toàn bộ lối ra của phòng củi. Kiếm khí xé gió rít lên chói tai, cắt đứt đôi bó củi khô hoang dã xếp bên cạnh vách đá thành những mảnh vụn bay lả tả.


Vô Thần vung Hắc Thiết Kiếm rỉ sét đỡ đòn. Hai thanh kiếm sắt clashing trực diện giữa không trung, tạo nên một tiếng nổ kim loại đinh tai nhức óc. Thế nhưng, Hắc Thiết Kiếm chỉ là một mortal weapon phế thải nhặt từ mộ cổ, không thể gánh chịu hoàn toàn lực lượng linh áp Luyện Khí bát tầng của Khương Vân. Luồng kình lực khổng lồ phản chấn ngược lại gân cốt, khiến bàn tay trái của Vô Thần bị chấn rách da tay rỉ máu đỏ sẫm, đau nhức rát bỏng.


Khương Vân khẽ nhíu mày, gã nhận ra Vô Thần hoàn toàn không có linh lực tu tiên truyền thống, chỉ có một sức mạnh nhục thân thô bạo vạn cân dẻo dai đến kỳ lạ: 'Nhục thân của ngươi thật mạnh mẽ, nhưng không có linh lực hộ thể, ngươi làm sao chống đỡ được Thanh Phong Kiếm Quyết của ta?'


Gã xoay người lướt đi nhanh như gió hoang mạc, thi triển Thanh Phong Kiếm Ý tạo ra một trận cuồng phong đầy những lưỡi dao gió bén ngót bao vây lấy Vô Thần. Vô Thần định dùng Hư Không Bộ dịch chuyển ra sau lưng đối thủ để phục kích ám sát, nhưng ngay khi anh vừa nhấc chân, thần thức sắc bén của Khương Vân đã định vị và khóa chặt hoàn toàn hướng di chuyển của anh. Kiếm ý của gã như một tấm lưới vô hình phong tỏa mọi dao động không gian xung quanh phòng củi.


'Không gian bộ pháp của ngươi rất huyền diệu, nhưng kiếm ý của ta đã khóa chặt tọa độ của ngươi rồi!' Khương Vân quát khẽ, thanh thiết kiếm thô sơ đâm thẳng forward với chiêu thức 'Nhất Kiếm Định Giang Sơn'.


Mũi kiếm mang theo luồng gió xoáy cuồng bạo rách không khí, nhắm thẳng vào yết hầu Vô Thần mà lao tới. Tốc độ nhanh đến mức không cho anh nửa điểm né tránh.


Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, Diệp Vô Thần biết mình không thể bảo thủ thực lực thêm nữa. Anh nhắm chặt hai mắt, ý chí bất khuất chiến đấu bùng cháy dữ dội trong thức hải. Anh kích hoạt Độc Cô Kiếm Ý Chỉ trú ngụ sâu trong linh hồn — tia kiếm ý kiêu ngạo của vị kiếm tu kiêu ngạo vạn năm trước ngồi xếp bằng dưới đáy vực sâu.


*UỲNH!*


Một luồng uy áp kiếm đạo vô biên bùng phát từ đôi mắt Diệp Vô Thần khi anh đột ngột mở mắt ra. Đôi mắt anh rực sáng ánh kiếm quang màu trắng muốt lấp lánh như tinh tú vạn giới. Sức mạnh tinh thần khổng lồ của vị thần sáng thế nội giới kết hợp với Độc Cô Kiếm Ý Thức Tỉnh giải phóng ra một tia kiếm quang sắc bén vô song, không cần sử dụng linh lực ngoại giới truyền thống.


Vô Thần vung mạnh Hắc Thiết Kiếm rỉ sét chém ngang một đường.


*RẮC! BÙNG!*


Tia kiếm quang màu trắng muốt chém đứt đôi luồng cuồng phong của Thanh Phong Kiếm Ý, chém bay thanh thiết kiếm thô sơ tự rèn của Khương Vân gãy làm đôi thành hai mảnh sắt vụn rơi loảng xoảng trên nền đá đầy củi tro. Lưỡi kiếm rỉ sét của Vô Thần lướt qua trong gang tấc, dừng lại chính xác cách yết hầu của Khương Vân đúng một phân.


Gió lặng, sương độc tan biến.


Khương Vân đứng sững sờ tại chỗ, nửa thanh kiếm gãy vẫn cầm chặt trong tay, cổ họng gã cảm nhận rõ rệt hơi lạnh bén ngót từ lưỡi kiếm rỉ sét của Vô Thần. Đạo tâm kiêu ngạo của gã hoàn toàn bị chấn động tột cùng trước sự bén ngót vô song của Độc Cô Kiếm Ý.


'Đây... đây là kiếm ý gì? Tại sao lại kiêu ngạo và sắc bén đến mức có thể chém đứt kiếm đạo của ta dễ dàng như vậy?' Khương Vân lầm rầm, gương mặt cương nghị của gã nhợt nhạt cắt không ra giọt máu.


Diệp Vô Thần chậm rãi thu hồi Hắc Thiết Kiếm rỉ sét về tay trái, ánh kiếm quang trắng muốt trong đôi mắt anh từ từ dập tắt. Bàn tay trái của anh rách da rỉ máu đỏ sẫm chảy dọc theo chuôi kiếm, thần thức bị mài mòn nhức nhói nhẹ do giải phóng hoàn toàn kiếm ý hộ mệnh truyền thừa.


Bên trong Đan Điền Phàm Giới vạn dặm, luồng tín lực sơ cấp màu vàng ấm áp dạt dào từ đức tin cầu nguyện của hàng vạn phu mỏ tuyệt mạch lập tức chảy ngược ra nhục thân, xoa dịu vết thương rách da tay trái của anh.


'Độc Cô Kiếm Ý.' Vô Thần lạnh lùng đáp. 'Ta không muốn giết một kiếm tu cương trực như ngươi. Hãy đi đi.'


Khương Vân nhìn bàn tay rỉ máu nhưng thần thái thong dong của Vô Thần, rồi nhìn thanh kiếm gãy trong tay mình. Gã đột nhiên cười dài một tiếng bi tráng, ném nửa thanh kiếm gãy xuống đất đá ẩm ướt.


'Hóa ra ta chỉ là một con ếch ngồi đáy giếng. Kiếm đạo công bình của ta hôm nay thua tâm phục khẩu phục.' Khương Vân dứt khoát quay lưng bước đi hướng ra ngoài cửa phòng củi rách nát.


Thế nhưng, trước khi biến mất vào màn sương độc Độc Sương Lâm, gã khựng lại một nhịp, khàn giọng cảnh báo Vô Thần mà không hề quay đầu lại: 'Diệp huynh, coi như ta trả lại ân không giết đêm nay. Hãy cẩn thận. Chấp sự áp giải Triệu Lôi cùng đội lính gác chấp pháp đã giăng sẵn Khóa Mạch Xích Trận xích sắt khóa mạch bôi sáp độc Địa Nhục Khóa tại cổng tế đàn chính của Linh Khải Trận Tâm. Bọn chúng đã biết có kẻ đột kích nội đường và đang chờ huynh sa lưới.'


Khương Vân vung tay, dứt khoát sải bước biến mất vào bóng đêm hoang dã hoang mạc Thương Man, chính thức rời bỏ Quy Nguyên Tông tà ác.


Diệp Vô Thần đứng lặng yên giữa căn phòng củi ẩm mốc đổ nát, ánh mắt hắc ám lôi đình xám xịt rực cháy sát ý thâm trầm. Anh siết chặt chiếc chìa khóa ngọc đen rỉ sét sát lồng ngực gầy gò rỉ máu, từng bước một bước ra khỏi phòng củi tiến thẳng xuống lối địa đạo ngầm tối tăm dẫn trực tiếp đến Linh Khải Trận Tâm hiểm trở phía trước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!