Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Nội Đường Mật Báo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của Độc Sương Lâm bao phủ lên vạn vật như một bức màn liệm bằng lụa tím đậm đặc, nồng nặc mùi tro tàn và sương độc nóng bỏng chưa kịp tan sau trận hỏa hoạn ban sáng. Diệp Vô Thần đứng lặng yên dưới bóng của một thân cây cổ thụ khô héo, tay trái siết chặt tấm bản đồ da dê rỉ sét rực sáng linh quang không gian mờ ảo cướp được từ xác Thượng Quan Yến. Cơn gió hoang mạc từ phía biên giới rít qua từng khe đá, mang theo cái lạnh thấu xương cọ xát vào lồng ngực gầy gò của anh.


Dưới lớp áo vải thô xám rách nát bám đầy huyết tro nghĩa trang, sợi xích sắt khóa mạch rèn từ Hàn Thiết phế liệu quấn chặt ba vòng quanh lồng ngực anh khẽ phát ra những tiếng kêu lách cách trầm đục. Trận chiến khốc liệt với Thượng Quan Yến ban nãy đã khiến các mắt xích đen bóng bị nứt rạn nhẹ, làm rò rỉ vài tia tội lôi màu xám xịt cực nhỏ ra ngoài nhục thân, lép bép nổ nhẹ xung quanh lồng ngực gầy gò, mang theo cơn đau rát bỏng liên tục gặm nhấm da thịt. Cánh tay phải và bả vai phải của anh buông thõng vô lực, lớp da thịt xám xịt từ đầu ngón tay kéo dài lên tận bả vai đã hoàn toàn bị hóa thạch cứng đơ như đá tảng, rỉ ra một chút huyết dịch màu xám nhạt lạnh ngắt qua các kẽ nứt gân cốt.


“Ca ca... ngọn lửa hỏa hoạn phía cổng ngoại môn đã bị dập tắt, nhưng lính tuần tra của Chấp Pháp Điện đang bắt đầu phong tỏa toàn bộ lối ra vào rừng sương độc.” Lâm Phong từ trong khe đá hẹp bước ra, khàn giọng ho sặc sụa, đôi mắt mười bốn tuổi tràn ngập sự lo lắng tột cùng nhìn Vô Thần.


“Nín thở, dẫn dắt nhóm phu mỏ tuyệt mạch lùi sâu vào lòng đất cổ mộ ẩn nấp.” Vô Thần lạnh lùng ra lệnh, giọng nói trầm khàn yếu ớt đúng chất phàm nhân tuyệt mạch nhưng lại mang theo một sự quyết đoán không thể lay chuyển. “Tấm bản đồ này ghi chép rất rõ hệ thống địa đạo ngầm dẫn trực tiếp vào nội đường Quy Nguyên Tông. Ta phải thâm nhập ngay lập tức. Dao nhi không còn nhiều thời gian nữa.”


Lâm Phong cắn chặt môi, đôi mắt rưng rưng lệ nhưng không dám cãi lời. Cậu bé biết rõ, với cánh tay phải hóa thạch vô lực và nhục thân chằng chịt tàn thương, ca ca đang mạo hiểm tính mạng để đột kích thẳng vào hang ổ của kẻ thù. Lâm Phong quỳ sụp xuống, thành kính dập đầu dâng hiến đức tin thuần khiết nhất: “Cầu xin Thần Minh che chở ca ca bình an trở về!”


Luồng tín lực sơ cấp màu vàng ấm áp dạt dào từ đức tin của Lâm Phong và hàng vạn phu mỏ tuyệt mạch bên trong Đan Điền Phàm Giới vạn dặm lập tức dâng trào, hóa thành những dòng suối sinh mệnh lực chảy ngược ra nhục thân thực tại của Vô Thần, xoa dịu cơn đau rát bỏng do kinh mạch bị nứt rạn. Bên trong nội giới đan điền, linh hồn phản bội của Diệp Đỉnh Thiên đang bị giam cầm làm nhiên liệu thắp sáng kết giới, phát ra những tiếng khóc oán rên rỉ đau đớn dưới luồng lôi kiếp xám xịt.


Vô Thần xoay người, dứt khoát sải bước đi sâu vào bóng đêm Độc Sương Lâm, hướng về phía ranh giới Quy Nguyên Tông Ngoại Môn hiểm trở. Anh biết rõ, nội môn Quy Nguyên Tông được canh phòng cực kỳ nghiêm ngặt bởi mạng lưới thần thức dày đặc của các trưởng lão Trúc Cơ Kỳ. Với một phế thể không có nửa điểm linh lực tu tiên truyền thống như anh, chỉ cần để rò rỉ một tia dao động không gian hay tội lôi nhỏ nhất, màng bảo hộ kết giới sẽ lập tức báo động và nghiền nát anh thành tro bụi. Anh cần một sự nghi binh đủ lớn ở ngoại vi để kéo giãn lực lượng tuần tra.


Men theo con đường mòn ngập tràn sương độc hoang dã, Vô Thần lén lút tiếp cận khu vực quảng trường ngoại môn lụp xụp. Tại đây, anh lén gặp Tiêu Hà – tên đệ tử ngoại môn có tư chất kém, lưng hơi khòm do thường xuyên phải quét dọn quảng trường dưới sự sỉ nhục của các thiên tài tông môn. Tiêu Hà đang run rẩy ôm cây chổi tre gia cố bằng dây đồng, đôi mắt hốc hác đầy lo sợ nhìn quanh.


“Tiêu Hà.” Một giọng nói lạnh lẽo bất ngờ vang lên sát bên tai gã từ bóng tối vách đá.


Tiêu Hà giật nảy mình, suýt nữa thì hét lên, nhưng bàn tay trái gân guốc, lạnh ngắt của Vô Thần đã kịp thời bịt chặt miệng gã. Khi nhìn rõ gương mặt gầy gò bám đầy huyết tro nghĩa trang của Vô Thần, đôi mắt gã co rút lại vì kinh hoàng.


“Diệp... Diệp huynh? Huynh vẫn chưa chết? Cả tông môn đang đồn đại huynh đã bị sát thủ Hắc Phong Bang thiêu rụi thành tro bụi ở nghĩa trang rồi!” Tiêu Hà khàn giọng thì thầm, hàm răng đánh vào nhau lập cập.


“Ta chưa chết. Nhưng muội muội ta đang bị giam giữ chuẩn bị hiến tế.” Vô Thần buông tay ra, ánh mắt sắc lạnh như kiếm quang khóa chặt lấy Tiêu Hà. “Tiêu Hà, huynh có muốn thoát khỏi cái địa ngục ngoại môn này, thoát khỏi sự chà đạp của đám thiên kiêu nội môn không?”


Tiêu Hà cắn răng, ánh mắt lộ ra vẻ căm hận tột cùng: “Muốn! Ta căm ghét cái tông môn tàn bạo này! Bọn chúng coi tạp dịch tuyệt mạch chúng ta như củi đốt, như súc vật không hơn không kém! Nhưng ta chỉ là một kẻ phế thải Luyện Khí nhị tầng, có thể làm được gì?”


“Giúp ta tạo ra một vụ nổ lớn gây náo loạn tại cổng ngoại môn.” Vô Thần thọc tay trái vào túi vải thô, rút ra chiếc túi trữ vật cướp được từ Diệp Đỉnh Thiên, ném cho Tiêu Hà mười viên linh thạch hạ phẩm và ba tấm bùa nổ giấy vàng không ổn định. “Dùng thứ này kích hoạt tại kho chứa củi khô cổng ngoại môn. Tiếng nổ sẽ thu hút toàn bộ lính tuần tra và thần thức của các trưởng lão Chấp Pháp Điện hướng về phía đó. Huynh sẽ có cơ hội trốn chạy ra biên giới hoang mạc.”


Tiêu Hà nhìn mười viên linh thạch hạ phẩm lấp lánh trong tay, rồi nhìn ba tấm bùa nổ giấy vàng. Gã biết rõ, đây là một canh bạc sinh tử. Nếu bị bắt giữ, gã sẽ bị ném vào Huyết Linh Trì dã man cho linh thú xé xác. Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định bất khuất của Vô Thần, lòng căm hận bị đè nén bấy lâu trong lòng gã bỗng bùng cháy dữ dội. Gã siết chặt nắm tay, gật đầu dứt khoát: “Được! Ta tin huynh! Canh ba đêm nay, ta sẽ khiến cổng ngoại môn Quy Nguyên Tông nổ tung rực trời!”


* * *


Đêm khuya thanh vắng, gió hoang mạc thổi rít liên tục qua các vách đá nham nhở của Quy Nguyên Tông Ngoại Môn. Vô Thần nấp sâu trong bóng tối của phòng củi cấm địa nội đường, vận hành Hư Vô Ẩn Khí đến cực hạn. Toàn bộ huyết khí nhục thân và dao động không gian đan điền được anh kéo sâu vào trong phàm giới đan điền vạn dặm viên mãn sơ cấp, biến nhục thân bên ngoài thành một phàm nhân tuyệt đối không có kẽ hở trước thần thức quét tìm.


*OÀNG! BÙNG!*


Đúng vào giờ canh ba, một tiếng nổ kinh thiên động địa bỗng dưng bùng phát từ hướng cổng ngoại môn. Ngọn lửa đỏ rực bốc cao hàng chục trượng, chiếu sáng rực rỡ cả một góc trời đêm sương độc. Tiếng chuông báo động đỏ dồn dập rền vang khắp ngọn núi chính, tiếng la hét hoảng loạn của đệ tử ngoại môn và tiếng bước chân dầm dập của lính canh Chấp Pháp Điện đồng loạt đổ dồn về phía đám cháy.


“Kẻ nào dám phóng hỏa ngoại môn? Mau vây bắt!”


Ngay lập tức, mười mấy luồng thần thức mạnh mẽ của các trưởng lão Trúc Cơ Kỳ đang quét tìm nội đường bỗng dưng bị thu hút và kéo giãn hoàn toàn về hướng cổng ngoại môn để dập lửa và lùng sục kẻ phóng hỏa.


Vô Thần mím chặt môi, tay trái siết chặt chuôi Ô Kim Trủy Thủ rỉ máu, lướt đi nhanh như một bóng ma qua các hành lang đá đen ẩm ướt của nội đường. Nhờ có tấm bản đồ bố phòng nội môn rực sáng mờ ảo trên tay trái dẫn đường, anh dễ dàng bỏ qua các trạm gác tuần tra và trận pháp ngoại vi phức tạp.


Tuy nhiên, khi đi ngang qua bức tường đá của quảng trường ngoại môn, Vô Thần bỗng khựng lại. Qua khe hở vách đá, anh nhìn thấy Tiêu Hà đang bị bốn tên lính canh chấp pháp lực lưỡng trói chặt trên cột đá. Một tên chấp sự tàn bạo đang điên cuồng vung lôi roi sắt quật xối xả vào lưng gã.


*CHÁT! CHÁT!*


“Nói! Kẻ nào đứng sau sai khiến ngươi phóng hỏa? Có phải lũ phu mỏ bạo động không?” Tên chấp sự gầm rú, roi da quật xuống rách thịt xẻ da, máu tươi đỏ sẫm bắn tung tóe trên nền đá lạnh. Tiêu Hà bị đánh rách thịt bầm tím gân cốt gào thét thảm thiết, nhưng gã vẫn cắn chặt răng chịu đựng đau đớn vật lý cực hạn, không hề hé răng nửa lời khai ra Vô Thần.


Lồng ngực Vô Thần nhói lên một cơn phẫn nộ tột cùng, tội lôi màu xám xịt bên trong đan điền rục rịch muốn bộc phát lôi quyền đập nát đầu lũ đao phủ kia. Nhưng anh biết mình không thể ra tay lúc này. Tiêu Hà đã chấp nhận hy sinh thân mình làm nghi binh để đổi lấy cơ hội ngàn vàng cho anh cứu muội muội. Nếu anh bộc phát nhục lực, toàn bộ kế hoạch thâm nhập lén lút sẽ hoàn toàn sụp đổ, và cái chết của thúc thúc Diệp Thanh Sơn cùng sự hy sinh của Tiêu Hà sẽ trở nên vô nghĩa.


“Tiêu Hà... nợ này ta sẽ bắt Quy Nguyên Tông phải trả lại gấp mười lần!” Vô Thần khàn giọng thầm nghĩ, ánh mắt hắc ám lôi đình rực cháy sát ý thâm trầm. Anh dứt khoát quay đầu, biến mất vào bóng tối dẫn sâu vào khu vực nội đường.


* * *


Theo chỉ dẫn của bản đồ, Vô Thần lén lút tiếp cận khu vực phòng củi cấm địa nằm sát vách đá nội đường. Nơi này quanh năm ẩm ướt, nồng nặc mùi gỗ mục và tro than, là nơi hẻo lánh ít người qua lại nhất.


Đúng lúc anh chuẩn bị đẩy cửa bước vào, một bóng người gầy gò mặc đồng phục tạp dịch màu xanh lục nhạt giặt đến bạc màu bỗng lách ra từ góc tối vách đá, gương mặt gầy gò nhợt nhạt đầy vẻ hoảng loạng, đầu đội khăn vải thô run rẩy.


“Diệp huynh! Đừng đi lối cửa chính nội đường!” Bóng người gầy gò khàn giọng thì thầm, tay trái nắm lấy tà áo vải thô của Vô Thần lôi vào phòng củi.


Ả chính là Lục Tiểu Thanh – nữ tạp dịch mật báo của nội đường Quy Nguyên Tông. Gia đình ả từng bị Chưởng sự tàn bạo Tào Lĩnh hiến tế rút máu địa mạch dã man, nên ả nuôi dưỡng lòng thù hận sâu sắc dưới lớp vỏ bọc phục tùng ngoan ngoãn.


“Lục Tiểu Thanh? Có chuyện gì?” Vô Thần cảnh giác hỏi, tay trái vẫn găm chặt chuôi dao găm ô kim sát người.


“Trưởng lão Đan Đường Liễu Hỏa đột ngột bế quan tại phòng đá sát lối vào chính của nội đường để canh giữ Huyết Linh Lô vạn cân! Nếu huynh đi lối đó, thần thức hỏa hệ của lão sẽ lập tức phát hiện ra khí tức tội lôi rò rỉ trên người huynh!” Lục Tiểu Thanh run rẩy giải thích, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. “Ta phải lén dẫn huynh đi lối phòng củi hẻo lánh này để tránh né lão.”


Vô Thần khẽ gật đầu, thu hồi dao găm ô kim vào tay áo vải thô. Anh nhìn căn phòng củi tối tăm ẩm mốc, xung quanh chất đầy những bó củi khô hoang dã và đống tro than đen xì bốc mùi ẩm mốc.


“Dao nhi đang ở đâu? Tế đàn hiến tế khi nào khởi động?” Vô Thần nóng lòng khàn giọng hỏi, bàn tay trái siết chặt bả vai Lục Tiểu Thanh khiến ả khẽ nhíu mày đau đớn.


Lục Tiểu Thanh không dám chậm trễ, ả nhanh chóng quỳ sụp xuống đất đá ẩm ướt đầy củi tro của phòng củi. Ả dùng một khúc củi cháy dở, run rẩy vẽ nhanh sơ đồ cấu trúc ngầm của Linh Khải Trận Tâm lên mặt đất đầy củi tro đen xì.


“Diệp huynh nhìn xem... Đây là lối vào địa đạo ngầm dẫn trực tiếp xuống Linh Khải Trận Tâm dưới lòng đất tế đàn chính.” Lục Tiểu Thanh chỉ vào nét vẽ rạn nứt trên đất tro bụi. “Nơi đó là phòng ngầm chứa cốt lõi năng lượng của Thiên Khải Trận, cũng là nơi tập trung toàn bộ linh dịch hiến tế bòn rút từ địa mạch Linh Châu dâng hiến lên thượng giới.”


“Dao nhi bị giam giữ ở đó?”


“Phải! Chấp sự áp giải Triệu Lôi đã nhận lệnh trực tiếp từ Tông chủ Nhạc Vô Nhai, áp giải Diệp Dao vào giam giữ nghiêm ngặt ngay tại Linh Khải Trận Tâm.” Giọng Lục Tiểu Thanh run rẩy tột độ, ánh mắt ngập tràn sự sợ hãi và uất hận. “Bọn chúng đã giăng sẵn Khóa Mạch Xích Trận xích sắt khóa mạch bôi sáp độc Địa Nhục Khóa để phong tỏa hoàn toàn gân cốt của cô bé. Vào canh ba đêm nay, đại lễ hiến tế địa mạch sẽ chính thức kích hoạt. Triệu Lôi sẽ chủ trì việc rút máu tươi tội huyết của Diệp Dao để làm chất dẫn kích hoạt Thiên Khải Trận, bòn rút toàn bộ sinh mệnh lực của địa mạch Linh Châu!”


Nghe đến đó, ngọn lửa phẫn nộ trong lồng ngực Diệp Vô Thần bùng cháy dữ dội như muốn thiêu rụi cả căn phòng củi ẩm mốc. Tội lôi màu xám xịt bên trong đan điền phàm giới vạn dặm gầm rú điên cuồng, lép bép nổ mạnh xung quanh lồng ngực gầy gò, làm nứt rạn thêm gông cùm xích sắt khóa mạch hàn thiết rỉ máu đỏ sẫm.


“Triệu Lôi... Nhạc Vô Nhai... Các ngươi dám dùng máu của muội muội ta làm củi đốt lò hiến tế!” Vô Thần gầm rú trong câm lặng, hai mắt anh hóa thành lôi đình xám xịt rực cháy dữ dội giữa bóng tối phòng củi.


Lục Tiểu Thanh hoảng sợ lùi lại một bước trước sát ý thâm trầm lạnh lẽo phát ra từ nhục thân phế thải gầy gò của Vô Thần. Ả run rẩy thọc tay vào túi gấm nhỏ đeo bên hông, rút ra một chiếc chìa khóa trận pháp bằng ngọc đen rỉ sét mờ nhạt, tỏa ra dao động không gian yếu ớt.


“Diệp huynh... Đây là chiếc chìa khóa trận pháp mở vách ngăn không gian của Linh Khải Trận Tâm. Ta đã mạo hiểm tính mạng chuốc thuốc mê tên đệ tử trận pháp canh gác để trộm lấy thứ này.” Lục Tiểu Thanh run rẩy dâng chiếc chìa khóa trận pháp rỉ sét bằng tay trái. “Không có thứ này, huynh không thể phá vỡ vách ngăn không gian để tiến vào phòng ngầm cứu cô bé.”


Vô Thần dời ánh mắt sắc lạnh nhìn chiếc chìa khóa trận pháp rỉ sét trong bàn tay run rẩy của Lục Tiểu Thanh. Anh cảm nhận được lòng trung thành quả cảm và ý chí báo thù sâu sắc ẩn giấu dưới vẻ ngoài nhút nhát của nữ tạp dịch phế thải này.


Anh giơ tay trái gân guốc nhận lấy chiếc chìa khóa ngọc đen rỉ sét, cẩn thận cất giấu vào sát lồng ngực gầy gò rỉ máu của mình. Anh dùng chân xóa sạch toàn bộ nét vẽ sơ đồ Linh Khải Trận Tâm trên mặt đất đầy củi tro để xóa sạch dấu vết.


“Lục Tiểu Thanh, đại ân này Diệp Vô Thần ta ghi khắc trong lòng.” Vô Thần khàn giọng nói, ánh mắt kiên định bất khuất nhìn ả. “Huynh hãy mau trốn khỏi đây đi. Đêm nay, ta sẽ bắt Quy Nguyên Tông phải sụp đổ nổ tung hoàn toàn!”


Lục Tiểu Thanh dập đầu tạ ơn, rồi nhanh chóng lách người trốn chạy qua khe cửa hẹp phòng củi chìm vào bóng tối nội đường.


Diệp Vô Thần hít một hơi thật sâu, gân cốt tay trái siết chặt chuôi Ô Kim Trủy Thủ sắc bén cận chiến. Anh chuẩn bị lách người bước ra khỏi lối cửa sau phòng củi hẻo lánh để tiến về phía địa đạo ngầm dẫn xuống tế đàn chính.


Thế nhưng, ngay khi ngón tay trái của anh vừa chạm vào cánh cửa gỗ mục nát, toàn bộ không khí xung quanh căn phòng củi bỗng chốc trở nên lạnh ngắt như băng tuyết vạn năm. Thần thức nhạy bén của anh đột ngột báo động nguy hiểm cực hạn rợn tóc gáy từ bóng tối thức hải.


*XOẸT!*


Một luồng kiếm khí màu xanh lam sắc bén vô song, bén ngót như sương tuyết hoang dã bỗng dưng chém rách cánh cửa gỗ mục nát, xé toạc màn đêm tối tăm rầm rập lao thẳng tới cổ họng gầy gò của Diệp Vô Thần. Đường kiếm nhanh đến cực hạn, kiếm ý kiêu ngạo mang theo kình phong bén ngót sượt qua sát sạt da cổ anh, để lại một vệt chỉ máu đỏ tươi rỉ máu nóng hổi.


Vô Thần co rút đồng tử, dùng tay trái vung dao găm ô kim đỡ đòn chớp nhoáng, nhục thân dẻo dai vạn cân của Lôi Thần Thể sơ cấp cưỡng ép lùi ngược lại ba bước để tránh né sát chiêu chí mạng.


Từ trong màn đêm sương mù rách nát ngoài cửa phòng củi, một bóng người thanh niên cao gầy, mặc võ phục xám giản dị dính đầy vết vá bỗng sừng sững bước ra. Tay gã ôm một thanh thiết kiếm thô sơ không vỏ phát ra kiếm khí sương tuyết sắc bén vô song, đôi mắt sáng như kiếm quang lạnh lùng khóa chặt vào Vô Thần đang đứng trong bóng tối phòng củi củi tro.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!