Huyết Xích Ngự Thú
Biển lửa đỏ rực cuồng bạo đang điên cuồng liếm láp những thân cây cổ thụ hoang dã của Độc Sương Lâm, thiêu rụi tầng lá mục vạn năm và biến màn sương mù màu tím độc hại thành một luồng khói độc nóng bỏng, ăn mòn phế quản. Tiếng nổ lách tách của củi lửa trộn lẫn với tiếng gầm rú điên cuồng của đám đệ tử Chấp Pháp Điện Quy Nguyên Tông vang vọng khắp không gian nghẹt thở. Liễu Vô Song đã hoàn toàn nổi điên, gã thà thiêu rụi cả cánh rừng bảo vệ ngoại vi tông môn này còn hơn là để một tên phu mỏ tuyệt mạch trốn thoát.
Trong một khe đá hẹp sát vách núi nham nhở, Diệp Vô Thần đứng nấp chặt, tay trái ôm lấy Lâm Phong đang run rẩy vì khói nóng. Cánh tay phải và bả vai phải của anh buông thõng vô lực, lớp da thịt xám xịt cứng đơ như đá tảng từ đầu ngón tay kéo dài lên tận bả vai rỉ ra một chút huyết dịch màu xám nhạt, lạnh ngắt và hoàn toàn mất đi tri giác. Vết hóa thạch xám xịt này vẫn đang là một gông cùm tàn nhẫn phong tỏa gân cốt của anh. Dưới lớp áo vải thô xám rách nát bám đầy huyết tro nghĩa trang, sợi xích sắt khóa mạch rèn từ Hàn Thiết phế liệu quấn chặt ba vòng quanh lồng ngực anh đang phát ra những tiếng kêu lách cách trầm đục. Áp lực vật lý từ việc nâng đỡ tảng đá cứu Lâm Phong khi nãy đã khiến các mắt xích đen bóng bị nứt rạn nhẹ, làm rò rỉ vài tia tội lôi màu xám xịt cực nhỏ ra ngoài nhục thân, lép bép nổ nhẹ xung quanh lồng ngực gầy gò, mang theo cơn đau rát bỏng liên tục gặm nhấm da thịt.
“Ca ca... khói độc sắp tràn vào hang ngầm rồi, hàng vạn phu mỏ tuyệt mạch bên trong...” Lâm Phong khàn giọng ho sặc sụa, đôi mắt mười bốn tuổi tràn ngập sự lo lắng tột cùng nhìn Vô Thần.
“Nín thở, vận hành Vạn Linh Quy Tâm Quyết để thu hồi hoàn toàn huyết khí.” Vô Thần lạnh lùng ra lệnh, giọng nói trầm khàn yếu ớt đúng chất phàm nhân tuyệt mạch nhưng lại mang theo một sự quyết đoán không thể lay chuyển. Anh dời ánh mắt lạnh lẽo nhìn ra ngoài biển lửa. Anh biết rõ, mình không thể bộc phát lôi quyền cuồng bạo vào lúc này, bởi tiếng sét đánh chấn động sẽ ngay lập tức báo động cho Chưởng sự tàn bạo Tào Lĩnh đang lùng sục bên ngoài. Anh phải dùng tay trái sử dụng Ô Kim Trủy Thủ và Hư Không Bộ để dịch chuyển tiếp cận cận chiến, dập tắt ngọn lửa hỏa hoạn và dọn sạch lối thoát cho phu mỏ.
Đúng lúc đó, từ hướng lối ra duy nhất dẫn thẳng tới Quy Nguyên Tông Ngoại Môn, một tiếng cười lẳng lơ, tàn nhẫn bỗng vang lên, xé rách màn khói lửa hừng hực.
“Lũ kiến hôi tuyệt mạch phế thải, các ngươi tưởng trốn vào rừng sương độc là có thể thoát sao? Hôm nay, bổn sư tỷ sẽ dùng máu tươi của các ngươi để nuôi dưỡng đàn bảo bối của ta!”
Từ trong màn khói lửa đỏ rực, một nữ tử quyến rũ mặc váy lụa đỏ rực hở bả vai trần trắng muốt bước ra. Ả chính là Thượng Quan Yến – sư tỷ nội môn nổi tiếng tàn ác của Đan Thú Đường. Đôi mắt lúng liếng đầy mị lực nhưng ẩn chứa độc tố của ả quét qua lối thoát hiểm ngầm, hông đeo một chiếc roi da rắn màu đen bóng rít nhẹ. Theo sát sau gót chân ả là hơn ba mươi con hắc xà khổng lồ – đàn độc xà linh thú biến dị được nuôi dưỡng bằng máu tươi phàm nhân tuyệt mạch. Đàn hắc xà trườn bò trên mặt đất đá nóng bỏng, phun ra luồng độc sương tím đậm đặc ăn mòn cỏ cây hoang dã thành tiếng xèo xèo ghê rợn.
Thượng Quan Yến chặn đứng ngay lối thoát hiểm duy nhất của phu mỏ. Ả không hề có ý định dập lửa, mà ngược lại muốn dồn toàn bộ phu mỏ trốn chạy vào miệng đàn độc xà của mình để làm thức ăn tươi sống.
“Độc phụ tàn nhẫn!” Tay trái Vô Thần siết chặt lấy chuôi Ô Kim Trủy Thủ, gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Lồng ngực anh nhói lên một cơn đau âm ỉ, lôi quang xám bên bên trong Đan Điền Phàm Giới vạn dặm rục rịch gầm rú bộc phát. Sự tàn bạo vô tình của ả khi coi mạng sống phàm nhân như cỏ rác thắp lò nuôi thú đã triệt để thổi bùng sát ý nghịch thiên trong lòng anh.
Anh thả Lâm Phong ra, khẽ ra hiệu cho cậu bé lùi sâu vào khe đá ngụy trang. Vô Thần nín thở, kích hoạt trạng thái Hư Vô Ẩn Khí để thu hồi hoàn toàn dao động linh lực và huyết khí vào sâu bên trong nội giới đan điền, biến mình thành một phàm nhân tuyệt đối không kẽ hở. Anh lướt đi như một bóng ma trong màn khói lửa rực cháy, tiếp cận Thượng Quan Yến từ phía sau vách đá nham nhở.
*Nhịp chiến đấu thứ nhất bắt đầu.*
Thượng Quan Yến đứng trên đài đá cao, kiêu ngạo vung roi da chỉ huy đàn hắc xà phun độc sương tím bao phủ lấy lối vào khe đá ngầm.
“Bảo bối, ăn sạch lũ phế thải bên trong đi!” Ả cười lớn tàn bạo.
Từ trong màn độc sương tím dày đặc, Diệp Vô Thần đột ngột xuất hiện. Anh dùng tay trái rút Ô Kim Trủy Thủ, thi triển Hư Không Bộ dịch chuyển tức thời ba trượng tiếp cận sát sạt sau lưng ả, đâm mạnh lưỡi dao găm ô kim vào gáy Thượng Quan Yến.
Thế nhưng, thần thức của tu sĩ Luyện Khí cửu tầng cực kỳ nhạy bén với sát khí cận chiến. Thượng Quan Yến khẽ rùng mình, không thèm quay đầu lại, lập tức kích hoạt pháp bảo hộ thân Roi Da Hắc Xà quật ngược ra sau.
*BÙNG!*
Sợi roi da rắn màu đen bộc phát kịch độc sương tím, tạo ra một màng chắn độc sương dày đặc ăn mòn lưỡi dao găm ô kim rỉ sét nhẹ, hất văng mũi trủy thủ của Vô Thần ra ngoài. Đòn ám sát bằng tay trái bị chặn đứng hoàn toàn bởi màng phòng ngự độc tố tầm xa của ả.
*Nhịp chiến đấu thứ hai bắt đầu.*
“Hóa ra là con chuột nhắt gác mộ!” Thượng Quan Yến quay ngoắt người lại, gương mặt quyến rũ vặn vẹo đầy tà khí. Ả vung roi da hắc xà quật xối xả, xua đàn độc xà khổng lồ phun độc sương tím bao phủ hoàn toàn thân thể Vô Thần.
Làn sương độc tím đậm đặc ăn mòn da thịt rỉ máu đen rát bỏng, nhưng Vô Thần không hề lùi bước. Anh xếp bằng tĩnh tọa trong chớp mắt, vận hành Lôi Đình Thối Thể Quyết dồn vào lồng ngực gầy gò.
“Thức tỉnh tội huyết lôi mạch!”
Ấn ký lôi đình màu xám xịt bỗng rực sáng rực rỡ trên lồng ngực Vô Thần. Thể chất Lôi Thần Thể sơ cấp bộc phát lôi quang xám bao phủ nhục thân dẻo dai vạn cân của anh, tịnh hóa và kháng lại hoàn toàn kịch độc tố ăn mòn của đàn hắc xà. Vô Thần bước ra từ sương độc tím sậm, làn da săn chắc như thép rèn rực sáng lôi đình xám xịt kháng độc tố vượt trội, khiến Thượng Quan Yến chấn động tột độ.
*Nhịp chiến đấu thứ ba bắt đầu.*
Thượng Quan Yến nghiến răng nổi giận, vung Roi Da Hắc Xà thi triển pháp thuật Mị Hoặc Thuật hòng làm tê liệt thần trí Vô Thần. Sợi roi da rắn uốn lượn như rồng bay, phát ra tiếng rít mị hoặc chui thẳng vào thức hải anh.
Thần trí Vô Thần khẽ dao động nhẹ, nhưng thần thức khổng lồ của vị thần sáng thế nội giới lập tức tịnh hóa hoàn toàn sát niệm mị hoặc. Tuy nhiên, tốc độ roi da quá nhanh đã quật trúng vào bả vai trái của anh.
*Xoẹt!*
Lớp áo vải thô xám bị rách nát, da thịt vai trái bị cứa rách rỉ máu đỏ sẫm nóng hổi, kịch độc sương độc cọ xát vào vết thương rát bỏng liên tục. Nhục thân chịu đựng trầy xước nhẹ rỉ máu, nhưng Vô Thần vẫn giữ vững đạo tâm sắt đá. Anh dùng bàn tay trái gân guốc, tay không giật phắt lấy sợi roi da hắc xà đang quấn quanh vai trái của mình!
“Cái gì? Tay không bắt roi da độc?” Thượng Quan Yến kinh hoàng hét lên, cố sức giật lại sợi roi nhưng lực lượng nhục thân vạn cân của Lôi Thần Thể sơ cấp cứng cáp như bàn thạch găm chặt sợi roi không hề nhúc nhích.
*Nhịp chiến đấu thứ tư bắt đầu.*
Lợi dụng lúc Thượng Quan Yến đang hoảng loạn dùng lực giằng co roi da, Diệp Vô Thần dùng tay trái giật mạnh một nhịp thô bạo, cưỡng ép kéo lê thân hình quyến rũ của ả bay thẳng về phía mình cận chiến.
Cùng lúc đó, anh thọc tay trái vào túi vải thô, rút ra sợi xích sắt rèn từ hàn thiết phế liệu quấn quanh lồng ngực gầy gò của mình.
“Huyết Xích Trói Buộc!”
Vô Thần quật mạnh sợi xích sắt hàn thiết đen bóng ra ngoài. Sợi xích sắt quấn chặt bốn vòng quanh cổ họng và tứ chi Thượng Quan Yến, bùa chú hàn thiết rực sáng ánh sáng xanh lam khóa chặt hoàn toàn kinh mạch Luyện Khí cửu tầng của ả. Thượng Quan Yến rơi bịch xuống đất đá nóng bỏng, cơ thể bị trói chặt cứng đơ không thể vận hành linh lực phản kháng.
*Nhịp chiến đấu thứ ngũ bắt đầu.*
“Bảo bối... cứu ta!” Thượng Quan Yến nằm thoi thóp giãy giụa trong xích sắt khóa mạch, khàn giọng gào khóc ra lệnh cho đàn độc xà quay lại tấn công Vô Thần.
Đàn hắc xà khổng lồ nhe nanh độc lao vào Vô Thần. Không hề né tránh, Vô Thần dồn toàn bộ tín lực đức tin vạn dân dạt dào từ đan điền phàm giới vào tay trái, phóng ra những tia tội lôi màu xám xịt lép bép nổ mạnh bắn thẳng vào đầu đàn độc xà linh thú.
Sức mạnh lôi đình cổ xưa nguyên thủy kích thích cực hạn hệ thần kinh đàn linh thú, khiến đàn hắc xà khổng lồ lập tức nổi điên, mất đi linh trí khống chế khống thú thuật. Đôi mắt chúng hóa thành màu đỏ rực cuồng bạo, quay đầu lại nhìn chằm chằm vào chính chủ nhân Thượng Quan Yến đang bị trói chặt rỉ máu đỏ sẫm mị hoặc.
“Không... Đừng lại đây! Lũ súc vật phản chủ này!” Thượng Quan Yến kinh hoàng tột độ gào thét thảm thiết, nhưng cơ thể bị Huyết Xích Trói Buộc khóa chặt kinh mạch hoàn toàn bất lực.
Vô Thần lạnh lùng nhìn ả, dùng tay trái tước đoạt lấy chiếc Roi Da Hắc Xà cực phẩm đeo bên hông ả dồn vào túi vải thô của mình, rồi dứt khoát vung chân quật mạnh thân thể bị trói của ả ném thẳng vào giữa đàn độc xà đang nổi điên cuồng bạo.
*Nhịp chiến đấu kết thúc.*
Đàn hắc xà khổng lồ lập tức lao vào xé xác Thượng Quan Yến dã man. Tiếng thét thảm khốc, tuyệt vọng tột cùng của độc phụ nổ vang khắp cánh rừng sương độc đang cháy hừng hực hỏa hoạn, gân cốt da thịt ả bị xé nát thành trăm mảnh vụn đỏ sẫm xối xả. Đó là quả báo sòng phẳng tàn khốc nhất dành cho kẻ đã nhẫn tâm dùng máu tươi phàm nhân tuyệt mạch để nuôi thú tiêu khiển suốt bao năm qua.
Diệp Vô Thần lạnh lùng đứng nhìn cảnh tượng xé xác tàn bạo, nhục thân chịu đựng thương tích rách vai trái rỉ máu đỏ sẫm rát bỏng nhẹ gân cốt, tiêu hao lượng lớn thể lực nhục thân phế thải. Sức mạnh của Lôi Thần Thể sơ cấp đã giúp anh tiêu diệt thành công sư tỷ nội môn tàn ác mà không cần dùng đến linh lực tu tiên truyền thống Luyện Khí Kỳ.
Khi thân thể Thượng Quan Yến hoàn toàn biến mất dưới nanh vuốt tàn bạo của chính đàn thú nuôi nổi điên, chiếc túi trữ vật bằng gấm đỏ của ả bị chấn nổ vỡ nát hoàn toàn phong ấn.
*BÙNG!*
Từ trong túi trữ vật rách nát rơi lả tả ra nền đất đá nóng bỏng vài chục viên linh thạch hạ phẩm và cấm vật độc dược. Nhưng đập vào mắt Diệp Vô Thần lại là một tấm bản đồ da dê rỉ sét rực sáng linh quang không gian mờ ảo nằm ngay giữa đống tro tàn hỏa hoạn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!