Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Rừng Sương Quỷ Ảnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chuông đồng cổ khổng lồ từ đỉnh núi chính của Quy Nguyên Tông vẫn đang rền vang dồn dập, từng đợt sóng âm hóa thành luồng kình phong vô hình quét qua các vách đá nham nhở, rít gào qua những khe hở tăm tối dưới lòng đất mỏ quặng Hắc Thiết. Xác của Tào Phi nằm lạnh ngắt dưới đáy vực sâu hoắm, máu tươi đỏ sẫm của gã loang lổ trên đá nhọn, trở thành ngòi nổ cho một cuộc thanh trừng tàn khốc sắp sửa đổ ập xuống phân đàn khai thác quặng mỏ.


Diệp Vô Thần đứng sừng sững trên đài đá đen, tà áo vải thô xám rách nát dính đầy huyết tro nghĩa trang khẽ bay nhẹ theo gió độc. Cánh tay phải và bả vai phải của anh buông thõng vô lực, lớp da thịt xám xịt cứng đơ như đá tảng kéo dài từ đầu ngón tay lên tận bả vai rỉ ra một chút huyết dịch màu xám nhạt lạnh ngắt. Vết hóa thạch xám xịt này vẫn đang là một gông cùm tàn nhẫn phong tỏa hoàn toàn gân cốt cánh tay phải của anh, khiến anh không thể vận dụng nửa điểm nhục lực từ nó.


Thế nhưng, tay trái của Vô Thần lại khẽ siết chặt, năm ngón tay gân guốc nổi rõ những đường gân xanh cuồn cuộn. Dưới lớp áo vải thô, sợi xích sắt khóa mạch rèn từ Hàn Thiết phế liệu quấn chặt ba vòng quanh lồng ngực anh đang phát ra những tiếng kêu lách cách trầm đục. Áp lực vật lý từ việc nâng đỡ tảng đá vạn cân cứu Lâm Phong khi nãy đã khiến các mắt xích đen bóng bị nứt rạn nhẹ. Một vài tia tội lôi màu xám xịt cực nhỏ rò rỉ ra ngoài nhục thân, lép bép nổ nhẹ xung quanh lồng ngực gầy gò của anh, mang theo cơn đau rát bỏng liên tục gặm nhấm da thịt.


“Ca ca... Chúng ta phải đi đâu bây giờ?” Lâm Phong ôm lấy bả vai trái vẫn còn rách nát rỉ máu do roi da của Tào Phi, đôi mắt mười bốn tuổi sáng ngời lòng trung thành và sự thành kính sùng bái tột độ nhìn thẳng vào Vô Thần. Cậu bé vừa được đưa vào mộng cảnh truyền thừa Vạn Linh Quy Tâm Quyết sơ cấp, dòng sinh mệnh lực từ nội giới đang âm thầm xoa dịu vết thương trên lưng cậu, gieo mầm cho một ý chí nghịch thiên bất khuất.


“Rút lui vào Độc Sương Lâm.” Vô Thần khàn giọng ra lệnh, giọng nói trầm khàn yếu ớt đúng chất phàm nhân tuyệt mạch nhưng lại mang theo một sự quyết đoán không thể lay chuyển. Anh dời ánh mắt lạnh lẽo sang Trương Đại Lực và Hắc Tử đang dẫn đầu hàng vạn phu mỏ tuyệt mạch cầm cuốc sắt hò reo xung quanh. “Tào Lĩnh sắp dẫn đầu đại quân Chấp Pháp Điện của Quy Nguyên Tông tới đây để báo thù cho con trai gã. Lũ tiên môn chính đạo tàn bạo đó sẽ không để một ai sống sót. Muốn sống, tất cả phải nghe theo mệnh lệnh của ta.”


“Tuân lệnh Thần Minh!” Trương Đại Lực quỳ sụp xuống dập đầu, hai tay dâng cao chiếc cuốc sắt mòn vẹt đầu. Sự tôn sùng và đức tin cuồng nhiệt của gã cùng hàng vạn phu mỏ lúc này hóa thành những sợi chỉ sáng màu vàng ấm áp dạt dào, không ngừng đổ dồn vào Đan Điền Phàm Giới vạn dặm bên trong cơ thể Vô Thần.


Nguồn tín lực sơ cấp dạt dào này không ngừng xoa dịu những vết nứt kinh mạch đang rỉ máu đen rát bỏng trong đan điền anh, củng cố vững chắc vách ngăn không gian nội giới. Dù cánh tay phải vẫn bị hóa thạch cứng đơ, nhưng tay trái và bả vai trái của anh lúc này lại rực sáng lôi quang xám ấm áp đầy uy lực, nhục lực vạn cân bộc phát ra kình phong mạnh mẽ tương đương Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ.


“Trương Đại Lực, ngươi cùng Hắc Tử dẫn dắt phu mỏ chia làm mười nhóm nhỏ, lặng lẽ men theo các địa đạo ngầm rách nát để tiến vào vùng sâu nhất của Độc Sương Lâm.” Vô Thần dùng tay trái nhặt một mảnh đá quặng sắc nhọn vẽ nhanh sơ đồ địa đạo lên mặt đất bụi than. “Làn sương mù màu tím độc hại của rừng sương ăn mòn thần thức tu sĩ, đó là hàng rào bảo vệ tốt nhất của chúng ta. Tuyệt đối không được đi lẻ, không được phát ra tiếng động.”


“Rõ!” Hắc Tử gầm nhẹ một tiếng như gấu đen, gã vác cây búa thép nặng trăm cân rèn thô dẫn đầu nhóm phu mỏ đầu tiên lách mình vào bóng tối địa đạo.


Nhìn hàng vạn phu mỏ tuyệt mạch từ từ di tản vào lòng đất tối tăm, Vô Thần quay sang Lâm Phong: “Ngươi đi theo sát sau lưng ta. Nhớ kỹ, vận hành Vạn Linh Quy Tâm Quyết để thu hồi hoàn toàn huyết khí, biến mình thành một bóng ma.”


Lâm Phong gật đầu dứt khoát, cậu bé hít sâu một hơi, nhắm mắt vận chuyển công pháp sơ cấp nhận được từ nội giới. Dòng năng lượng màu vàng nhạt chạy quanh gân cốt, khiến hơi thở của cậu bé biến mất hoàn toàn trong làn sương độc mỏ quặng.


Diệp Vô Thần khẽ điều chỉnh lại sợi xích sắt khóa mạch trên ngực, nén chịu cơn đau rát bỏng của lôi khí rò rỉ, rồi cùng Lâm Phong bước nhanh vào lối thoát dẫn thẳng tới Độc Sương Lâm. Anh biết rõ, cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu. Tào Lĩnh nổi điên chắc chắn sẽ không tiếc mọi giá để vây quét hoang mạc biên giới, và anh phải dùng chính cơ thể phế thải này làm lưỡi đao bóng tối tiêu diệt từng tên đao phủ tiên môn.


***


Độc Sương Lâm bao quanh ngoại vi Quy Nguyên Tông quanh năm bị bao phủ bởi lớp sương mù màu tím đậm đặc, nồng nặc mùi ẩm mốc của gỗ mục và độc tố ăn mòn da thịt. Làn sương độc hại này là khắc tinh của thần thức tu sĩ; ngay cả một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ bước vào đây cũng bị hạn chế tầm nhìn thần thức trong phạm vi mười trượng, nếu thâm nhập quá sâu mà không có linh dược kháng độc sẽ bị ảo giác điên loạn ăn mòn tâm trí.


Nhưng đối với Diệp Vô Thần – kẻ mang Tuyệt Mạch Thể và sở hữu Đan Điền Phàm Giới vạn dặm, làn sương độc này lại là một thiên đường du kích hoàn hảo.


Đứng dưới bóng của một cây cổ thụ hoang dã có vỏ xù xì màu xám bạc, Vô Thần nhắm mắt cảm nhận. Thần thức khổng lồ của vị thần sáng thế nội giới rò rỉ ra ngoài nhè nhẹ, dễ dàng xuyên qua lớp sương độc tím sậm mà định vị chính xác mọi dao động linh lực trong phạm vi trăm trượng.


*Rào rào rào...*


Tiếng bước chân dồn dập dẫm lên lá mục vang lên từ phía cổng tông môn ngoại vi. Ánh sáng của những bó đuốc rực lửa xua tan một góc màn sương tím, để lộ hơn hai mươi bóng người mặc trường bào chấp pháp màu đen thêu hình thú dữ tàn bạo. Dẫn đầu là Liễu Vô Song – đệ tử đứng đầu đội tuần tra chấp pháp ngoại môn, mang tu vi Luyện Khí Kỳ cửu tầng đỉnh phong. Gương mặt gã dài như mặt ngựa, ánh mắt lạnh lùng đầy sát khí găm chặt vào lối vào rừng sương.


“Đội trưởng, la bàn định vị linh lực bỗng nhiên mất dấu vết dao động của lũ phu mỏ trốn chạy!” Một tên chấp pháp đệ tử gầy gò cầm chiếc la bàn đồng khóa linh run rẩy báo cáo. “Chỉ có một vài tia dao động không gian cực nhẹ rò rỉ ra từ hướng này, nhưng rất mờ nhạt.”


Liễu Vô Song lạnh lùng hừ một tiếng, gã vung thanh đao Chấp Pháp bằng sắt đen khảm huyết thạch lên, phát ra tiếng rít bén ngót: “Lũ phu mỏ tuyệt mạch phế thải đó không có linh lực, la bàn thông thường tất nhiên khó định vị. Nhưng Chưởng sự Tào Lĩnh đã hạ lệnh tru di toàn bộ những kẻ liên quan đến cái chết của thiếu gia! Lũ chuột nhắt đó chắc chắn đã trốn vào Độc Sương Lâm. Chia làm ba toán quân, giăng lưới xích sắt khóa mạch tầm nã từng gốc cây cho ta! Phát hiện kẻ trốn chạy, chém chết tại chỗ dâng hiến thọ nguyên!”


“Rõ!”


Toán chấp pháp đệ tử lập tức tản ra, lăm lăm vũ khí tiến vào màn sương tím độc hại.


Nấp sau thân cây cổ thụ cách đó ba mươi trượng, Diệp Vô Thần lạnh lùng quan sát cuộc vây quét. Sợi xích sắt khóa mạch bị nứt rạn nhẹ trên ngực anh lại phát ra tiếng lép bép, một tia tội lôi màu xám rò rỉ ra ngoài khiến la bàn đồng của tên chấp pháp đi lẻ gần đó chợt rung lắc nhẹ.


“Có dao động lôi khí dị thường!” Tên đệ tử chấp pháp gào lên, vung đao tiến về phía thân cây của Vô Thần.


“Muốn tìm chết sao?” Vô Thần thầm nghĩ, sát ý thâm trầm lạnh lẽo dâng trào trong lồng ngực gầy gò.


Anh quyết định ra tay chiến đấu du kích bóng tối để bảo vệ an toàn cho hàng vạn phu mỏ đang ẩn nấp sâu bên trong các hang ngầm rừng sương.


*Nhịp chiến đấu thứ nhất bắt đầu.*


Liễu Vô Song dẫn đầu đội chấp pháp đệ tử giăng lưới xích sắt khóa mạch rầm rập tiến vào sương mù, chùm sáng định vị từ la bàn đồng quét liên tục qua các vách đá ẩm ướt.


Vô Thần không hề hoảng loạn. Anh giơ bàn tay trái gân guốc lên, cắn mạnh vào đầu ngón tay trỏ.


*Phụt!*


Huyết dịch màu đỏ sẫm dính đầy tội lôi màu xám rỉ ra từ đầu ngón tay trái của anh. Vô Thần nhanh như chớp vẽ nhanh các đường trận văn phong tỏa không gian tạm thời lên lòng bàn tay và tà áo vải thô rách nát.


“Huyết Trận Khống Chế!”


Những đường chỉ máu rực sáng ánh sáng đỏ tím nhạt hiện rõ trong không trung rồi biến mất mờ ảo, tạo ra một màng phong tỏa không gian cực nhỏ quấn quanh nhục thân anh, kìm hãm hoàn toàn các luồng khí tức tội lôi và dao động không gian rò rỉ từ đan điền phàm giới. La bàn định vị của tên chấp pháp đang tiến lại gần bỗng nhiên đứng hình, kim chỉ hướng xoay vòng điên cuồng rồi mất hoàn toàn tín hiệu.


“Ủa? Tín hiệu biến mất rồi?” Tên đệ tử chấp pháp ngơ ngác dừng bước chân.


*Nhịp chiến đấu thứ hai bắt đầu.*


Nhân lúc đối thủ bị đánh lạc hướng, Diệp Vô Thần nín thở vận hành Thần Thức Nghịch Hành Pháp thu hồi hoàn toàn huyết khí nhục thân vào sâu bên trong nội giới đan điền.


“Hư Vô Ẩn Khí!”


Nhục thân gầy gò mặc áo vải thô xám rách nát của anh bỗng chốc trở nên xơ xác, không còn phát ra nửa điểm linh quang hay hơi thở sinh mệnh của tu sĩ, ngụy trang hoàn hảo thành một phế nhân tuyệt mạch vô hại trước thần thức quét tìm cực hạn của Liễu Vô Song.


Liễu Vô Song vung đao chấp pháp quét thần thức qua vách đá nơi Vô Thần đang nấp, nhưng thần thức của gã lướt qua nhục thân anh như thể quét qua một tảng đá xám vô hồn hoang dã. Gã hậm hực thu hồi thần thức, mắng chửi một tiếng rồi dẫn quân tiến sâu hơn vào rừng sương độc.


*Nhịp chiến đấu thứ ba bắt đầu.*


Vô Thần định vận hành lôi đình cuồng bạo của Lôi Thần Thể sơ cấp để tung ra cú Vạn Quân Lôi Quyền màu xám đập nát đầu Liễu Vô Song ngay tại chỗ. Thế nhưng, khi vừa định nạp khí lôi đình vào tay trái, anh chợt nhận ra tiếng sét bộc phát đinh tai nhức óc cùng ánh sáng tím xám rực rỡ của tội lôi sẽ xé rách màng sương độc tím sậm, ngay lập tức để lộ vị trí ẩn nấp của anh và phu mỏ cho toàn bộ tông môn Quy Nguyên Tông ngoại môn.


Anh buộc phải kìm nén sát ý, thu hồi lôi lực dồn vào tay trái, chấp nhận chịu đựng cơn đau nhức nhói gân cốt nhẹ do phản phệ lôi đình cắn trả đan điền.


Anh quyết định dùng vũ khí cận chiến không tiếng động.


Tay trái Vô Thần khẽ lật ngược, rút thanh Ô Kim Trủy Thủ sắc bén, không chứa linh khí từ trong ống tay áo vải thô ra. Anh khẽ nghiêng người, như một cái bóng đen mờ ảo hòa hoàn toàn vào làn sương độc màu tím đậm đặc, lặng lẽ tiếp cận ba tên lính chấp pháp đang đi lẻ thụt lùi phía sau đội hình.


*Nhịp chiến đấu thứ tư bắt đầu.*


Ba tên chấp pháp đệ tử vác đao sắt đi hàng dọc, mắt lấm lét nhìn quanh sương mù tím ẩm ướt.


“Hư Không Bộ!”


*Xoẹt!*


Nhục thân gầy gò của Vô Thần biến mất mờ ảo trong chớp mắt. Khi anh hiện rõ hình hài, anh đã dịch chuyển tức thời ba trượng xuất hiện ngay sau lưng tên đệ tử đi cuối cùng.


Tay trái vung dao găm ô kim, lưỡi dao sắc bén vô song đâm xuyên cổ họng tên đệ tử từ phía sau. Vô Thần nhanh tay bịt chặt miệng đối thủ, dùng lực nhục thân vạn cân vặn mạnh một nhịp dứt khoát. Tên đệ tử trợn ngược mắt vô hồn, không thể phát ra nửa tiếng động nhỏ, sinh mệnh lực lập tức tiêu biến. Vô Thần nhẹ nhàng kéo lê xác chết giấu vào bụi cỏ hoang dã sương độc ăn mòn.


Không dừng lại nửa khắc, anh tiếp tục dịch chuyển tức thời tiếp cận tên thứ hai. Lưỡi dao găm ô kim lạnh ngắt đâm lút cán vào tim gã tà tu, tay trái siết chặt cổ họng gã bẻ gãy gân cổ gã dứt khoát. Xác chết thứ hai đổ sụp xuống đống lá mục ẩm mốc không tiếng động.


Tên chấp pháp đệ tử thứ ba chợt cảm thấy lạnh sống lưng, gã quay đầu lại nhìn: “Ủa, hai người kia đâu rồi...”


Chưa kịp dứt câu, gương mặt gầy gò của Diệp Vô Thần đã áp sát sát sạt mặt gã từ trong sương mù tím. Tay trái Vô Thần vươn ra như vuốt rồng bóp chặt lấy cổ họng gã, nhấc bổng gã lên rồi vặn mạnh một nhịp giòn giã.


*RẮC!*


Cả ba tên đệ tử chấp pháp đi lẻ đã bị tiêu diệt hoàn toàn dứt khoát trong vòng chưa đầy năm nhịp thở, không tiếng động, không để rò rỉ một tia linh lực hay tội lôi xám nào ra ngoài.


*Nhịp chiến đấu thứ ngũ bắt đầu.*


Diệp Vô Thần khẽ lau vết máu đỏ sẫm dính trên lưỡi dao găm ô kim vào tà áo vải rách, đôi mắt đục ngầu vô thần lạnh lùng nhìn về phía bóng lưng của Liễu Vô Song cách đó mười lăm trượng. Khí huyết nhục thân của anh bị tiêu hao nhẹ, da thịt đầu ngón tay trái rỉ máu đỏ sẫm do cắn vẽ trận pháp liên tục rát bỏng.


Liễu Vô Song bỗng nhiên dừng bước chân. Gã cảm nhận được một sự yên lặng chết chóc, kỳ lạ đang bao trùm lấy phía sau lưng mình. Gã quay phắt người lại, gầm lên:


“Toán thứ ba! Báo cáo vị trí!”


Màn sương độc màu tím lặng im không tiếng đáp lời, chỉ có tiếng gió độc rít qua khe lá cây cổ thụ mục nát rùng rợn.


Liễu Vô Song điên cuồng vung đao chấp pháp chém rách một vệt sương tím, để lộ vũng máu tươi đỏ sẫm còn nóng hổi dưới đất đá bên cạnh bụi cỏ hoang dã.


“Có kẻ địch phục kích bóng tối! Lũ phu mỏ tuyệt mạch phế thải không thể có sức mạnh này!” Liễu Vô Song nổi điên gào thét, gương mặt dài vặn vẹo tàn bạo dã man. Gã nhìn chằm chằm vào dấu chân chỉ máu rỉ ra từ đầu ngón tay vẽ trận của Vô Thần còn vương lại trên nền đất đá rạn nứt sát bên gốc cây cổ thụ.


“Dám chơi trò ám sát du kích với Chấp Pháp Điện Quy Nguyên Tông sao? Được! Ta sẽ thiêu rụi cả cánh rừng sương độc này, thiêu sống toàn bộ lũ chuột nhắt các ngươi bên trong!”


Liễu Vô Song trợn ngược mắt điên cuồng, gã rút từ trong ngực áo ra năm tấm lôi hỏa phù rực sáng hỏa diệm tà ác, linh lực Luyện Khí cửu tầng bộc phát cuồn cuộn dồn vào đao chấp pháp. Gã vung đao phóng mạnh lôi hỏa phù vút bay thẳng vào những tán cây khô mục nát lân cận.


*BÙM! BÙM! BÙM!*


Những tiếng nổ lớn chấn động vang lên dồn dập. Ngọn lửa hỏa hỏa thiêu rực đỏ cuồng bạo lập tức bùng phát dữ dội, ngọn lửa tà ác gặp sương độc màu tím tạo nên những luồng khói độc nóng bỏng ăn mòn phổi gào thét lan rộng với tốc độ chóng mặt, đe dọa thiêu rụi hoàn toàn Độc Sương Lâm và thiêu sống hàng vạn phu mỏ tuyệt mạch đang ẩn nấp sâu bên trong hang ngầm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!