Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Bạo Động Mỏ Quặng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh lửa đuốc chập chờn rọi sáng vách đá rạn nứt, Tào Phi vung roi da huyết sát rực sáng hồng quang bước ra từ bóng tối, đôi mắt ti hí khóa chặt vào Vô Thần đang đứng giữa vũng máu của lính canh.


Bầu không khí bên trong Nhánh quặng ngầm số chín của Quặng mỏ Hắc Thiết lúc này đông cứng lại như một tảng băng dày. Mùi máu tanh nồng nặc bốc lên từ xác của hai tên lính canh nằm dưới đất, hòa lẫn với mùi sương độc hăng hắc rò rỉ từ vách đá ngầm. Tào Phi – tên ác bá mỏ quặng, con trai duy nhất của Chưởng sự Tào Lĩnh – chậm rãi bước xuống từ tảng đá cao. Chiếc cẩm y thêu lụa vàng của gã lấp lánh dưới ánh đuốc, nhưng gương mặt gã lại trắng bệch, vặn vẹo vì phẫn nộ. Đằng sau gã, hơn ba mươi tên lính canh trang bị giáp sắt nặng nề, tay lăm lăm đại đao, đằng đằng sát khí vây kín mọi lối thoát.


“Phế thải gác mộ?” Tào Phi nhe răng cười, tiếng cười khàn đục tởm lợm rít qua kẽ răng. Gã nhìn lướt qua Vô Thần, rồi dời ánh mắt khinh bỉ sang Lâm Phong và nhóm phu mỏ đang quỳ rạp dưới đất. “Hóa ra con chuột nhắt nhặt xác ở nghĩa trang hoang phế vẫn chưa chết. Ngươi dám mò tới tận đây, lại còn ra tay giết lính canh của Quy Nguyên Tông? Gan của ngươi lớn hơn trời rồi!”


Diệp Vô Thần lặng lẽ đứng yên giữa đống đổ nát của vụ sập hầm. Tà áo vải thô xám rách nát bám đầy huyết tro nghĩa trang của anh khẽ bay nhẹ theo luồng gió độc rít qua khe đá. Cánh tay phải và bả vai phải của anh buông thõng vô lực, lớp da thịt xám xịt cứng đơ như đá tảng từ đầu ngón tay kéo dài lên tận bả vai rỉ ra một chút huyết dịch màu xám nhạt, lạnh ngắt và hoàn toàn mất đi tri giác. Vết hóa thạch xám xịt này vẫn đang là một gông cùm tàn nhẫn phong tỏa gân cốt của anh.


Thế nhưng, tay trái của Vô Thần lại khẽ siết chặt, gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Dưới lớp áo vải thô, sợi xích sắt khóa mạch rèn từ Hàn Thiết phế liệu quấn chặt ba vòng quanh lồng ngực anh đang phát ra những tiếng kêu lách cách trầm đục. Áp lực vật lý cực đại từ việc nâng đỡ tảng đá vạn cân cứu Lâm Phong khi nãy đã khiến các mắt xích đen bóng bị nứt rạn nhẹ. Một vài tia tội lôi màu xám xịt cực nhỏ rò rỉ ra ngoài nhục thân, lép bép nổ nhẹ xung quanh lồng ngực gầy gò của anh.


“Tào thiếu gia... xin người... việc này không liên quan đến ca ca gác mộ!” Lâm Phong run rẩy dập đầu sát đất đá nham nhở, giọng nói mười bốn tuổi run rẩy nhưng vẫn cố gắng bảo vệ Vô Thần. “Là do sập hầm... lính canh muốn giết chúng ta... ca ca chỉ là...”


“Câm miệng! Lũ súc vật tuyệt mạch các ngươi có quyền nói chuyện ở đây sao?” Tào Phi nổi điên gầm lên. Gã vung mạnh cây roi da tẩm độc Huyết Sát rực sáng hồng quang. *Chát!* Sợi roi xé rách không khí, quật mạnh xuống bả vai Lâm Phong khiến cậu bé ngã nhào ra đất, da thịt rách nát, máu đỏ sẫm xối xả tuôn ra. “Hôm nay nhánh quặng số chín bị sập, sản lượng quặng Hắc Thiết của phân đàn sụt giảm nghiêm trọng. Cha ta đang cần oán khí và huyết dịch phàm nhân để dâng hiến lên Đan Đường luyện huyết đan thọ nguyên! Lũ tuyệt mạch phế thải các ngươi không đào được quặng, thì dùng chính máu thịt và thọ nguyên của các ngươi để đền bù!”


Tào Phi trợn ngược đôi mắt ti hí đầy tà khí, chỉ thẳng roi vào Lâm Phong và ba phu mỏ bị thương đang nằm thoi thóp bên cạnh: “Binh sĩ nghe lệnh! Áp giải lũ phế thải này lên pháp trường mỏ quặng, chém đầu tại chỗ để răn đe! Thu hoạch toàn bộ máu tươi dồn vào Huyết Linh Trì cho ta!”


“Rõ!”


Mấy tên lính canh giáp sắt nặng nề lập tức bước ra, xích sắt Địa Nhục Khóa lách cách quăng ra, định trói chặt lấy Lâm Phong và những phu mỏ khác. Tiếng khóc oán rên rỉ của hàng vạn phu mỏ ngoại vi vang lên, oán khí đen xám xịt tích tụ dưới đáy sâu mỏ quặng như muốn ngưng tụ lại thành một đám mây tăm tối.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Diệp Vô Thần khẽ nhắm mắt. Bên trong Đan Điền Phàm Giới vạn dặm của anh, giọt Tín lực sơ cấp màu vàng ấm áp mà Lâm Phong vừa dâng hiến khi nãy đã dung hợp hoàn toàn, chảy cuồn cuộn khắp hệ thống kinh mạch rách nát, nối liền những gân cốt bị gãy nứt một cách kỳ tích. Sức mạnh nhục thân của anh lúc này được củng cố mạnh mẽ hơn bao giờ hết, bộc phát ra lôi quang xám đầy uy lực xung quanh vai trái.


“Ý chí phàm nhân... không phải là củi đốt để các ngươi bòn rút thọ nguyên.” Vô Thần mở mắt, giọng nói trầm khàn yếu ớt đúng chất phàm nhân tuyệt mạch nhưng lại mang theo một luồng uy áp thâm trầm, dội thẳng vào thức hải của tất cả những kẻ có mặt.


Anh dứt khoát bước ra từ bóng tối vách đá rạn nứt, vứt bỏ chiếc xẻng cuốc rỉ sét trong tay trái xuống đất đá.


Tào Phi thấy vậy, gương mặt trắng bệch chợt hiện lên vẻ biến thái tàn bạo: “Muốn chết thay cho lũ kiến hôi này sao? Được! Ta sẽ dùng roi huyết sát này xé xác ngươi trước!”


*Nhịp chiến đấu thứ nhất bắt đầu.*


Tào Phi vung mạnh cánh tay, sợi roi da tẩm độc Huyết Sát rực sáng hồng quang tà ác như một con hắc xà uốn lượn, xé rách màn sương độc mỏ quặng, nhắm thẳng vào yết hầu của Diệp Vô Thần mà quật xuống.


Vô Thần không hề né tránh. Anh đứng sừng sững như một pho tượng đá cổ, mái tóc đen bù xù che khuất ấn ký tuyệt mạch mờ nhạt trên trán.


*Bốp!*


Một tiếng động trầm đục vang lên dứt khoát. Hàng vạn phu mỏ xung quanh đồng loạt nín thở, kinh hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt: Diệp Vô Thần trực tiếp dùng bàn tay trái gân guốc, trần trụi của mình để nắm chặt lấy sợi roi huyết sát đang rực sáng lôi hỏa tà độc của Tào Phi.


Chất độc huyết sát nóng bỏng ăn mòn da thịt lòng bàn tay trái của anh, phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn và khói độc màu tím bốc lên nghi ngút. Thế nhưng, nhờ thể chất Lôi Thần Thể sơ cấp đã đạt vạn cân nhục lực, da thịt anh cứng rắn như thép rèn, dòng máu tội lôi xám cuồn cuộn chảy trong huyết quản lập tức tịnh hóa hoàn toàn độc tố tà ác của sợi roi da. Bàn tay trái của anh siết chặt sợi roi như gọng kìm bằng sắt nguội, không hề run rẩy lấy một phân.


“Ngươi... làm sao có thể?!” Tào Phi kinh hoàng trợn ngược mắt. Gã dùng cả hai tay cưỡng ép giật mạnh sợi roi da nhưng sợi roi vẫn bất động thanh khiết trong tay trái Vô Thần, như thể nó đã bị đóng đinh vào vách đá vạn năm.


*Nhịp chiến đấu thứ hai bắt đầu.*


“Bắn tiễn! Mau bắn tiễn trận lôi hỏa giết chết gã cho ta!” Tào Phi hoảng loạn gào thét.


Hơn mười tên lính canh giáp sắt đứng phía sau lập tức vung cung sắt, giương những mũi tiễn trận lôi hỏa rực sáng hỏa diệm tà ác, đồng loạt bắn thẳng về phía lồng ngực gầy gò của Diệp Vô Thần.


*Hưu hưu hưu!*


Hàng chục mũi tên rực lửa xé rách không khí, mang theo nhiệt độ nóng bỏng nung đỏ cả vách đá nham nhở, vây kín mọi góc độ nhục thân của anh.


“Thạch Nhân Thần Khải!” Vô Thần thầm ngâm trong lòng.


Ý chí của anh kết nối trực tiếp với đan điền phàm giới vạn dặm. Từ trong vòng xoáy tinh vân lồng ngực, giải phóng ra một luồng năng lượng thổ thuộc tính màu vàng ấm áp dạt dào, ngưng tụ thành một bộ giáp đá mờ ảo quấn quanh nhục thân thực tại của anh.


*Keng keng keng!*


Những mũi tiễn trận lôi hỏa rực lửa nện thẳng vào bộ giáp đá mờ ảo, phát ra những tiếng va chạm kim loại chói tai rồi gãy nát làm đôi, rơi lả tả dưới đất đá quặng mỏ. Sức nóng thiêu đốt của hỏa tiễn sượt qua da thịt vai trái Vô Thần, để lại vài vết bỏng nhẹ rỉ máu đỏ sẫm, nhưng không thể xuyên phá được lớp phòng ngự của Thạch Nhân Thần Khải.


Tuy nhiên, chấn động mạnh mẽ từ tiễn trận đã tác động trực tiếp lên sợi xích sắt khóa mạch trên ngực anh. Tiếng nứt rạn của các mắt xích đen bóng càng lúc càng rõ ràng, những tia tội lôi màu xám xịt rò rỉ mạnh mẽ hơn, thiêu rụi một góc áo vải thô của anh thành huyết tro vô hại.


*Nhịp chiến đấu thứ ba bắt đầu.*


“Hộ thân ngọc bội! Mau kích hoạt!” Tào Phi kinh hoàng tột độ, gã vội vàng dập đầu rầm rầm lên chiếc Huyết Ngọc Bội đeo bên hông.


Viên ngọc bội tà ác lập tức giải phóng ra một màng bảo hộ huyết quang màu hồng sậm rực sáng, bao phủ hoàn toàn nhục thân của gã bên trong. Tào Phi thở phào nhẹ nhõm, gã tin rằng màng bảo hộ của pháp khí hộ thân hạ phẩm này có thể ngăn cản mọi đòn tấn công vật lý của phế nhân tuyệt mạch.


Vô Thần định dùng Ô Kim Trủy Thủ giấu trong tay áo trái để ám sát kết liễu gã từ xa, nhưng khi nhìn thấy màng bảo hộ huyết quang rực sáng, anh nhận ra dao găm ô kim không chứa linh lực sẽ bị hào quang của pháp khí cản phá dễ dàng.


Anh quyết định dùng sức mạnh cơ bắp thô bạo nhất của nhục thân thối thể.


“Hư Không Bộ!”


*Xoẹt!*


Nhục thân gầy gò của Diệp Vô Thần biến mất mờ ảo trong chớp mắt trước sự chứng kiến kinh hoàng của hàng vạn phu mỏ. Khi anh hiện rõ hình hài, anh đã dịch chuyển tức thời vượt qua khoảng cách ba trượng, đứng sừng sững ngay trước mặt Tào Phi, bỏ qua hoàn toàn sự phong tỏa của đội lính canh giáp sắt.


*Nhịp chiến đấu thứ tư bắt đầu.*


Bàn tay trái gân guốc của Vô Thần vươn ra như một chiếc vuốt rồng cổ đại rực sáng lôi quang xám cuồng bạo. Anh không sử dụng bất kỳ linh lực tu tiên truyền thống nào, mà dồn toàn bộ kình lực nhục thân đạt vạn cân nhục lực vào năm ngón tay trái.


*Rắc rắc!*


Năm ngón tay trái của anh cắm thẳng vào màng bảo hộ huyết quang của Huyết Ngọc Bội, bóp nghẹt luồng hào quang tà ác thành những mảnh vụn năng lượng vỡ nát lả tả trong không trung. Chiếc Huyết Ngọc Bội đeo bên hông Tào Phi nổ tung dã man thành trăm mảnh đá vụn rỉ sét.


“Không... Xin tha mạng! Cha ta là Chưởng sự...” Tào Phi gào thét thảm khốc, gương mặt trắng bệch cắt không ra giọt máu, gã khuỵu gối định quỳ lạy van xin.


Thế nhưng, bàn tay trái của Vô Thần đã nhanh như chớp áp sát, bóp chặt lấy cổ họng của gã ác bá mỏ quặng, nhấc bổng thân thể mập mạp của gã lên không trung bằng một tay trái dẻo dai duy nhất.


Ánh mắt Vô Thần lạnh lẽo như băng tuyết vạn năm, anh không để cho đối thủ có cơ hội giải thích hay lật kèo. Năm ngón tay trái siết mạnh, vặn xoắn một nhịp dứt khoát.


*RẮC!*


Tiếng xương cổ gãy nát giòn giã vang lên rùng rợn, vang vọng khắp địa đạo ngầm tối tăm. Đôi mắt ti hí đầy tà khí của Tào Phi trợn ngược lên vô hồn, lưỡi thè ra ngoài, toàn bộ sinh mệnh lực của gã lập tức tiêu biến hoàn toàn trong chớp mắt.


*Nhịp chiến đấu thứ năm bắt đầu.*


Vô Thần vung tay trái, dứt khoát ném xác chết vô hồn của Tào Phi rơi rớt tự do xuống vực sâu hoắm, tăm tối của mỏ quặng Hắc Thiết bên cạnh.


Chứng kiến cảnh tượng ác bá mỏ quặng bị phế nhân gác mộ bẻ cổ chết thảm khốc trong chớp mắt, hơn ba mươi tên lính canh giáp sắt nặng nề bỗng đứng hình, la bàn định vị và đao sắt trong tay chúng run rẩy kịch liệt, nỗi sợ hãi tột cùng bao trùm lấy linh hồn chúng.


“Tào thiếu gia... chết rồi! Mau chạy trốn!”


Lũ lính canh hoảng loạn tháo chạy hỗn loạn, bỏ mặc cả pháp trường mỏ quặng.


“Chúng sinh tuyệt mạch... đứng lên!” Vô Thần gầm lên một tiếng lôi âm chấn thiên, tiếng gầm rú mang theo ý chí bất khuất của tội lôi xám xịt dội thẳng vào tim gan của hàng vạn phu mỏ đang quỳ lạy xung quanh.


Trương Đại Lực – gã đội trưởng phu mỏ gân guốc – ngước đầu nhìn bóng dáng vĩ đại của Vô Thần đứng giữa sương khói bụi than. Ngọn lửa can đảm và oán hận bị kìm nén suốt bao năm qua trong lòng gã bỗng bùng cháy dữ dội. Gã đứng phắt dậy, vung chiếc cuốc sắt mòn vẹt đầu lên trời cao gào lớn:


“Bẻ gãy xiềng xích! Tiêu diệt lũ đao phủ tàn bạo! Theo Thần Minh cứu thế đứng lên!”


“Giết! Tiêu diệt bọn chúng!”


Hắc Tử – phu mỏ có thân hình hộ pháp – gầm rú như gấu đen, gã dùng búa đập đá đập nát xích sắt Địa Nhục Khóa trên chân mình, rồi xông lên tiên phong tàn sát lính canh.


Hàng vạn phu mỏ tuyệt mạch gào rú nổi dậy như một triều cường cuồng bạo. Họ dùng cuốc sắt, búa đập đá và chính đôi bàn tay rỉ máu của mình để đập phá xiềng xích, lao vào tàn sát đội lính canh chấp pháp giáp sắt nặng nề. Máu tươi đỏ sẫm nhuộm đỏ cả bãi cát quặng mỏ Hắc Thiết, tiếng la hét báo thù vang dội chấn động cả lòng đất thần sơn.


*Sự bùng nổ của Tín lực đức tin bắt đầu.*


Khi cuộc bạo động phu mỏ Hắc Thiết bùng phát oai hùng, hàng vạn phu mỏ tuyệt mạch đồng loạt hướng ánh mắt sùng bái, thành kính tột cùng về phía Diệp Vô Thần đang đứng sừng sững trên đài cao đá đen. Đức tin cuồng nhiệt và lòng biết ơn sâu sắc của đám đông chuyển hóa thành một nguồn Tín lực sơ cấp khổng lồ chưa từng có.


Hàng vạn luồng tinh quang màu vàng ấm áp tinh khiết vô ngần bay ra từ linh hồn của hàng vạn phu mỏ, tụ hội lại thành một con sông ánh sáng vàng dạt dào, dũng mãnh plunge thẳng vào lồng ngực gầy gò của Vô Thần, đổ dồn vào Đan Điền Phàm Giới vạn dặm.


*UỲNH UỲNH UỲNH!*


Bên trong nội giới đan điền của anh, bầu trời của thành trì phàm nhân đầu tiên bùng nổ những tiếng sấm sét màu vàng ấm áp dạt dào. Toàn bộ vách ngăn không gian phàm giới rộng vạn dặm rực sáng rực rỡ, được củng cố vững chắc gấp mười lần trước đây, đặt nền móng kiên cố cho sự phát triển văn minh phàm nhân tự chủ dài hạn bên trong cơ thể anh.


Luồng sinh mệnh lực đức tin khổng lồ chảy ngược ra nhục thân thực tại của Vô Thần. Cơn đau nhức nhói do kinh mạch đan điền bị nứt rạn rỉ máu đen lập tức được xoa dịu hoàn toàn. Cánh tay trái và bả vai trái của anh rực sáng lôi quang xám ấm áp đầy uy lực, nhục thân dẻo dai săn chắc hơn bao giờ hết, bộc phát thực lực tương đương Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ.


Thế nhưng, niềm sướng khoái sáng thế chưa kéo dài được nửa khắc, một biến động kịch tính đột ngột bùng phát.


*BOONG! BOONG! BOONG!*


Tiếng chuông đồng cổ khổng lồ từ đỉnh núi chính Quy Nguyên Tông đột ngột rền vang dồn dập, gieo rắc những âm thanh báo động đỏ rùng rợn lan tỏa khắp phạm vi trăm dặm của thần sơn Linh Châu. Xác chết vô hồn của Tào Phi rơi xuống vực sâu mỏ quặng đã vô tình kích hoạt trận pháp cảm ứng sinh mệnh hoàng gia rạn nứt dưới lòng đất, khơi mào báo động đỏ diệt môn ngoại môn của tông môn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!