Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Cứu Thế Thần Minh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nhục thân gầy gò của Diệp Vô Thần biến mất mờ ảo trong chớp mắt, hòa hoàn toàn vào một vết nứt không gian nhỏ rạn nứt sâu bên trong vách đá ngầm tăm tối, ngay khi Độc Cô Nhạn vung trượng đầu lâu giận dữ bước chân vào mật thất.


Bên trong khe nứt hẹp hòi của vách đá ngầm, Diệp Vô Thần nín thở tuyệt đối. Anh áp sát tấm lưng gầy gò vào lớp đá lạnh buốt, cảm nhận từng đợt thần thức sắc bén như dao cạo của Độc Cô Nhạn quét qua quét lại sát sạt ngoài vách đá. Sợi xích sắt khóa mạch rèn từ Hàn Thiết phế liệu quấn chặt ba vòng quanh ngực anh lúc này như một gông cùm tàn nhẫn, mỗi nhịp thở khẽ khàng đều khiến những mắt xích đen bóng ghim sâu vào da thịt bỏng sém, rỉ ra những giọt máu đỏ sẫm nóng hổi. Cơn đau thấu xương tủy ấy không ngừng kích thích dây thần kinh của anh, nhưng Vô Thần chỉ nhắm nghiền hai mắt, vận hành Thần Thức Nghịch Hành Pháp đến cực hạn để duy trì trạng thái Hư Vô Ẩn Khí. Anh biết, chỉ cần để rò rỉ một tia dao động không gian hay lôi khí nhỏ nhất, lão tà đạo Luyện Khí Kỳ cửu tầng ngoài kia sẽ ngay lập tức phát hiện và đánh sập khe đá này.


Qua khe hở hẹp hòi, Vô Thần lạnh lùng quan sát Độc Cô Nhạn. Lão già tà ác vung chiếc trượng đầu lâu bằng đồng đen, điên cuồng lục soát khắp phòng luyện đan ngầm. Luồng độc sương màu tím hăng hắc từ trượng đầu lâu phun ra, ăn mòn những mẩu xương trắng dưới đất thành tiếng xèo xèo ghê rợn. Lão già gầm gừ, móng tay đen xì cào rách cả vách đá để trút giận, nhưng rốt cuộc vẫn không thể tìm ra tung tích của kẻ xâm nhập. Sau một hồi tìm kiếm vô vọng, Độc Cô Nhạn hậm hực vỗ mạnh vào lò luyện đan bằng đồng đỏ khổng lồ, kiểm tra ngọn lửa xích diệm đang thiêu đốt bên trong rồi lầm bầm chửi rủa bước nhanh ra ngoài, hướng ngược lên nội đường tông môn.


Chờ cho mùi xác thối nồng nặc của lão hoàn toàn tan biến, Vô Thần mới khẽ thở phào. Anh vận dụng tay trái dẻo dai bám vào gờ đá, khéo léo luồn lách ngược trở lại địa đạo ngầm dẫn lên các tầng trên của Quặng mỏ Hắc Thiết. Cánh tay phải và bả vai phải của anh lúc này vẫn buông thõng vô lực, lớp da thịt xám xịt cứng đơ như đá tảng rỉ ra một chút huyết dịch màu xám nhạt từ các kẽ nứt gân cốt. Anh cần phải nhanh chóng tìm thấy Lâm Phong và Trương Đại Lực để chuẩn bị cho cuộc bạo động giải phóng phu mỏ, đồng thời tìm kiếm cơ hội tịnh hóa cánh tay hóa thạch này.


Khi Vô Thần thâm nhập vào khu vực khai thác quặng mỏ Hắc Thiết ở tầng trung, bầu không khí ngột ngạt và bụi than đen kịt lập tức bủa vây lấy anh. Tiếng roi da quật xé thịt, tiếng chửi bới tàn bạo của lính canh hòa lẫn với tiếng rên rỉ yếu ớt của hàng vạn phu mỏ tuyệt mạch tạo nên một khung cảnh địa ngục trần gian thực sự.


Tại trung tâm của khu vực khai thác, ác bá mỏ quặng Tào Phi – con trai duy nhất của Chưởng sự Tào Lĩnh – đang đứng trên một tảng đá cao. Gã mặc chiếc cẩm y thêu lụa vàng rách nát do ăn chơi sa đọa, gương mặt trắng bệch đầy tà khí, tay cầm một cây roi da tẩm độc Huyết Sát rực sáng hồng quang. Đứng xung quanh gã là hàng chục lính canh trang bị giáp sắt nặng nề, tay lăm lăm đại đao.


“Lũ phế thải vô dụng kia! Hôm nay sản lượng quặng Hắc Thiết nộp lên Đan Đường bị thiếu hụt một nửa! Cha ta đang cần oán khí và huyết dịch gấp để luyện đan kéo dài thọ nguyên!” Tào Phi gầm rú, đôi mắt ti hí trợn ngược đầy tàn bạo. Gã vung roi da quật mạnh xuống lưng một phu mỏ già nua khiến ông lão ngã gục, máu tươi đỏ sẫm xối xả nhuộm đen cả bãi cát quặng. “Tất cả nghe lệnh! Khai phá ngay nhánh quặng ngầm số chín cho ta!”


Nghe đến “nhánh quặng ngầm số chín”, hàng vạn phu mỏ xung quanh đồng loạt run rẩy, sắc mặt nhợt nhạt không còn giọt máu. Trương Đại Lực – thủ lĩnh ngầm của nhóm phu mỏ – gân guốc bước ra, dập đầu sát đất, giọng nói trầm ổn nhưng ẩn chứa sự khẩn cầu: “Tào thiếu gia, xin người khai ân! Nhánh quặng số chín là tử lộ, địa tầng ở đó đã rạn nứt nghiêm trọng do địa mạch Linh Châu bị bòn rút quá mức. Nếu cưỡng ép đào bới, toàn bộ hầm mỏ sẽ sụp đổ, hàng trăm mạng người sẽ bị chôn sống mất!”


“Mạng người?” Tào Phi cười lên những tiếng khàn đục tởm lợm, gã bước xuống, dùng mũi giày gí mạnh vào vết sẹo roi da trên ngực Trương Đại Lực khiến gã đội trưởng phu mỏ đau đớn rên rỉ. “Lũ tuyệt mạch phế thải các ngươi chỉ là súc vật củi đốt, thọ nguyên rác rưởi của các ngươi chỉ xứng đáng làm chất dẫn luyện đan! Đào cho ta! Kẻ nào lùi bước, ta sẽ ném trực tiếp vào Huyết Linh Trì!”


Theo mệnh lệnh tàn bạo của Tào Phi, lính canh xông vào dùng xích sắt Địa Nhục Khóa cưỡng ép dồn hàng trăm phu mỏ vào nhánh quặng ngầm số chín tối tăm. Trong số đó, thiếu niên nhỏ thó Lâm Phong mười bốn tuổi, da đen nhẻm vì bụi than, bị đẩy đi đầu tiên. Cậu bé gầy gò mặc chiếc áo rách hở vai lộ cả xương sườn, đôi mắt sáng ngời lòng trung thành và khát vọng sống lúc này ngập tràn sự tuyệt vọng. Cậu cố ngoái đầu nhìn lại như muốn tìm kiếm bóng dáng của vị đại ân nhân gác mộ, nhưng chỉ thấy những họng đao sắt lạnh lùng của lính canh áp sát sau lưng.


Diệp Vô Thần ngụy trang dưới lớp áo vải thô rách nát bám đầy huyết tro, lặng lẽ đứng lẫn trong đám đông phu mỏ ngoại vi. Ánh mắt anh lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào Tào Phi. Sát ý trong lòng anh bùng cháy như núi lửa phun trào, nhưng sợi xích sắt khóa mạch trên ngực vẫn không ngừng siết chặt, cảnh báo anh về giới hạn sức mạnh nhục thân đang bị tàn thương kinh mạch kìm hãm.


“Rầm... Rầm...”


Chưa đầy nửa khắc sau khi nhóm phu mỏ bị dồn vào nhánh quặng ngầm số chín, một tiếng động trầm đục, kinh hoàng đột ngột vang lên từ sâu trong lòng đất. Toàn bộ vách đá quặng mỏ Hắc Thiết bắt đầu rung chuyển dữ dội. Bụi đất và cát đá xám rơi xuống như mưa rào.


“Sập hầm rồi! Địa tầng sụp đổ rồi!”


Tiếng gào khóc hoảng loạn bùng phát khắp nơi. Các cột gỗ chống đỡ nứt rạn rầm rầm rồi gãy nát làm đôi dưới sức nặng vạn cân của địa tầng đất đá. Từ trên trần hang cao vạn trượng, những tảng đá khổng lồ nặng hàng vạn cân bắt đầu rơi rớt tự do, nghiền nát mọi thứ dưới đường đi của chúng. Lính canh hoảng sợ tháo chạy hỗn loạn, bỏ mặc hàng trăm phu mỏ đang bị mắc kẹt sâu bên trong nhánh quặng ngầm số chín.


Lâm Phong bị kẹt dưới một khe đá hẹp ngập tràn bụi than quặng. Trên đầu cậu bé, một tảng đá khổng lồ nặng vạn cân đang rạn nứt khỏi trần hang, chực chờ rơi xuống nghiền nát thân thể gầy gò của cậu thành tro bụi vô hại. Lâm Phong bất lực gào khóc, đôi bàn tay nhỏ bé cào rách cả da thịt vào đá cứng để tìm đường thoát nhưng vô vọng.


“Ca ca... cứu muội...” Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, gương mặt dịu dàng của muội muội Diệp Dao hiện lên trong tâm trí Vô Thần. Anh nhớ đến lời hứa bảo vệ muội muội khỏi số phận làm vật tế, nhớ đến lời thề giải phóng phàm nhân tuyệt mạch khỏi cái bẫy tàn ác của tiên môn. Ánh mắt Vô Thần bỗng hóa thành hắc ám lôi đình xám xịt rực cháy dữ dội.


“Ta không thể trơ mắt nhìn bọn họ chết!” Vô Thần đưa ra quyết định chiến thuật dứt khoát.


Anh không màng nguy hiểm lộ danh tính trước Chấp Pháp Điện hoàng triều, cũng không màng đến vết nứt kinh mạch đan điền đang rỉ máu đen rát bỏng. Vô Thần đứng vững chân trái, vận hành không gian lực lượng từ Đan Điền Phàm Giới vạn dặm dồn xuống gót chân, kích hoạt kỹ năng Hư Không Bộ.


*Xoẹt!*


Nhục thân gầy gò của Diệp Vô Thần biến mất mờ ảo trong chớp mắt. Khi anh hiện rõ hình hài, anh đã đứng sừng sững ngay trước mặt Lâm Phong đang tuyệt vọng dưới khe đá hẹp.


Đúng lúc đó, tảng đá khổng lồ vạn cân trên trần hang hoàn toàn đứt gãy, mang theo kình phong gào rú rách không gian, ầm ầm rơi thẳng xuống đầu hai người.


*Nhịp chiến đấu thứ hai bắt đầu.*


“Đạt vạn cân nhục lực!” Vô Thần gầm rú sấm sét trong lòng.


Anh không thể dùng cánh tay phải đang bị hóa thạch xám xịt cứng đơ như đá tảng. Vô Thần dồn toàn bộ kình lực nhục thân cực hạn vào vai trái và cánh tay trái gân guốc. Làn da của anh rực sáng ấn ký lôi đình xám xịt của Lôi Thần Thể sơ cấp. Anh hơi khụy gối, hai bàn chân dẫm nứt rạn cả nền đá quặng, gồng cứng đôi vai đỡ lấy tảng đá vạn cân đang rơi rớt tự do.


*ẦM!*


Một tiếng nổ vật lý kinh thiên động địa vang lên. Sức nặng khổng lồ của tảng đá vạn cân nện thẳng xuống vai trái Vô Thần, tạo ra một chấn động mạnh mẽ lan tỏa khắp lòng đất quặng mỏ.


Sợi xích sắt khóa mạch quấn chặt quanh ngực anh lập tức bị áp lực vật lý quá tải cưỡng ép siết chặt đến cực hạn. Các mắt xích hàn thiết lún sâu vào da thịt bỏng sém, rạch ra những đường rãnh máu đỏ sẫm xối xả. Tiếng xương cốt gãy nứt rùm rụp vang lên rùng rợn từ bả vai trái của anh. Máu đen rỉ ra từ khóe mắt và lỗ mũi Vô Thần do kinh mạch đan điền bị nứt rạn cắn trả vì vận lực quá mức.


“Ca... ca ca gác mộ?!” Lâm Phong trợn ngược hai mắt, kinh hoàng nhìn thiếu niên gầy gò đang một tay nâng đỡ cả tảng đá khổng lồ nặng vạn cân trên đầu mình.


“Trương Đại Lực! Hắc Tử! Mau đưa người ra ngoài!” Vô Thần gầm lên, giọng nói khàn đục mang theo lôi âm xám xịt chấn động cả hầm mỏ.


Nghe tiếng gầm rú của Vô Thần, Trương Đại Lực và Hắc Tử đang tháo chạy lân cận bỗng đứng hình. Họ quay đầu lại, chứng kiến cảnh tượng chấn động tâm can: một phế nhân tuyệt mạch bẩm sinh gầy gò rách rưới, lại đang một tay nâng đỡ cả một góc hầm mỏ đang sụp đổ để cứu sống đồng tộc của mình.


“Thiết Ngưu! Hắc Tử! Mau cứu người!” Trương Đại Lực gào lớn, ngọn lửa can đảm và nghĩa khí phàm nhân bị thổi bùng. Họ không tháo chạy nữa, mà điên cuồng xông vào đập phá đá vụn, kéo Lâm Phong và hàng chục phu mỏ bị thương ra ngoài an toàn.


*Nhịp chiến đấu thứ ba bắt đầu.*


Khi phu mỏ cuối cùng được kéo ra khỏi tử lộ, áp lực đất đá trên vai Vô Thần càng lúc càng nặng nề. Toàn bộ địa tầng nhánh quặng số chín bắt đầu sụp đổ dây chuyền. Vô Thần biết mình không thể chống đỡ thêm nữa. Nếu anh tiếp tục dùng sức mạnh cơ bắp nâng đỡ, nhục thân của anh sẽ bị nghiền nát hoàn toàn trước khi kịp cứu muội muội.


Anh quyết định rút lui chiến thuật.


Vô Thần gầm lên một tiếng, tay trái gồng cứng nhục lực vạn cân hất mạnh tảng đá khổng lồ ra phía trước để tạo kẽ hở không gian. Đồng thời, anh kích hoạt Hư Không Bộ dịch chuyển tức thời ba trượng thoát khỏi vùng sập hầm trong gang tấc.


*Ầm ầm ầm!*


Toàn bộ nhánh quặng ngầm số chín đổ sập hoàn toàn, bụi cát hoang mạc và đá tảng chôn vùi lối đi ngầm cũ trong tiếng nổ vang dội. Vô Thần lảo đảo bước ra từ trong làn khói bụi đen kịt, nhục thân anh chịu tàn thương nặng nề, máu đỏ sẫm dính đầy tà áo vải thô rách nát, xích sắt khóa mạch trên ngực bị hư hại nhẹ phát ra những tiếng kêu lách cách.


Lâm Phong được Trương Đại Lực đỡ đứng dậy. Thiếu niên mười bốn tuổi nhìn chằm chằm vào Vô Thần đang đứng giữa sương khói bụi than. Trong mắt cậu bé lúc này, bóng dáng gầy gò rách rưới của anh không còn là một phế nhân gác mộ tuyệt mạch nữa, mà là một vị cứu tinh vĩ đại, một vị thần minh tối cổ bước ra từ thần thoại để cứu vớt chúng sinh phàm trần.


Lâm Phong run rẩy, quỳ sụp hai đầu gối xuống đất đá quặng mỏ, đầu dập sát đất, giọng nói thành kính và thiêng liêng tột cùng dội thẳng vào không gian:


“Lâm Phong tôn sùng ca ca làm Thần Minh cứu thế! Nguyện dâng hiến cả sinh mệnh và đức tin này cho người!”


Theo tiếng dập đầu thành kính của Lâm Phong, một sự biến đổi kỳ diệu bùng phát. Từ sâu trong linh hồn của thiếu niên mười bốn tuổi, bay ra một giọt tinh quang màu vàng ấm áp tinh khiết vô ngần.


Giọt tinh quang ấy chính là Tín lực sơ cấp — nguồn năng lượng đức tin nguyên thủy nhất sinh ra từ lòng biết ơn và sự sùng bái tuyệt đối của phàm nhân. Giọt tín lực màu vàng dạt dào bay xuyên qua không trung, bỏ qua mọi phong ấn xích sắt khóa mạch của nhục thân phế thải, trực tiếp plunge thẳng vào bên trong lồng ngực Vô Thần, đổ dồn vào Đan Điền Phàm Giới vạn dặm.


*Uỳnh!*


Bên trong nội giới đan điền của Vô Thần, bầu trời của thành trì phàm nhân đầu tiên bỗng rực sáng ánh hào quang màu vàng ấm áp dạt dào. Giọt tín lực đầu tiên này như một trận mưa lành rơi xuống đất mẹ hoang sơ, khép lại hoàn toàn thời kỳ hồng hoang phàm nhân dã ngoại, chính thức đặt nền móng cho sự hình thành văn minh đức tin tự chủ bên trong cơ thể anh.


Luồng sinh mệnh lực khổng lồ từ tín lực đức tin dâng trào chảy ngược ra nhục thân thực tại của Vô Thần. Cơn đau nhức nhói do kinh mạch đan điền bị nứt rạn rỉ máu đen lập tức được xoa dịu thần tốc. Các vết thương rách thịt trên vai trái và lồng ngực gầy gò của anh bắt đầu co lại, nối liền gân cốt bị gãy nứt một cách kỳ tích. Da thịt anh rực sáng lôi quang xám ấm áp đầy uy lực.


Vô Thần khẽ mở mắt, cảm nhận luồng sức mạnh dồi dào chưa từng có đang cuộn trào trong đan điền phàm giới.


Nhưng niềm sướng khoái đột phá chưa kéo dài được một khắc, tiếng bước chân thiết giáp rầm rập cùng tiếng quát tháo dữ tợn bỗng vang lên từ lối đi ngầm phía trên. Ác bá Tào Phi dẫn theo đội lính canh tinh nhuệ cầm đuốc rực sáng đang điên cuồng ập tới để kiểm tra hiện trường vụ bạo loạn sập hầm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!