Vạn Táng Oán Hồn
Luồng khí lạnh xộc thẳng vào thức hải, Vô Thần nín thở nhìn sâu vào khe nứt tối tăm, nơi oán khí ngút trời đang chực chờ nuốt chửng mọi sự sống. Cái lạnh buốt nhói từ kẽ đá ẩm ướt không chỉ làm tê buốt làn da, mà còn như hàng vạn cây kim châm thẳng vào hệ thống kinh mạch đan điền vốn đã chằng chịt vết nứt rạn của anh.
Diệp Vô Thần khẽ cắn chặt răng, tay trái siết chặt chuôi Ô Kim Trủy Thủ dính máu lính gác. Cánh tay phải và bả vai phải của anh lúc này hoàn toàn buông thõng, lớp da thịt xám xịt kéo dài từ đầu ngón tay lên tận khớp xương vai đã hóa thạch cứng đơ như đá tảng. Khi anh khẽ dịch chuyển bả vai, những kẽ nứt nhỏ trên thớ thịt hóa thạch rỉ ra một chút huyết dịch màu xám nhạt, lạnh ngắt và hoàn toàn không có nửa điểm tri giác. Anh không thể vận dụng bất kỳ kình lực nào từ cánh tay phải này. Để duy trì lớp ngụy trang Tuyệt Mạch Thể hoàn mỹ trước thần thức quét tìm của các đệ tử ngoại môn Quy Nguyên Tông, anh bắt buộc phải vận hành Thần Thức Nghịch Hành Pháp đến cực hạn, duy trì trạng thái Hư Vô Ẩn Khí để kéo toàn bộ lôi quang xám và dao động không gian vào sâu bên trong Đan Điền Phàm Giới.
Sợi xích sắt khóa mạch rèn từ Hàn Thiết phế liệu quấn chặt ba vòng quanh ngực Vô Thần đang không ngừng siết lại, mỗi nhịp thở của anh đều khiến những mắt xích đen bóng ghim sâu vào da thịt bỏng sém, rỉ ra những giọt máu đỏ sẫm nóng hổi. Nhưng anh không thể tháo nó ra lúc này. Khí tức tội huyết lôi đình rò rỉ ra ngoài sẽ ngay lập tức dẫn dụ Chấp Pháp Điện hoàng triều đang tuần tra biên giới ập tới.
"Dao nhi, ca ca nhất định phải nhanh lên," Vô Thần thầm nghĩ, đôi mắt đục ngầu vô thần nhưng ẩn chứa ý chí sắt đá găm chặt vào khe nứt đá. Anh khẽ nghiêng người, dùng tay trái bám chặt vào gờ đá sắc nhọn, kéo lê thân thể gầy gò cùng cánh tay phải hóa thạch từ từ tuột xuống lòng khe nứt tối tăm.
Không gian bên dưới hẹp đến mức nghẹt thở. Hơi độc lưu huỳnh hăng hắc bốc lên từ lòng đất ăn mòn phổi phu mỏ, giờ đây bám đầy lên y phục vải thô rách nát của anh. Vô Thần phải nhích từng thốn một, dùng các đầu ngón chân bám vào khe đá ẩm ướt để giảm bớt trọng lực đè nặng lên bả vai trái đang gánh chịu sức nặng của toàn bộ cơ thể. Đi sâu xuống khoảng năm mươi trượng, khe đá đột ngột mở rộng, mở ra một khoảng không gian ngầm khổng lồ, tăm tối và lạnh lẽo đến rợn người.
Đây chính là Vạn Táng Động — cái hang tự nhiên sâu hoắm nằm ẩn sâu bên dưới lòng đất của mỏ quặng Hắc Thiết.
Dưới ánh sáng mờ ảo phát ra từ những vách đá lân tinh xám xịt, hiện ra trước mắt Vô Thần là một cảnh tượng địa ngục trần gian thực sự. Những ngọn núi xương trắng khổng lồ xếp chồng chất lên nhau, kéo dài vô tận vào bóng tối. Đó là hài cốt của hàng vạn phàm nhân tuyệt mạch, những phu mỏ chết oan do kiệt sức, bị ném xác xuống đây như rác thải sau khi bị Quy Nguyên Tông vắt kiệt thọ nguyên. Lớp sương mù màu tím độc hại và oán khí đậm đặc bốc lên từ những hố xương trắng, lơ lửng trong không trung tạo thành những hình thù vặn vẹo, gào thét không thành tiếng.
Giữa không gian chết chóc ấy, Vô Thần bỗng ngửi thấy một mùi hương thảo dược thanh khiết nhưng lạnh lẽo kỳ lạ. Ánh mắt anh quét qua một gò xương trắng cách đó mười trượng. Từ trong hốc mắt của những chiếc lâu đầu lâu phu mỏ khô khốc, mọc lên vài gốc cỏ màu xanh tím nhạt, lá thon dài rập rờn trong làn sương độc.
"Ngưng Thần Thảo hoang dã!"
Ý thức của Thái Huyền Tử trong bức họa rách nát Nội Giới Kinh giấu sát ngực anh khẽ rung động, truyền âm dội thẳng vào thức hải: "Tiểu tử, chính là nó! Loại cỏ này hấp thụ oán khí cực hạn của phu mỏ chết oan để tịnh hóa thành linh cơ ổn định thần hồn. Ngươi cần thu thập nó để rèn luyện thần thức gánh chịu bão tố bành trướng đan điền phàm giới vạn dặm sau này. Nhưng hãy cẩn thận, có kẻ đang ở đây."
Vô Thần lập tức nín thở, thu mình vào bóng tối của một tảng đá cổ mộ rạn nứt.
Từ phía sau ngọn núi xương trắng khổng lồ, một bóng người gầy gò như bộ xương biết đi chậm rãi bước ra. Lão già ấy có làn da bọc xương màu xanh xao tà ác, mặc chiếc đạo bào rách rưới bốc mùi xác thối nồng nặc, móng tay dài đen xì như vuốt quỷ khẽ gõ nhịp vào một chiếc trượng đầu lâu bằng đồng đen.
Yêu đạo luyện đan Độc Cô Nhạn!
Lão chính là kẻ tà đạo cấu kết với Chưởng sự Tào Lĩnh, chuyên lén lút thu hoạch oán khí và huyết dịch của phu mỏ chết oan tại Vạn Táng Động này để luyện chế Huyết Linh Đan dâng hiến cho Quy Nguyên Tông.
Độc Cô Nhạn đứng bên cạnh một chiếc lò luyện đan bằng đồng đỏ khổng lồ đang rực cháy ngọn lửa xích diệm tà ác. Lão khẽ vung móng tay đen xì, một luồng oán khí màu đen đặc quánh từ đống xương trắng bị cưỡng ép hút vào bên trong lò luyện.
"Hắc hắc... Tào Lĩnh tên ngu xuẩn kia cứ nghĩ ta luyện huyết đan là để giúp lão kéo dài thọ nguyên," Độc Cô Nhạn cười lên những tiếng khàn đục tởm lợm, giọng nói rít qua kẽ răng rụng gần hết. "Lão làm sao biết được, Huyết Linh Đan này chứa oán niệm sâu sắc nhất của lũ phế thải tuyệt mạch. Chỉ cần Nhạc Vô Nhai nuốt vào, đạo cơ Trúc Cơ đỉnh phong của gã sẽ vĩnh viễn bị oán khí ăn mòn, lúc đó Quy Nguyên Tông này sẽ thuộc về Độc Cô Nhạn ta!"
Lão già tà ác lầm bầm một hồi, rồi khẽ vỗ mạnh vào chiếc trượng đầu lâu. Chiếc trượng phát ra tiếng khóc oán rên rỉ của oan hồn, kích hoạt một màng bảo hộ kết giới màu tím nhạt bao phủ lấy chiếc lò luyện đan.
"Lửa luyện đan cần phải chưng cất thêm ba khắc nữa. Ta phải lên trên kiểm tra xem Tào Phi đã gom đủ máu tươi phàm nhân chưa," Độc Cô Nhạn lầm bầm, rồi xoay người bước nhanh về phía một lối đi tối tăm dẫn ngược lên nội đường tông môn. Tiếng bước chân lẹt xẹt cùng mùi xác thối của lão dần dần biến mất trong bóng tối.
Chờ cho khí tức của Độc Cô Nhạn hoàn toàn biến mất, Diệp Vô Thần mới từ sau tảng đá bước ra. Ánh mắt anh lạnh lẽo nhìn theo hướng lão già tà đạo vừa đi. Sự tàn độc của lũ tu sĩ chính đạo ngụy quân tử và tà tu cấu kết coi mạng người như than củi thắp lò một lần nữa khắc sâu vào tâm trí anh.
"Độc Cô Nhạn, nợ máu của hàng vạn phu mỏ ở đây, ta sẽ bắt ngươi trả lại sòng phẳng," Vô Thần thầm nghĩ, sát ý thâm trầm lạnh lẽo rực cháy trong mắt.
Anh nhanh chóng lướt về phía gò xương trắng nơi có những gốc Ngưng Thần Thảo hoang dã. Tay trái anh vươn ra, định hái lấy gốc cỏ màu xanh tím nhạt. Nhưng ngay khi ngón tay anh vừa chạm vào thân cỏ dẻo dai, cả ngọn núi xương trắng bỗng chớp giật liên hồi.
"Gào..."
Một tiếng gầm rú kinh thiên động địa đột ngột bùng phát từ sâu trong lòng đất Vạn Táng Động. Lớp sương mù màu tím độc hại xung quanh co rút kịch liệt, ngưng tụ thành một bóng oán linh khổng lồ cao hơn ba trượng. Sinh vật tà ác này dệt từ hàng triệu oan hồn phu mỏ chết oan, có gương mặt vặn vẹo gào thét đau đớn và đôi cánh tay khổng lồ cấu tạo từ những khúc xương trắng gãy nát.
Oán linh khổng lồ khóa chặt thần thức vào Vô Thần, điên cuồng lao tới. Luồng oán khí cuồng bạo chấn động không gian, tạo ra một trận bão thần thức quét thẳng vào thức hải của anh.
*Nhịp chiến đấu thứ nhất bắt đầu.*
Vô Thần đứng vững chân trái, lồng ngực gầy gò rách da rỉ máu đỏ sẫm do xích sắt siết chặt phập phồng dữ dội. Đối mặt với đòn tấn công thần thức của oán linh, anh không thể sử dụng lôi quyền hay nhục lực bộc phát, vì tiếng sét nổ chấn thiên sẽ lập tức làm rách màng phong ấn thu hút Chấp Pháp Điện hoàng triều.
"Ta phải dùng thần thức để áp chế gã!" Vô Thần đưa ra lựa chọn chiến thuật.
Anh nhắm chặt mắt, giải phóng luồng thần thức khổng lồ của vị thần sáng thế từ Đan Điền Phàm Giới vạn dặm ra ngoài để chấn nhiếp oán linh. Luồng thần thức màu vàng nhạt ấm áp quét qua không trung, va chạm trực diện với luồng oán khí màu đen xám xịt.
*Uỳnh!*
Một tiếng nổ vô hình vang lên trong thức hải của Vô Thần. Sức mạnh oán hận tích tụ vạn năm của hàng vạn phu mỏ chết oan quá hỗn loạn, cuồng bạo vượt xa sức chịu đựng thần thức hiện tại của anh. Hàng vạn tiếng khóc oán rên rỉ, tiếng gào thét đòi mạng dội thẳng vào não bộ Vô Thần.
"Đau đớn quá... Thả ta ra... Trả mạng cho ta!"
Đầu óc Vô Thần nhức nhói như bị búa bổ, hai mắt anh đỏ ngầu, máu đen bắt đầu rỉ ra từ khóe mắt và lỗ mũi. Thần trí anh lung lay dữ dội, suýt chút nữa rơi vào ảo giác điên loạn của cõi chết. Nhục thân anh lảo đảo thối lui ba bước, gối trái khụy xuống nền đá lạnh ngắt.
"Tiểu tử ngu xuẩn!" Thái Huyền Tử hét lớn trong thức hải: "Oán niệm của hàng vạn người chết oan không thể dùng thần thức áp chế thô bạo! Ngươi sẽ bị oán khí đồng hóa thần hồn mà chết! Mau dùng Linh Hồn Thần Mái Chèo!"
Nghe tiếng gầm của Thái Huyền Tử, Vô Thần cắn chặt môi đến rỉ máu đỏ sẫm để giữ vững một tia lý trí cuối cùng. Tay trái anh run rẩy thọc vào túi vải thô rách nát, lôi ra một mái chèo bằng gỗ mục đen bóng rách nát.
Pháp bảo cổ đại — Linh Hồn Thần Mái Chèo!
Vách ngăn đan điền phàm giới của anh lúc này đang rung chuyển mạnh mẽ do dao động thần thức bên ngoài tác động. Vô Thần gầm lên một tiếng trong lòng, dùng tay trái vung mạnh mái chèo gỗ mục gõ nhẹ vào không gian thức hải của chính mình.
*Boong...*
Một tiếng chuông trầm hùng, cổ kính đột ngột vang lên từ Linh Hồn Thần Mái Chèo, dội vang khắp không gian Vạn Táng Động. Tiếng chuông mang theo âm luật tịnh hóa linh hồn tối cổ, hóa thành một vòng sóng âm màu vàng ấm áp lan tỏa ra xung quanh.
Luồng sóng âm quét qua đến đâu, tiếng gào thét gầm rú của oán linh khổng lồ lập tức bị chặn đứng. Gương mặt vặn vẹo của sinh vật tà ác lộ ra vẻ ngơ ngác, sát niệm oán hận cuồng bạo trong mắt nó bị tiếng chuông xoa dịu một cách kỳ diệu.
Nhận thấy cơ hội lật ngược thế cờ đã đến, Vô Thần không hề do dự, lập tức vận hành Oán Khí Tịnh Hóa Thuật.
Anh đưa tay trái nắm chặt lấy Linh Hồn Thần Mái Chèo, hướng thẳng về phía oán linh khổng lồ. Luồng sương mù oán khí màu đen đặc quánh bao quanh oán linh bị hút mạnh vào bên trong mái chèo gỗ mục đen bóng. Qua sự tịnh hóa của thần mái chèo, luồng oán khí tà ác được lọc sạch hoàn toàn tạp chất, chuyển hóa thành những đốm sáng tinh khiết màu vàng ấm áp dạt dào.
Hàng vạn oan hồn phu mỏ tuyệt mạch từ trong oán linh khổng lồ được giải thoát. Gương mặt vặn vẹo của họ trở nên ôn hòa, thanh thản. Họ khẽ cúi đầu hành lễ tạ ơn Vô Thần, rồi hóa thành những đốm sáng tinh khiết vút bay thẳng vào bên trong lồng ngực anh, đổ dồn vào Đan Điền Phàm Giới vạn dặm.
Bên trong nội giới đan điền, bầu trời của thành trì phàm nhân đầu tiên bỗng rực sáng ánh hào quang màu vàng ấm áp. Hàng vạn phu mỏ tuyệt mạch đang định cư tại đây ngẩng đầu nhìn lên vầng thái dương lôi quang xám, thành kính dâng hiến những lời cầu nguyện tôn sùng nhất. Luồng Tín lực sơ cấp khổng lồ sinh ra từ lòng biết ơn của chúng sinh dâng trào, chảy ngược ra nhục thân thực tại của Vô Thần.
Cơn đau nhức nhói đầu óc trong thức hải của anh lập tức biến mất, thay vào đó là một cảm giác sướng khoái dạt dào. Thần thức của Vô Thần được rèn luyện qua oán khí tịnh hóa trở nên sắc bén và dẻo dai hơn gấp bội, vách ngăn đan điền phàm giới cũng được gia cố thêm một phần vững chãi.
Vô Thần mở mắt ra, hơi thở đã hoàn toàn ổn định trở lại. Anh nhanh tay vươn tay trái hái lấy ba gốc Ngưng Thần Thảo hoang dã rực sáng ánh xanh tím nhạt, cẩn thận cất vào túi vải thô sát người.
"Rầm..."
Đúng lúc này, tiếng đá nặng nề va chạm đột ngột vang lên từ phía lối đi tối tăm dẫn vào Vạn Táng Động.
Mùi xác thối nồng nặc cùng luồng linh áp Luyện Khí Kỳ cửu tầng cuồng bạo của Độc Cô Nhạn đang nhanh chóng quay trở lại phòng luyện đan. Lão già tà đạo đã phát hiện ra dao động trận pháp bảo hộ lò luyện bị nhiễu loạn!
"Kẻ nào dám thâm nhập vào mật thất luyện đan của ta?!" Tiếng gầm rú khàn đục của Độc Cô Nhạn vang dội từ xa, mang theo sát ý ngút trời.
Vô Thần nheo mắt. Cánh tay phải hóa thạch của anh vẫn buông thõng vô lực, xích sắt khóa mạch trên ngực đang siết chặt gây đau đớn. Nếu anh tháo chạy ngược lên khe nứt đá chật hẹp, tốc độ chậm chạp chắc chắn sẽ bị thần thức của Độc Cô Nhạn khóa chặt và phát hiện.
Anh không thể đi lối cũ.
Không gian phòng ngầm lúc này đang r rò rỉ những vết nứt không gian nhỏ do vụ nổ oán khí khi nãy tác động. Vô Thần quyết định mạo hiểm sử dụng bộ pháp dịch chuyển không gian.
Anh vận hành không gian lực lượng từ đan điền phàm giới dồn xuống chân trái, kích hoạt kỹ năng Hư Không Bộ.
*Xoẹt!*
Nhục thân gầy gò của Diệp Vô Thần biến mất mờ ảo trong chớp mắt, hòa hoàn toàn vào một vết nứt không gian nhỏ rạn nứt sâu bên trong vách đá ngầm tăm tối, ngay khi Độc Cô Nhạn vung trượng đầu lâu giận dữ bước chân vào mật thất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!