Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Địa Ngục Trần Gian

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối nơi đáy sâu của Quặng mỏ Hắc Thiết đặc quánh như hắc ín, trộn lẫn với mùi gỉ sắt tanh nồng và làn sương độc lưu huỳnh hăng hắc ăn mòn phế quản. Dưới vách đá rạn nứt của Phân đàn mỏ quặng Hắc Thiết, hàng vạn phu mỏ tuyệt mạch gầy gò như những bộ xương khô biết đi, đang điên cuồng vung những chiếc cuốc sắt mòn vẹt vào vách đá đen kịt. Tiếng kim loại va chạm vào đá cứng chan chát vang lên đều đặn, nặng nề, tựa như nhịp gõ của chiếc đồng hồ đếm ngược thọ nguyên của bọn họ.


Diệp Vô Thần nép mình trong góc tối của một hốc đá khuất, lồng ngực gầy gò phập phồng theo từng nhịp thở nặng nề. Sợi xích sắt khóa mạch rèn từ Hàn Thiết phế liệu quấn chặt ba vòng quanh ngực anh đang không ngừng siết lại. Mỗi lần anh hít thở, những mắt xích đen bóng, lạnh buốt lại cọ xát trực tiếp vào da thịt bỏng sém, cứa rách da ngực rỉ ra những giọt máu đỏ sẫm rát bỏng. Hàn độc thấu xương từ phế liệu sắt lạnh biên ải điên cuồng luồn lách vào gân cốt, như muốn đóng băng hoàn toàn kinh mạch đan điền vốn đã chằng chịt vết nứt rạn của anh.


Thế nhưng, Vô Thần không hề nhíu mày. Anh đã quen với nỗi đau vật lý cực hạn này. Cánh tay bả vai phải của anh lúc này buông thõng, lớp da thịt xám xịt từ đầu ngón tay kéo dài lên tận bả vai đã hoàn toàn bị hóa thạch cứng đơ như đá tảng. Khi anh khẽ lay động bả vai, những kẽ nứt gân cốt nhỏ lại rỉ ra một chút huyết dịch màu xám nhạt, lạnh ngắt và không có nửa điểm tri giác.


"Cứ tiếp tục thế này, bả vai phải của ta sẽ hoàn toàn hoại tử trước khi ta kịp tìm thấy Dao nhi," Vô Thần thầm nghĩ, ánh mắt đục ngầu vô thần đúng chất phàm nhân tuyệt mạch dán chặt vào bóng tối phía trước.


Để duy trì lớp ngụy trang hoàn mỹ này trước thần thức quét tìm của các đệ tử ngoại môn Quy Nguyên Tông, anh phải vận hành Thần Thức Nghịch Hành Pháp đến cực hạn, kích hoạt trạng thái Hư Vô Ẩn Khí để kéo toàn bộ lôi quang xám và dao động không gian vào sâu bên trong Đan Điền Phàm Giới.


Ý thức của Vô Thần khẽ chìm vào nội giới đan điền vạn dặm. Trái ngược với cảnh địa ngục tăm tối bên ngoài, bên trong đan điền của anh là một phàm thế giới rộng lớn đang dần thành hình. Thế nhưng, ngay trên vách ngăn kết giới mờ ảo của nội giới, linh hồn của Diệp Đỉnh Thiên đang bị những sợi xích sắt không gian trói chặt. Luồng lôi kiếp xám xịt thỉnh thoảng lại đánh xuống, thiêu rụi hồn thể của gã cha ruột phản bội thành từng luồng khói đen rực lửa.


Linh hồn Diệp Đỉnh Thiên gào rú thảm thiết, phát ra tiếng khóc oán rên rỉ vang vọng khắp không gian nội giới: "Nghịch tử... thả ta ra... Cầu xin ngươi cho ta đầu thai... Đau đớn quá!"


Vô Thần lạnh lùng quan sát luồng linh hồn đang bị thiêu rụi làm nhiên liệu thắp sáng kết giới nội giới kia. Sự phản bội nhẫn tâm của cha ruột khi hiến tế muội muội Diệp Dao đã triệt để cắt đứt chút nhân tính dung túng cuối cùng trong lòng anh. Đối với kẻ thù, giam cầm linh hồn bọn chúng làm nô dịch vĩnh viễn chính là sự trừng phạt sòng phẳng nhất.


"Chát!"


Một tiếng roi da xé rách không khí vang lên đanh thép từ phía khúc cua địa đạo ngầm, kéo ý thức của Vô Thần trở lại thực tại.


"A!"


Tiếng hét thảm khốc, yếu ớt của một thiếu niên vang lên, dội vào vách đá ẩm ướt của hầm mỏ.


Vô Thần nín thở, luồn lách qua những hốc đá tối tăm để tiếp cận nguồn âm thanh. Dưới ánh đuốc chập chờn rực cháy ánh lửa đỏ tà ác, Chưởng sự Tào Phi — gã giám sát trưởng mỏ quặng với gương mặt trắng bệch không râu, đôi mắt ti hí đầy tà khí — đang đứng lẫm liệt trên một tảng đá cao. Gã diện bộ cẩm y thêu lụa vàng rách nát do ăn chơi sa đọa, hông đeo một miếng Huyết Ngọc Bội rủng rỉnh phát ra hào quang đỏ mờ.


Trên tay Tào Phi là sợi roi da tẩm độc Huyết Sát rực sáng huyết quang tà ác. Gã đang điên cuồng quất mạnh sợi roi xuống tấm lưng trần gầy gò, trơ xương sườn của thiếu niên phu mỏ Lâm Phong mới mười mười bốn tuổi.


"Đồ phế thải tuyệt mạch lười nhác!" Tào Phi gầm lên, gương mặt vặn vẹo tàn bạo. "Hôm nay ngươi đào không đủ mười cân Hắc Thiết quặng rỉ, ta sẽ lột da ngươi ném vào Vạn Táng Động! Quy Nguyên Tông nuôi dưỡng lũ súc vật các ngươi là để làm củi đốt lò luyện huyết đan, chứ không phải để nằm dài ra đó gào khóc!"


"Chát! Chát!"


Mỗi nhát roi quất xuống, da thịt trên lưng Lâm Phong lại rách nát xối xả, máu đỏ sẫm bắn tung tóe lên những viên quặng sắt đen rỉ sét dưới đất. Cậu bé gầy yếu suy kiệt thọ nguyên dã man, hai bàn tay nhỏ đen nhẻm vì bụi than quặng vẫn ôm chặt lấy chiếc cuốc sắt mòn vẹt đầu, cơ thể co rúm người trên nền đá lạnh, chỉ biết gào khóc yếu ớt trong tuyệt vọng.


Cách đó không xa, Trương Đại Lực — trung niên nam tử gầy guộc nhưng gân guốc, thủ lĩnh ngầm của nhóm phu mỏ — đang đứng chịu đựng dưới sự giám sát của hai tên lính canh trang bị giáp sắt. Đôi mắt sương gió của ông hằn lên những tia máu đỏ vì phẫn nộ, nhưng ông chỉ biết siết chặt nắm đấm, không dám manh động. Bên cạnh ông, Hắc Tử — gã phu mỏ có thân hình hộ pháp như gấu đen — cũng đang thở hồng hộc, hai hàm răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng ken két.


Bọn họ đều là phu mỏ tuyệt mạch, ở trước mặt tu sĩ Luyện Khí Kỳ thất tầng như Tào Phi, bọn họ chỉ là kiến cỏ không hơn không kém. Chỉ cần một ngọn Hỏa Diệm Tiễn của gã ác bá kia bộc phát, cả địa đạo này sẽ biến thành tro bụi.


Ngọn lửa phẫn nộ trong lồng ngực Diệp Vô Thần bùng cháy dữ dội. Nhìn Lâm Phong bị bạo hành dã man, anh như nhìn thấy chính hình ảnh của mình và muội muội Diệp Dao ba năm qua tại nghĩa trang mộ trận hoang phế.


"Ta phải giết gã. Nhưng không thể dùng lôi quyền," Vô Thần thầm phân tích, lý trí sắt đá nhanh chóng kìm hãm sát ý cuồng bạo.


Cánh tay bả vai phải của anh đang bị hóa thạch hoàn toàn, không thể dùng lực. Nếu anh cưỡng ép bộc phát Vạn Quân Lôi Quyền bằng tay trái, tiếng sét nổ chấn thiên của lôi quang xám sẽ lập tức xé rách màng phong ấn của xích sắt khóa mạch, làm rò rỉ khí tức không gian ra ngoài. Lúc đó, không chỉ Tào Phi phát hiện, mà cả hệ thống phòng ngự ngoại môn Quy Nguyên Tông sẽ lập tức kích hoạt, dồn anh vào thế bị bao vây khi chưa tìm thấy Dao nhi.


Anh phải ám sát. Ám sát thật nhanh gọn và im lặng trong bóng tối địa đạo.


Vô Thần chậm rãi thọc tay trái vào tà áo vải thô rách nát, nắm chặt lấy chuôi của Ô Kim Trủy Thủ. Thanh dao găm chế tác từ quặng ô kim cực kỳ cứng rắn, lạnh lẽo và không chứa nửa điểm linh lực rò rỉ. Đây là vũ khí cận chiến hoàn hảo nhất để hành sự trong trạng thái ẩn khí.


Anh vận hành Hư Vô Ẩn Khí đến cực hạn, biến nhục thân thành một cái bóng vô hình hoàn toàn hòa vào sương độc mỏ quặng xám xịt. Dưới sức nặng trăm cân của sợi xích sắt siết chặt ngực, Vô Thần luồn lách qua các hốc đá tối tăm, di chuyển không tiếng động áp sát về phía hai tên lính canh đang đứng gác lối ra địa đạo ngầm.


*Nhịp chiến đấu thứ nhất bắt đầu.*


Vô Thần lướt đến sau lưng tên lính canh bên trái. Anh định vươn tay trái ra bẻ cổ gã. Nhưng ngay khi ngón tay anh chạm vào giáp sắt lạnh ngắt của đối thủ, tai anh khẽ động. Tiếng bước chân tuần tra đều đặn của một đội tuần tra khác đang vang lên từ địa đạo lân cận vọng lại.


"Không được bẻ cổ. Tiếng xương gãy răng rắc trong địa đạo chật hẹp này quá lớn, chắc chắn sẽ làm kinh động đội tuần tra gần đó," Vô Thần lập tức nhận ra constraint của địa hình.


Anh nhanh chóng thay đổi chiến thuật. Tay trái anh nghịch chuyển chuôi dao, lưỡi Ô Kim Trủy Thủ bén ngót lướt nhẹ một đường mảnh như sợi chỉ qua khe hở giáp cổ của tên lính canh.


*Phập.*


Một tiếng phụt rất nhỏ vang lên. Lưỡi dao ô kim sắc bén vô song đâm xuyên qua yết hầu của gã lính gác. Vô Thần dùng bả vai trái gánh đỡ, tay trái bịt chặt miệng gã không cho phát ra nửa tiếng động nhỏ. Máu đỏ sẫm nóng hổi phụt ra, nhuộm đen cả tà áo vải thô dính huyết tro của anh. Gã lính gác trợn ngược mắt vô hồn, nhục thân co giật vài nhịp rồi mềm nhũn ra.


Vô Thần nhanh tay đỡ lấy xác gã lính gác, chậm rãi đặt nằm xuống bóng tối của hốc đá rạn nứt bên cạnh. Toàn bộ quá trình diễn ra trong vòng chưa đầy ba hơi thở, im lặng đến mức tên lính canh thứ hai đứng cách đó năm thước vẫn hoàn toàn không hay biết.


Thế nhưng, ngay khi Vô Thần định áp sát tên lính canh thứ hai, một tiếng động xào xạc nhỏ vang lên dưới chân anh. Một viên quặng Hắc Thiết rỉ sét nhỏ bị gót chân anh dẫm trúng, lăn nhẹ trên nền đá.


"Ai đó?!"


Tên lính canh thứ hai giật mình quay đầu, vung thanh đại đao sắt rỉ về phía hốc đá tối tăm nơi Vô Thần đang đứng.


Đúng lúc hiểm nghèo này, Trương Đại Lực — với kinh nghiệm sương gió của một thủ lĩnh phu mỏ — đã nhanh mắt nhìn thấy cái bóng đen rỉ máu của gã lính gác vừa ngã xuống. Ông lập tức hiểu ra có người đang âm thầm ra tay cứu bọn họ.


"A! Chân của ta bị chuột rút rồi!" Trương Đại Lực đột ngột hét lớn một tiếng, giả vờ đau đớn ngã quỵ xuống đất, cố tình xô mạnh vào người tên lính canh thứ hai để làm lệch hướng nhìn của gã.


"Mẹ kiếp! Đồ phế thải tuyệt mạch phiền phức!" Tên lính canh thứ hai bị xô lệch người, nổi giận quay lại quất một cú đá vào hông Trương Đại Lực.


Sự can thiệp kịp thời của Trương Đại Lực đã tạo ra một kẽ hở tầm nhìn hoàn hảo cho Vô Thần. Lợi dụng chớp mắt đối thủ bị phân tâm, Vô Thần dùng chân trái dẫm mạnh, nhục thân Đạt vạn cân nhục lực bộc phát tốc độ cực hạn cận kề bóng tối. Anh áp sát sau lưng tên lính canh thứ hai như một bóng ma u minh.


*Xoẹt!*


Lưỡi Ô Kim Trủy Thủ đâm thẳng từ dưới cằm xuyên thấu lên đại não của gã lính gác thứ hai. Vô Thần dùng bàn tay trái gân guốc bịt chặt miệng gã, giữ chặt nhục thân gã không cho ngã tự do phát ra tiếng động va chạm giáp sắt. Gã lính gác thứ hai co giật dữ dội rồi bất động hoàn toàn.


Trương Đại Lực ôm hông gượng dậy, nhìn thấy hai cái xác lính canh nằm gọn gàng trong hốc đá tối, đôi mắt ông co rút kịch liệt vì kinh hoàng tột độ. Ông ngẩng đầu nhìn Vô Thần — gã phu mỏ tuyệt mạch mới trà trộn vào ban sáng, lúc này đang đứng im lìm trong bóng tối, toàn thân tỏa ra sát ý lạnh lẽo thâm trầm.


"Ngươi... ngươi là ai?" Trương Đại Lực khàn giọng hỏi, giọng nói run rẩy nhẹ.


"Muốn sống thì câm miệng, giúp ta giấu xác," Vô Thần lạnh lùng ra lệnh, giọng nói khàn khàn mang theo uy áp vô hình của vị thần sáng thế.


Trương Đại Lực rùng mình một cái, nhưng sự căm hận tột cùng đối với Quy Nguyên Tông đã lấn át nỗi sợ hãi. Ông nhanh chóng ra hiệu cho Hắc Tử bước tới. Gã phu mỏ trung hậu Hắc Tử nhìn thấy cảnh tượng này cũng chấn động dã man, nhưng gã không hề do dự, dùng thân hình hộ pháp của mình che chắn tầm mắt của Tào Phi phía trên, phối hợp với Trương Đại Lực nhanh chóng đá bụi cát và những mảnh Hắc Thiết quặng rỉ phủ lên vũng máu tươi, kéo hai cái xác lính gác giấu sâu vào khe đá ngầm rạn nứt.


Trong khi đó, trên tảng đá cao, Tào Phi vẫn đang điên cuồng vung roi da quất xuống lưng Lâm Phong, hoàn toàn không hay biết hai tên lính gác ngoài rìa đã biến thành xác chết lạnh ngắt.


"Lộc cộc..."


Tiếng bước chân của đội tuần tra ngoại môn Quy Nguyên Tông lân cận bỗng vang lên rõ hơn, ánh lửa đuốc của bọn chúng đã bắt đầu thấp thoáng chiếu rọi vào lối vào địa đạo ngầm này.


"Đội tuần tra sắp vào đây rồi. Nếu bọn chúng nhìn thấy Tào Phi đang bạo hành phu mỏ, chắc chắn sẽ tiến lại gần và phát hiện ra hai cái xác biến mất," Trương Đại Lực lo lắng thì thầm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán sương gió.


Vô Thần nheo mắt, tay trái nắm chặt Ô Kim Trủy Thủ dính máu tà tu. Anh biết mình chưa thể giải phóng toàn bộ hầm mỏ này lúc này, nhưng anh bắt buộc phải đưa Lâm Phong thoát khỏi trận đòn roi chí mạng của Tào Phi trước khi đội tuần tra ập vào.


"Đưa Lâm Phong lùi lại phía sau địa đạo tối tăm. Để ta xử lý tên lính gác tuần tra đi lẻ," Vô Thần khàn giọng ra lệnh cho Trương Đại Lực.


Anh xoay người, vác theo nhục thân gầy gò rỉ máu đỏ sẫm của mình, kéo chiếc xác lính gác thứ hai lùi sâu vào một nhánh địa đạo ngầm bỏ hoang bên cạnh để tiêu hủy dấu vết vĩnh viễn.


Nhánh địa đạo ngầm này tối tăm không một ánh lửa, quanh năm không ai bén mảng tới vì chứa nhiều độc khí sương quặng tích tụ. Vô Thần kéo cái xác lính gác ném vào một góc khuất vách đá rạn nứt.


Thế nhưng, ngay khi anh vừa buông tay ra, thần thức nhạy bén của Đan Điền Phàm Giới bỗng nhiên rung động kịch liệt.


Một luồng gió lạnh buốt thấu xương, mang theo oán khí ngút trời và tiếng rên rỉ u uất của hàng vạn oan hồn, đột ngột xộc thẳng từ sâu trong lòng đất địa đạo thổi qua lồng ngực gầy gò của anh. Sợi xích sắt khóa mạch Hàn Thiết trên ngực Vô Thần bỗng rít lên khe khẽ, hấp thụ luồng oán khí màu đen xám xịt rò rỉ kia rực nóng bỏng rát.


Vô Thần khựng lại, đôi mắt đục ngầu vô thần bỗng chốc lóe lên một tia lôi quang xám sắc lạnh. Anh chậm rãi tiến lại gần vách đá ngầm rạn nứt sâu nhất của địa đạo bỏ hoang.


Dưới chân vách đá đá đen rỉ sét, hiện ra một khe nứt tự nhiên sâu hoắm, rộng chừng hai gang tay. Từ bên trong khe nứt tối tăm không thấy đáy kia, luồng oán khí màu đen đặc quánh như sương mù đang cuồn cuộn trào ra liên tục, mang theo hơi thở của cõi chết tột cùng.


Luồng khí lạnh xộc thẳng vào thức hải, Vô Thần nín thở nhìn sâu vào khe nứt tối tăm, nơi oán khí ngút trời đang chực chờ nuốt chửng mọi sự sống.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!