Ẩn Khí Quy Tông
Mưa đêm ở biên cương rả rích, hòa lẫn với làn huyết sương tanh nồng đặc trưng của vùng Huyết Nhạn Trấn hoang vu. Tiếng gió rít gào qua những khe đá hẹp, âm u và lạnh lẽo như tiếng khóc oán của hàng vạn oan hồn chưa được siêu thoát.
Diệp Vô Thần vác nhục thân lạnh ngắt của thúc thúc Diệp Thanh Sơn trên bả vai trái gầy gò. Cánh tay phải của anh lúc này buông thõng, lớp da thịt từ đầu ngón tay kéo dài lên tận bả vai đã hoàn toàn bị hóa thạch xám xịt, cứng đơ như một khúc gỗ mục và không còn nửa điểm tri giác. Đó là cái giá khủng khiếp của việc cưỡng ép bộc phát không gian chi lực của đan điền phàm giới vạn dặm khi gân cốt chưa hoàn toàn thích nghi ở trận chiến diệt môn Diệp gia ban sáng.
Anh đi từng bước nặng nề qua những bãi đá tai mèo nhấp nhô ngoại vi thị trấn. Dưới gốc một cây liễu già héo úa nơi rìa Huyết Nhạn Trấn, Vô Thần dùng bàn tay trái gân guốc của mình, chậm rãi đào từng nắm đất lạnh. Đất đá bén ngót cứa rách da thịt lòng bàn tay anh, máu đỏ sẫm rỉ ra hòa cùng bùn đất đen kịt, nhưng anh không hề cảm thấy đau đớn. Nỗi đau thể xác lúc này sao bằng sự phẫn nộ và ưu thương đang cuộn trào trong lồng ngực.
Sau khi đặt thi thể của Diệp Thanh Sơn xuống hố sâu, Vô Thần lấp đất lại, dựng lên một tấm bia đá không chữ. Anh đứng lặng yên trong mưa xối xả, mái tóc đen bết chặt vào trán, che khuất ấn ký tuyệt mạch mờ nhạt.
"Thúc thúc, người an nghỉ đi." Vô Thần khàn giọng, giọng nói lạnh lẽo trôi tuột vào màn đêm. "Nợ máu của người, của mẫu thân, ta sẽ bắt Quy Nguyên Tông phải trả lại sòng phẳng. Dao nhi... ta nhất định sẽ cứu con bé ra khỏi tế đàn tàn ác đó, dù có phải lật tung cả chín tầng trời."
Cắt đứt hoàn toàn chút tình cốt nhục cuối cùng với gia tộc phản bội, Vô Thần xoay người, dứt khoát bước nhanh vào bóng tối của Huyết Nhạn Trấn. Anh cần phải tìm gặp Thiết Ngưu — gã thợ rèn phế thải một tay ẩn cư ở góc khuất thị trấn hỗn loạn này.
Lò rèn của Thiết Ngưu nằm sâu trong một con hẻm nồng nặc mùi rượu nhạt và tro tàn phế liệu. Tiếng búa nện chan chát vào sắt thép nóng bỏng vang lên đều đặn, phá tan bầu không khí tĩnh mịch của đêm biên thùy.
Khi Vô Thần đẩy cánh cửa gỗ mục nát bước vào, một luồng hơi nóng hầm hập trộn lẫn mùi than củi xộc thẳng vào mũi. Giữa lò rèn, một nam tử trung niên ngực trần, da thịt sạm đen bóng loáng dưới ánh lửa đỏ rực đang vung cây búa sắt nặng trăm cân bằng cánh tay phải to khỏe gấp đôi người thường. Cánh tay trái của gã cụt ngủn đến tận bả vai, để lại một vết sẹo lồi lõm dữ tợn — di chứng của những năm tháng làm binh khí sư bị hoàng triều vắt kiệt rồi ruồng bỏ.
Thiết Ngưu không thèm ngẩng đầu lên, giọng lầm lì như tiếng đá tảng va vào nhau: "Lò rèn hôm nay không nhận đúc binh khí. Muốn mua sắt phế liệu thì tự ra góc kia nhặt."
"Ta không mua sắt phế liệu thông thường." Vô Thần khàn giọng bước tới, tay trái mở chiếc túi vải thô rách nát cướp từ nhẫn trữ vật của Diệp Đỉnh Thiên, đổ ra bàn gỗ một đống linh thạch hạ phẩm lấp lánh linh quang yếu ớt và vài mảnh quặng sắt đen rỉ sét. "Ta muốn ngươi dùng Hàn Thiết phế liệu rèn cho ta một sợi xích sắt khóa mạch mới quấn quanh lồng ngực."
Nghe đến bốn chữ "Hàn Thiết phế liệu" và "xích sắt khóa mạch", động tác vung búa của Thiết Ngưu đột ngột khựng lại. Gã chột mắt quay đầu, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi đao quét qua lồng ngực gầy gò của Vô Thần, dừng lại rất lâu trên cánh tay phải hóa thạch xám xịt và ấn ký tuyệt mạch trên trán anh.
"Tuyệt Mạch Thể bẩm sinh... nhục thân mang tội huyết Lôi tộc?" Thiết Ngưu nheo mắt, giọng nói trầm xuống đầy kiêng dè. "Ngươi chính là tên tiểu tử gác mộ trận hoang phế vừa đại náo Diệp gia ban sáng?"
"Phải." Vô Thần không hề phủ nhận, ánh mắt kiên định đối chất thẳng vào gã thợ rèn. "Ta cần sợi xích sắt này để kìm hãm hoàn toàn lôi khí và dao động không gian rò rỉ ra ngoài nhục thân. Ta phải thâm nhập vào Quy Nguyên Tông cứu muội muội."
Thiết Ngưu im lặng nhìn đống linh thạch hạ phẩm trên bàn, rồi lại nhìn bả vai hóa thạch xám xịt của Vô Thần. Sự căm hận đối với hoàng triều và lũ tu sĩ tiên môn hách dịch trong lòng gã thợ rèn phế thải bỗng chốc bị khơi dậy. Gã cười lạnh một tiếng, tay phải vớ lấy một thanh sắt lạnh màu đen xám xịt đầy vết rỉ sét dính máu khô từ góc lò rèn.
"Hàn Thiết phế liệu này thu gom từ giáp sắt của binh sĩ biên ải tử trận, oán khí và hàn ý cực nặng, có thể hấp thụ mọi loại linh lực và lôi khí rò rỉ. Nhưng để khóa chặt được gân cốt của ngươi, sợi xích này phải nặng ít nhất trăm cân. Nhục thân phế thải của ngươi chịu nổi sức nặng vật lý và hàn độc ăn mòn của nó không?"
"Cứ rèn đi." Vô Thần dứt khoát đáp.
Thiết Ngưu không nói nhảm nữa, gã ném thanh Hàn Thiết vào lò than đang cháy đỏ rực, tay phải kéo bễ lò liên tục. Ánh lửa đỏ rực chiếu rọi gương mặt góc cạnh của gã thợ rèn một tay. Tiếng búa nện chan chát vang dội khắp gian phòng chật hẹp, từng tia lửa bắn ra tung tóe trong bóng tối.
Sau nửa canh giờ rèn đúc cực hạn, Thiết Ngưu dùng kìm kẹp gắp ra một sợi xích sắt đen bóng, xộc xệch nhưng vô cùng cứng rắn, tỏa ra một luồng hàn ý buốt giá thấu xương. Gã không thèm đợi xích sắt nguội hoàn toàn, trực tiếp quăng sợi xích nặng trăm cân lên vai Vô Thần.
"Xèo xèo!"
Tiếng da thịt bị bỏng rát vang lên ghê rợn. Sợi xích sắt Hàn Thiết nóng bỏng áp chặt vào lồng ngực gầy gò của Vô Thần, nung đỏ những vết thương cũ rách da rỉ máu đỏ sẫm. Hàn độc thấu xương từ phế liệu sắt lạnh điên cuồng luồn lách vào từng thớ thịt gân cốt, như muốn đóng băng hoàn toàn kinh mạch của anh.
Vô Thần cắn chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, hai bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Nhục thân Lôi Thần Thể sơ cấp của anh co rút kịch liệt, cơ bắp cuồn cuộn gồng lên chống đỡ sức nặng trăm cân của xích sắt khóa mạch. Anh không hề kêu lên một tiếng, ý chí sắt đá cưỡng ép nhục thân phải thích nghi với sự tra tấn vật lý tàn bạo này.
"Khóa!"
Thiết Ngưu dùng kìm sắt bẻ gập đầu xích, khóa chặt sợi xích sắt quấn quanh lồng ngực Vô Thần thành ba vòng kiên cố. Sức nặng khủng khiếp của Hàn Thiết đè nặng lên phổi, khiến mỗi nhịp thở của anh đều đau đớn như bị dao cắt, máu đỏ sẫm rỉ ra từ những vết thương mới rách da trên ngực, nhuộm đỏ cả sợi xích đen.
"Tốt lắm. Nhục thân bền bỉ như thép nguội, ý chí bất khuất." Thiết Ngưu gật đầu thán phục, ánh mắt lộ ra vẻ kính trọng chân chính. "Bây giờ, làm thế nào ngươi qua mặt được thần thức của lũ chó săn ngoại môn?"
Diệp Vô Thần không đáp. Anh chậm rãi ngồi xếp bằng xuống nền đất đầy tro tàn của lò rèn, nhắm nghiền đôi mắt.
"Thần Thức Nghịch Hành Pháp!"
Trong thức hải của Vô Thần, vòng xoáy tinh vân màu xám bạc bỗng nhiên nghịch chuyển. Anh vận chuyển ý niệm không gian, cưỡng ép thu hồi toàn bộ khí tức tội lôi màu xám và dao động không gian đang rò rỉ vào sâu bên trong Đan Điền Phàm Giới vạn dặm.
Bên trong nội giới đan điền, bầu trời phàm giới bỗng chốc tối sầm lại. Linh hồn của Diệp Đỉnh Thiên đang bị xích sắt không gian khóa chặt trên vách ngăn kết giới gào thét rên rỉ đau đớn tột cùng khi bị ngọn lửa lôi quang xám thiêu đốt làm nhiên liệu. Luồng oán khí và linh lực Trúc Cơ rò rỉ từ linh hồn Đỉnh Thiên lập tức bị vòng xoáy đan điền nuốt chửng, chuyển hóa thành năng lượng củng cố vách ngăn nội giới.
Ở nhục thân thực tại bên ngoài, trạng thái "Hư Vô Ẩn Khí" chính thức được kích hoạt.
Sự biến đổi diễn ra thần tốc trước mắt Thiết Ngưu. Luồng áp lực không gian mờ ảo và lôi quang xám quanh người Vô Thần biến mất hoàn toàn không dấu vết. Nhục thân gầy gò của anh co rút lại, sắc mặt trở nên vàng vọt, xơ xác, ấn ký tuyệt mạch trên trán hiện rõ mồn một. Anh lúc này trông không khác gì một tên phế thải tuyệt mạch bẩm sinh sắp chết đói, không có một tia linh quang hay dao động không gian nào rò rỉ ra ngoài. Sợi xích sắt khóa mạch hàn thiết quấn quanh ngực hoàn thành vai trò phong ấn tuyệt đối.
Thiết Ngưu chấn động tột độ, gã lùi lại một bước, dụi dụi mắt: "Khí tức biến mất hoàn toàn... Ngay cả thần thức của ta cũng không cảm nhận được ngươi là tu sĩ luyện thể. Ngụy trang hoàn mỹ!"
"Đa tạ." Vô Thần mở mắt, ánh mắt đục ngầu vô thần đúng chất phàm nhân tuyệt mạch. Anh khoác lên mình bộ y phục vải thô xám rách nát bám đầy huyết tro mộ trận cũ kỹ, cúi đầu bước ra khỏi lò rèn, đi thẳng hướng về Quy Nguyên Tông Ngoại Môn.
Sáng hôm sau, sương mù xám bao phủ dày đặc sườn núi lụp xụp của Quy Nguyên Tông Ngoại Môn. Đây là khu vực dành riêng cho đệ tử tạp dịch và phu mỏ tuyệt mạch phế thải, tiếng la hét chửi bới của lính canh hòa lẫn tiếng cuốc xẻng nện vào đá cứng vang lên đầy áp bức.
Diệp Vô Thần cúi gập lưng, đi lẫn vào đoàn phu mỏ tuyệt mạch gầy gò đang bị áp giải tiến vào cổng mỏ. Sợi xích sắt khóa mạch nặng trăm cân quấn chặt quanh ngực dưới lớp áo vải thô rách nát liên tục cọ xát vào da thịt bỏng sém, rách da rỉ máu đỏ sẫm rát bỏng. Mỗi bước đi của anh đều phải gánh chịu sức nặng vật lý cực hạn, nhưng anh vẫn nhẫn nhịn, giữ vững trạng thái ẩn khí tuyệt đối.
"Đứng lại! Toàn bộ đứng lại cho ta!"
Một tiếng quát hống hách vang lên từ cổng tuần tra ngoại môn. Một toán đệ tử chấp pháp ngoại môn mặc trường bào màu đen thêu hình thú dữ chặn đoàn người lại. Dẫn đầu là một tên chấp pháp đệ tử mang tu vi Luyện Khí Kỳ trung kỳ, tay cầm một tấm gương đồng cổ kính rực sáng linh quang quét tìm.
"Tất cả phu mỏ tuyệt mạch xếp hàng! Đưa thẻ bài tạp dịch ra kiểm tra khí tức! Dạo gần đây có tin đồn nghiệt chủng tội huyết của Diệp gia trốn chạy hướng này, kẻ nào che giấu sẽ bị ném vào Huyết Linh Trì luyện đan!"
Sự căng thẳng nghẹt thở bao trùm cả đoàn phu mỏ. Tên chấp pháp đệ tử vung mạnh thần thức quét qua từng nhục thân phu mỏ gầy yếu.
Khi đến lượt Diệp Vô Thần, tên đệ tử tuần tra khựng lại. Thần thức Trúc Cơ nhạy bén từ chiếc gương đồng quét thẳng vào nhục thân anh. Luồng linh quang màu vàng quét sượt qua lồng ngực gầy gò của Vô Thần, dừng lại ngay vị trí sợi xích sắt khóa mạch hàn thiết ẩn giấu bên trong.
Trái tim Vô Thần đập thình thịch, kinh mạch đan điền bị nứt rạn bỗng nhói lên một cơn đau buốt. Xích sắt khóa mạch hàn thiết dưới áp lực thần thức quét tìm bỗng rít lên đau đớn, hàn độc thấu xương ăn mòn da thịt rách da rỉ máu đen rát bỏng.
Vô Thần cố gắng di chuyển nhanh chân dẫm mạnh xuống đất để phân tán lực lượng, nhưng sức nặng trăm cân của xích sắt khóa mạch làm anh mất đà, suýt ngã quỵ xuống nền đá sỏi. Da ngực rách rưới rỉ máu đỏ sẫm thấm đẫm vạt áo vải thô.
"Hử? Tên phế thải tuyệt mạch này, sao nhục thân của ngươi lại nặng nề và rỉ máu thế kia?" Tên chấp pháp đệ tử nheo mắt nghi ngờ, vung roi da tẩm độc định quất xuống đầu Vô Thần.
Vô Thần nhanh trí cúi gập lưng sát đất, giọng run rẩy giả vờ sợ hãi tột độ đúng chất phàm nhân tuyệt mạch: "Báo... báo cáo tiên sư, tiểu nhân ban sáng gánh đá nặng bị vấp ngã vách đá, xương ngực bị gãy nát rách da rỉ máu gân cốt rệu rã... Cầu xin tiên sư tha mạng!"
Đồng thời, anh vận hành Thần Thức Nghịch Hành Pháp đến cực hạn, Hư Vô Ẩn Khí hoàn toàn phong tỏa mọi dao động lôi lực và không gian chi lực. Hàn Thiết phế liệu của sợi xích hấp thụ hoàn toàn luồng khí tức rò rỉ.
Tên chấp pháp đệ tử quét thần thức qua chiếc gương đồng một lần nữa, la bàn định vị không hề có nửa điểm dao động linh lực hay không gian lực lượng dị thường. Gương đồng chỉ hiện lên hình ảnh một nhục thân tuyệt mạch tắc nghẽn hoàn toàn gân cốt, gầy gò yếu ớt sắp chết đói.
"Hừ! Đúng là một tên phế thải tuyệt mạch lười nhác, xương cốt yếu ớt như súc vật!" Tên đệ tử chấp pháp khinh miệt mắng chửi, thô bạo đá mạnh một cú vào hông Vô Thần, hất văng anh vào cổng mỏ. "Cút vào trong Quặng mỏ Hắc Thiết mà đào quặng! Không đào đủ chỉ tiêu hôm nay, ta sẽ lột da ngươi!"
Cú đá thô bạo làm Vô Thần ngã nhào ra đất sỏi bén ngót, rách thịt tay trái rỉ máu đỏ sẫm. Nhưng anh vẫn cắn răng nhẫn nhịn đau đớn vật lý, cúi đầu lầm lũi bò dậy bước nhanh vào trong bóng tối của hầm mỏ, qua mặt thành công mạng lưới kiểm soát nghiêm ngặt của tông môn.
Bước qua cánh cổng đá khổng lồ, Diệp Vô Thần chính thức đặt chân vào địa ngục trần gian — Quặng mỏ Hắc Thiết.
Không khí bên trong hầm mỏ ngột ngạt, nóng bức và nồng nặc mùi lưu huỳnh độc hại ăn mòn phế quản phu mỏ. Tiếng cuốc xẻng nện vào đá cứng chan chát vang vọng khắp các địa đạo chật hẹp tối tăm. Hàng vạn phàm nhân tuyệt mạch gầy gò xơ xác, chỉ còn da bọc xương, đang điên cuồng đào bới những mảnh Hắc Thiết quặng rỉ dưới sự giám sát tàn bạo của lính canh cầm roi da.
Vô Thần l lầm lũi đi sâu vào một địa đạo ngầm tối tăm nhất, tay trái cầm chiếc cuốc sắt mòn vẹt để ngụy trang.
Bỗng nhiên, từ khúc cua địa đạo phía trước vọng lại tiếng quất roi da vun vút xé rách không khí, kèm theo tiếng cười tàn bạo hống hách và tiếng khóc rên rỉ yếu ớt của một thiếu niên.
"Đồ phế thải tuyệt mạch lười nhác! Có mỗi mảnh quặng sắt rỉ rỉ sắt mà đào cả ngày không xong! Quy Nguyên Tông nuôi dưỡng lũ súc vật các ngươi là để làm củi đốt, chứ không phải để nằm lười chảy thây ra đó!"
Diệp Vô Thần nép mình vào bóng tối vách đá rạn nứt, hướng mắt nhìn về phía nguồn sáng đuốc chập chờn phía trước.
Dưới ánh lửa đỏ tà ác, Chưởng sự Tào Phi — con trai duy nhất của Chưởng sự tàn bạo Tào Lĩnh — đang mặc cẩm y lụa vàng rách nát, gương mặt trắng bệch đầy tà khí. Gã đang điên cuồng vung sợi roi da tẩm độc Huyết Sát rực sáng huyết quang tà ác, quất dã man, tàn nhẫn liên tục lên tấm lưng gầy yếu, trơ xương sườn của một thiếu niên phu mỏ mới mười bốn tuổi.
Thiếu niên đó chính là Lâm Phong. Cậu bé nằm gục trên vũng máu đỏ sẫm, hai tay gầy gò vẫn ôm chặt lấy chiếc cuốc sắt mòn vẹt đầu, cơ thể co rúm người khóc rên rỉ dưới từng nhát roi da tàn bạo xẻ thịt rách da của tên ác bá mỏ quặng.
Ngọn lửa phẫn nộ trong lồng ngực Diệp Vô Thần bùng cháy dữ dội, lôi quang xám bên trong đan điền phàm giới vạn dặm rục rịch gầm rú bộc phát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!