Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Linh Hồn Nô Dịch

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lôi roi sắt quật xuống rách thịt xẻ da, nhưng Vô Thần không né tránh, trực tiếp dùng tay không nắm lấy sợi roi lôi đình rực sáng.


"Xèo xèo!"


Tiếng thịt da cháy sém vang lên ghê rợn giữa sân rồng trung tâm Diệp Gia Trang. Những tia sét màu đen tà ác từ Hắc Lôi Roi Sắt của Nhị trưởng lão Diệp Hùng điên cuồng phóng ra, như bầy rắn độc đói mồi muốn luồn lách vào từng thớ thịt, gặm nhấm kinh mạch của thiếu niên tuyệt mạch bẩm sinh. Thế nhưng, gương mặt Diệp Vô Thần không hề có lấy một tia dao động đau đớn. Đôi mắt anh, thâm trầm và lạnh lẽo như hố đen vũ trụ, khóa chặt lấy bóng hình đang kinh hoàng tột độ của Diệp Hùng.


"Lôi Đình Phản Phệ!"


Diệp Vô Thần gầm khẽ trong lòng. Ngay lập tức, vòng xoáy tinh vân bên trong Đan Điền Phàm Giới vạn dặm của anh đột ngột nghịch chuyển. Một lực hút không gian vô hình nhưng mang sức mạnh nuốt chửng vạn vật bùng phát từ lồng ngực gầy gò. Toàn bộ hắc lôi tà ác đang thiêu đốt lòng bàn tay trái của anh bị cưỡng ép rút ngược trở lại, chảy cuồn cuộn qua hệ thống gân cốt dẻo dai rồi đổ thẳng vào đan điền nội giới.


Bên trong Đan Điền Phàm Giới, bầu trời của thành trì phàm nhân đầu tiên bỗng chớp giật liên hồi. Hàng vạn phàm nhân tuyệt mạch đang sinh sống yên bình tại đây ngẩng đầu nhìn lên vầng thái dương lôi quang xám — ý chí hóa thân của Diệp Vô Thần. Bọn họ không hề hoảng sợ, ngược lại đồng loạt quỳ sụp xuống đất, thành kính dâng hiến những lời cầu nguyện thuần khiết nhất.


"Cầu xin Thần Minh che chở!"


Luồng Tín lực sơ cấp màu vàng ấm áp dạt dào từ đức tin của chúng sinh nội giới dâng trào, hóa thành những dòng suối sinh mệnh lực chảy ngược ra nhục thân thực tại của Vô Thần. Cơn đau rát bỏng do kinh mạch đan điền bị nứt rạn vì rút kim châm cứu sớm lập tức được xoa dịu. Da thịt lòng bàn tay trái bị cháy sém rỉ máu đen của anh bắt đầu co rút, các tế bào nhục thân Lôi Thần Thể sơ cấp điên cuồng tái tạo với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy.


"Ngươi... Ngươi không phải là người! Ngươi là yêu ma phương nào?!" Diệp Hùng gào lên, giọng nói run rẩy lạc đi. Lão cố gắng giật phắt sợi roi sắt lại nhưng lực lượng vạn cân từ bàn tay trái của Vô Thần giữ chặt lấy nó như một gọng kìm đúc bằng thép nguội.


"Nhị trưởng lão, ba năm qua ngươi dùng lôi roi đánh ta vạn lần." Diệp Vô Thần khàn giọng, giọng nói lạnh lẽo mang theo hơi thở của cõi chết. "Hôm nay, trả lại ngươi cả vốn lẫn lời."


Anh vung mạnh tay trái, giật phắt sợi roi sắt kéo tuột cả nhục thân vạm vỡ của Diệp Hùng lao về phía trước. Đồng thời, tay trái anh quật ngược sợi xích sắt hàn thiết phế liệu đang quấn quanh ngực cũ rách dính đầy máu của mình ra ngoài. Sợi xích sắt như một con hắc long hung hãn, quấn chặt lấy cổ họng của Nhị trưởng lão.


"Hự!"


Diệp Hùng nghẹt thở, gương mặt sạm đen lập tức chuyển sang màu tím ngắt dã man. Lão điên cuồng vận hành linh lực Luyện Khí Kỳ cửu tầng hòng bứt phá, nhưng luồng linh lực lôi đình vừa bộc phát đã bị đan điền phàm giới của Vô Thần hút sạch không còn một tia. Sức mạnh cơ bắp thô bạo vạn cân lực lượng của Vô Thần siết chặt đầu xích sắt.


"Rắc!"


Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên giữa khoảng sân tĩnh lặng. Cổ họng và đốt sống cổ của Nhị trưởng lão Diệp Hùng bị xích sắt siết nát vụn. Đôi mắt lão trợn ngược đầy kinh hoàng và bất cam, nhục thân vạm vỡ như hộ pháp đổ sụp xuống nền đá hoa cương như một khúc gỗ mục, không còn một tia sinh khí. Sợi roi hắc lôi rơi khỏi bàn tay vô lực của lão, lập tức bị Vô Thần dùng chân đá bay ra xa.


"Nhị đệ!"


Một tiếng gầm rú đầy phẫn nộ và hoảng sợ vang lên từ phía trên thềm đá cao của nội đường. Đại trưởng lão Diệp Kính Chi bước ra, mái tóc muối tiêu dựng ngược vì giận dữ, gò má cao rung rẩy dữ dội. Lão chống cây gậy đầu rồng bằng gỗ mun đen bóng xuống đất, ánh mắt âm hiểm hẹp dài lúc này tràn ngập sát khí ngút trời.


"Nghiệt chủng tàn bạo! Ngươi dám tàn sát đồng tộc, phế bỏ tôn nhi, giết hại Nhị trưởng lão! Hôm nay, Diệp Gia Trang chính là mồ chôn của ngươi! Toàn bộ hộ vệ nghe lệnh, kích hoạt Lôi Hỏa Trận, luyện hóa tên nghiệt chướng này cho ta!"


Ngay lập tức, mười hai tên hộ vệ mang tu vi Luyện Khí Kỳ trung kỳ đang quỳ sụp dưới áp lực thần thức của Vô Thần cố gắng cắn chặt răng, phun ra một ngụm tinh huyết vào các trận nhãn đá xung quanh sân rồng.


"Oành!"


Hộ tộc đại trận của Diệp gia — Lôi Hỏa Trận chính thức được kích hoạt. Mặt đất đá hoa cương rạn nứt, những luồng lửa hỏa linh khí đỏ rực rỡ cùng những tia sét tím tà ác từ địa mạch nhỏ hẹp bên dưới phun trào lên, hóa thành một màng kết giới khổng lồ bao phủ hoàn toàn phạm vi trăm trượng của sân rồng. Nhiệt độ xung quanh tăng vọt, không khí bị đốt cháy khét lẹt, sương mù hỏa thuộc tính cuồn cuộn khóa chặt mọi đường lui của Diệp Vô Thần.


Diệp Kính Chi đứng trên đài cao cười gằn đầy nham hiểm, lão vung cây gậy đầu rồng chỉ thẳng vào Vô Thần: "Lôi Hỏa Trận có thể luyện hóa cả tu sĩ Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ thành tro bụi! Tên phế thải tuyệt mạch không có linh lực như ngươi, để xem nhục thân của ngươi chịu đựng được bao lâu!"


Những luồng lôi hỏa cuồng bạo từ đại trận bắt đầu ngưng tụ thành ba con hỏa xà khổng lồ, nhe nanh múa vuốt lao thẳng về phía Diệp Vô Thần.


Nhìn bão lửa sấm sét đang vây quét tới, Diệp Vô Thần đứng sừng sững giữa trận địa. Cánh tay phải hóa thạch xám xịt của anh thỉnh thoảng lại rỉ ra một tia máu xám lạnh ngắt, gân cốt đau nhức vô cùng do chưa được điều hòa ngũ hành. Thế nhưng, khóe môi anh lại nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ.


"Giới Vực Áp Chế!"


Diệp Vô Thần bước tới một bước, chân trái dẫm mạnh xuống đất.


Một luồng sóng không gian vô hình, nặng nề và vĩ đại đột ngột giải phóng từ đan điền phàm giới vạn dặm của anh. Trong phạm vi ba trượng xung quanh Vô Thần, không khí bỗng nhiên đông cứng lại, không gian bị bóp méo mờ mờ như ảo ảnh. Ba con hỏa xà lôi đình khổng lồ vừa lao vào phạm vi ba trượng liền bị lực lượng không gian áp chế đè nặng vạn cân.


"Bùm! Bùm! Bùm!"


Tiếng nổ trầm đục vang lên liên tiếp. Sức mạnh bóp méo không gian của Giới Vực Áp Chế dã man nghiền nát ba con hỏa xà thành những đốm lửa tàn tro vô hại trước khi chúng kịp chạm vào chéo áo vải thô của anh. Bụi cát hoang mạc rơi xuống chậm chạp, nặng nề xung quanh bước chân của thiếu niên tuyệt mạch.


"Cái gì?! Pháp tắc không gian?! Làm sao một tên phế thải tuyệt mạch lại có thể ngự trị không gian lực lượng?!" Diệp Kính Chi kinh hoàng tột độ, suýt nữa đánh rơi cây gậy đầu rồng. Lão chưa từng nghe nói có loại công pháp nào ở hạ giới có thể giúp một kẻ không có linh căn thao túng không gian dã man đến thế.


Diệp Vô Thần không để cho lão có thời gian suy nghĩ. Anh cúi người, tay trái nhanh như chớp nhặt một thanh sắt gãy rỉ sét từ đống đổ nát của cánh cổng dưới đất. Nhục thân Lôi Thần Thể sơ cấp bộc phát vạn cân nhục lực thô bạo, anh thi triển "Hư Không Bộ", nhục thân biến mất mờ ảo trong chớp mắt.


"Vút!"


Khi anh xuất hiện trở lại, khoảng cách mười trượng đã bị rút ngắn hoàn toàn. Diệp Vô Thần đã đứng ngay trên thềm đá cao của nội đường, sát sạt trước mặt Đại trưởng lão Diệp Kính Chi.


"Huyền Sương Chưởng!"


Diệp Kính Chi phản ứng cực nhanh nhờ bản năng chiến đấu của tu sĩ Trúc Cơ Kỳ nhị tầng. Lão vứt bỏ gậy đầu rồng, hai lòng bàn tay ngưng tụ hàn băng linh khí dày đặc, đánh mạnh ra hai chưởng mang theo luồng sương lạnh thấu xương hòng đóng băng nhục thân Vô Thần.


Thế nhưng, tốc độ và sức mạnh vật lý của Vô Thần đã vượt xa giới hạn của tu sĩ Luyện Khí. Anh nghiêng người né tránh luồng hàn băng sương lạnh, tay trái vung thanh sắt gãy rỉ sét chém ngang một đường chớp nhoáng.


"Xoẹt!"


Thanh sắt gãy phế phẩm dính đầy rỉ sét, dưới lực lượng cơ bắp thô bạo vạn cân của Vô Thần, hóa thành một lưỡi đao tử thần sắc bén vô song. Đường kiếm chém đứt đôi cả luồng hàn chưởng của Diệp Kính Chi, lướt qua cổ họng lão giả một cách dứt khoát sòng phẳng.


Một vệt chỉ máu đỏ tươi xuất hiện trên cổ Diệp Kính Chi. Đôi mắt lão trợn tròn, miệng mấp máy định nói điều gì đó nhưng chỉ có tiếng máu tươi sùng sục tràn ra.


"Phập!"


Cái đầu của Đại trưởng lão Diệp Kính Chi lìa khỏi cổ, bay vút lên không trung rồi rơi bịch xuống bậc thềm đá, lăn lốc lốc qua các kẽ gạch dính đầy huyết tro. Nhục thân mất đầu của lão phun ra một cột máu cao ba thước rồi đổ sụp xuống thềm cửa nội đường.


Đại trưởng lão Diệp gia — kẻ chủ mưu thuê sát thủ bịt đầu mối tội huyết, kẻ trực tiếp liên hệ hiến tế Diệp Dao — đã bị chém đầu đứt đoạn một cách sòng phẳng tột cùng.


Toàn bộ hộ vệ và gia nô chứng kiến cảnh tượng đó đều hoàn toàn sụp đổ ý chí chiến đấu. Họ vứt bỏ binh khí, điên cuồng tháo chạy ra ngoài trang viên như một bầy ong vỡ tổ. Lôi Hỏa Trận không có người duy trì lập tức tắt ngúm, trả lại sự hoang tàn đổ nát cho Diệp Gia Trang.


Diệp Vô Thần đứng giữa vũng máu của Đại trưởng lão, tay trái cầm thanh sắt gãy rỉ máu nhỏ giọt xuống nền đá. Anh ngước mắt nhìn sâu vào trong nội đường tối tăm, nơi một luồng uy áp mạnh mẽ nhất của Diệp gia đang rục rịch thức tỉnh.


"Diệp Đỉnh Thiên... Ngươi trốn đủ chưa?" Vô Thần khàn giọng gọi lớn.


"Rầm!"


Cánh cửa gỗ mun của nội đường nổ tung thành trăm mảnh vụn. Một nam tử trung niên mặc gấm bào màu tím sậm thêu lôi văn giả tạo, râu dài chữ bát sầm sầm bước ra. Gương mặt uy nghiêm thường ngày của Gia chủ Diệp gia lúc này tràn ngập sự dữ tợn, căm phẫn và một chút run sợ không thể che giấu.


Đó chính là cha ruột của anh — Diệp Đỉnh Thiên, tu sĩ Trúc Cơ Kỳ tam tầng.


"Nghịch tử! Súc sinh tàn bạo! Ngươi dám giết hại Đại trưởng lão, Nhị trưởng lão, phế bỏ cả đệ đệ ngươi! Ngươi có còn tính người hay không?!" Diệp Đỉnh Thiên gầm lên đầy phẫn nộ, nhưng đôi mắt lão lại nhìn chằm chằm vào cánh tay phải hóa thạch xám xịt và luồng áp lực không gian mờ ảo quanh người Vô Thần đầy kiêng dè.


"Tính người?" Diệp Vô Thần cười lạnh, tiếng cười mang theo nỗi u uất và căm hận ngút trời. Anh thọc tay trái vào ngực áo, rút ra phong khế ước ám sát bằng da thú dính máu ném thẳng vào mặt Đỉnh Thiên.


"Khi các ngươi thuê sát thủ Hắc Phong Bang đến nghĩa trang để thủ tiêu ta đêm qua, các ngươi có nghĩ đến tính người không? Khi các ngươi bắt giữ Dao nhi, dâng hiến con gái ruột của mình cho tế đàn tông môn để đổi lấy tài nguyên, các ngươi có nghĩ đến hai chữ cốt nhục không?!"


Tờ khế ước da thú rỉ máu rơi xoạch xuống chân Diệp Đỉnh Thiên. Nhìn thấy chữ ký và ấn ký lôi văn của Diệp Kính Chi dính đầy máu tươi, sắc mặt Đỉnh Thiên khẽ biến đổi, nhưng ngay lập tức lão lại lấy lại vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn thường ngày:


"Hừ! Hai anh em các ngươi mang dòng máu tội huyết Lôi tộc bị hoàng triều truy sát vạn năm, tuyệt mạch bẩm sinh vĩnh viễn là phế thải! Việc dâng hiến Diệp Dao cho Quy Nguyên Tông để củng cố phong ấn địa mạch là số mệnh của nó, cũng là cách duy nhất để Diệp gia chúng ta có được sự che chở của tiên môn! Ngươi là một tên phế thải tuyệt mạch, sống sót chỉ làm liên lụy gia tộc! Giết ngươi để bịt đầu mối là quyết định sáng suốt nhất của ta!"


"Quyết định sáng suốt?" Diệp Vô Thần nghiến răng đến mức bật máu, sát ý trong lòng bùng cháy dữ dội như núi lửa phun trào. "Hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy quyết định đó ngu xuẩn đến mức nào!"


"Chết đi, nghiệt chướng!"


Diệp Đỉnh Thiên vung tay phải, một viên ấn ký bằng đồng rực sáng lôi hỏa — Lôi Hỏa Ấn pháp bảo hạ phẩm xuất hiện trên không trung. Viên ấn ký lập tức bành trướng to bằng một gian phòng, phun trào ra một cơn bão lửa sấm sét màu tím cuồng bạo, vây quét nện thẳng xuống đầu Diệp Vô Thần.


Diệp Vô Thần không hề né tránh. Anh vung thanh sắt gãy rỉ sét trong tay trái, bộc phát sức mạnh cơ bắp vạn cân lao thẳng lên chặn đỡ trực diện.


"Clang! Xoảng!"


Ngay khi thanh sắt gãy chạm vào màng bảo hộ lôi hỏa của viên ấn ký, chiếc "Hộ Thân Ngọc Bội" đeo sát người của Diệp Đỉnh Thiên lập tức phát ra một luồng linh quang màu vàng nhạt cực mạnh, tạo thành một kết giới phòng ngự kiên cố phản chấn ngược lại. Thanh sắt gãy phế phẩm trên tay Vô Thần lập tức bị chấn vỡ nát vụn thành trăm mảnh sắt vụn, nhục thân anh bị đẩy lui ba bước, kinh mạch đan điền rạn nứt rỉ máu đen rát bỏng.


"Ha ha ha! Phế vật! Nhục thân của ngươi dù có mạnh mẽ đến đâu, không có linh lực thì vĩnh viễn không thể phá được bảo vật phòng ngự của tu sĩ Trúc Cơ!" Diệp Đỉnh Thiên cười gằn đầy đắc ý, điều khiển Lôi Hỏa Ấn tiếp tục đè xuống.


Diệp Vô Thần đứng vững thân hình, lau vệt máu đen rỉ ra từ khóe môi. Đôi mắt anh hoàn toàn hóa thành hai vầng hắc ám lôi đình màu xám xịt rực cháy.


"Thần Thức Áp Chế!"


Diệp Vô Thần gầm khẽ.


Một luồng thần thức khổng lồ, mang theo hơi thở sáng thế tối cổ vĩ đại của vị thần sáng thế nội giới đột ngột giải phóng từ thức hải của anh. Luồng áp lực thần thức này vô hình vô chất, nhưng dạt dào như cả một vũ trụ hỗn độn sụp đổ dội thẳng xuống linh hồn của Diệp Đỉnh Thiên.


"Ầm!"


Diệp Đỉnh Thiên chỉ cảm thấy đại não mình như bị một chiếc búa thần khổng lồ nện thẳng vào. Linh hồn lão run rẩy dữ dội trước sự uy nghiêm tối cổ vô tình kia, toàn bộ ý thức lập tức bị đóng băng hoàn toàn. Lão đứng hình bất động trên thềm đá, đôi mắt trợn trừng đầy vẻ kinh hoàng tột độ, không thể điều khiển Lôi Hỏa Ấn được nữa.


"Giới Vực Áp Chế!"


Đồng thời, Diệp Vô Thần giải phóng không gian lực lượng từ đan điền phàm giới vạn dặm. Vùng không gian xung quanh Lôi Hỏa Ấn bị bóp méo mờ mờ dã man. Sức nặng vạn cân của không gian lực lượng đè nén, cưỡng ép dập tắt hoàn toàn ngọn lửa lôi hỏa cuồng bạo đang phun trào, khiến viên ấn ký đồng khổng lồ mất đi linh lực rơi bịch xuống đất nứt vỡ.


Nhân lúc Đỉnh Thiên đang bị đóng băng linh hồn, Diệp Vô Thần thi triển bộ pháp dịch chuyển nhanh nhẹn, lướt tới như một bóng ma xám xịt.


Anh vươn tay trái chộp lấy bả vai phải của Diệp Đỉnh Thiên, dùng sức vặn mạnh.


"Rắc! Phập!"


Xương bả vai và khớp xương vai của cha ruột bị Vô Thần bẻ gãy nát vụn một cách dã man, gân cơ đứt đoạn rách thịt rỉ máu đỏ tươi. Diệp Đỉnh Thiên lúc này mới thoát khỏi trạng thái chấn nhiếp thần thức, hét lên một tiếng thảm khốc đau đớn tột cùng.


"Nghiệt tử... ngươi..."


"Một chưởng này, trả lại ngươi nợ máu gia đình!"


Diệp Vô Thần lạnh lùng cắt ngang lời lão. Tay trái anh ngưng tụ toàn bộ sức mạnh cơ bắp thô bạo vạn cân nhục lực kết hợp tín lực vạn dân, đánh mạnh một chưởng thẳng vào vùng đan điền dưới bụng của Diệp Đỉnh Thiên.


"Bùm!"


Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay bên trong cơ thể Đỉnh Thiên. Linh lực Trúc Cơ tam tầng cuồn cuộn rò rỉ ra ngoài xối xả. Đan điền Trúc Cơ của Gia chủ Diệp gia đã bị một chưởng của con trai đập nát vụn hoàn toàn. Tu vi Trúc Cơ tích lũy trăm năm tiêu tán sạch sẽ trong vòng một chớp mắt, nhục thân lão lão hóa nhanh chóng, da thịt nhăn nheo, tóc bạc phơ xơ xác.


"Aaa! Đan điền của ta! Tu vi của ta! Nghiệt chướng, ngươi dã man phế bỏ ta!" Diệp Đỉnh Thiên quỳ sụp xuống đất, ôm bụng gào thét trong tuyệt vọng tột cùng. Lão không thể tin được bản thân lại bị đứa con phế thải tuyệt mạch đánh bại dã man đến thế.


"Phế bỏ ngươi? Như thế vẫn còn quá nhẹ nhàng cho những tội ác ngươi đã gây ra cho thúc thúc và Dao nhi."


Diệp Vô Thần lạnh lùng nhìn cha ruột đang bò lết dưới đất. Anh vận hành "Nội Giới Vạn Linh Kinh - Trang thứ nhất". Vòng xoáy tinh vân màu xám bạc trước ngực lồng ngực anh đột ngột mở rộng, tạo ra một vết nứt không gian nhỏ màu xanh lam sương tuyết rực sáng.


"Nô dịch linh hồn!"


Vô Thần xòe năm ngón tay trái, chộp mạnh vào đỉnh đầu Diệp Đỉnh Thiên. Ý chí sáng thế tối cổ từ đan điền phàm giới vạn dặm bộc phát, cưỡng ép xâm nhập vào thức hải rách nát của đối thủ, nắm chặt lấy linh hồn đang run rẩy của lão rồi dứt khoát giật phắt ra ngoài.


"Aaa! Tha mạng! Vô Thần... ta là cha ruột của ngươi! Tha cho linh hồn ta!" Linh hồn mờ ảo màu xanh xám của Diệp Đỉnh Thiên bị kéo tuột ra khỏi nhục thân broken, gào thét van xin trong đau đớn tột cùng.


"Khi ngươi hiến tế Dao nhi, ngươi có nhớ mình là cha ruột của nó không?"


Diệp Vô Thần vô tình phán quyết. Anh vung tay, vết nứt không gian đan điền lồng ngực bùng phát lực hút khổng lồ, cưỡng ép hút linh hồn gào khóc rên rỉ của Diệp Đỉnh Thiên vào sâu bên trong Đan Điền Phàm Giới.


Bên trong nội giới đan điền vạn dặm, linh hồn tội lỗi của Diệp Đỉnh Thiên bị kéo thẳng lên chín tầng trời của phàm giới, bị xích sắt không gian khóa chặt vào vách ngăn bảo hộ của thế giới phàm nhân. Linh hồn lão bị ngọn lửa lôi quang xám thiêu đốt liên tục, chuyển hóa thành nguồn năng lượng tinh khiết để thắp sáng kết giới phòng ngự cho phàm nhân bên dưới. Đây chính là hình phạt "Linh Hồn Nô Dịch" tàn độc sòng phẳng nhất, biến kẻ phản bội cốt nhục thành nô lệ vĩnh viễn bảo vệ thế giới của con trai.


Nhục thân vô hồn của Diệp Đỉnh Thiên đổ sụp xuống đất, hai mắt trợn ngược trắng dã, chết không nhắm mắt.


Diệp Vô Thần thở dốc nhẹ, thần thức bị mài mòn nhức nhói đầu óc nghiêm trọng do cưỡng ép giải phóng thần thức sáng thế và không gian lực lượng cùng một lúc. Anh cúi người, lột chiếc nhẫn trữ vật màu bạc trên ngón tay dính đầy máu của Đỉnh Thiên, dùng thần thức tuyệt mạch mạnh mẽ đập nát phong ấn linh hồn còn sót lại trên chiếc nhẫn.


Anh lục soát bên trong nhẫn trữ vật, hy vọng tìm thấy tung tích của Diệp Dao.


Bên trong nhẫn chỉ có vài trăm viên linh thạch hạ phẩm, một số dược thảo phế thải và một viên ngọc giản truyền tin màu huyết dụ rực sáng bùa chú tà ác của Quy Nguyên Tông.


Diệp Vô Thần bóp nát viên ngọc giản truyền tin, thần thức lập tức tiếp nhận một luồng thông tin mật báo rò rỉ từ bên trong:


"Gia chủ Diệp gia nghe lệnh! Vật tế tội huyết Lôi tộc Diệp Dao đã được Chấp sự áp giải Triệu Lôi tiếp nhận an toàn tại Huyết Nhạn Trấn. Đêm nay, Triệu Lôi sẽ dẫn quân áp giải trực tiếp con bé lên Tế đàn Quy Nguyên Tông để khởi động đại lễ hiến tế địa mạch Linh Châu trước thời hạn. Yêu cầu gia tộc phong tỏa toàn bộ lối ra nghĩa trang, tiêu diệt tên phế thải Diệp Vô Thần để tránh rò rỉ biến số!"


"Rắc!"


Viên ngọc giản vỡ nát vụn thành tro bụi trong lòng bàn tay trái gân guốc của Diệp Vô Thần.


Gương mặt anh lập tức cứng đờ, cắt không ra giọt máu. Trái tim anh như bị một bàn tay thép khổng lồ bóp nghẹt dữ dội.


Diệp Dao... muội muội của anh... đã bị Triệu Lôi bắt đi từ đêm qua và đang được áp giải trực tiếp lên tế đàn hiến tế của Quy Nguyên Tông! Đại lễ hiến tế địa mạch sắp sửa bắt đầu, thọ nguyên và huyết mạch của cô bé sắp bị rút cạn để làm củi đốt cho tiên môn tàn bạo!


"Dao nhi..."


Diệp Vô Thần khàn giọng gọi tên em gái, lồng ngực gầy gò rỉ máu nứt rạn rực sáng lôi quang xám cuồng bạo. Sát ý và nộ khí tích tụ bấy lâu nay hoàn toàn bùng phát hóa điên. Anh không có thời gian để dưỡng thương gân cốt, không có thời gian để điều hòa vết hóa thạch bả vai phải.


Anh vứt bỏ thanh sắt gãy rỉ máu, ngước nhìn trời cao gầm rú một tiếng vang dội chấn thiên động địa. Hai mắt anh hóa thành hắc ám lôi đình xám xịt rực cháy dữ dội giữa ban ngày rực rỡ nắng gắt.


Diệp Vô Thần xoay người, dứt khoát sải bước điên cuồng lao ra khỏi Diệp Gia Trang đổ nát, hướng thẳng về phía ngọn thần sơn hiểm trở của Quy Nguyên Tông phía xa chân trời. Anh phải đột kích tông môn ngay lập tức, dù có phải đập nát cả Quy Nguyên Tông, dù có phải tàn sát toàn bộ tiên môn chính đạo tà ác, anh cũng phải cướp lại muội muội của mình trước khi tế đàn rực lửa hiến tế khởi động!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!