Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Tro Tàn Nghĩa Địa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương máu rỉ ra từ lòng đất hoang vu, quấn quýt lấy những bia đá nứt nẻ như những ngón tay oan hồn không cam lòng nhắm mắt.


Nơi biên viễn Linh Châu, Nghĩa trang mộ trận hoang phế quanh năm chìm trong một màn huyết sương xám xịt, lạnh lẽo đến thấu xương tủy. Đây là nơi chôn cất những tội nhân của Lôi tộc cổ đại vạn năm trước, một vùng đất bị hoàng triều nguyền rủa và ruồng bỏ. Nhưng đối với Diệp Vô Thần, mười bảy tuổi, mang trong mình phế thể Tuyệt Mạch bẩm sinh, thì nơi hoang tàn này lại là mái nhà duy nhất dung thân.


"Khụ... khụ..."


Tiếng ho xé lòng từ trong Phế điện gác mộ rách nát vang lên, kéo Diệp Vô Thần ra khỏi dòng suy nghĩ tăm tối. Anh vội vã ném khúc củi khô cuối cùng vào chiếc lò đất nung rạn nứt, phủi sạch huyết tro bám đầy trên vạt áo vải thô xám rách rưới, rồi bưng bát thuốc đen ngòm bước nhanh về phía chiếc giường tre ọp ẹp.


Trên giường, một cô bé mười hai tuổi đang co rúm người dưới tấm chăn mỏng vá chằng vá đụp. Gương mặt Diệp Dao nhỏ nhắn, sắc mặt nhợt nhạt cắt không ra giọt máu, nhưng đôi mắt tròn đen láy khi nhìn thấy ca ca bước vào liền cố gắng gượng ra một nụ cười yếu ớt.


"Ca ca... Dao nhi không sao, ca đừng lo..."


"Ngoan, uống thuốc đi rồi sẽ hết sốt."


Diệp Vô Thần dịu dàng đỡ muội muội dậy, thổi nhẹ bát thuốc đắng ngắt. Lồng ngực anh nhói lên một cơn đau âm ỉ. Trên trán anh, ấn ký tuyệt mạch màu xám nhạt ẩn hiện dưới lớp tóc bù xù, như một lời nguyền vĩnh viễn đóng băng con đường tu tiên của anh. Tuyệt Mạch Thể — kẻ không thể tụ khí, kẻ mà kinh mạch tắc nghẽn hoàn toàn, nếu cưỡng ép hấp thụ dù chỉ một tia linh khí đất trời bên ngoài, kinh mạch sẽ bạo liệt mà chết trong vòng ba khắc.


Vì cái phế thể này, anh bị Diệp gia xem như rác rưởi phế thải, bị đẩy ra nghĩa trang hoang vu này quét rác dọn xác suốt ba năm qua. Họ thậm chí còn cướp đi lôi mạch bẩm sinh của anh để ban tặng cho đường ca thiên kiêu Diệp Vô Song, bỏ mặc anh gác mộ chờ chết.


Uống xong ngụm thuốc đắng, Diệp Dao khẽ rụt đầu vào ngực anh, bàn tay gầy gò chạm vào chiếc vòng bện bằng cỏ linh lăng trên cổ tay. Cô bé thầm thì: "Ca ca, khi nào chúng ta mới có đủ linh thạch hạ phẩm để mua Ngưng Thần Thảo? Dao nhi không muốn làm gánh nặng của ca nữa..."


"Sẽ sớm thôi. Ca ca hứa với muội." Diệp Vô Thần siết nhẹ bả vai gầy guộc của muội muội, ánh mắt kiên định đến đáng sợ. Anh thà vắt kiệt chút sức lực phàm nhân này cũng phải bảo vệ bằng được huyết nhục duy nhất còn lại trên đời.


Ở góc phế điện tối tăm, một bóng người gầy guộc mặc áo xám bạc rách rưới đang ngồi xếp bằng, lặng lẽ nhấp một ngụm rượu nhạt từ bầu gốm cũ kỹ. Đó là Tần Thiết Y, lão binh mù gác nghĩa trang này cùng anh. Lão không nói một lời, chỉ có tiếng chổi tre mòn vẹt gác bên cạnh thỉnh thoảng khẽ dịch chuyển theo nhịp thở trầm ổn của lão.


"Rầm!"


Cánh cửa gỗ mục nát của phế điện bị một lực lượng thô bạo đá văng, đổ sập xuống nền đất ẩm ướt, bụi tro bay mù mịt.


"Diệp Vô Thần! Kẻ điếc gác mộ kia, còn chưa chịu lăn ra đây đón tiếp trưởng lão?"


Một giọng nói hách dịch, chói tai vang lên cắt nát sự yên bình ngắn ngủi.


Diệp Vô Thần nhanh chóng đặt Diệp Dao nằm xuống, kéo chăn che kín người cô bé, rồi đứng bật dậy bước ra ngoài cửa phế điện.


Dưới ánh trăng mờ ảo bị huyết sương che khuất, Tam trưởng lão Diệp Văn Thắng đang đứng chắp tay sau lưng. Lão già gầy gò như khỉ khô, chòm râu dê xám xịt vểnh ngược lên đầy ngạo mạn. Tay trái lão cầm một cuốn sổ da dê ghi chép ngân khố, tay phải không ngừng gảy chiếc bàn tính bằng đồng cũ kỹ phát ra những tiếng "lạch cạch" khô khốc. Phía sau lão là hai gia nô hung hãn mang tu vi Luyện Khí Kỳ tam tầng, ánh mắt nhìn Vô Thần không khác gì nhìn một con súc vật rẻ mạt.


"Tam trưởng lão深夜 ghé thăm phế tích gác mộ này, không biết có chỉ giáo gì?" Diệp Vô Thần nén chặt nắm đấm dưới tay áo thô, giọng nói lạnh nhạt vô cảm.


Diệp Văn Thắng không thèm nhìn thẳng vào mặt anh, lão khinh bỉ ném cuốn sổ da dê xuống vũng nước bẩn dưới chân Vô Thần, lạnh lùng nói:


"Từ tháng này, phần linh thạch hạ phẩm và dược thảo trị thương của phế điện gác mộ sẽ bị cắt giảm một nửa. Gia tộc đang cần tập trung tài nguyên cho Vô Song công tử đột phá Luyện Khí Kỳ cửu tầng để gia nhập Quy Nguyên Tông. Một kẻ tuyệt mạch chờ chết và một đứa con gái bệnh tật như các ngươi, không xứng đáng lãng phí tài lực của Diệp gia."


"Cắt giảm một nửa?" Huyết khí trong người Diệp Vô Thần lập tức bốc lên ngùn ngụt. Anh tiến lên một bước, gằn giọng: "Phần linh thạch hạ phẩm ít ỏi đó là thù lao gác mộ ba năm qua của ta! Số dược thảo kia là mạng sống của Dao nhi! Gia tộc đã cướp đi căn cốt của ta, nay ngay cả một con đường sống của muội muội ta các người cũng muốn triệt hạ sao?"


"Hỗn xược!"


Diệp Văn Thắng mắt híp lại đầy nguy hiểm. Lão đột ngột bước tới, tu vi Luyện Khí Kỳ thất tầng bộc phát hoàn toàn. Một luồng linh áp khổng lồ, nặng nề như núi đá từ trên trời giáng xuống lồng ngực Diệp Vô Thần.


"Ầm!"


Diệp Vô Thần cảm thấy như có một tảng đá ngàn cân đập thẳng vào ngực. Đối với một Tuyệt Mạch Thể không thể tụ khí, luồng linh áp này trực tiếp ép chặt vào hệ thống kinh mạch tắc nghẽn của anh. Máu nóng cuồn cuộn dâng lên cổ họng, hai đầu gối anh rạn nứt phát ra tiếng "răng rắc" khô khốc dưới áp lực vô hình.


"Quỳ xuống cho ta! Một con chó hoang ăn bám gia tộc, lấy tư cách gì chất vấn quyết định của trưởng lão?" Diệp Văn Thắng cười lạnh, gia tăng áp lực tinh thần.


Diệp Vô Thần cắn chặt răng đến mức bật máu, hai mắt hằn lên những tia máu đỏ sậm đầy u uất. Anh cố gắng vận hành huyết khí phàm nhân để chống cự, nhưng kinh mạch tắc nghẽn bạo liệt dâng lên cơn đau đớn tột cùng. Anh nếm trải sự bất lực tột độ của một kẻ không có sức mạnh. Dù vậy, sống lưng anh vẫn thẳng đứng như một thanh thương rỉ sét, thà chết không chịu khuất phục gục ngã dưới chân kẻ thù.


"Khụ..." Một ngụm máu tươi đỏ sẫm rỉ ra từ khóe môi Vô Thần, nhỏ xuống bùn đất nghĩa trang hoang phế.


Ngay khi Diệp Vô Thần sắp chịu tổn thương gân cốt không thể cứu vãn, một tiếng động nhẹ nhàng bỗng vang lên từ bên cạnh phế điện.


"Xào... xạc..."


Tiếng chổi tre quét đất vô cùng chậm rãi, nhưng mỗi một nhịp chổi quét qua, bùn đất và huyết tro trên mặt đất lại khẽ cuộn lên. Lão binh mù Tần Thiết Y không biết đã bước ra từ lúc nào, đôi mắt nhắm nghiền vô thần hướng về phía trước, tay cầm cây chổi tre mòn vẹt lặng lẽ quét dọn một đống lá khô rụng xuống.


"Xoẹt!"


Một nhịp chổi tre khẽ lướt qua khoảng không giữa Diệp Vô Thần và Diệp Văn Thắng.


Không một tiếng nổ, không một luồng linh quang rực rỡ, nhưng một luồng kình phong nhẹ nhàng, ấm áp như gió xuân bỗng dưng sinh ra, lặng lẽ thổi tan luồng linh áp nặng nề của Tam trưởng lão trong vô hình.


Diệp Vô Thần lập tức cảm thấy lồng ngực nhẹ bẫng, anh lùi lại nửa bước, thở dốc, hai mắt kinh nghi nhìn về phía bóng lưng gầy gò của lão binh mù.


Diệp Văn Thắng sắc mặt đại biến, chiếc bàn tính bằng đồng trên tay lão khựng lại, phát ra một tiếng "clank" chói tai. Lão lùi lại một bước, ánh mắt cảnh giác quét qua người Tần Thiết Y. Lão cố gắng vận hành thần thức Luyện Khí thất tầng để dò xét thân phận của lão già mù gác mộ này, nhưng thần thức quét qua quét lại chỉ cảm nhận được một phàm nhân tàn phế, không hề có nửa điểm linh lực dao động.


"Lão mù kia... ngươi vừa làm cái gì?" Diệp Văn Thắng nghiến răng hỏi, giọng nói đã mất đi vài phần ngạo mạn bộc phát ban đầu.


Tần Thiết Y vẫn không dừng tay, lão chậm rãi quét chổi tre, giọng nói khàn khàn như tiếng gỗ mục cọ xát vào nhau: "Nghĩa trang mộ trận nhiều bụi bẩn, lão mù chỉ quét dọn tro tàn. Trưởng lão nếu đã phát xong ngân khố sổ sách, xin mời rời đi sớm. Huyết sương ban đêm có độc, không tốt cho xương cốt người già đâu."


Lời nói trầm lặng nhưng ẩn chứa một sự cảnh cáo vô hình khiến Diệp Văn Thắng kinh nghi bất định. Lão nhìn cây chổi tre rách nát, lại nhìn Diệp Vô Thần đang đứng thở dốc đầy sát khí, cuối cùng hừ lạnh một tiếng để che giấu sự bất an trong lòng.


"Hừ! Hai kẻ phế thải các ngươi cứ ôm nhau mà chờ chết ở cái nghĩa địa hoang phế này đi! Diệp Vô Thần, nhớ kỹ cho ta, tháng sau nếu không nộp đủ mười cân quặng Hắc Thiết rỉ sét nhặt từ mộ cổ, ngay cả nửa viên linh thạch hạ phẩm các ngươi cũng đừng hòng nhìn thấy!"


Nói xong, Diệp Văn Thắng phẩy mạnh tay áo, dẫn theo hai gia nô vội vã rút lui vào màn sương máu đỏ sẫm, hành tung có chút chật vật.


Phế điện gác mộ trở lại sự tịch mịch lạnh lẽo ban đầu.


Diệp Vô Thần lau sạch vệt máu trên khóe môi, quay sang nhìn Tần Thiết Y, cung kính chắp tay: "Đa tạ Tần tiền bối ngầm giúp đỡ."


Tần Thiết Y dừng chổi quét, khẽ thở dài một tiếng, lắc đầu quay người bước vào bóng tối của phế điện: "Vô Thần, nhẫn nhịn là để sinh tồn, nhưng gông cùm của kẻ mạnh không phải lúc nào cũng có thể dùng sự nhẫn nhịn để bẻ gãy. Sức mạnh phàm nhân của ngươi... quá yếu ớt trước thiên quy tà ác ngoài kia."


Lời nói của lão binh mù như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đạo tâm đang rực cháy sát ý của Diệp Vô Thần. Anh biết Tần tiền bối nói đúng. Hôm nay chỉ là một Tam trưởng lão Luyện Khí thất tầng đã suýt ép anh phải quỳ xuống, nếu ngày mai là gia chủ Diệp Đỉnh Thiên Trúc Cơ Kỳ, hay là những đại nhân vật của Quy Nguyên Tông thượng giới giăng thiên la địa võng bắt giữ Diệp Dao, anh lấy cái gì để phản kháng?


Đêm khuya thanh vắng, khi Diệp Dao đã chìm sâu vào giấc ngủ mệt mỏi vì cơn sốt hành hạ, Diệp Vô Thần một mình vác chiếc chổi tre bước ra ngoài nghĩa trang mộ trận.


Huyết sương ban đêm đậm đặc hơn, ăn mòn thần thức phàm nhân khiến đầu óc anh đau nhức nhẹ. Anh cần phải dọn dẹp nghĩa trang, và quan trọng hơn, anh cần tìm kiếm bất kỳ thứ gì có giá trị — một mảnh sắt vụn, một nhánh dược thảo âm hàn hoang dã — để đổi lấy thuốc cho muội muội vào ngày mai.


"Xào... xạc..."


Tiếng chổi tre quét trên nền đá cổ mộ vang lên đơn độc giữa nghĩa địa hoang vu. Diệp Vô Thần tiến sâu vào khu vực trung tâm nghĩa trang, nơi chôn cất những ngôi mộ cổ rách nát phủ đầy rêu phong và huyết tro.


Bỗng nhiên, chiếc chổi tre của anh va phải một vật gì đó cứng rắn dưới lớp đất xốp ẩm ướt.


"Cộc."


Diệp Vô Thần khựng lại. Anh cúi người, gạt bỏ lớp huyết tro và lá mục rụng xuống vách mộ cổ. Dưới ánh trăng mờ nhạt, một góc bia đá rạn nứt lộ ra, bên trên khắc những hoa văn lôi đình màu xám cổ đại đã mờ nhạt theo thời gian.


Tò mò, anh đặt bàn tay trái gầy gò của mình lên bề mặt bia đá lạnh lẽo.


"Thình thịch!"


Một mạch đập không gian ấm áp kỳ lạ đột ngột từ sâu dưới lòng đất nghĩa trang dội thẳng lên lòng bàn tay Diệp Vô Thần. Luồng năng lượng này hoàn toàn khác biệt với linh khí đất trời bên ngoài — nó không mang theo thuộc tính ngũ hành cuồng bạo, mà vô cùng thuần khiết, dịu nhẹ và bao dung như hơi ấm của đất mẹ.


Kinh mạch Tuyệt Mạch Thể vốn tắc nghẽn của anh không hề sinh ra phản phệ bạo liệt, ngược lại, vòng xoáy đan điền phế thải trong lồng ngực anh khẽ rung động mạnh mẽ, phát ra một tiếng gầm rú khao khát vô hình từ sâu trong linh hồn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!