Nhạc nềnDeep_Sea

Sàn Đấu Giá Vô Danh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Căn phòng áp mái bọc chì của Vy ngập trong một thứ ánh sáng đỏ lòm, phát ra từ hệ thống cảnh báo lỗi của chiếc màn hình CRT cũ kỹ. Tiếng mưa axit ngoài kia vẫn gầm rú như muốn cào rách những tấm tôn rỉ sét xếp chồng lên nhau của Quận 9. Mùi chì nóng chảy, mùi hóa chất tẩy rửa và cả mùi máu sinh học tanh nồng từ gò má trái của Minh tạo nên một bầu không khí đặc quánh, ngột ngạt đến khó thở.


Minh quỳ sụp bên cạnh chiếc giường xếp tồi tàn nơi Bác sĩ Sơn đang nằm thoi thóp. Một bên mắt hiển thị hiển vi cơ khí của lão đã tắt ngóm, chỉ còn là một hốc thép trống rỗng đang rỉ thứ dịch vàng nhạt lẫn lộn với máu thật. Nhịp thở của lão đứt quãng, lồng ngực sinh học phập phồng một cách yếu ớt dưới lớp áo blouse dính đầy vết dầu máy khô khốc.


"Tránh ra để tao làm!" Vy gầm lên, giọng cô khản đặc vì hít phải khói độc lưu huỳnh. Cô giật phắt ống tiêm chứa dung dịch Bio-Soma lậu màu xanh neon từ tay Minh.


Với sự chuẩn xác của một hacker lão luyện, Vy cắm thẳng mũi kim áp lực vào cổng truyền dịch sinh học dưới gáy Sơn. Dung dịch màu xanh neon phát sáng từ từ chảy vào tủy sống của lão. Chỉ trong vài giây, tiếng thở khè khè của Sơn dịu lại, nhịp tim hiển thị trên màn hình HUD của Vy bắt đầu ổn định ở mức sáu mươi nhịp một phút. Sơn đã qua khỏi cơn nguy kịch, nhưng lão vẫn chìm sâu vào giấc ngủ mê mệt.


Vy thở phào một tiếng đầy bất lực, cô quay sang nhìn Minh, đôi kính áp tròng HUD của cô sáng lên sắc xanh lam lạnh lẽo: "Thuốc đã tiêm, nhưng lão cần ít nhất mười hai giờ để phục hồi các mô sinh học. Còn mày... mày định làm gì với chiếc thẻ truy cập rỉ sét đó? Cường Sẹo không cho mày nhiều thời gian đâu."


Minh chậm rãi đứng dậy. Cánh tay cơ khí trái mới được Hùng cơ khí gia cố bọc sợi carbon bọc graphene đen mờ xù xì khẽ cử động, phát ra tiếng rít thủy lực trầm đục đầy uy lực. Nguồn pin sạc đầy một trăm phần trăm chạy rần rần dọc theo các bó mạch nano từ bả vai xuống đầu ngón tay, mang lại một cảm giác nặng nề nhưng đáng tin cậy.


"Tao chỉ có hai mươi tư giờ trước khi phiên đấu giá bắt đầu," Minh nói, giọng nói qua bộ biến âm của chiếc Mặt nạ lọc khí đồng cổ điển phát ra những tiếng rè rè lạnh ngắt. "Mảnh ký ức về An sắp bị mang ra làm trò tiêu khiển cho lũ tài phiệt thượng tầng. Tao phải đột nhập vào Phòng đấu giá Vô Danh."


"Mày điên rồi!" Vy giận dữ đập mạnh tay xuống bàn làm việc dính đầy chì hàn. "Phòng đấu giá Vô Danh nằm dưới sự kiểm soát trực tiếp của Giám sát viên Trịnh. Hệ thống AI giám sát Mắt Quỷ ở đó có thể quét sâu sinh trắc học và nhận diện gương mặt mày trong vòng một phần mười giây. Chỉ cần mày bước qua cổng an ninh, chữ ký điện từ của con chip Lam trong đầu mày sẽ kích hoạt báo động đỏ toàn quận!"


"Thế nên tao cần cái này," Minh lạnh lùng đáp, anh chỉ tay vào chiếc dao mổ laser cầm tay đặt trên khay dụng cụ của Sơn. "Và cả mã truy cập sinh trắc học Cấp F lậu mà mày đã trích xuất từ cơ sở dữ liệu nhân sự vòng ngoài của tập đoàn."


Vy nhìn Minh bằng ánh mắt kinh hoàng khi hiểu ra ý định của anh: "Mày định tự tái cấu trúc sẹo bằng laser sao? Không có thuốc tê, tủy sống của mày sẽ bị chấn động nhiệt cực hạn! Mày có thể chết vì sốc thần kinh trước khi kịp đến phòng đấu giá!"


"Nếu không có ký ức về An, tao cũng chỉ là một cái xác không hồn bị chip Lam đồng hóa vĩnh viễn," Minh bước đến trước chiếc gương kính nứt nẻ treo trên vách bọc chì. Anh tháo chiếc mặt nạ đồng cổ điển ra, để lộ gương mặt đầy vết sẹo phẫu thuật chưa lành, gò má trái vẫn còn vệt máu khô do cú đánh báng súng của Vy từ tập trước.


Anh cầm lấy chiếc dao mổ laser cầm tay, bật công tắc nguồn. Một tia laser màu đỏ rực, siêu nhỏ phát ra từ đầu dao, sột soạt quét qua không khí ẩm ướt. Minh hít một hơi thật sâu, ép chip nhận thức Lam giảm tần số sóng não xuống mức tối ưu mười hai hertz để giữ cho bàn tay phải sinh học hoàn toàn bất động.


Anh đặt đầu tia laser lên gò má trái, ngay sát vệt máu khô.


*Xèo...*


Mùi thịt cháy khét lẹt lập tức bốc lên. Một cơn đau buốt nhói, tàn bạo như hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào tủy sống dội ngược lên vỏ não Minh. Đôi mắt anh trợn trừng, các mạch máu dọc cổ phồng lên, phát sáng đỏ lòm dưới áp lực thần kinh cực hạn. Nhưng đôi bàn tay của cựu kỹ sư hệ thống vẫn giữ một độ chính xác đáng sợ. Anh không hề run rẩy. Anh di chuyển tia laser theo sơ đồ điểm mốc sinh trắc học của một kỹ sư bảo trì cấp thấp đã chết mà Vy đã tải về.


Tia laser đỏ đốt cháy da thịt, cắt rạch và tạo nên những vệt sẹo lồi lõm mới, làm biến dạng hoàn toàn cấu trúc nhận dạng tự nhiên của gương mặt Minh. Nước mắt sinh học chảy ròng ròng hòa lẫn với máu tươi dọc theo cằm anh rơi xuống sàn nhà bê tông nứt nẻ. Vy quay mặt đi chỗ khác, cô không dám nhìn thẳng vào cảnh tượng tự hành xác tàn bạo đó. Sự kiên định đến điên cuồng của Minh khiến cô cảm thấy lạnh sống lưng.


Sau mười phút tra tấn thể xác tột độ, Minh tắt dao mổ laser. Gương mặt anh giờ đây là một đống sẹo chằng chịt, biến dạng hoàn toàn, không còn bất kỳ điểm tương đồng nào với danh tính sát thủ Lam hay kỹ sư Nguyễn Minh trước đây. Anh lau vệt máu trên cằm, đeo lại chiếc mặt nạ lọc khí đồng bọc kín nửa mặt dưới, rồi quay sang Vy:


"Nạp mã truy cập Cấp F vào chip của tao đi."


Vy im lặng bước tới, cắm sợi cáp kết nối từ chiếc Cyber-Deck tự chế bọc vỏ gỗ vào cổng thần kinh sau gáy Minh. Những dòng code bẻ khóa màu xanh lam chạy dọc võng mạc mắt phải của anh, nạp đè một danh tính giả lập tạm thời vào hệ thống: *Kỹ sư bảo trì cơ điện vòng ngoài - Mã số 4092*.


"Mã truy cập này chỉ hoạt động ổn định trong vòng hai giờ," Vy trầm giọng, ánh mắt cô đầy lo âu. "Sau thời gian đó, AI Mắt Quỷ sẽ tự động quét sâu sinh trắc học ADN và phát hiện ra sự bất thường. Tao sẽ hỗ trợ mày từ xa qua hệ thống camera công cộng bị hỏng của nhà hát, nhưng một khi đã vào trong, mày hoàn toàn cô độc."


Minh siết chặt chiếc thẻ truy cập rỉ sét trong lòng bàn tay cơ khí bọc graphene đen mờ, quay lưng bước ra khỏi căn phòng áp mái bọc chì, hướng thẳng về phía trung tâm Quận 9 dưới màn đêm mưa axit tầm tã.


***


Phòng đấu giá ký ức Vô Danh được cải tạo từ một nhà hát bỏ hoang từ thế kỷ trước, nằm sừng sững giữa ranh giới giai cấp của Quận 9 và khu Trung Tâm. Sự tương phản cực đoan của nơi này khiến bất kỳ ai cũng phải rùng mình. Bên ngoài, những bức tường bê tông xám xịt bị mưa axit ăn mòn rêu phong, ngập trong nước thải hóa chất và sương mù độc hại. Nhưng ngay khi bước qua cánh cửa bọc thép dày cộp, một thế giới xa hoa, lộng lẫy và vô cảm hiện ra trước mắt.


Sảnh nhà hát được thắp sáng bởi những chùm đèn pha lê holographic khổng lồ phát ra ánh sáng vàng kim ấm áp, không khí được lọc sạch hoàn toàn mùi hóa chất độc hại, nồng nàn mùi nước hoa tổng hợp đắt tiền. Giới tài phiệt thượng tầng của tập đoàn Aras-Bio và các cổ đông giàu có đeo những chiếc mặt nạ kỹ thuật số hiển thị khoảng trống đen vô hồn, mặc những bộ trang phục lộng lẫy dệt bằng sợi quang học phát sáng mờ ảo. Họ nhấp nháp những ly rượu synthetic champagne đắt đỏ, trò chuyện một cách lịch lãm về những món hàng sắp được mang ra đấu giá.


Trên sân khấu lớn của nhà hát, những màn hình hologram khổng lồ đang trình chiếu những đoạn ký ức cảm xúc của người nghèo Quận 9 bị cưỡng chế nợ nhận thức. Hình ảnh một người mẹ nghèo đang ôm đứa con nhỏ khóc nức nở dưới mưa axit, hay ký ức về mối tình đầu ngây thơ của một gã công nhân nhặt rác—tất cả bị phơi bày, mổ xẻ và định giá như những món hàng hóa tiêu khiển cho giới siêu giàu tiêu khiển.


"Chào mừng quý vị đến với phiên đấu giá Vô Danh tối nay," Giám sát viên Trịnh bước lên bục sân khấu, bộ vest công sở Aras-Bio phẳng phiu màu xám trắng lấp lánh dưới ánh đèn. Tay gã đeo chiếc máy tính bảng chuyên dụng hiển thị các khoản nợ nhận thức. Giọng gã lạnh lùng, quan liêu vang vọng khắp khán phòng: "Món hàng tiếp theo của chúng ta là một mảnh ký ức cảm xúc cực hiếm—ký ức gốc về tình thân gia đình của một kỹ sư hệ thống bị đào thải. Giá khởi điểm là năm mươi vạn Điểm tín dụng đen."


Minh đứng ở góc tối của sảnh, giả dạng dưới bộ đồng phục bảo trì màu xám xịt của tập đoàn. Chiếc Mặt nạ lọc khí đồng cổ điển giúp anh che giấu hoàn toàn gương mặt đầy sẹo giả mới phẫu thuật. Anh chớp mắt ba lần để kích hoạt Kính quét đa phổ sinh trắc học cấy ở mắt phải. Giao diện HUD hiển thị luồng nhiệt của hàng chục lính gác cyborg bọc thép bọc carbon đang tuần tra nghiêm ngặt quanh khu vực sân khấu.


*"Minh, tao đã hack được vào sơ đồ camera vòng trong,"* giọng Vy vang lên rè rè trong bộ đàm nội bộ sau tai anh. *"Két sắt lưu trữ mảnh ký ức gốc đầu tiên của mày nằm ở phòng bảo mật phía sau sân khấu. Tao chỉ có thể tạo ra một vòng lặp hình ảnh giả trên camera giám sát của phòng đó trong vòng ba mươi giây. Mày phải hành động thật nhanh!"*


Minh lướt nhanh qua các hành lang trải thảm đỏ sang trọng, né tránh các điểm quét của AI Mắt Quỷ nhờ mã truy cập Cấp F giả lập hoạt động ổn định trên hệ thống. Anh tiếp cận cánh cửa bọc thép của phòng bảo mật phía sau sân khấu.


*Cạch.*


Minh cắm chiếc thẻ truy cập rỉ sét vào khe đọc vật lý. Nhờ kỹ thuật bẻ khóa cổng logic analog lồng ghép trong thẻ, hệ thống khóa cơ học của cửa sập tự động nhảy khớp mở ra mà không kích hoạt báo động kỹ thuật số của tháp. Minh lách người vào trong, khép chặt cửa lại.


Phòng bảo mật tối tăm, lạnh ngắt và ngập tràn tiếng rít nhẹ của hệ thống làm mát vi mạch. Ở trung tâm căn phòng là một két sắt bọc sợi carbon dày cộp, nơi lưu trữ các mảnh chip ký ức chuẩn bị được mang ra đấu giá. Minh bước tới, dùng cánh tay cơ khí bọc graphene đen mờ chạm vào bảng điều khiển cảm ứng của két sắt.


*"Vy, bẻ khóa mã nguồn két sắt cho tao,"* Minh thì thầm.


*"Đang chạy thuật toán bẻ khóa... mười giây đếm ngược..."* Vy đáp, tiếng gõ phím cộc cộc vang lên dồn dập qua bộ đàm.


Cánh cửa két sắt phát ra một tiếng *tạch* trầm đục, từ từ hé mở. Bên trong, một chiếc khay nhung chứa mảnh chip ký ức gốc đầu tiên của Minh—một con chip nhỏ màu xanh lam nhạt phát sáng mờ ảo—đang nằm im lìm.


Trái tim Minh đập mạnh liên hồi. Xung điện từ tủy sống dội lên não bộ, mang theo những hình ảnh ảo ảnh mờ nhạt về nụ cười của em gái An đeo chiếc vòng cổ titanium. Anh vươn bàn tay cơ khí bọc graphene ra, chuẩn bị chạm vào mảnh chip để lấy lại bản ngã thực sự của mình.


Đột ngột, nhiệt độ trong phòng bảo mật giảm xuống một cách bất thường. Một luồng từ trường lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Minh. Kính quét đa phổ ở mắt phải của anh bất ngờ báo động đỏ rực rỡ, hiển thị một vệt nhiệt hình người đang từ từ hiện hình ngay sát cạnh anh.


Một luồng không khí bị bóp méo bởi công nghệ ngụy trang quang học.


*Vút!*


Bóng Đen đột ngột xuất hiện từ hư vô. Lưỡi kiếm nano siêu mỏng, phát ra tần số rung chói tai và ánh sáng xanh mờ lạnh ngắt, chém dọc từ trên xuống thẳng vào cổ Minh với một tốc độ kinh hoàng.


Theo bản năng sát thủ của chip Lam kích thích tủy sống cực hạn, Minh nghiêng người né tránh trong gang tấc. Lưỡi kiếm nano chém sạt qua bả vai trái của anh.


*Keng! Rít...*


Tiếng kim loại va chạm và tiếng rít chói tai vang lên khi lưỡi kiếm chém trúng lớp giáp Sợi carbon bọc graphene gia cố trên cánh tay cơ khí của Minh. Lực chém cực mạnh làm rách toác một vệt sâu trên lớp sợi carbon bảo vệ, rò rỉ nhẹ dầu thủy lực màu xanh lục dính nhớp xuống sàn nhà.


Minh lùi lại một bước để giữ thăng bằng. Anh định thọc tay vào thắt lưng để rút khẩu súng EMP tự chế nhằm vô hiệu hóa bộ giáp tàng hình của đối phương, nhưng Bóng Đen nhanh như một bóng ma thực sự. Hắn tung một cú đá xoay vòng cực nhanh, báng chân bọc thép đập mạnh vào cổ tay phải sinh học của Minh, đá văng khẩu súng EMP chưa kịp kích hoạt bay xa hàng mét, rơi xuống góc tối căn phòng.


Không còn vũ khí tầm xa, Minh buộc phải áp dụng cận chiến sinh tử. Anh phóng bộ dây nano siêu mảnh từ các đầu ngón tay cơ khí trái. Sợi dây mảnh như tơ phát ánh sáng xanh mờ ảo phóng ra, quấn chặt lấy cổ tay cầm kiếm của Bóng Đen nhằm tước vũ khí của hắn.


Nhưng Bóng Đen cười lạnh một tiếng trầm đục qua mặt nạ kỹ thuật số. Hắn giật mạnh tay cơ khí của mình, mượn lực xoay người để kéo căng sợi dây nano, đồng thời kích hoạt hệ thống tàng hình quang học một lần nữa. Hình thể của hắn lập tức biến mất hoàn toàn vào không khí, kéo theo sợi dây nano biến mất khỏi tầm nhìn vật lý của Minh.


*"Minh! Hắn đang tàng hình! Tránh ra bên phải!"* Vy hét lên trong bộ đàm.


Minh không tránh. Anh biết trong không gian khép kín này, việc chạy trốn vô ích trước một sát thủ tàng hình chuyên nghiệp. Anh chớp mắt liên tục ba lần, kích hoạt Kính quét đa phổ sinh trắc học ở mắt phải lên công suất tối đa. Trên võng mạc anh, bản đồ nhiệt chi tiết của căn phòng hiện lên. Dù bộ giáp của Bóng Đen có thể bẻ cong ánh sáng để tàng hình quang học, nhưng nó không thể triệt tiêu hoàn toàn nhiệt lượng cơ thể sinh học tỏa ra khi hắn vận động mạnh.


Một vệt nhiệt đỏ rực rỡ đang di chuyển cực nhanh sang bên phải Minh, lưỡi kiếm nano đang chuẩn bị vung lên chém ngang hông anh.


Minh chủ động gạt công tắc khóa vật lý cấy ở khớp vai cơ khí trái, ép các piston thủy lực hoạt động ở áp lực tối đa. Anh sử dụng Khóa khớp cơ khí lực cực đại, tung một cú đấm bộc phát sức mạnh vật lý khổng lồ vào khoảng không vô hình bên phải.


*Bùm!*


Cú đấm bọc graphene nặng nề đập trúng diện rộng vào mặt nạ ngụy trang quang học của Bóng Đen. Tiếng nổ chập điện lách tách vang lên, lớp sợi quang học trên bộ giáp của hắn bị quá tải dòng điện sinh học từ tay Minh, chớp tắt liên tục rồi hỏng hoàn toàn. Bóng Đen bị đánh văng lùi lại vài bước, hình thể đen mờ lạnh lùng của hắn hiện hình hoàn toàn dưới ánh sáng đỏ của phòng bảo mật.


Nhưng Bóng Đen là một sát thủ chuyên nghiệp hàng đầu thế giới ngầm được tập đoàn thuê riêng. Ngay khi vừa hiện hình, bất chấp mặt nạ bị nứt vỡ rò rỉ điện, hắn đã mượn phản lực của cú ngã để lướt tới với một tốc độ vượt giới hạn sinh học.


Trước khi Minh kịp thu hồi cánh tay cơ khí trái đang bị khóa cứng khớp vai sau cú đấm lực cực đại, Bóng Đen đã áp sát.


*Xoạt!*


Lưỡi kiếm nano lạnh ngắt, siêu mỏng của Bóng Đen đã áp sát vào cổ họng Minh, chỉ cần một cái nhích nhẹ là có thể cắt đứt cuống họng sinh học của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!