Kế Hoạch Đột Nhập Chợ Đen
Cơn mưa axit lưu huỳnh ngoài kia vẫn trút xuống sầm sập, gõ vào những tấm tôn rỉ sét của khu ổ chuột Quận 9 những tiếng lộp bộp điếc tai. Trong căn phòng áp mái bọc chì của Vy, bầu không khí đặc quánh mùi chì, mùi hàn chì và cả mùi máu sinh học tanh nồng rỉ ra từ gò má trái của Minh.
Bác sĩ Sơn được đặt nằm trên một chiếc giường xếp tồi tàn ở góc phòng. Gương mặt lão xám ngoét, một bên mắt hiển thị hiển vi cơ khí trái đã bị đạn laser bắn hỏng hoàn toàn, giờ chỉ còn là một hốc kim loại rách nát đang rò rỉ thứ dịch vàng nhạt lẫn lộn với máu thật. Nhịp thở của lão đứt quãng, mỗi lần hít vào là một tiếng rít khè khè từ buồng phổi sinh học đã bị nhiễm độc hóa chất nặng nề. Lão cần chất ổn định thần kinh Bio-Soma đặc chủng ngay lập tức để ngăn chặn hệ thống tủy sống cơ khí đào thải các mô sinh học còn sót lại. Nhưng phòng khám lậu đã bị Đại úy Phong san phẳng, nguồn thuốc của họ đã cháy thành tro bụi.
Minh đứng tựa lưng vào bức tường bọc chì lạnh ngắt, cánh tay cơ khí trái của anh buông thõng như một khúc gỗ chết. Biểu tượng viên pin rỗng trên võng mạc mắt phải nhấp nháy sắc đỏ điên cuồng:
[NĂNG LƯỢNG PIN SINH HỌC GRAPHENE: 0%. HỆ THỐNG KHÓA CỨNG HOÀN TOÀN].
Khớp bả vai trái cháy sém do dư chấn dòng điện cao thế từ trạm biến áp sưng tấy lên, những thớ thịt sinh học xung quanh vùng ghép cơ khí rỉ máu khô bết vào lớp áo khoác da rách nát. Mỗi cử động nhỏ của Minh lúc này đều giống như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm thẳng vào tủy sống. Anh nhìn xuống bàn tay phải sinh học của mình, nơi đang nắm chặt thiết bị lưu trữ bằng đồng chứa tọa độ phòng thí nghiệm bị niêm phong của Giáo sư Khang—di vật cuối cùng mà Sơn đã đánh đổi cả mạng sống để bảo vệ.
"Mày không thể vác cái thân xác phế thải này đi đâu được cả, Minh," Vy vừa gõ phím cộc cộc trên chiếc Cyber-Deck tự chế bọc vỏ gỗ cổ điển, vừa nói mà không thèm quay đầu lại. Giọng cô khản đặc vì hít phải khí độc lưu huỳnh dưới cống ngầm. "Hệ thống AI giám sát Mắt Quỷ của Aras-Bio đã phủ sóng quét nhiệt toàn bộ Quận 9 dưới lệnh truy nã đỏ của Đại úy Phong. Chỉ cần mày bước chân ra khỏi lớp chì bảo vệ của căn phòng này, bức xạ nhiệt từ cái khớp vai rò rỉ dầu của mày sẽ biến mày thành mục tiêu cho drone Vulture trong vòng ba nốt nhạc."
Minh gạt chốt lọc trên chiếc Mặt nạ lọc khí đồng cổ điển, tiếng thở của anh qua bộ biến âm phát ra những tiếng rè rè trầm đục: "Bác sĩ Sơn không chịu nổi quá mười hai giờ nữa nếu không có Bio-Soma. Tao phải đến Chợ đen Linh Xuân."
"Chợ đen Linh Xuân là thánh địa của băng Hắc Long!" Vy quay phắt lại, đôi kính áp tròng HUD của cô sáng lên sắc xanh lam giận dữ dưới ánh sáng lờ mờ của màn hình CRT. "Cường Sẹo đang lùng sục mày khắp nơi vì món nợ máu của sát thủ Lam thật. Mày nghĩ hắn sẽ bán thuốc cho mày à?"
"Tao không đến tìm Cường Sẹo," Minh lạnh lùng đáp, tay phải anh thọc vào túi áo khoác da, lôi ra một chiếc radio analog cổ điển bọc gỗ sờn rách—di vật duy nhất mà ông nội anh để lại từ thời Neo-Sài Gòn chưa bị làn sóng công nghệ hóa nuốt chửng. Chiếc radio hoàn toàn không chứa bất kỳ vi mạch kỹ thuật số hay chip định vị nào, một món đồ cổ vô giá đối với những kẻ hoài cổ thế giới ngầm. "Tao sẽ thế chấp cái này cho tiệm cầm đồ Kim Phát để lấy Điểm tín dụng đen mua thuốc cho Sơn. Và tao cần gặp Hùng cơ khí. Lão là người duy nhất ở Quận 9 có thể sửa và sạc đầy cái tay này mà không để lại dấu vết số trên mạng lưới của tập đoàn."
Vy nhìn chiếc radio cổ trong tay Minh, rồi nhìn sang Bác sĩ Sơn đang thoi thóp trên giường. Cô thở dài một tiếng đầy bất lực, ngón tay lại gõ nhanh trên bàn phím: "Được rồi. Tao sẽ kết nối ngầm vào hệ thống camera công cộng bị hỏng của chợ đen để dẫn đường cho mày. Nhưng nhớ kỹ, tao đã cài mã độc khống chế vào chip Lam trong đầu mày. Nếu mày phát điên và để ý thức sát thủ của Lam chiếm hữu cơ thể, tao sẽ nướng chín não mày trước khi Hắc Long kịp chạm vào mày."
Minh không nói gì. Anh kéo sụp chiếc mũ trùm đầu của áo khoác da, che khuất gò má trái đang rỉ máu, rồi bước ra ngoài màn mưa axit đen kịt.
***
Chợ đen Linh Xuân nằm sâu dưới gầm cầu vượt bê tông rỉ sét của Quận 9, một không gian nhơ nhớp ngập tràn ánh sáng neon lỗi thời nhấp nháy các sắc đỏ xanh kích động. Mùi dầu máy khét lẹt, mùi hóa chất tẩy rửa hòa lẫn với mùi thịt tổng hợp nướng tỏa ra từ các quầy hàng lụp xụp được dựng bằng tôn và lốp xe phế liệu. Tiếng rít điện từ của các thiết bị lậu, tiếng mặc cả chói tai của những kẻ buôn bán ký ức ngắn hạn tạo nên một thứ âm thanh hỗn loạn đặc trưng của tầng đáy xã hội.
Minh đi qua cổng gác chợ đen, ném một mảnh chip phế liệu nhỏ cho tên giang hồ gác cổng để trả phí vào cửa. Anh cố tình đi loạng choạng, kéo lê cánh tay trái cơ khí nặng nề dưới lớp áo khoác rộng để ngụy trang bản thân như một gã nghiện phế liệu cơ khí tầm thường. Kính quét đa phổ ở mắt phải của anh hoạt động ở chế độ tiết kiệm năng lượng, hiển thị những vệt nhiệt mờ nhạt của đám đông xung quanh để giúp anh tránh các điểm quét camera tầm cao.
Anh rẽ vào một ngách hẻm tối tăm ngập nước thải sủi bọt, nơi có tiệm sửa chữa cơ khí nặng của Hùng. Tiệm cơ khí thực chất là một container quân sự rỉ sét khổng lồ chứa đầy các lốc máy nổ cổ điển và những chi giả cơ khí bị thải loại của robot công nghiệp. Tiếng búa gõ chan chát vào kim loại vang lên đều đặn, át cả tiếng mưa rơi phía trên.
Lão Hùng ngồi trên một chiếc hòm gỗ lớn, chân phải cơ khí thủy lực thô kệch của lão phát ra những tiếng xì hơi áp suất mỗi khi lão dịch chuyển thân hình vạm vỡ. Gương mặt lão phong trần, đầy vết sẹo cháy sém do mỏ hàn laser để lại. Lão ngừng tay búa, đôi mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào chiếc mặt nạ đồng của Minh.
"Lại là mày à, Lam?" Hùng khạc một ngụm đờm đen xuống đất, giọng khàn khàn. "Tao nghe nói phòng khám của lão Sơn bị Aras-Bio san phẳng rồi. Mày vẫn còn mạng để vác cái xác nát này đến đây sao?"
Minh bước vào trong container, cởi chiếc mũ trùm đầu để lộ gò má trái rách nát và khớp vai trái cháy sém rò rỉ dầu thủy lực xanh lục. "Tôi cần sửa cái tay này. Sạc đầy pin Graphene. Và gia cố bọc sợi carbon chống mài mòn axit."
Hùng bước xuống khỏi hòm gỗ, chân cơ khí rít lên một tiếng khô khốc. Lão nắm lấy cánh tay trái khóa cứng của Minh, lật qua lật lại xem xét các khớp nối bị sém đen. Lão lắc đầu, tặc lưỡi: "Thằng điên nào cắm tay lậu trực tiếp vào nguồn điện cao áp thế này? Các bánh răng thủy lực của mày bị cháy sém một nửa rồi, mạch nano dẫn truyền tủy sống cũng bị tổn thương nghiêm trọng. Sửa cái này tốn không ít Điểm tín dụng đen đâu."
Minh đặt chiếc radio cổ của ông nội lên bàn làm việc dính đầy dầu mỡ của Hùng. "Tôi không có tín dụng đen lúc này. Nhưng lão biết giá trị của món này trên thị trường đồ cổ hoài cổ."
Hùng nheo mắt nhìn chiếc radio bọc gỗ, ngón tay thô ráp vuốt ve lớp vỏ gỗ sờn rách. Đôi mắt lão sáng lên một tia tham lam xen lẫn nể phục của một kẻ cuồng đồ analog cổ điển. Lão thở dài, đặt chiếc radio sang một bên: "Được rồi, vì món hàng này, tao sẽ làm cho mày. Nhưng tao cảnh báo trước, bọc sợi carbon bọc graphene sẽ làm tăng trọng lượng cánh tay lên hai mươi phần trăm, tủy sống của mày sẽ phải chịu áp lực cơ học nặng nề hơn khi vận động mạnh."
Hùng ấn Minh ngồi xuống ghế sắt, ghim một sợi cáp sạc cao áp trực tiếp vào cổng sạc dưới nách trái của anh, đồng thời khởi động máy hàn laser vi mô. Minh cắn chặt răng, cố chịu đựng cảm giác đau đớn như hàng vạn luồng điện chạy dọc tủy sống khi Hùng bắt đầu hàn lại các bánh răng cơ khí bị hỏng.
Sau hai giờ phẫu thuật cơ khí căng thẳng, Hùng phun một lớp keo tản nhiệt màu xám lên khớp vai Minh, rồi lắp ráp các tấm giáp mới bằng sợi carbon bọc graphene đen mờ xù xì lên cánh tay trái của anh.
*Xoạch!*
Cánh tay cơ khí trái của Minh giật mạnh một phát, biểu tượng viên pin trên võng mạc mắt phải chuyển sang màu xanh lục rực rỡ:
[NĂNG LƯỢNG PIN SINH HỌC GRAPHENE: 100%]
[HỆ THỐNG PHÒNG THỦ VẬT LÝ: TĂNG 35% NHỜ LỚP GIÁP GRAPHENE CHỐNG CẮT]
Minh siết chặt nắm tay trái cơ khí mới được gia cố, cảm nhận sức mạnh vật lý thô ráp và nặng nề truyền thẳng vào khớp vai bọc carbon. Anh đứng dậy, kéo mũ trùm đầu lên: "Cảm ơn lão."
"Đi nhanh đi trước khi tao đổi ý báo cảnh sát lấy tiền thưởng," Hùng xua tay, mắt không rời khỏi chiếc radio cổ. "Và nhớ kỹ, cái tay đó giờ có thể đỡ được cả dao găm bọc titan của giang hồ, nhưng tủy sống sinh học của mày thì không bất tử đâu."
***
Minh rời khỏi tiệm của Hùng, đi thẳng đến tiệm cầm đồ của ông chủ Kim Phát ở góc chợ đen để mua Chất ổn định thần kinh Bio-Soma lậu cho Sơn. Sau khi giao dịch xong bằng số Điểm tín dụng đen cuối cùng còn sót lại trong tài khoản lậu của Vy, Minh cẩn thận cất ống tiêm chứa dung dịch màu xanh neon phát sáng vào túi áo khoác bọc chì. Anh gửi một tín hiệu vô tuyến analog ngắn về cho Vy: *"Đã có thuốc cho Sơn. Tao đang quay lại."*
Nhưng ngay khi Minh vừa bước ra khỏi cửa tiệm cầm đồ, một luồng từ trường rò rỉ mạnh mẽ từ phía trước khiến chip Sát thủ Lam trong đầu anh giật lên một cơn đau buốt nhói. Kính quét đa phổ ở mắt phải tự động kích hoạt, hiển thị hàng chục vệt nhiệt hình người đang nhanh chóng khép chặt gọng kìm bao vây lối ra của con hẻm tối.
"Lam! Mày nghĩ mày có thể trốn nợ máu của bang Hắc Long mãi sao?"
Một giọng nói khàn đặc, đầy tàn nhẫn vang lên từ bóng tối của đầu hẻm. Minh ngẩng đầu lên, nhìn thấy một toán tay súng bọc giáp da bọc thép rỉ sét đang từ từ tiến lại gần, súng ngắn xung điện từ lăm lăm trong tay. Dẫn đầu bọn chúng là Hùng Búa, phó bang Hắc Long, cánh tay phải của Cường Sẹo. Khớp búa thủy lực nặng nề trên tay phải gã phát ra những tiếng rít áp suất chói tai dưới làn mưa axit.
Minh im lặng, tay trái bọc sợi carbon bọc graphene khẽ buông thõng, sẵn sàng kích hoạt tủy sống cực hạn nếu cần thiết. Nhưng anh biết chỉ số tương thích chip Lam của mình hiện tại chỉ ở mức 12%, việc đối đầu trực diện với hàng chục tay súng trong không gian hẹp này là tự sát.
"Đừng nổ súng ở đây," Hùng Búa cười khẩy, gã ra hiệu bằng tay cơ khí. "Đại ca Cường Sẹo đang đợi mày ở quán bar Neon Lỗi đầu hẻm. Đi theo tao, hoặc tao sẽ mang cái xác không đầu của mày về cho đại ca."
Minh nhận ra mình không còn lựa chọn nào khác. Vy truyền tín hiệu khẩn cấp qua bộ đàm nội bộ sau tai: *"Minh! Tao đã định vị được vị trí của mày. Quán bar Neon Lỗi có hệ thống lưới điện công cộng đời cũ, tao đang thâm nhập vào trạm biến áp của chúng. Đừng manh động!"*
***
Quán bar Neon Lỗi ngập tràn làn khói độc màu xanh lục và tiếng nhạc điện tử dồn dập, chát chúa làm rung chuyển cả những bức tường bê tông ẩm ướt. Những ánh đèn neon lỗi màu xanh đỏ lập lòe tạo nên những vệt sáng ma quái trên gương mặt của những kẻ giang hồ, lính đánh thuê đang tụ tập bên trong.
Cường Sẹo ngồi ở chiếc bàn gỗ lớn ở góc VIP sâu nhất của quán bar. Vết sẹo dài chạy dọc từ trán xuống cằm phát ra ánh sáng neon đỏ rực do sợi quang học lỗi cấy ghép dưới da mặt gã. Gã khoác chiếc áo lông thú nhân tạo sang trọng, đôi mắt xảo quyệt và tàn nhẫn nhìn chằm chằm vào Minh khi anh bị áp giải vào bàn.
Hàng chục tay súng Hắc Long nhanh chóng vây quanh bàn, họng súng xung điện từ đen ngóm nhắm thẳng vào đầu và lồng ngực của Minh.
Minh không hề tỏ ra hoảng loạn. Anh chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Cường Sẹo, kéo chiếc Mặt nạ lọc khí đồng cổ điển lên một chút để lộ đôi mắt lạnh lùng, vô cảm dưới ánh đèn neon lỗi.
"Sát thủ bóng ma Lam," Cường Sẹo tự rót cho mình một ly rượu tổng hợp màu xanh đục, cười khẩy nói. "Tao nghe nói mày bị Aras-Bio tẩy não sau vụ mưu sát em gái mày, giờ trở thành một kẻ tàn phế lẩn trốn dưới cống ngầm Quận 9. Nhưng hôm nay nhìn cái tay cơ khí mới bọc graphene này của mày... có vẻ mày vẫn còn muốn giãy dụa nhỉ?"
Minh im lặng. Anh chậm rãi đặt bàn tay trái bọc sợi carbon bọc graphene mới tinh lên mặt bàn gỗ dày.
*Cộc. Cộc.*
Hai tiếng gõ nhịp trầm đục, nặng nề phát ra từ lực ép thủy lực của ngón tay cơ khí, tạo ra một chấn động nhỏ làm rung rinh chiếc ly rượu của Cường Sẹo. Tiếng thud trầm đục đe dọa đó khiến đám tay sai xung quanh giật mình, ngón tay đặt trên cò súng khẽ siết chặt hơn.
Ngay đúng khoảnh khắc đó, toàn bộ hệ thống đèn neon lấp lánh của quán bar Neon Lỗi đột ngột chớp tắt liên tục theo một nhịp điệu Morse kỳ lạ, báo hiệu hệ thống điện đã bị chiếm quyền điều khiển từ xa.
Cường Sẹo liếc nhìn những bóng đèn neon đang nhấp nháy điên cuồng, nụ cười trên môi gã khựng lại một nhịp. Gã biết đây là tín hiệu cảnh báo hỏa lực hỗ trợ từ xa của nữ hacker Vy—đồng đội cũ của Lam. Chỉ cần một lệnh của cô ta, trạm biến áp của quán bar sẽ quá tải nổ tung, đưa toàn bộ không gian vào bóng tối tuyệt đối và làm chập mạch toàn bộ vũ khí cấy ghép của bọn chúng.
Cường Sẹo thu hồi nụ cười khẩy, gã đặt ly rượu xuống bàn, nghiêng người về phía trước: "Tao không muốn phí đạn dược với mày hôm nay, Lam. Tao biết mày đang điên cuồng tìm kiếm thông tin về con em gái An của mày. Và tao đang nắm giữ thứ mày cần."
Gã thọc tay vào túi áo khoác lông thú, lôi ra một chiếc thẻ truy cập lỏng lẻo, rỉ sét màu vàng đồng của phòng đấu giá ngầm và ném bộp lên mặt bàn gỗ dính đầy rượu.
"Đây là thẻ truy cập vào Phòng đấu giá Vô Danh diễn ra vào đêm mai," Cường Sẹo trầm giọng, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn. "Mảnh ký ức gốc đầu tiên của mày—thứ chứa dữ liệu về vụ mưu sát con An trong lõi Aras-Bio—đang nằm trong danh sách đấu giá làm trò tiêu khiển cho giới tài phiệt thượng tầng. Tao muốn mày đột nhập vào đó, cướp lại mảnh ký ức đó về đây cho tao. Tao lấy một nửa dữ liệu bảo mật sinh học bên trong để bán cho chợ đen khu Trung Tâm, phần còn lại tao sẽ trả tự do cho mày và xóa sạch nợ máu của mày với Hắc Long."
Minh nhìn chiếc thẻ truy cập lỏng lẻo trên bàn. Anh biết đây là một cái bẫy chết người do cả Hắc Long lẫn tập đoàn Aras-Bio ngầm thiết lập để dụ anh lộ diện. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác nếu muốn lấy lại ký ức về An.
Để khẳng định thế cân bằng và dằn mặt Cường Sẹo trước khi chấp nhận khế ước tàn bạo này, Minh chậm rãi vươn bàn tay trái cơ khí bọc graphene ra, nắm chặt lấy ly rượu thủy tinh dày cộp trên bàn của Cường Sẹo.
*Rắc... Rắc...*
Tiếng rít thủy lực từ khớp ngón tay cơ khí vang lên chói tai trong không gian im lặng của quán bar. Dưới lực ép cực đại của khóa khớp cơ khí mới được Hùng gia cố, chiếc ly thủy tinh dày cộp từ từ rạn nứt, rồi vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ và bột thủy tinh mịn lọt qua những kẽ ngón tay đen mờ của Minh rơi xuống mặt bàn gỗ.
Cường Sẹo nheo mắt, cơ mặt gã khẽ giật giật trước màn phô diễn sức mạnh cơ khí lạnh lùng của Minh.
Minh thu tay lại, cầm lấy chiếc thẻ truy cập rỉ sét, giọng nói qua bộ biến âm của mặt nạ đồng vang lên rè rè, lạnh ngắt như tiếng kim loại mài vào nhau:
"Tao chấp nhận thỏa thuận."
Cường Sẹo đứng dậy, gã cười khẩy đầy đắc thắng, ghé sát tai Minh thì thầm bằng giọng nói đầy mùi thuốc súng và rượu rẻ tiền:
"Tốt lắm, Lam. Nhưng nhớ kỹ, mày chỉ có đúng 24 giờ đếm ngược trước khi phiên đấu giá bắt đầu. Nếu mày không hành động đúng hạn, mảnh ký ức chứa linh hồn con em gái An của mày sẽ bị hệ thống tự động xóa sạch vĩnh viễn khỏi máy chủ đấu giá để nhường chỗ cho dữ liệu mới của tập đoàn. Thời gian bắt đầu chạy rồi đấy, gã mạo danh."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!