Càn Quét Đêm Mưa
Tiếng gầm rú của động cơ phản lực từ những con drone tuần tra tầm cao Vulture dội xuống từ bầu trời đen kịt của Quận 9, xuyên qua những tầng mây axit đặc quánh và dội thẳng vào lòng đất. Cơn mưa lưu huỳnh nặng hạt trút xuống, ăn mòn những tấm tôn rỉ sét của khu ổ chuột, bốc lên làn sương khói độc hại mang mùi trứng thối nồng nặc. Dưới lòng Đường hầm thoát nước ngầm số 4 dơ bẩn, dòng nước thải hóa chất sủi bọt xám ngoét cuồn cuộn chảy, ngập đến đầu gối.
Minh lết từng bước nặng nề, cánh tay cơ khí trái của anh phát ra những tiếng rít thủy lực khô khốc. Khớp bả vai bị bỏng điện sém đen từ vụ nổ trạm biến áp vẫn đang âm ỉ rò rỉ từng vệt dầu thủy lực màu xanh lục dính nhớp, tỏa ra một luồng bức xạ nhiệt cao khiến giao diện HUD trên kính quét đa phổ ở mắt phải liên tục nhấp nháy cảnh báo quá nhiệt đỏ rực. Gò má trái của anh, vết rách do báng súng của Vy để lại vẫn rỉ máu sinh học đỏ tươi, hòa lẫn với nước mưa axit lạnh buốt đang len lỏi qua khe hở của chiếc Mặt nạ lọc khí đồng cổ điển.
"Nhanh lên, gã mạo danh!" Vy gằn giọng qua bộ đàm nội bộ, đôi kính áp tròng HUD của cô sáng lên dưới bóng tối của đường cống ngầm. Cô khoác chiếc áo bomber bọc chì dày cộp, một tay giữ chặt chiếc Cyber-Deck tự chế bọc vỏ gỗ cổ điển trước ngực, tay kia kéo mạnh vai Minh. "Tín hiệu quét nhiệt của quân tập đoàn đang khép chặt gọng kìm trên mặt đất. Nếu mày không che giấu được luồng nhiệt từ cái vai rách nát đó, cả hai chúng ta sẽ thành tro bụi trước khi chạm được vào cửa phòng khám."
Minh cắn chặt răng, cố gắng vận hành "Kỹ thuật ngụy trang nhiệt độ đám đông". Anh chủ động điều hòa nhịp thở, ép chip nhận thức Lam giảm tần số xung điện tủy sống để hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu năm mươi nhịp một phút. Trên màn hình quét HUD của anh, vệt nhiệt lượng tỏa ra từ khớp vai trái dần nhạt đi, hòa lẫn vào nhiệt độ âm u, nóng bức của dòng nước thải hóa chất xung quanh.
Cả hai luồn lách qua những khúc quanh chằng chịt của hệ thống cống ngầm cũ kỹ từ thế kỷ trước, hướng về phía nhà máy đóng hộp bỏ hoang—nơi ẩn giấu phòng khám lậu của Bác sĩ Sơn. Nhưng ngay khi họ tiếp cận lối vào ngầm của phòng khám, một chấn động cực mạnh từ phía trên làm rung chuyển toàn bộ cấu trúc bê tông rỉ sét. Những mảnh vụn gạch vỡ và bụi mịn phóng xạ rơi xuống rào rào.
"Chúng đến rồi," Minh trầm giọng qua bộ biến âm của mặt nạ đồng, giọng nói rè rè lạnh lẽo.
Thông qua thấu kính của Kính quét đa phổ sinh trắc học cấy ở mắt phải, Minh nhìn xuyên qua lớp tường gạch ẩm ướt phía trước. Trên sảnh sảnh chính của phòng khám ngầm, hàng chục vệt nhiệt hình người mặc giáp bọc thép nặng đang di chuyển với chiến thuật vây ráp cơ động hoàn hảo. Dẫn đầu bọn chúng là một vệt nhiệt lớn phát ánh sáng xanh lục lạnh lùng từ mũ bảo hiểm HUD—Đại úy Phong, chỉ huy lực lượng an ninh tuần tra cơ động của Aras-Bio.
"Xả khí độc lưu huỳnh vào toàn bộ hệ thống hầm ngầm!" Giọng nói tàn bạo của Đại úy Phong vang vọng qua hệ thống loa phát thanh công cộng của tháp trung chuyển vòng ngoài, vọng xuống tận đáy cống. "Thu hồi toàn bộ chip nhận thức lậu. Kẻ nào kháng cự, tiêu diệt tại chỗ!"
Một tiếng rít chói tai vang lên từ các họng thông gió của phòng khám. Luồng khí độc lưu huỳnh đậm đặc màu vàng chanh bắt đầu cuồn cuộn tràn xuống, nhanh chóng chiếm lĩnh không gian hẹp. Vy ho sặc sụa, chiếc mặt nạ lọc độc của cô bắt đầu quá tải dưới nồng độ hóa chất cực cao.
"Đeo mặt nạ vào!" Minh hét lên, anh lập tức kéo Vy áp sát vào góc tường đá, dùng thân mình chắn luồng khí đang phun ra. Anh gạt mạnh chốt lọc trên chiếc Mặt nạ lọc khí đồng của mình, ép bộ lọc hoạt động ở công suất tối đa để chia sẻ luồng khí sạch còn lại cho Vy qua ống dẫn phụ.
Trong phòng khám ngầm, tiếng súng máy laser xoay vòng của drone Vulture bắt đầu xé toạc không khí, bắn nát những chiếc tủ thuốc và máy phẫu thuật cũ kỹ của Sơn. Tiếng la hét thảm thiết của những bệnh nhân nghèo bị kẹt lại vang lên đầy tuyệt vọng.
Minh lao qua làn khói độc vàng quánh, hướng thẳng về phía phòng giải phẫu trung tâm. Dưới ánh sáng lập lòe của những bảng hiệu neon lỗi màu hồng, anh nhìn thấy Bác sĩ Sơn đang quỵ dưới đất bên cạnh chiếc máy cấy ghép chip bị bắn hỏng. Mắt trái hiển thị hiển vi cơ khí của ông xoay tròn điên cuồng, rò rỉ dầu đen sậm.
"Sơn!" Minh hét lên, anh lao tới, dùng cánh tay cơ khí trái nâng cơ thể gầy gò của ông già lên bả vai bọc graphene của mình.
"Minh... chạy đi..." Bác sĩ Sơn thều thào, giọng nói rè rè đứt quãng qua bộ phát âm thanh hỏng. "Lâm... Giám đốc Lâm đã phát hiện ra... Chúng muốn thu hồi chip Lam bằng mọi giá..."
*Hưu!*
Một tia laser đỏ rực từ trần nhà xé toạc làn khói độc, bắn sạt qua bả vai cơ khí của Minh, để lại một vệt cháy sém đỏ rực. Con drone tuần tra Vulture khổng lồ hình chim ưng bọc sợi carbon đen mờ đã bẻ gãy cửa thông gió, đôi mắt cảm biến hồng ngoại của nó khóa chặt vào chuyển động cơ khí của vai Minh.
"Vy! EMP!" Minh gầm lên.
Vy lập tức quỳ rạp xuống sàn đất dính đầy máu sinh học và dầu máy, hai tay gõ liên tục trên bàn phím của Cyber-Deck. "Chờ tao mười giây!"
Con drone Vulture bắt đầu nạp năng lượng cho loạt đạn súng máy laser tiếp theo. Minh không thể đứng im chờ chết. Anh rút khẩu súng xung điện từ (EMP) tự chế giắt ở thắt lưng ra, nhắm thẳng vào cảm biến của drone và bóp cò.
*Xẹt!*
Một tiếng nổ điện từ nhỏ vang lên, nhưng thay vì phát ra luồng sóng xung kích, khẩu súng của anh lại bốc lên một luồng khói đen chói tai rồi chập mạch hoàn toàn. Nước axit lưu huỳnh rò rỉ từ trần hầm đã ngấm vào các đường vi mạch nano chưa được bảo vệ bọc chì bên trong nòng súng, phá hủy hoàn toàn cuộn cảm điện lượng.
"Chết tiệt!" Minh ném khẩu súng hỏng xuống đất.
Khẩu súng máy laser của drone bắt đầu xoay vòng. Đúng lúc đó, Vy đập mạnh thiết bị gây nhiễu điện từ cục bộ (EMP) tự chế xuống nền bê tông ẩm ướt.
*Uỳnh!*
Một luồng sóng xung kích vô hình quét qua bán kính mười mét. Toàn bộ đèn neon lỗi trong phòng khám vụt tắt, đưa không gian vào bóng tối tuyệt đối. Thấu kính ngắm bắn của drone Vulture bị làm mù hoàn toàn, phát ra tiếng rít rè rè chói tai khi hệ thống tự động khởi động lại trong vòng mười giây đếm ngược.
"Chạy!" Vy hét lớn.
Minh cõng Bác sĩ Sơn lết nhanh qua lối thoát hiểm ngầm dẫn ra Đường hầm thoát nước ngầm số 4. Nhưng phía sau họ, tiếng bước chân nặng nề của đặc vụ bọc thép do Đại úy Phong chỉ huy đã áp sát cửa phòng khám. Ánh đèn pha cực mạnh từ mũ bảo hiểm của chúng quét dọc hành lang tối tăm, phát hiện ra vệt dầu thủy lực xanh lục rò rỉ từ vai Minh.
"Chúng ở kia! Nổ súng!" Phong ra lệnh.
Những luồng đạn laser đỏ rực xé toạc màn đêm cống ngầm, bắn nát những mảng tường gạch xung quanh. Minh cảm nhận được luồng nhiệt nóng bỏng sát nút sau gáy. Lối thoát duy nhất phía trước là một vòm cửa gạch cũ kỹ đang bị nứt nẻ nghiêm trọng do dòng nước axit ăn mòn lâu năm.
Minh dừng bước, đặt Bác sĩ Sơn xuống cạnh Vy. Anh xoay người lại đối mặt với họng súng của truy binh.
*"Khóa khớp cơ khí lực cực đại!"*
Minh gạt mạnh công tắc vật lý cấy ở khớp vai cơ khí trái. Hệ thống piston thủy lực rít lên chói tai dưới áp lực tối đa, bắp tay cơ khí bọc sợi carbon phồng lên, các đường mạch nano chạy dọc từ cổ lên thái dương bùng lên ánh sáng đỏ rực rỡ do quá tải dòng điện sinh học. Minh dồn toàn bộ trọng lực vào chân phải sinh học, tung ra cú đấm có lực xuyên thấu cực mạnh thẳng vào mảng tường gạch rỉ sét của vòm cửa.
*Rầm!*
Cú đấm lực cực đại đập nát hoàn toàn cấu trúc chịu lực của vòm cửa cũ. Hàng tấn gạch đá, bê tông rỉ sét và bùn đất từ phía trên đổ sập xuống xối xả, tạo thành một bức tường đổ nát khổng lồ chắn ngang hành lang cống ngầm, chặn đứng hoàn toàn đường truy đuổi và những tia laser đỏ rực của lực lượng đặc vụ bọc thép phía sau.
Minh quỵ xuống bên đống đổ nát, cánh tay cơ khí trái bị khóa cứng bất động do cạn kiệt năng lượng hoàn toàn, các bánh răng khớp vai phát ra tiếng kêu cơ học lạch cạch đầy đau đớn. Anh thở hổn hển qua bộ lọc mặt nạ đồng, máu sinh học từ gò má rách nát đã nhuộm đỏ cả vạt áo khoác da.
Phía bên kia bức tường đổ nát, tiếng gầm rú của lửa hóa chất bùng lên dữ dội. Phòng khám lậu của Bác sĩ Sơn—nơi trú ẩn an toàn cuối cùng của họ dưới Quận 9—đã bị san phẳng hoàn toàn trong biển lửa xanh lục độc hại của tập đoàn.
Vy vội vàng lao tới đỡ lấy Minh, đôi mắt cô hiện lên sự hoảng loạn hiếm hoi. "Mày ổn không, Minh?"
Minh không trả lời, anh quay sang nhìn Bác sĩ Sơn đang nằm thoi thóp trên nền đất dơ bẩn. Mắt hiển thị cơ khí trái của ông già đã bị bắn hỏng hoàn toàn, để lộ những sợi dây đồng rách nát rò rỉ dịch vàng nhạt hòa lẫn với máu thật.
Ông già gầy gò run rẩy vươn bàn tay sinh học dính đầy dầu máy lên, nắm chặt lấy chiếc vòng cổ titanium của An trên ngực Minh. Ông dùng chút sức tàn cuối cùng, ấn mạnh một thiết bị lưu trữ dữ liệu nhỏ bằng đồng vào lòng bàn tay phải của anh.
"Minh... nghe ta..." Sơn thều thào, giọng nói nhỏ dần dưới tiếng mưa axit gầm rú phía trên. "Phòng khám... mất rồi... Nhưng ta đã kịp trích xuất... tọa độ của phòng thí nghiệm bị niêm phong của Giáo sư Khang... Nó nằm dưới hầm rượu cũ... Chứa bản thiết kế gốc của chip Lam... Chỉ có nó mới cứu được bộ não đang hoại tử của mày... Hãy tìm... tìm An..."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!