Liên Minh Bất Đắc Dĩ
Tiếng mưa axit nện xuống mái tôn của căn hộ áp mái rách nát nghe như hàng vạn mảnh thủy tinh vỡ đang cào xé lớp kim loại rỉ sét. Vy thô bạo lôi Minh qua cánh cửa bọc bằng những tấm chì phế liệu xám xịt dán chồng chéo bằng băng keo bạc. Mùi hóa chất tẩy rửa rẻ tiền hòa lẫn với vị hăng hắc của nhựa cháy và ozone nóng tỏa ra từ những bảng mạch điện tử chất đống ở góc phòng khiến không khí trở nên ngột ngạt đến mức nghẹt thở.
Vy đẩy mạnh Minh xuống chiếc ghế sắt nặng nề đặt giữa phòng. Cú đẩy không chút nương tay khiến vết bỏng điện sém đen ở bả vai trái của anh va vào thành ghế, rỉ ra một vệt dầu thủy lực màu xanh lục dính nhớp. Minh nghiến răng kìm nén tiếng rên rỉ, nhưng gò má trái của anh—nơi vết mổ phẫu thuật tái tạo sẹo vừa bị cú đánh báng súng của Vy xé rách—lại tiếp tục rỉ ra những giọt máu sinh học đỏ tươi, chảy dọc theo lớp vỏ đồng lạnh ngắt của chiếc mặt nạ lọc khí rồi nhỏ xuống sàn nhà bê tông nứt nẻ.
"Ngồi im đó, gã mạo danh," Vy gằn giọng.
Cô nhanh nhẹn rút từ thắt lưng ra ba sợi dây đai bọc sợi carbon siêu bền, khóa chặt hai tay và lồng ngực của Minh vào chiếc ghế sắt. Sự dứt khoát trong từng động tác của cô chứng minh cô không chỉ là một hacker chỉ biết gõ bàn phím trong bóng tối, mà còn là một kẻ sinh tồn lão luyện của thế giới ngầm Quận 9. Đôi kính áp tròng HUD của Vy liên tục nhảy những dòng code bẻ khóa màu xanh lam, phản chiếu ánh sáng xanh lét từ màn hình CRT cũ kỹ đặt trên bàn làm việc.
Minh không phản kháng. Anh biết với chỉ số tương thích chip Lam hiện tại chỉ ở mức mười hai phần trăm, cộng thêm cánh tay cơ khí trái đang bị run giật cơ học liên tục do dư chấn điện áp cao, việc cố gắng cận chiến với Vy lúc này chỉ dẫn đến cái chết. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí độc lưu huỳnh mỏng lọt qua bộ lọc hỏng của mặt nạ đồng, cố gắng giữ cho nhịp tim không vượt quá ngưỡng kích hoạt bản năng tàn bạo của con chip sát thủ.
Vy bước đến chiếc bàn gỗ bám đầy vết hàn chì, nhấc lên thiết bị Cyber-Deck tự chế bọc trong vỏ gỗ cổ điển—món bảo vật mạng bất ly thân của cô. Cô rút ra một sợi cáp quang bọc thép dày bằng ngón tay út, đầu cáp phát ra ánh sáng đỏ rực của cổng kết nối thần kinh lậu.
"Tao đã tự tay chôn cất Lam ba tháng trước," Vy vừa nói vừa tiến lại gần phía sau gáy Minh, giọng nói của cô lạnh lùng và run lên vì một nỗi căm hận bị kìm nén. "Chính tay tao đã kéo xác hắn ra khỏi đống đổ nát của lõi bảo mật Aras-Bio. Vậy mà hôm nay, một gã mạo danh lại mang con chip của hắn, dùng gương mặt của hắn, và chiến đấu bằng những thuật toán tính toán vector của một kỹ sư hệ thống chính quy. Mày nghĩ mày có thể lừa được tao sao?"
*Cạch.*
Sợi cáp quang bọc thép ghim mạnh vào cổng thần kinh sau gáy Minh. Cảm giác đau buốt tột cùng như một cây kim thép nung đỏ đâm thẳng vào tủy sống khiến toàn thân Minh co giật mạnh. Võng mạc mắt phải của anh lập tức bị bao phủ bởi hàng vạn luồng mã nhị phân màu đỏ chạy dọc, báo hiệu Vy đã kích hoạt "Giao thức can thiệp nhận thức (Mind-hacking)" từ chiếc Cyber-Deck của cô.
"Á... rư..." Minh thốt lên qua bộ biến âm của mặt nạ đồng, giọng nói bị bóp méo thành những tiếng rè rè đau đớn.
"Giải phóng tường lửa của mày ra!" Vy ra lệnh, ngón tay cô lướt nhanh trên bàn phím cơ của Cyber-Deck. "Tao đang chạy chương trình quét ký ức cưỡng bức. Nếu mày không muốn tao nướng chín vỏ não của mày bằng dòng điện áp ngược, hãy khai ra kẻ nào đứng sau vụ mưu sát Lam thật và ai đã cấy con chip của hắn vào đầu mày!"
Cơn đau từ cổng thần kinh gáy lan tỏa ra toàn bộ hệ thống dây thần kinh trung ương. Minh cảm thấy bản ngã của mình—những mảnh ký ức ấm áp mờ nhạt về nụ cười của em gái An và hình ảnh người mẹ khắc khổ—đang bị luồng dữ liệu quét của Vy càn quét tàn bạo. Con chip Sát thủ Lam trong não anh bắt đầu phản ứng tự vệ, gửi những xung điện kích thích tủy sống cực mạnh đòi hỏi anh phải bộc phát sát tính để giết chết kẻ đang tra tấn mình.
*"Không được... không được để con chip đồng hóa,"* lý trí kỹ sư của Minh gầm thét trong khoảng không tối tăm của tâm trí.
Anh lập tức kích hoạt "Giao thức tự thôi miên sâu". Minh chủ động nhắm mắt, điều hòa nhịp thở dồn dập, ép toàn bộ các tệp dữ liệu hình ảnh về An và các đoạn mã bảo mật tối mật của Aras-Bio vào một phân vùng não bị tổn thương do xóa ký ức cưỡng bức trước đây—một vùng nhớ chết mà các máy quét kỹ thuật số không thể định vị được. Trên màn hình của Vy, luồng quét ký ức bắt đầu gặp phải những sọc nhiễu đỏ dày đặc, liên tục báo lỗi định dạng dữ liệu.
"Mày đang dùng phân vùng chết để giấu dữ liệu?" Vy nhướng mày, đôi mắt sắc sảo hiện lên vẻ kinh ngạc. "Một gã sát thủ giang hồ Quận 9 làm sao biết được kỹ thuật tự thôi miên sâu của kỹ sư Aras-Bio? Nhưng bấy nhiêu đó không cứu được mày đâu!"
Vy lạnh lùng xoay núm điều chỉnh điện áp trên chiếc Cyber-Deck bọc vỏ gỗ. Luồng điện áp kích thích tăng vọt lên mức ba mươi lăm volt, truyền thẳng vào tủy sống Minh.
Cơn đau dội ngược đạt mức cực hạn. Minh cảm giác như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt não bộ của mình, các tế bào thần kinh sinh học bắt đầu rên rỉ dưới áp lực quá tải điện từ. Chỉ số tương thích chip Lam của anh đột ngột nhảy vọt lên mức báo động đỏ, đe dọa đẩy anh vào trạng thái Rò rỉ Cấp 3—cơn điên loạn tàn sát không phân biệt bạn thù.
*"Phải ngắt kết nối... ngay lập tức!"*
Minh biết nếu để Vy tiếp tục quét sâu thêm ba mươi giây nữa, bộ não của anh sẽ bị hoại tử vĩnh viễn. Bằng một nỗ lực phi thường vượt qua sự co thắt của các bó cơ cơ khí, Minh điều khiển các khớp ngón tay của bàn tay trái bọc sợi carbon—dù đang bị run giật mười phần trăm độ chính xác—khéo léo lách qua khe hở của dây đai carbon bọc ghế.
Anh không dùng sức mạnh vật lý để phá xích, mà dùng tư duy của một kỹ sư để tìm ra điểm yếu của hệ thống kết nối. Ngón tay cơ khí trái của anh chạm vào sau tai phải, nơi Bác sĩ Sơn đã cấy ghép một công tắc vật lý bảo vệ dự phòng cực kỳ nhỏ.
*Tạch.*
Minh nhấn mạnh vào công tắc vật lý: "Tự động ngắt kết nối thần kinh chủ động" được kích hoạt.
Toàn bộ dòng điện chạy vào chip não lập tức bị cắt đứt hoàn toàn. Một tiếng nổ điện từ vi mô vang lên sau gáy Minh, kéo theo một luồng khói xám mỏng bốc lên từ cổng kết nối. Sự ngắt kết nối đột ngột đưa Minh trở về trạng thái sinh học thuần túy trong vòng ba giây, triệt tiêu hoàn toàn chương trình quét ký ức của Vy.
Minh ho sặc sụa, cơ thể anh đổ gục về phía trước, bị treo lơ lửng bởi những sợi dây đai carbon khóa ngực. Một ngụm máu sinh học đỏ tươi trào ra từ khóe môi anh, nhuộm đỏ màng lọc của chiếc mặt nạ đồng. Đầu óc anh quay cuồng, tầm nhìn bị bao phủ bởi một màn sương xám xịt của sự kiệt quệ thần kinh.
Vy giật mình lùi lại một bước, chiếc Cyber-Deck trên tay cô phát ra những tiếng bíp bíp báo lỗi mất kết nối vật lý. Cô nhìn gã đàn ông đang quỳ sụp trên ghế với vẻ mặt không thể tin nổi.
"Mày... mày dám tự tay ngắt kết nối thần kinh chủ động?" Vy thốt lên. "Mày điên rồi! Việc đó có thể gây chập mạch tủy sống và giết chết mày ngay lập tức!"
Minh chậm rãi ngẩng đầu lên. Khớp vai trái cơ khí của anh phát ra tiếng rít thủy lực khô khốc, rò rỉ một vệt dầu xanh lục sẫm xuống sàn nhà bọc chì. Anh dùng bàn tay phải sinh học, run rẩy tháo chiếc mặt nạ lọc khí đồng cổ điển ra, để lộ gương mặt đầy những vết sẹo phẫu thuật tái tạo nhân dạng chưa lành hoàn toàn và gò má trái đang chảy máu đỏ tươi.
"Tao không điên, Vy," Minh nói bằng giọng nói thật của mình—không qua bộ biến âm của mặt nạ đồng. Đó là giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh nhưng tràn đầy sự mệt mỏi của một cựu kỹ sư hệ thống chính quy, hoàn toàn khác biệt với giọng nói khàn đặc, thô bạo của sát thủ Lam thật. "Tao làm vậy vì đó là cách duy nhất để bảo vệ dữ liệu về An... và để chứng minh cho mày thấy tao không phải là kẻ thù của mày."
Vy khựng lại khi nghe thấy giọng nói thật của anh. Sự nghi kỵ trong mắt cô ta vẫn chưa tan biến, nhưng họng súng xung điện từ cầm trên tay phải cô ta đã khẽ hạ xuống vài milimet.
"Nguyễn Minh..." Vy lầm bầm cái tên anh vừa tự xưng. "Cựu kỹ sư hệ thống của Aras-Bio? Một gã kỹ sư cao cấp của tập đoàn làm sao lại có thể cấy ghép được chip của Lam mà không bị đào thải ngay lập tức?"
"D dòng máu của tao chứa mã tương thích đặc biệt," Minh hổn hển giải thích, lồng ngực phập phồng đau đớn dưới sợi dây đai carbon. "Tao bị mưu sát trong lõi bảo mật của tập đoàn cùng ngày với Lam. Bác sĩ Sơn đã cứu tao bằng cách thay đổi khuôn mặt này và cấy con chip của Lam vào đầu tao để che giấu danh tính... Tao không cướp chip của hắn. Tao đang phải trả giá bằng chính nhân tính của mình sau mỗi phi vụ để giữ lại chút ký ức gốc còn sót lại."
Để đưa ra bằng chứng thuyết phục nhất, Minh dùng ngón tay cơ khí trái run rẩy chạm vào nút bấm cơ học trên chiếc "Vòng cổ cơ khí An" đeo trước ngực.
Một tiếng *tạch* dịu nhẹ vang lên. Chiếc vòng cổ titanium cũ kỹ phát ra một luồng ánh sáng hologram lỗi màu đỏ mờ nhạt. Hình ảnh 3D của một cô bé mười hai tuổi đang cười rạng rỡ hiện lên giữa không gian tối tăm của căn phòng bọc chì. Hình ảnh bị nhiễu sọc liên tục do thiếu năng lượng, nhưng ở góc dưới của khung hình hologram hiển thị một chữ ký số bảo mật cấp bốn của tập đoàn Aras-Bio.
Vy nhìn chằm chằm vào hình ảnh hologram của An. Đôi kính áp tròng HUD của cô nhanh chóng quét qua chữ ký số và nhận diện mã hóa.
"Đây là... mã bảo mật của dự án Nhận Thức Mới," Vy thốt lên, gương mặt cô biến sắc hoàn toàn. Sự căm phẫn đối với tập đoàn Aras-Bio trong mắt cô đột ngột bị thay thế bằng một nỗi bàng hoàng tột độ. "Lam thật trước khi chết đã điều tra dự án này. Hắn nói có một nhà nghiên cứu gen lỗi đã phản bội... Không lẽ đứa em gái An của mày chính là..."
"Tao không biết," Minh cắt ngang, giọng nói của anh nghẹn lại vì đau đớn và dằn vặt nội tâm. "Mảnh chip bảo mật lỗi tao cướp được từ gã kỹ sư phản tỉnh tại nhà máy dệt chứa dữ liệu bị rạn nứt bề mặt. Tao cần mày bẻ khóa nó, Vy. Tao cần mày dùng thiết bị Cyber-Deck tự chế kia để giải mã các đoạn mã thô đó. Chỉ có mày mới giúp tao tìm ra sự thật về An và minh oan cho cái chết của Lam thật."
Vy đứng im lặng giữa căn phòng bọc chì, tiếng mưa axit bên ngoài vẫn nện xối xả xuống mái tôn như một bản nhạc nền u ám cho cuộc đối chất sinh tử. Cô nhìn mảnh chip bảo mật lỗi rạn nứt đang nằm trong lòng bàn tay sinh học của Minh, rồi nhìn gò má rỉ máu và vết bỏng điện sém đen ở bả vai trái của anh.
Sự giằng xé nội tâm hiển hiện rõ trên gương mặt sắc sảo của nữ hacker. Cô ghét tập đoàn Aras-Bio—lũ tài phiệt thượng tầng đã biến Quận 9 thành một bãi rác sinh học và bóc lột nhận thức của hàng vạn dân nghèo. Nhưng cô cũng không thể dễ dàng tin tưởng một gã mạo danh đang mang trong đầu con chip của người đồng đội cũ.
"Mày đang chơi một trò chơi cực kỳ nguy hiểm, Nguyễn Minh," Vy lạnh lùng nói, nhưng cô đã chậm rãi cất họng súng xung điện từ vào bao da hông.
Cô bước tới, dùng một lưỡi dao nano nhỏ cắt đứt các sợi dây đai carbon đang khóa chặt Minh vào chiếc ghế sắt.
Minh đổ gục về phía trước, hai tay chống xuống gối để giữ cho cơ thể không quỵ ngã hoàn toàn. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận dòng máu sinh học trên má đang dần đông lại dưới tác động của chỉ sinh học tự chế của Sơn từ trước.
"Tao đồng ý tháo cởi xiềng xích cho mày," Vy gằn giọng, đứng sừng sững trước mặt anh, đôi mắt áp tròng HUD phát ra ánh sáng xanh lam lạnh ngắt. "Tao sẽ giúp mày giải mã mảnh chip bảo mật lỗi này để tìm kiếm tung tích của An. Nhưng đừng lầm tưởng đây là sự tin tưởng hoàn toàn."
Cô chỉ ngón tay thon dài vào sau gáy Minh, nơi cổng kết nối thần kinh vẫn còn đang rò rỉ một vệt khói mỏng.
"Trong lúc mày bị ngắt kết nối, tao đã lén cài đặt một mã độc tự hủy ẩn vào phân vùng quản lý năng lượng của chip Lam từ chiếc Cyber-Deck của tao. Nếu mày bộc lộ bất kỳ dấu hiệu phản bội nào, hoặc nếu tao phát hiện mày làm việc cho Giám đốc Lâm... tao chỉ cần bấm một nút kích hoạt trên Cyber-Deck này, và con chip trong đầu mày sẽ tự động quá tải điện áp, nướng chín toàn bộ vỏ não của mày trong vòng một giây. Mày hiểu rõ luật chơi chứ, gã kỹ sư mạo danh?"
Minh ngước nhìn Vy, gương mặt đầy sẹo phẫu thuật rách nát của anh không lộ ra vẻ sợ hãi, mà chỉ có một sự thanh thản lạnh lùng của kẻ đã bước một chân qua ranh giới cái chết.
"Tao hiểu," Minh trầm giọng trả lời. "Khế ước đã được thiết lập."
Ngay khi Minh vừa dứt lời, hệ thống báo động vòng ngoài lắp đặt thô sơ trên vách tường bọc chì của Vy đột ngột rú lên chói tai. Một luồng ánh sáng đỏ rực phát ra từ chiếc bóng đèn sợi đốt treo trên trần nhà, nhấp nháy liên hồi kèm theo tiếng rè rè của tần số vô tuyến bị nhiễu loạn nặng.
Màn hình CRT cũ kỹ trên bàn làm việc của Vy tự động kích hoạt, hiển thị hình ảnh camera lậu từ đầu hẻm 108. Dưới cơn mưa axit tầm tã, hàng chục chiếc drone tuần tra tầm cao của tập đoàn Aras-Bio đang hạ độ cao, phóng ra những luồng ánh sáng quét nhiệt màu xanh lục quét dọc theo các mái tôn rỉ sét. Phía sau chúng, những chiếc xe bọc thép cơ động của lực lượng an ninh do Đại úy Phong chỉ huy đang tiến sát, khép chặt gọng kìm phong tỏa toàn bộ khu phố.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!