Bóng Ma Đồng Đội
Mưa axit của Neo-Sài Gòn trút xuống Hẻm 108 Quận 9 thành những luồng nước xám xịt, sủi bọt khí độc khi chạm vào những tấm tôn rỉ sét xếp chồng lên nhau. Thứ chất lỏng ăn mòn ấy chảy dọc theo những đường ống thải khổng lồ của tháp lọc khí Aras-Bio phía trên cao, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và vị kim loại rát buốt dội thẳng xuống khu ổ chuột tầng đáy. Dưới ánh đèn neon lỗi nhấp nháy liên tục giữa hai sắc đỏ và xanh lục, những vũng nước thải sủi bọt như những vết thương hở của đô thị ngầm.
Minh bước đi loạng choạng, kéo lê cơ thể kiệt quệ qua những ngách hẻm tối tăm chằng chịt. Chiếc mặt nạ lọc khí đồng cổ điển đeo trước mặt anh phát ra những tiếng rít cơ học nặng nề sau mỗi nhịp thở. Lớp màng lọc bằng sợi đồng bên trong đã bám đầy bụi mịn lưu huỳnh, khiến lồng ngực anh bỏng rát như có lửa đốt. Nhưng nỗi đau đớn thể xác lớn nhất lúc này lại đến từ khớp vai trái cơ khí.
Vết bỏng điện từ vụ nổ tại trạm biến áp 220V Quận 9 vẫn đang âm ỉ bốc khói nhẹ dưới làn mưa axit. Lớp da sinh học giả bọc ngoài khớp vai đã bị dòng điện cao áp nướng cháy xém, để lộ khung xương thép đen mờ và những đường mạch nano đang rò rỉ từng vệt dầu thủy lực màu xanh lục dính nhớp. Mỗi khi Minh bước đi, khớp vai lại phát ra những tiếng rít thủy lực khô khốc, rò rỉ bức xạ nhiệt ở mức độ trung bình trực tiếp ra không khí ẩm ướt.
Trong túi áo khoác da rách nát, tay phải sinh học của Minh đang siết chặt mảnh chip bảo mật lỗi bị rạn nứt bề mặt—di vật duy nhất anh cướp được từ thi thể gã kỹ sư phản tỉnh tại nhà máy dệt bỏ hoang. Mảnh chip lạnh ngắt, rạn nứt vì nhiệt lượng của phát súng laser bắn lén, nhưng đối với Minh, nó là phao cứu sinh chứa đựng manh mối đầu tiên về việc em gái An của anh thực chất vẫn còn sống trong lõi tập đoàn.
*"Mày không thể dừng lại ở đây, Minh,"* anh tự nhủ thầm, tay phải vô thức chạm vào chiếc vòng cổ titanium đeo trước ngực. Bản năng giết chóc của con chip Sát thủ Lam cấy trong não anh vẫn đang âm ỉ hoạt động, gửi những xung điện nhị phân màu đỏ rực dọc võng mạc, đòi hỏi anh phải tìm kiếm một mục tiêu để giải tỏa sát tính.
Ngay khi Minh vừa bước qua khúc quanh tối nhất dẫn vào ngách hẻm 108, một cảm giác lạnh ngắt đột ngột ập đến sau gáy.
Một họng súng lục xung điện từ lạnh lùng gí chặt vào thái dương anh từ phía sau bóng tối của một bồn chứa nước thải. Tiếng lên nòng cơ khí vang lên một cách dứt khoát, triệt tiêu hoàn toàn tiếng mưa axit rơi lộp bộp trên mái tôn.
"Đứng im. Đừng hòng động đậy cánh tay cơ khí của mày, Lam," một giọng nữ sắc sảo, lạnh lùng như băng tuyết cắt ngang màn mưa.
Minh đứng bất động. Trái tim anh đập mạnh, nhưng lý trí của một kỹ sư hệ thống buộc anh phải giữ bình tĩnh. Anh chớp mắt liên tục ba lần, kích hoạt Kính quét đa phổ sinh trắc học cấy ở mắt phải. Giao diện HUD màu đỏ neon hiện lên trên võng mạc, quét qua góc 180 độ phía sau.
Kính quét nhanh chóng dựng lại hình ảnh nhiệt của kẻ phục kích. Đó là một cô gái gầy gò, mặc áo khoác bomber bọc chì chống quét radar, mái tóc cắt ngắn nhuộm highlight xanh dương phát sáng mờ dưới làn khói axit. Đôi kính áp tròng HUD của cô ta đang nhảy liên tục các dòng mã bẻ khóa màu xanh lam.
Là Vy. Nữ hacker xuất sắc kiêm đồng đội cũ của sát thủ Lam thật.
"Vy..." Minh thốt lên qua bộ biến âm của mặt nạ đồng, giọng nói giả lập của Lam phát ra rè rè, khàn đặc.
"Câm miệng!" Vy gằn giọng, họng súng xung điện gí mạnh hơn vào thái dương anh, khiến vết mổ phẫu thuật tái tạo sẹo chưa lành hoàn toàn trên má Minh nhói đau. "Đừng dùng cái giọng giả lập rác rưởi đó để gọi tên tao. Mày là kẻ nào?"
Minh im lặng, thầm tính toán khoảng cách. Khoảng cách giữa họng súng của Vy và thái dương anh là 0.2 cm. Góc bắn chếch 15 độ hướng xuống tủy sống gáy. Nếu cô ta bóp cò, luồng sóng điện từ cực mạnh sẽ ngay lập tức nướng chín con chip sát thủ trong não anh, đồng thời làm tê liệt vĩnh viễn hệ thần kinh trung ương. Cánh tay cơ khí trái của anh đang bị run nhẹ do bỏng điện, làm giảm mười phần trăm độ chính xác. Anh không thể mạo hiểm cận chiến tay không bằng dây nano lúc này, nhất là khi kính quét báo hiệu Vy đã phủ một lớp giáp sợi carbon bọc graphene chống cắt quanh cổ hông.
"Tao là Lam. Mày đang điên cái gì vậy?" Minh cố giữ giọng điệu lạnh lùng đặc trưng của gã sát thủ.
"Mày nghĩ tao là đứa con nợ ngu ngốc ở Quận 9 để mày lừa sao?" Vy cười lạnh, đôi mắt sắc sảo như dao cạo nhìn chằm chằm vào bả vai đang rò rỉ dầu của anh. "Tao đã theo dõi toàn bộ phi vụ ám sát gã kỹ sư phản tỉnh của mày tại nhà máy dệt qua camera an ninh lậu. Lam thật chưa bao giờ chiến đấu như thế. Lam thật sẽ phóng dây nano siết cổ mục tiêu trong vòng 1.5 giây mà không cần suy nghĩ. Hắn sẽ không tính toán vector di chuyển của bẫy laser, không nương tay nới lỏng lực siết ở giây cuối cùng, và tuyệt đối không bao giờ tra hỏi con mồi về một đứa con gái tên An!"
Vy bước lên một bước, hơi thở ấm áp của cô ta phả vào lớp vỏ đồng lạnh ngắt của mặt nạ Minh, nhưng ánh mắt cô ta lại tràn đầy sát khí.
"Lam thật là một con quái vật khát máu hành động theo bản năng tàn bạo của chip quân sự. Còn mày... mày chiến đấu như một gã kỹ sư hệ thống đang cầm dao mổ. Từng bước di chuyển của mày đều tuân theo các thuật toán logic. Nói! Mày đã làm gì với Lam thật? Ai đã cấy con chip của hắn vào đầu mày để giả dạng?"
Minh nhận ra sự nghi ngờ của Vy đã đạt đến mức không thể cứu vãn bằng những lời nói dối thông thường. Cô ta biết quá rõ về Lam thật. Sự tính toán tỉ mỉ và lòng trắc ẩn còn sót lại của Minh trong phi vụ đầu tiên chính là kẽ hở chí mạng vạch trần thân phận mượn vay của anh.
*"Kích hoạt chương trình giả lập."* Minh thầm ra lệnh cho hệ thống hỗ trợ trong đầu.
Trong khoảnh khắc Vy chuẩn bị siết chặt cò súng, Minh không dùng võ thuật để phản kháng. Anh âm thầm điều chỉnh tần số phát sóng của chip nhận thức sau gáy. Xung điện từ não bộ của anh bắt đầu thay đổi nhịp điệu, ép dòng điện sinh học đồng bộ hoàn hảo với chữ ký điện từ gốc của sát thủ Lam lúc còn sống lưu trữ trong phân vùng nhớ phụ.
Thiết bị Cyber-Deck cầm tay bọc vỏ gỗ cổ điển đeo bên hông Vy đột ngột phát ra tiếng bíp bíp dồn dập. Trên màn hình điều khiển của cô ta, dòng chữ ký điện từ của mục tiêu trước mặt nhảy số liên tục, rồi khóa chặt vào một mã định danh duy nhất:
[SÁT THỦ LAM — TRẠNG THÁI: HOẠT ĐỘNG — CHỈ SỐ TƯƠNG THÍCH: 12%]
Cánh tay cầm súng của Vy khựng lại trong tích tắc. Đôi kính áp tròng HUD của cô ta phản chiếu dòng chữ xanh hiển thị sinh trắc học hoàn chỉnh của Lam thật. Sự xung đột giữa những gì cô ta nhìn thấy qua camera chiến đấu và những gì thiết bị quét sinh học hiển thị tạo ra một giây do dự cực kỳ quý giá.
"Cái gì...?" Vy lầm bầm, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình máy quét rồi lại nhìn vào chiếc mặt nạ đồng của Minh.
Nhưng sự do dự ấy không kéo dài. Là một hacker lão luyện của thế giới ngầm, Vy ngay lập tức nhận ra đây là một cú lừa kỹ thuật.
"Giả lập sóng não? Mày dám dùng trò bẻ khóa tần số trước mặt tao!"
Vy tức giận gầm lên. Thay vì bóp cò súng xung điện từ, cô ta xoay báng súng, tung một cú nện tàn bạo thẳng vào gò má trái của Minh.
Cú va chạm vật lý cực mạnh khiến Minh ngã quỵ xuống vũng nước axit sủi bọt. Chiếc mặt nạ đồng va đập vào nền bê tông rỉ sét phát ra tiếng "boong" chói tai. Cú đánh xé rách vết mổ phẫu thuật tái tạo sẹo chưa lành trên má anh, máu sinh học đỏ tươi hòa lẫn với nước mưa axit chảy tràn ra bên ngoài mặt nạ, bỏng rát tột cùng.
Minh ho sặc sụa, tay cơ khí trái chống xuống đất để giữ thăng bằng, các khớp thủy lực rít lên đau đớn khi tiếp xúc trực tiếp với hóa chất ăn mòn dưới đất. Anh ngước nhìn Vy qua thấu kính camera mắt phải đang nhấp nháy dòng cảnh báo lỗi liên tục.
Vy đứng sừng sững dưới mưa axit, họng súng lại một lần nữa chỉ thẳng vào đầu anh. Cô ta không bị lừa bởi chương trình giả lập, và sát khí trong mắt cô ta đã đạt đến đỉnh điểm.
"Tao sẽ cho mày một cơ hội cuối cùng trước khi tao nướng chín bộ não giả mạo của mày," Vy lạnh lùng nói, ngón tay trỏ đã đặt sẵn lên cò súng. "Mày là ai? Và mày có liên quan gì đến dự án Nhận Thức Mới của Aras-Bio?"
Minh quỳ dưới đất, cảm nhận dòng máu nóng hổi chảy dọc theo cằm bên trong mặt nạ. Anh biết bạo lực không thể giải quyết được Vy, và anh cũng không muốn giết cô ta—người đồng đội duy nhất có thể giúp anh thâm nhập vào lõi tập đoàn. Anh cần dùng một sự thật lớn hơn để đánh đổi mạng sống của mình.
Anh chậm rãi đưa bàn tay phải sinh học lên, lấy mảnh chip bảo mật lỗi bị rạn nứt từ trong túi ra, giơ lên trước ánh đèn neon lập lòe.
"Tao là Nguyễn Minh... cựu kỹ sư hệ thống của Aras-Bio," Minh nói, giọng nói thật của anh—không qua bộ biến âm—vang lên trầm ấm nhưng đầy mệt mỏi và đau đớn qua khe hở của mặt nạ đồng. "Tao bị mưu sát trong lõi tập đoàn và bị xóa sạch ký ức gốc. Bác sĩ Sơn đã cấy con chip của Lam vào đầu tao để cứu mạng... Mảnh chip này chứa dữ liệu chứng minh em gái An của tao vẫn còn sống. Tao giả dạng Lam chỉ để tìm lại con bé."
Vy khựng lại. Đôi mắt hoài nghi của cô ta nhìn chằm chằm vào mảnh chip rạn nứt trong tay Minh, rồi lướt qua chiếc vòng cổ titanium đang phát ra ánh sáng hologram lỗi màu đỏ mờ nhạt trên ngực anh.
Trước khi Vy kịp đưa ra phản hồi, thiết bị Cyber-Deck đeo hông cô ta đột ngột phát ra tiếng còi báo động rú lên chói tai. Dòng chữ đỏ rực hiển thị trên HUD mắt cô ta:
[CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN SÓNG ĐỊNH VỊ TẦM NHIỆT CỦA ARAS-BIO ĐANG TIẾN SÁT — KHOẢNG CÁCH: 150 MÉT]
Bức xạ nhiệt rò rỉ từ khớp vai bị bỏng điện của Minh đã bị vệ tinh tuần tra của tập đoàn ghi nhận. Tiếng động cơ phản lực của drone săn mồi bắt đầu vang vọng từ đầu con hẻm 108.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!