Nhạc nềnDeep_Sea

Chân Tướng Dưới Vực Sâu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng tạch tạch của những tia lửa điện áp cao bắt đầu rít lên chói tai trên trần hầm chứa xác của băng Hắc Long. Ánh sáng halogen lỗi thời nhấp nháy liên hồi, hắt những vệt bóng dị dạng lên hàng trăm thi thể đông cứng xếp chồng trên các giá sắt rỉ sét. Mùi tử khí nồng nặc trộn lẫn với mùi formalin và clo tẩy rửa bốc lên nghẹt thở. Trên bảng hiển thị LED gắn sát vách đá ẩm ướt, những con số màu đỏ máu đang nhảy lùi một cách tàn nhẫn: [00:43... 00:42... 00:41...].


Bên trong chiếc lồng sắt bọc chì cách ly điện từ đặt ở góc hầm, Bé Tí và mười mấy đứa trẻ mồ côi nhặt rác đang co rúm lại. Gương mặt chúng lem luốc bụi than, những giọt nước mắt sợ hãi chảy dài, để lại những vệt sạch trên làn da xám ngoét. Luồng điện tích tụ từ các tụ điện cao áp trên trần bắt đầu phóng xuống, tạo thành những đường vòng cung màu tím xanh rùng rợn, liếm sát vào thành lồng sắt.


—'Anh hai ơi! Cứu tụi em! Nóng quá!'—Tiếng khóc xé lòng của Bé Tí dội vào màng nhĩ Minh qua bộ biến âm khàn đặc của chiếc Mặt nạ lọc khí đồng cổ điển.


Minh quỳ một gối sát cạnh xác chết không đầu của Đao Phủ Sắt. Cánh tay cơ khí trái của anh—vừa bị thanh đao chém nhiệt của gã đao phủ hủy hoại—đang buông thõng vô dụng. Lớp sợi carbon bọc graphene bên ngoài bả vai bị nhiệt lượng plasma làm chảy xệ, để lộ những đường mạch nano rách nát đang rò rỉ từng vệt dầu thủy lực màu xanh lục sẫm xuống vũng máu đen. Mỗi nhịp thở của anh đều kéo theo một cơn co thắt dữ dội từ tủy sống. Con chip Sát thủ Lam sau gáy liên tục phát ra những xung điện áp điên cuồng, đòi hỏi anh phải kích hoạt Kích thích tủy sống cực hạn để phá vỡ mọi chướng ngại vật.


*"Không được kích hoạt!"*—Lời cảnh báo lạnh lùng của Chị Sáu Sâm vang lên trong tiềm thức. Nếu anh ép chip Lam hoạt động ở xung nhịp cực hạn một lần nữa trong tình trạng kiệt quệ này, vỏ não của anh sẽ sụp đổ hoàn toàn về trạng thái Rò rỉ Cấp 4. Anh sẽ chết não, hoặc trở thành một cái xác thực vật không còn nhận thức trước khi kịp tìm thấy An.


Anh phải dùng lý trí của một kỹ sư hệ thống.


—'Vy, nghe tao nói không?'—Minh khàn giọng gọi qua bộ đàm vô tuyến analog độ chế.


—'Minh! Tao nghe! Tường lửa của Thư Mạng đang khóa chặt băng thông của tao! Tao không thể can thiệp vào hệ thống tự hủy từ xa!'—Giọng Vy rè rè vang lên giữa những tiếng nhiễu sóng từ trường cực mạnh. 'Thắng Điện đang điều khiển bộ kích hoạt bằng tần số vô tuyến analog ngắn trực tiếp từ phòng điều khiển! Nó muốn thiêu rụi toàn bộ chứng cứ và tụi nhỏ!'


—'Tần số vô tuyến analog...'—Mắt phải của Minh chớp liên tục ba lần. Kính quét đa phổ sinh trắc học lập tức dựng lên một bản đồ sóng điện từ. Mắt trái của anh, vốn bị mờ vĩnh viễn bởi màng sương sọc đỏ của virus nhận thức, chỉ nhìn thấy một khoảng đỏ nhạt nhòa ma quái, nhưng mắt phải đã kịp định vị được luồng sóng vô tuyến màu xanh lam đang phát ra từ chiếc ăng-ten nhỏ trên trần hầm, kết nối trực tiếp với tủ điện trung tâm của hệ thống tự hủy.


[ĐỒNG HỒ ĐẾM NGƯỢC: 28 GIÂY].


Minh nhìn sang Lợi Câm. Gã khổng lồ câm bẩm sinh đang đứng gác ở lối vào hầm chứa xác. Cánh tay phải bọc thép khổng lồ của gã đã bị cháy sém, khóa cứng hoàn toàn vật lý sau cú đỡ dòng điện cao thế từ hành lang. Lợi Câm dùng tay trái sinh học siết chặt khẩu súng xung điện từ, thấu kính camera đỏ rực trên mắt gã nhấp nháy liên tục như một lời cảnh báo: lính gác bọc thép Hắc Long đang tái tập hợp phía ngoài hành lang.


Anh không còn thời gian để bẻ khóa thủ công. Thiết bị bẻ khóa cổng logic analog đã bị cháy rụi ở ngoài kia.


Minh dùng bàn tay phải sinh học giật khẩu súng xung điện từ (EMP) tự chế nâng cấp đang giắt bên hông. Khẩu súng nặng trịch, tích hợp các tụ điện cổ từ bãi rác quân sự. Anh chỉ còn đúng 3 phát bắn. Nhưng nếu bắn thẳng vào lồng sắt, dòng điện tản mác từ EMP sẽ nướng chín bộ não nhạy cảm của lũ trẻ. Anh phải cắt đứt luồng sóng điều khiển của Thắng Điện trước, sau đó mới dập tắt nguồn điện tổng.


Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị sắt gỉ lạnh ngắt bám chặt trong vòm họng—thứ vị giác duy nhất còn sót lại sau ca phẫu thuật Vá mã thần kinh người chết. Minh há miệng, kích hoạt bộ khuếch đại âm thanh cơ khí lậu cấy ở thanh quản bọc đồng.


“Tiếng thét tần số cực đại!”


Một luồng sóng âm tần số cao, vượt quá ngưỡng nghe của tai người, bộc phát từ họng Minh. Không khí trước mặt anh bị bóp méo thành những gợn sóng vật lý hữu hình. Sóng âm định hướng lao thẳng lên trần nhà, va đập vào chiếc ăng-ten vô tuyến analog của Thắng Điện. Tiếng rít chói tai làm vỡ nát toàn bộ những bóng đèn halogen còn sót lại trong hầm chứa xác. Mảnh thủy tinh rơi rào rào như mưa dưới bóng tối đột ngột. Luồng sóng âm của Minh đã tạo ra một vùng nhiễu dao động vật lý, cắt đứt hoàn toàn tần số điều khiển của Thắng Điện trong vòng năm giây.


Ngay trong khoảnh khắc đó, Minh giơ súng EMP tự chế bằng tay phải sinh học, ngắm thẳng vào tủ điện tụ điện trung tâm gắn trên vách đá phía sau lồng sắt.


*ĐOÀNH!*


Một luồng sóng xung kích điện từ vô hình, xanh tím rực rỡ bộc phát từ nòng súng. Luồng EMP lao đi, găm thẳng vào tủ điện trung tâm.


*UỲNH... XOẢNG... LÁCH TÁCH!*


Tủ điện nổ tung trong một cơn mưa tia lửa vàng rực. Toàn bộ hệ thống dây cáp trên trần nhà sập xuống, dòng điện áp cao phóng loạn xạ rồi tắt phụt. Trên bảng LED, đồng hồ đếm ngược đứng khựng lại ở con số: [00:03].


Hầm chứa xác chìm vào bóng tối yên lặng, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của Minh và tiếng khóc thút thít của lũ trẻ bên trong lồng sắt. Hệ thống tự hủy điện từ đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn.


Minh loạng choạng tiến lại gần lồng sắt. Khớp vai trái cơ khí của anh phát ra tiếng rít thủy lực khô khốc vì cạn kiệt năng lượng. Anh dùng bàn tay phải sinh học bám chặt vào khóa cửa lồng sắt bọc chì. Khớp ngón tay sinh học gồng lên, cơ bắp cánh tay phải nổi cuộn dưới lớp áo da rách nát.


*RẮC... XOẢNG!*


Với sức mạnh thô từ Khóa khớp cơ khí lực cực đại hỗ trợ ở vai phải, Minh giật đứt chiếc khóa sắt rỉ sét. Cánh cửa lồng sắt mở ra.


—'Bé Tí, dẫn tụi nhỏ ra ngoài ngay!'—Minh khàn giọng nói qua mặt nạ biến âm. 'Đi theo đường hầm thoát nước ngầm số 4 dẫn ra sông. Lợi Câm sẽ mở đường cho tụi mày.'


Bé Tí lao ra khỏi lồng, ôm chặt lấy chân phải sinh học của Minh trong một giây trước khi gật đầu mạnh mẽ. Nhóc mồ côi nhanh nhẹn dẫn mười mấy đứa trẻ chui vào đường ống thải của lò mổ cũ ở góc hầm. Lợi Câm khẽ gật đầu với Minh, gã khổng lồ quay người, dùng thân hình bọc thép hộ tống lũ trẻ rút lui vào bóng tối của đường ống ngầm.


Bây giờ, chỉ còn lại Minh trong hầm xác lạnh lẽo.


Anh nhìn lên chiếc thang sắt dẫn lên phòng điều khiển trung tâm của Thắng Điện. Cơn phẫn nộ kìm nén bấy lâu nay bùng lên, thiêu rụi mọi cảm giác đau đớn thể xác. Gã kỹ sư tra tấn kia phải trả giá cho những gì hắn đã làm với lũ trẻ, và quan trọng hơn, hắn là kẻ duy nhất biết két sắt tối mật của Cường Sẹo đang giấu ở đâu.


Minh lết đôi chân rỉ sét, bám tay phải sinh học vào từng bậc thang sắt để leo lên. Khớp vai trái hỏng hóc liên tục rò rỉ dầu thủy lực xanh lục, để lại những vệt dài trên các bậc thang. Võng mạc mắt phải của anh liên tục nhảy cảnh báo đỏ: [NĂNG LƯỢNG PIN SINH HỌC GRAPHENE: 15%].


Anh đẩy cánh cửa sập bước vào phòng điều khiển trung tâm.


Căn phòng ngập tràn ánh sáng xanh lét từ hàng chục màn hình giám sát CRT cũ kỹ. Thắng Điện đang điên cuồng gõ phím trên bàn điều khiển, cố gắng xóa sạch dữ liệu hệ thống. Khi nhìn thấy chiếc mặt nạ đồng dính máu sinh học của Minh xuất hiện từ cửa sập, gã kỹ sư tra tấn hoảng loạn tột cùng. Hắn rút khẩu súng lục xung điện từ tiêu chuẩn giắt bên hông, định nổ súng.


Nhưng phản xạ của chip Lam—dù chỉ ở mức tương thích mười hai phần trăm nhưng đã được kích hoạt bởi sát tính—nhanh hơn hẳn. Minh lao tới như một bóng ma trong ánh sáng chập chờn. Tay phải sinh học của anh chộp lấy cổ tay cầm súng của Thắng Điện, bóp mạnh.


*RẮC...*


Tiếng xương cổ tay của Thắng Điện rạn nứt phát ra âm thanh rùng rợn. Khẩu súng rơi bộp xuống sàn. Minh dùng tay cơ khí trái đã bị cháy sém, khóa cứng khớp vai để tạo lực ép vật lý thô ráp, ấn mạnh Thắng Điện ghim chặt vào bàn điều khiển.


—'Két sắt tối mật của Cường Sẹo ở đâu?'—Giọng Minh rè rè, lạnh lùng như tiếng kim loại mài vào nhau qua bộ biến âm.


—'Tao... tao không biết! Cường Sẹo giữ chìa khóa... tao chỉ là kẻ làm thuê!'—Thắng Điện hét lên đau đớn, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên gương mặt tái mét.


Minh không nói lời thứ hai. Anh gạt công tắc khóa khớp cơ khí vai trái, ép piston thủy lực tạo lực nén cực đại, dí sát mặt Thắng Điện vào màn hình CRT đang nóng bỏng. Sức nóng của bóng đèn hình làm da mặt hắn bắt đầu bỏng rát, bốc khói nhẹ.


—'Tao hỏi lại lần cuối. Két sắt ở đâu?'


—'Dưới... dưới bục bàn điều khiển! Có một lối vào hầm ngầm ẩn! Xin mày... đừng giết tao!'—Thắng Điện khóc thét van xin.


Minh dùng báng súng EMP tự chế nện thẳng vào gáy Thắng Điện, khiến gã kỹ sư tra tấn ngã gục bất tỉnh nhân sự trên bàn điều khiển. Anh cúi xuống, dùng tay phải sinh học giật sập tấm ốp nhựa dưới bục bàn điều khiển.


Một chiếc két sắt bọc chì dày cộp, chống EMP tuyệt đối hiện ra. Chiếc két sắt này sử dụng khóa cơ vật lý tám lớp—thứ công nghệ cổ điển chống lại mọi nỗ lực hack mạng kỹ thuật số của giới hacker hiện đại.


Nhưng đối với một cựu kỹ sư hệ thống chính quy như Minh, khóa cơ vật lý chỉ là một bài toán cổng logic analog đơn giản.


Anh áp tai bọc đồng vào cửa két, dùng các ngón tay phải sinh học nhạy cảm xoay nhẹ núm số. Mắt phải của anh kích hoạt kính quét đa phổ, nhìn xuyên qua các lớp thép mỏng để quan sát chuyển động của các bánh răng cơ học bên trong.


*CẠCH... CẠCH... CẠCH...*


Những tiếng khớp cơ học nhảy đúng vị trí vang lên đều đặn dưới sự tính toán chính xác của Minh. Sau đúng mười lăm giây, một tiếng 'CẠCH' lớn vang lên. Cánh cửa két sắt bọc chì nặng nề từ từ hé mở.


Bên trong két sắt, nằm gọn gàng giữa những xấp tài liệu giấy cổ điển, là một chiếc Túi bọc chì cách ly điện từ.


Minh run rẩy thò tay phải vào, nhấc chiếc túi bọc chì ra. Anh kéo khóa kéo. Ánh sáng xanh lam nhạt mờ ảo phát ra từ bên trong, chiếu lên đôi mắt mệt mỏi của anh. Đó là mảnh chip ký ức gốc đầu tiên của Minh—di vật chứa đựng những mảnh ghép ký ức gia đình thực sự và manh mối về em gái An mà anh hằng khao khát chuộc lại từ tay Hắc Long.


—'Minh! Mày lấy được chưa?'—Giọng Vy đột ngột vang lên trong tai nghe, cắt đứt sự im lặng. 'Tường lửa của Thư Mạng vừa bị tao bẻ khóa một phần thông qua cổng phụ của bưu điện cũ! Tao đang kết nối trực tiếp vào máy chủ của phòng điều khiển nơi mày đang đứng!'


—'Tao lấy được chiếc túi bọc chì chứa mảnh ký ức rồi,'—Minh trả lời, giọng anh run lên vì xúc động. 'Nhưng trong két sắt còn có một ổ cứng analog rỉ sét bọc trong vỏ bảo vệ của Aras-Bio. Có vẻ như đây là tệp tin thông tin tối mật của Cường Sẹo.'


—'Cắm nó vào cổng kết nối lậu của bàn điều khiển ngay!'—Vy hối thúc. 'Tao sẽ dùng Cyber-Deck giải mã nó thời gian thực! Chúng ta không có nhiều thời gian trước khi hệ thống an ninh tháp phát hiện!'


Minh nhanh nhẹn cắm đầu cáp đồng từ ổ cứng analog vào cổng kết nối vật lý của bàn điều khiển. Trên các màn hình CRT xung quanh, hàng vạn dòng mã độc màu đỏ bắt đầu chạy điên cuồng. Cyber-Deck bọc vỏ gỗ của Vy rít lên những tiếng rè rè chói tai qua đường truyền mạng lậu.


—'Đang giải mã... Tệp tin được mã hóa bằng thuật toán sinh học đa lớp cấp S của tập đoàn...'—Vy lẩm nhẩm gõ phím siêu tốc. 'Đợi chút... tao đang bẻ khóa luồng âm thanh... Được rồi! Tao đang phát lại tệp tin đàm thoại mã hóa giữa Cường Sẹo và Giám đốc Lâm!'


Một tiếng rè rè lớn vang lên từ hệ thống loa của phòng điều khiển, sau đó là giọng nói khàn đặc, xảo quyệt của Cường Sẹo:


—'Giám đốc Lâm, số thuốc Bio-Soma đợt này quá ít. Dân nghèo Quận 9 đang bắt đầu hoài nghi về dịch bệnh lưu huỳnh. Họ không chịu bán ký ức để đổi lấy thuốc nữa.'


Tiếp theo là giọng nói lạnh lùng, vô cảm của Giám đốc Lâm—người quản lý dự án bảo mật sinh học của Aras-Bio:


—'Đó là việc của mày, Cường. Tập đoàn cần thêm mười ngàn mẫu não bộ tương thích sinh học trong vòng năm ngày tới để sạc pin sinh học cho hệ thống Thượng Tầng. Hãy dùng mọi thủ đoạn đòi nợ. Nếu không đủ chỉ tiêu, nguồn cung Bio-Soma lậu cho bang Hắc Long sẽ bị cắt đứt hoàn toàn.'


Minh đứng chết lặng giữa phòng điều khiển. Sự thật tàn nhẫn về nền kinh tế nhận thức thế chấp được phơi bày trước mắt anh: tập đoàn Aras-Bio cố tình đầu độc bầu khí quyển Quận 9, sau đó thông đồng ngầm với băng Hắc Long để ép cư dân nghèo phải thế chấp ký ức và não bộ lấy thuốc ổn định sự sống, biến họ thành những cục pin sinh học vô hồn thắp sáng cho sự xa hoa của giới siêu giàu thượng tầng.


Nhưng bi kịch thực sự chưa dừng lại ở đó.


Trên màn hình CRT trung tâm, Vy bắt đầu hiển thị văn bản thỏa thuận ngầm được ký kết giữa hai bên. Ở cuối văn bản thỏa thuận, bên dưới chữ ký của Giám đốc Lâm, là một chữ ký số bảo mật cấp cao nhất (S-class) phát ra ánh sáng huỳnh quang xanh lục hoàn chỉnh.


Minh nheo mắt phải, tập trung nhìn vào dòng chữ hiển thị tên người phê duyệt cuối cùng của dự án Nhận Thức Mới.


[KỸ SƯ TRƯỞNG PHÊ DUYỆT: AN NGUYỄN].

[TỶ LỆ TƯƠNG THÍCH MÃ GEN BẢO MẬT: 99.9%].


Đại não Minh như có một quả bom xung điện từ vừa nổ tung.


Mắt trái bị mờ sọc đỏ virus của anh giật mạnh liên hồi. Toàn bộ thế giới xung quanh như sụp đổ dưới chân gã kỹ sư mạo danh. Người em gái ngây thơ mà anh hằng yêu thương, người em gái đeo chiếc vòng cổ hologram lỗi mà anh đã đánh đổi cả nhân tính và ký ức để tìm kiếm... thực chất chưa hề chết trong vụ mưu sát tại lõi tập đoàn.


Cô chính là Kỹ sư trưởng An Nguyễn. Cô chính là bộ não đứng sau dự án Nhận Thức Mới, kẻ đã tự tay ký lệnh cưỡng chế xóa não, biến hàng vạn cư dân nghèo khổ của quê hương Quận 9 thành những vật thí nghiệm sạc pin sinh học vô hồn.


Chân tướng tàn nhẫn dội thẳng vào tủy sống Minh, đau đớn và lạnh lẽo hơn bất kỳ vết thương cơ khí nào.


Anh đưa bàn tay phải sinh học run rẩy lên ngực, nắm chặt lấy chiếc vòng cổ titanium của An. Khớp ngón tay cơ khí trái của anh co bóp vô thức, phát ra những tiếng rạn nứt cơ học giòn giã dưới áp lực tinh thần tột cùng.


Trên màn hình CRT, dòng lệnh cuối cùng của văn bản thỏa thuận hiện lên đỏ rực, nhấp nháy đầy chết chóc:


[LỆNH CƯỠNG CHẾ XÓA SỔ TOÀN BỘ NHẬN THỨC CƯ DÂN QUẬN 9. THỜI GIAN KÍCH HOẠT: 5 NGÀY ĐẾM NGƯỢC].

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!