Hút Điện Cao Áp
Cơn mưa axit của Neo-Sài Gòn vào lúc ba giờ sáng không hề có dấu hiệu hạ nhiệt, nó trút xuống những mái tôn rỉ sét của Quận 9 thành một bản nhạc điện tử hỗn loạn, chát chúa. Lớp sương mù lưu huỳnh đặc quánh bốc lên từ những rãnh thoát nước thải công nghiệp, nhuộm bầu không khí thành một màu vàng đục như lòng đỏ trứng thối. Minh kéo sụp chiếc mũ trùm đầu của chiếc áo khoác da sờn rách, nấp sâu vào bóng tối của một góc tường bê tông nứt nẻ.
Lớp vỏ đồng của chiếc mặt nạ lọc khí cổ điển ép chặt vào quai hàm anh, phát ra những tiếng rít cơ học đều đặn khi bộ lọc carbon cố gắng trung hòa chất độc. Nhưng nỗi đau đớn thực sự không đến từ bầu không khí độc hại bên ngoài, mà từ bên trong bả vai trái của anh.
Khớp nối thủy lực của cánh tay cơ khí trái đang rên rỉ. Sau trận đụng độ dữ dội với Lâm Bảo tại nhà trọ Ánh Sáng, khớp bả vai bị rách mô mềm sinh học nặng hơn, liên tục rò rỉ một làn dịch dầu thủy lực màu xanh đen dính nhớp. Trên võng mạc mắt phải của Minh, giao diện HUD kỹ thuật số nhấp nháy một biểu tượng viên pin rỗng đỏ rực, kèm theo dòng chữ cảnh báo lạnh lùng:
[NĂNG LƯỢNG PIN SINH HỌC GRAPHENE: 1.2%. HỆ THỐNG PHẢN XẠ CHIP SÁT THỦ LAM SẼ BỊ KHÓA CỨNG TRONG 15 PHÚT].
Minh cắn chặt răng, cảm nhận vị máu tanh nồng dâng lên trong cổ họng. Nếu cánh tay trái bị khóa cứng, anh sẽ trở thành một kẻ tàn phế không có khả năng tự vệ giữa khu ổ chuột đầy rẫy chó săn của băng Hắc Long. Tệ hơn nữa, con chip Sát thủ Lam cấy sâu trong vỏ não anh đang liên tục phát ra những xung điện áp tủy sống, đòi hỏi một nguồn năng lượng lớn để duy trì trạng thái đồng bộ 12%. Anh phải sạc pin ngay lập tức, và anh không thể sử dụng các trạm sạc công cộng của tập đoàn Aras-Bio—những nơi đó yêu cầu quét định danh sinh trắc học thời gian thực, thứ sẽ ngay lập tức báo động cho Giám đốc Lâm về sự tồn tại của anh.
Lựa chọn duy nhất của Minh đêm nay là Trạm biến áp 220V Quận 9.
Nhìn từ xa, trạm biến áp sừng sững như một con quái vật cơ khí khổng lồ bằng thép rỉ sét, nằm im lìm giữa những hàng rào dây thép gai tích điện. Những luồng tia lửa điện xoay chiều màu xanh tím thỉnh thoảng lại bùng lên từ các cuộn cảm biến khổng lồ, phát ra âm thanh nổ lách tách chói tai. Đây là trạm biến áp trung gian cung cấp năng lượng cho các tháp trung chuyển của Aras-Bio, một hạ tầng analog đời cũ được xây dựng từ thế kỷ trước, đầy rẫy những kẽ hở kỹ thuật vật lý mà một cựu kỹ sư hệ thống như Minh biết rõ hơn ai hết.
Minh bắt đầu di chuyển. Anh áp dụng Kỹ thuật di chuyển không tiếng động trên bề mặt kim loại, điều chỉnh trọng tâm cơ thể dồn vào chân phải sinh học, triệt tiêu hoàn toàn tiếng bước chân khi bước đi trên những mái tôn rỉ sét trơn trượt nước mưa axit. Cánh tay trái cơ khí được anh dùng tay phải giữ chặt sát hông để tránh tiếng rít của các piston thủy lực bị khô dầu.
Khi tiếp cận hàng rào vòng ngoài, Minh chớp mắt liên tục ba lần để kích hoạt Kính quét đa phổ sinh trắc học cấy ở mắt phải. Giao diện HUD chuyển sang chế độ quét hồng ngoại tầm ngắn. Trước mặt anh, những sợi laser bảo vệ màu đỏ ẩn hiện dưới làn sương mù axit hiện lên rõ ràng. Minh quan sát nhịp quét của laser—cứ mỗi 3.2 giây, dòng điện xoay chiều của hàng rào lại có một pha trễ nhỏ do sự không ổn định của nguồn điện analog cũ.
Đúng vào giây thứ ba, Minh phóng người qua khe hở của sợi laser, lăn một vòng trên nền đất sỏi dính đầy dầu máy đen nhẻm. Khớp vai trái của anh rít lên một tiếng đau đớn, nhưng anh đã an toàn lọt vào bên trong khuôn viên trạm biến áp.
Tuy nhiên, sự xuất hiện của anh đã không qua mắt được hệ thống bảo vệ tự động của trạm.
Từ bóng tối của những tủ điện khổng lồ, hai bóng đen cơ khí bốn chân lao ra. Đó là Móng Sắt—những con chó robot bảo vệ bị thải loại của băng Hắc Long được lập trình lại để canh giữ trạm điện lậu này. Thấu kính hồng ngoại trên đầu chúng phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ, khóa chặt vào vệt nhiệt phát ra từ khớp vai bả vai đang quá nhiệt của Minh. Chúng tru lên những tiếng rè rè điện từ chói tai, hàm răng thép bọc graphene lực ép 500kg mở rộng, sẵn sàng nghiền nát bất kỳ kẻ xâm nhập nào.
Con Móng Sắt đi đầu lao tới với tốc độ kinh hoàng. Minh phản xạ theo bản năng của chip Lam, anh rút khẩu súng xung điện từ (EMP) tự chế từ thắt lưng da, nhắm thẳng vào đầu con quái vật cơ khí và bóp cò.
"CẠCH!"
Khẩu súng không hề phát hỏa. Một làn khói khét lẹt bốc lên từ nòng súng. Pin sinh học Graphene của cánh tay trái quá cạn kiệt, không đủ để cung cấp dòng điện kích hoạt cho cuộn cảm của súng EMP, khiến nó bị chập mạch ngược và nổ nhẹ ở nòng súng.
Con Móng Sắt đã cận kề. Hàm răng thép của nó chỉ còn cách chân Minh vài centimet. Trong khoảnh khắc sinh tử, Minh phóng móc neo cơ khí từ đầu ngón tay phải sinh học lên thanh xà gồ rỉ sét của tháp tản nhiệt phía trên. Lực kéo cơ học giật mạnh cơ thể anh lên cao, giúp anh né tránh cú đớp sấm sét của con chó robot trong gang tấc. Hàm răng thép của nó đập vào nhau phát ra một tiếng "XOẢNG" kim loại kinh hoàng, xé toạc một mảng da giả dưới gấu quần của anh.
Minh treo người trên thanh xà gồ, thở dốc. Con chó robot thứ hai đã bắt đầu leo lên các bậc thang sắt của tháp tản nhiệt để dồn đuổi anh.
Đột nhiên, từ phía đối diện của trạm biến áp, một luồng sóng nhiễu điện từ cực mạnh quét qua, làm quá tải tạm thời hệ thống điện của tháp tản nhiệt. Tia lửa điện bắn tung tóe quanh Minh, tạo thành những vệt sáng xanh lam chói mắt.
Một bóng người bước ra từ bóng tối của phòng điều khiển trung tâm. Gã mặc một chiếc áo khoác da rách đeo đầy những cuộn dây đồng phát sáng xanh lục mờ, hai tay đeo đôi găng tay cơ khí cồng kềnh chứa đầy tụ điện cao áp.
Đó là Nam Xung—gã kỹ sư bẻ khóa tần số khét tiếng của Quận 9. Gã đang lén kết nối một thiết bị trộm điện năng khổng lồ vào đường dây trung thế.
"Thằng nào dám phá đám tao bẻ khóa tần số thế này?" Nam Xung gằn giọng qua bộ đàm, ánh mắt sắc lẹm dưới chiếc kính bảo hộ phát sáng xanh lục khóa chặt vào Minh. Gã tưởng Minh là đặc vụ của Aras-Bio hoặc một đối thủ cạnh tranh tài nguyên điện năng đến để cướp địa bàn. Không một lời cảnh báo, Nam Xung kích hoạt thiết bị gây nhiễu điện từ cầm tay đeo trên găng tay cơ khí, phóng ra một luồng xung điện cao áp làm quá tải toàn bộ trạm biến áp, ép dòng điện 220V chạy tràn lan trên các thanh xà gồ sắt.
Dòng điện xoay chiều chạy rần rần dọc theo thanh xà gồ nơi Minh đang bám vào. Con chip Sát thủ Lam trong đầu anh rú lên một tiếng đau đớn tột cùng, các sọc nhiễu neon đỏ che mờ hoàn toàn tầm nhìn của anh. Cánh tay cơ khí trái bị dòng điện kích thích bắt đầu co giật cơ học liên hồi.
Minh hiểu rằng anh không thể trốn chạy nữa. Nếu anh buông tay rơi xuống, đàn chó robot Móng Sắt đang chờ sẵn bên dưới sẽ xé xác anh. Nếu anh tiếp tục bám vào, dòng điện xoay chiều không ổn định sẽ thiêu rụi chip não của anh trong vòng một phút.
Anh phải sử dụng bài tẩy cuối cùng: Phương pháp hút điện áp cao trực tiếp.
Minh buông tay phải sinh học, để toàn bộ cơ thể treo lơ lửng bằng cánh tay cơ khí trái bọc sợi carbon. Anh chủ động gạt công tắc khóa vật lý cấy ở khớp vai trái, ép các piston thủy lực khóa chặt vào một đường dây điện 220V hở đang chạy dọc thanh xà gồ.
"Á... A... A..."
Một tiếng thét khàn đặc, đau đớn tột cùng thoát ra từ bộ biến âm của mặt nạ đồng. Dòng điện cao thế 220V chạy thẳng vào cánh tay cơ khí của Minh. Cảm giác buốt lạnh thần kinh cực độ lan tỏa từ bả vai chạy dọc xuống tủy sống, như thể có hàng vạn cây kim băng bằng băng tuyết đang đâm xuyên qua từng tế bào não của anh. Mùi khét lẹt của da thịt sinh học xung quanh vùng ghép bả vai bốc lên nồng nặc khi bộ ổn áp tự chế của Minh hoạt động hết công suất để lọc dòng điện.
Nam Xung trợn tròn mắt kinh ngạc dưới chiếc kính bảo hộ. Gã chưa từng thấy một cyborg tự do nào dám cắm trực tiếp cổng sạc vào đường dây 220V mà không bị nổ tung não bộ ngay lập tức.
"Thằng điên này... mày tự sát đấy à?" Nam Xung hét lên.
Nhưng Minh không tự sát. Tư duy của một cựu kỹ sư hệ thống giúp anh nhận ra hệ thống điện của trạm là analog cũ, dòng điện xoay chiều có thể bị hấp thụ và điều hướng nếu anh điều chỉnh tần số của chip Lam trùng khớp với tần số 50Hz của trạm điện. Bộ ổn áp tự chế cấy sâu dưới da bả vai của anh bắt đầu rít lên chói tai, các tụ điện graphene nóng đỏ lên, nhưng biểu tượng viên pin trên HUD bắt đầu tăng vọt:
[ĐỒNG BỘ HÓA DÒNG ĐIỆN XOAY CHIỀU: 100%. ĐANG SẠC SIÊU TỐC: 20%... 45%... 80%...]
Năng lượng bùng phát mạnh mẽ chạy dọc cánh tay cơ khí trái, làm sáng rực các đường mạch nano phát sáng xanh lục dọc thái dương Minh. Cơn đau đớn biến thành một luồng sức mạnh vật lý khổng lồ.
Nhìn xuống bên dưới, con chó robot Móng Sắt thứ nhất đang chuẩn bị nhảy lên vồ lấy chân anh. Minh dùng chân cơ khí phải đá văng một sợi cáp điện hở 220V đang bị quá tải dòng điện xuống vũng nước mưa axit lớn ngay dưới chân đàn chó robot.
"XOẸT... ĐOÀNG!"
Một vụ nổ đoản mạch vật lý cực mạnh bùng nổ. Dòng điện cao thế truyền qua vũng nước axit ăn mòn, tạo ra một luồng ánh sáng xanh tím lóa mắt thiêu rụi hoàn toàn hệ thống vi mạch của cả hai con chó robot Móng Sắt. Chúng giật mạnh liên hồi rồi ngã quỵ xuống đất, khói đen bốc lên nghi ngút từ các khớp nối rỉ sét.
Minh buông tay rơi xuống đất, bả vai trái bốc khói nghi ngút, lớp da giả bọc ngoài bị bỏng điện sém đen hoàn toàn, để lộ khung xương thép và sợi carbon đen mờ bên trong. Tay trái của anh có một sự run rẩy cơ học nhẹ do dư chấn của dòng điện cao áp, nhưng biểu tượng pin sinh học đã chuyển sang màu xanh lá cây đầy đặn: 95%.
Nam Xung đứng sững sờ nhìn hai con chó robot bảo vệ đắt tiền của mình bị thiêu rụi trong tích tắc. Gã nhìn cánh tay cơ khí bốc khói của Minh, rồi nhìn vào đôi mắt vàng rực rỡ đầy sát khí của sát thủ Lam đang hiện lên sau chiếc mặt nạ đồng.
Nhận ra mình không phải là đối thủ cận chiến của gã quái vật trước mặt, Nam Xung từ từ lùi lại phía lối thoát hiểm phụ, gã tắt thiết bị gây nhiễu, giơ hai tay lên ra hiệu đầu hàng.
"Được rồi, được rồi... mày thắng rồi, thằng điên," Nam Xung nói, giọng nói run rẩy qua bộ đàm. "Tao rút lui. Nhưng tao cho mày một tin miễn phí coi như tiền đền bù hai con chó: Đặc vụ của Aras-Bio đang thực hiện một chiến dịch quét an ninh mạng quy mô lớn toàn bộ Quận 9 để tìm con chip Lam của mày đấy. Trạm điện này nổ tung sẽ kích hoạt báo động cấp quận trong vòng ba phút nữa. Chạy đi trước khi quân bọc thép của Trung tá Nghĩa đến nghiền nát mày."
Không đợi Minh trả lời, Nam Xung nhanh chóng lướt qua cửa thoát hiểm phụ, biến mất vào màn mưa axit tối tăm của Quận 9.
Trong trạm biến áp, tiếng còi báo động đỏ bắt đầu rú vang liên hồi, ánh đèn pha xoay vòng quét rực rỡ khắp các bức tường rỉ sét. Minh nhặt khẩu súng EMP tự chế đã bị hỏng nòng dưới đất lên, giắt vào thắt lưng. Khớp bả vai trái của anh vẫn còn run cơ học nhẹ, từng cơn đau buốt lạnh thần kinh vẫn âm ỉ chạy dọc tủy sống, nhắc nhở anh về cái giá sinh học tàn bạo của việc hút điện trực tiếp.
Anh ngước nhìn về hướng nhà máy dệt bỏ hoang Quận 9—nơi con mồi đầu tiên của anh đang ẩn nấp. Cánh tay cơ khí đã đầy pin sinh học, phản xạ của chip Lam đã sẵn sàng.
Minh kéo sụp mũ trùm đầu, phóng người qua hàng rào điện đã bị đoản mạch, biến mất vào màn mưa axit trước khi tiếng động cơ của xe tuần tra Aras-Bio vang lên ở đầu phố.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!