Nhạc nềnDeep_Sea

Tiếng Gọi Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit của Neo-Sài Gòn trút xuống những khối container rỉ sét chồng chất lên nhau tại bãi phế thải ngoại vi Quận 9, tạo nên một thứ âm thanh lộp bộp, chói tai và nồng nặc mùi lưu huỳnh ăn mòn. Minh loạng choạng bước đi trong những khe hẹp tối tăm giữa các khối kim loại khổng lồ. Tầm nhìn của anh lúc này bị xé rách làm đôi: một bên mắt phải vẫn cố hiển thị giao diện HUD mờ nhạt của kính quét đa phổ, trong khi bên mắt trái đã hoàn toàn bị bao phủ bởi một màng sương sọc đỏ dày đặc của virus nhận thức. Những lồng ánh sáng neon lỗi màu hồng và xanh lục từ phía Chợ đen Linh Xuân hắt lại, méo mó và ma quái.


"Cảnh báo: Đồng bộ hóa chip Lam đạt 78%. Mức độ rò rỉ nhận thức: Cấp 3. Nguy cơ sụp đổ hệ thống thần kinh trung ương trong 2 giờ tới."


Dòng chữ cảnh báo màu đỏ lòm liên tục nhấp nháy trên võng mạc của Minh, kèm theo những tiếng rè rè điện từ siêu nhỏ nhưng đau buốt như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm thẳng vào thái dương. Khớp bả vai trái của anh—vừa mới được Chi Băng khâu tạm thời bằng chỉ sinh học lậu sau trận chiến khốc liệt tại sòng bạc Linh Xuân—đang nhói lên từng nhịp điệu tàn nhẫn. Dưới lớp băng gạc trắng dính máu sinh học đỏ tươi, thứ dịch thủy lực màu xanh lục sẫm vẫn rò rỉ liên tục, nhỏ giọt xuống nền đất bùn dính đầy axit. Cánh tay cơ khí trái hoàn toàn tê liệt, buông thõng như một khúc gỗ chết nặng nề bọc trong lớp sợi carbon bọc graphene xù xì.


*"Soma... mình phải tìm được Soma..."* Minh tự nhủ, hàm răng cắn chặt đến mức bật máu. Vị sắt gỉ lạnh ngắt bám chặt trong vòm họng—thứ vị giác duy nhất còn sót lại sau ca phẫu thuật Vá mã thần kinh người chết tàn khốc—khiến anh buồn nôn.


Anh dừng lại trước một khối container màu đen mờ, rỉ sét loang lổ nhưng được gia cố bằng những tấm chì dày cách ly điện từ. Đây là kho dược phẩm lậu của Chị Sáu Sâm. Minh dùng bàn tay phải bằng xương bằng thịt của mình, run rẩy gõ mạnh lên cánh cửa sắt theo nhịp mật mã vô tuyến analog: ba ngắn, một dài.


Cửa sập nặng nề từ từ hé mở, luồng khí lạnh mang theo mùi hóa chất công nghiệp đậm đặc và hương trầm điện tử sực nức phả vào mặt anh. Bước vào bên trong, Minh quỵ ngã xuống sàn sắt lạnh ngắt. Khớp vai trái của anh va chạm phát ra tiếng rít thủy lực khô khốc.


Phía sau chiếc bàn kỹ thuật chứa đầy những ống nghiệm phát sáng huỳnh quang, Chị Sáu Sâm đang ngồi trên một chiếc ghế da báo cũ sờn. Cô mặc chiếc áo khoác da báo đặc trưng, nửa mặt che kín bởi chiếc khẩu trang lọc độc màu đen bám đầy bụi than. Đôi mắt sắc sảo được trang điểm bằng phấn huỳnh quang nhấp nháy sắc xanh lục lạnh lùng quét qua thân xác rách nát của Minh.


*CẠCH.*


Sáu Sâm không một lời chào hỏi, lập tức rút khẩu súng ngắn xung điện từ tiêu chuẩn gí thẳng vào trán Minh. Giọng cô lạnh lùng qua bộ lọc âm thanh: "Lam? Hay tao nên gọi mày là cái xác không hồn biết đi? Hùng Búa đã phát lệnh truy sát đỏ toàn quận đối với mày. Thằng Bảo đã khai sạch mọi thứ ở sòng bạc Linh Xuân. Mảnh ký ức gốc của mày đang nằm trong tay Cường Sẹo, còn mày thì lết cái thân tàn phế này đến đây để làm gì? Biến khỏi đây trước khi tao báo cho Hắc Long để đổi lấy mười vạn điểm tín dụng đen."


Minh cố gượng dậy, nhưng cơn co thắt não bộ dữ dội do chip Lam nổi loạn khiến anh đổ sụp xuống ngay trước bàn thuốc. Anh định dùng bạo lực để khống chế Sáu Sâm, nhưng cánh tay cơ khí trái hoàn toàn không phản hồi, còn tay phải sinh học thì run rẩy kịch liệt, không thể tụ lực.


"Soma..." Minh thốt lên qua chiếc Mặt nạ lọc khí đồng cổ điển che nửa mặt dưới, giọng nói khàn đặc và rè rè. "Tôi cần Bio-Soma lậu để ổn định sóng não... Sơn... Bác sĩ Sơn vẫn đang hồi sức tại căn hộ của Vy... tôi không thể chết lúc này."


Sáu Sâm khẽ khựng lại khi nghe đến tên Bác sĩ Sơn. Cô hạ họng súng xuống một milimét, nhưng vẻ hoài nghi vẫn không giảm: "Tao là người buôn bán, không phải kẻ làm từ thiện. Thuốc ổn định thần kinh Bio-Soma đặc chủng dòng lậu cực kỳ khan hiếm. Mày lấy cái gì để trả? Điểm tín dụng đen của mày đã bị Hắc Long khóa sạch sau vụ sòng bạc."


Minh thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo bảo trì rách nát dính đầy dầu đen. Anh thọc tay phải vào túi áo khoác da, lấy ra toàn bộ số đồng xu điện tử lậu còn sót lại và đặt lên bàn một vật thể kim loại nặng nề.


Đó là chiếc đồng hồ cơ cổ điển bọc đồng của ông nội Nguyễn truyền lại. Chiếc đồng hồ không chạy bằng pin, mặt kính đã nứt một đường dài nhưng các bánh răng bên trong vẫn chuyển động đều đặn, phát ra tiếng tích tắc khô khốc giữa không gian ngập tràn công nghệ số hóa lỗi thời.


"Thế chấp cái này..." Minh thì thào, mắt phải rỉ ra một vệt máu sinh học đỏ tươi dọc theo mép đồng của mặt nạ. "Đồng hồ cơ cổ... không có pin, không EMP nào có thể phá hủy. Di vật duy nhất của gia đình tôi. Hãy giữ nó... và đưa thuốc cho tôi."


Sáu Sâm stares vào chiếc đồng hồ cơ. Một món đồ analog thuần túy, cực kỳ quý hiếm và vô giá đối với những kẻ sưu tầm thượng tầng. Ngón tay cô khẽ chạm vào lớp vỏ đồng rỉ sét, cảm nhận nhịp đập cơ học của thời gian thực.


Đúng lúc đó, thiết bị liên lạc vô tuyến analog cấy ẩn trên cổ tay cơ khí của Minh bỗng phát ra những tiếng rè rè chói tai. Vy đã dùng Cyber-Deck tự chế bypass qua tường lửa bọc chì của kho container, ép một luồng dữ liệu hình ảnh trực tiếp truyền thẳng lên giao diện HUD trên mắt phải của Minh và chiếu ra thành một màn hình hologram mờ ảo giữa phòng.


Trên màn hình, bối cảnh u ám của Hầm chứa xác của băng Hắc Long hiện ra dưới lòng đất của lò mổ cũ. Mùi tử khí như thể vượt qua cả không gian số để xộc vào mũi Minh. Bé Tí—cậu bé mồ côi 12 tuổi, thủ lĩnh nhóm trẻ nhặt rác ngầm Quận 9—đang bị xích chặt hai tay treo lơ lửng trên một chiếc móc treo thịt rỉ sét. Xung quanh cậu là hàng chục đứa trẻ nhặt rác khác đang co rúm lại trong nỗi sợ hãi tột cùng.


Đứng cạnh Bé Tí là Thắng Điện—gã kỹ sư tra tấn bạo ngược của bang Hắc Long. Gã đeo đôi găng tay cơ khí cồng kềnh chứa đầy tụ điện, phát ra những tia lửa điện màu tím rít lên chói tai. Thắng Điện gí mạnh cực điện vào lồng ngực gầy trơ xương của Bé Tí. Cậu bé thét lên một tiếng đau đớn, cơ thể nhỏ bé co giật dữ dội dưới dòng điện cao áp.


"Lam! Tao biết mày đang nghe!"


Giọng nói khàn khàn, xảo quyệt của bang chủ Cường Sẹo vang lên từ bóng tối phía sau màn hình. Gã bước ra, vết sẹo dài phát ánh sáng neon đỏ trên mặt nhấp nháy đầy tàn nhẫn. Gã vuốt ve chiếc túi bọc chì chứa mảnh ký ức gốc đầu tiên của Minh: "Thằng Bảo đã khai ra mọi thứ trước khi tao ném nó cho đàn chó robot của Tài. Tao biết mày không phải là Lam thật. Nhưng tao không quan tâm mày là ai. Mày muốn lấy lại mảnh ký ức về em gái An của mày? Đến lò mổ cũ trước khi tao dùng cực điện nướng chín từng đứa trẻ nhặt rác này để sạc pin sinh học cho hệ thống."


Màn hình hologram tắt phụt. Căn phòng áp mái bọc chì rơi vào trạng thái im lặng đến ngột ngạt, chỉ còn tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ cơ trên bàn.


Sáu Sâm nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi hình ảnh Bé Tí vừa biến mất. Đôi mắt sắc sảo của cô dao động dữ dội. Cô biết Bé Tí—đứa trẻ nghèo khổ vẫn thường nhặt nhạnh những vỏ chai Bio-Soma rỗng mang về cho cô để đổi lấy những mẩu bánh tổng hợp. Sự tàn bạo của Cường Sẹo đã vượt quá ranh giới đạo đức tối thiểu của thế giới ngầm Quận 9.


Cô mím chặt môi, giật phắt chiếc đồng hồ cơ trên bàn bỏ vào hòm sắt bảo mật. Sáu Sâm quay lưng lại, mở chiếc vali bảo ôn chuyên dụng, rút ra một ống tiêm áp lực cao chứa dung dịch màu xanh neon phát sáng huỳnh quang rực rỡ. Đó là liều ổn định thần kinh Bio-Soma đặc chủng dòng lậu liều cực đại.


"Nằm xuống, gã mạo danh," Sáu Sâm gằn giọng, giọng nói có phần run rẩy nhưng đầy quyết đoán. "Tao chấp nhận khế ước thế chấp này. Chiếc đồng hồ cơ của ông nội mày giờ thuộc về tao."


Minh không một giây do dự, anh nằm sấp xuống sàn sắt lạnh ngắt. Sáu Sâm quỳ bên cạnh, xé rách lớp áo bảo trì sau gáy anh, để lộ cổng kết nối thần kinh đang rò rỉ điện và bốc khói nhẹ. Cô ghim mạnh mũi kim áp lực vào tủy sống của Minh.


*PHỤT...*


Một luồng dung dịch lạnh buốt như băng tràn thẳng vào hệ thần kinh trung ương của Minh. Cảm giác đau đớn tột cùng bùng phát trong một giây khiến Minh cong người lên, tay phải sinh học siết chặt đến mức làm rạn nứt sàn sắt rỉ sét. Nhưng ngay sau đó, một luồng sóng xanh lục mát rượi lan tỏa, dập tắt hoàn toàn những sọc nhiễu neon đỏ của virus nhận thức bên mắt trái. Sóng não của anh từ tần số hỗn loạn 35Hz từ từ hạ xuống, ổn định ở mức tối ưu 12Hz. Bản ngã kỹ sư Nguyễn Minh được khôi phục, tạm thời đẩy lùi sự xâm chiếm tàn bạo của ý thức sát thủ Lam.


Minh gượng đứng dậy, cảm nhận sự tỉnh táo lạnh lùng quay trở lại trong đại não. Cánh tay cơ khí trái bọc graphene tuy vẫn bị khóa cứng vật lý do hỏng hóc 50% hệ thống thủy lực, nhưng cơn đau co thắt tủy sống đã biến mất.


Sáu Sâm đứng dậy, tháo khẩu trang lọc độc ra, để lộ gương mặt mệt mỏi đầy vết sẹo hóa chất. Cô nhìn Minh bằng ánh mắt nghiêm túc tột cùng, đưa ra lời cảnh báo tử thần:


"Đây là liều Bio-Soma lậu liều cực đại cuối cùng của tao. Nó chỉ giúp mày ổn định sóng não và kìm hãm virus nhận thức trong vòng hai mươi tư giờ tới. Nhớ kỹ lời tao, tủy sống sinh học của mày đã bị tàn phá nặng nề do lạm dụng lực cơ khí bẩn. Nếu mày cố tình kích hoạt kỹ năng Kích thích tủy sống cực hạn một lần nữa trong vòng hai mươi tư giờ này, hệ thần kinh trung ương của mày sẽ sụp đổ hoàn toàn về trạng thái Rò rỉ Cấp 4. Mày sẽ chết sinh học hoặc trở thành một cái xác thực vật vĩnh viễn không có nhận thức. Không ai, kể cả lão Sơn, có thể cứu được mày."


Minh nhìn thẳng vào mắt Sáu Sâm, chiếc Mặt nạ lọc khí đồng cổ điển phát ra tiếng thở khè khè lạnh lùng: "Tôi biết. Nhưng tôi không có sự lựa chọn khác."


Anh quay người bước ra phía cửa sập. Đúng lúc anh vừa đặt chân ra ngoài màn mưa axit lạnh buốt của Quận 9, thiết bị liên lạc vô tuyến analog sau tai anh bỗng vang lên một tiếng rè rè chói tai. Vy đã kết nối thành công đường truyền âm thanh ẩn từ hầm xác.


Từ đầu dây bên kia, tiếng thét khóc tuyệt vọng của Bé Tí dội thẳng vào màng nhĩ Minh:


"Anh hai ơi... cứu tụi em... hầm xác lạnh quá... Thắng Điện... gã đang... cứu em..."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!