Nhạc nềnDeep_Sea

Khế Ước Bị Phản Bội

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit ngoài kia vẫn rả rích trút xuống những mái tôn rỉ sét của Quận 9, tạo nên một bản nhạc lộp bộp, đơn điệu và nặng nề mùi hóa chất. Minh bước đi trong bóng tối của hành lang Nhà trọ ổ chuột Ánh Sáng, bước chân anh nhẹ đến mức gần như vô âm nhờ lớp đệm cao su giảm chấn dưới đế giày cơ khí đã mòn vẹt. Cánh tay cơ khí trái của anh—vừa mới được gia cố bằng những tấm sợi carbon bọc graphene đen mờ xù xì từ bãi phế liệu—lúc này đang khẽ rung lên một nhịp điệu trầm đục. Nguồn pin sinh học Graphene hiển thị một vạch xanh lá cây đầy ắp: một trăm phần trăm. Đó là thành quả từ cú sạc liều lĩnh từ lò phản ứng bẩn của con robot Aras-Bio cổ đại dưới hầm bãi rác. Nguồn năng lượng quân sự từ ba mươi năm trước tràn vào các bó mạch nano của Minh, mạnh mẽ nhưng đầy tạp chất. Mỗi nhịp đập của dòng điện bẩn khiến tủy sống của anh nóng ran, thỉnh thoảng lại phóng ra những tia lửa tĩnh điện siêu nhỏ dọc theo khớp vai, làm dấy lên một cơn đau buốt âm ỉ chạy thẳng lên đại não.


Minh chớp mắt phải liên tục ba lần để tắt giao diện HUD của kính quét đa phổ. Mắt trái của anh lúc này vẫn bị mờ đi bởi một màng sương sọc đỏ của virus nhận thức—hậu quả vĩnh viễn từ lần kết nối trực tiếp với máy đọc analog ở bưu điện cũ. Tầm nhìn của anh bị chia nửa: một bên sắc nét đến lạnh lùng của công nghệ quét nhiệt, một bên nhạt nhòa, ma quái với những vệt đỏ nhấp nháy báo hiệu thời gian sống đang ngắn lại từng ngày. Anh khẽ nhổ ra một ngụm nước bọt lẫn máu đen xuống góc hành lang dột nát. Vị giác của anh đã chết hoàn toàn, không còn cảm nhận được mùi vị gì ngoài cái vị sắt gỉ lạnh ngắt bám chặt trong vòm họng. Minh dừng lại trước cửa phòng trọ số 42, nơi anh vừa rời khỏi sau lời van xin đẫm lệ của Lâm Mỹ. Trên võng mạc mắt phải, chấm sáng định vị vô tuyến analog nhấp nháy màu xanh lam nhạt khẽ giật một nhịp rồi đứng yên tại tọa độ sòng bạc lậu Linh Xuân, báo hiệu Lâm Bảo đã bước chân vào hang quỷ của Hùng Búa.


Anh siết chặt nắm tay cơ khí bọc graphene, cảm nhận dòng điện bẩn chạy rần rần dưới lớp vỏ kim loại xù xì. Vết sẹo má trái bị rách rỉ máu sinh học đỏ tươi dọc theo mép mặt nạ đồng vẫn nhói lên theo từng nhịp thở. Minh không có thời gian để chần chừ. Anh lao nhanh xuống cầu thang sắt rỉ sét, hòa mình vào màn mưa axit độc hại đang bao phủ khu ổ chuột Quận 9. Chấm định vị dẫn anh xuyên qua những con hẻm tối tăm, ngập ngụa nước thải hóa chất, hướng thẳng về phía gầm cầu vượt Linh Xuân. Nơi đó, dưới những khối bê tông khổng lồ rạn nứt, sòng bạc lậu của bang Hắc Long hiện ra như một cái hang quỷ rực rỡ ánh đèn neon lỗi màu hồng và xanh lục.


Không khí bên trong sòng bạc lậu ngột ngạt mùi khói thuốc tổng hợp, mùi cồn rẻ tiền và ozone tỏa ra từ những chiếc máy đánh bạc ảo giác đang hoạt động quá tải. Tiếng la hét, chửi thề của những con bạc khát nước bị tẩy nợ nhận thức vang lên hỗn loạn. Minh kéo thấp vành mũ sụp, chiếc Mặt nạ lọc khí đồng cổ điển che kín nửa mặt dưới phát ra tiếng thở khè khè qua bộ lọc cũ. Anh lách qua đám đông điên cuồng, mắt phải quét nhanh qua các bàn chơi để tìm kiếm bóng dáng của Lâm Bảo. Chấm định vị vô tuyến analog trên HUD nhấp nháy mạnh mẽ hơn, chỉ thẳng vào cánh cửa thép dày dẫn vào phòng VIP phía sau sòng bạc.


Minh bước tới, hai tên gác cửa bọc thép với những chi cơ khí thô kệch lập tức bước ra chặn đường. Không nói một lời, Minh khẽ gạt công tắc xả áp ở bả vai trái, cánh tay bọc graphene đen mờ rít lên một tiếng thủy lực trầm đục đầy uy lực. Anh chỉ cần nghiêng người, tung ra một cú đấm thô bạo vào chốt khóa của cánh cửa thép. Tiếng kim loại gãy vụn vang lên, cánh cửa bị hất tung ra ngoài trước sự kinh hoàng của hai tên lính gác. Minh bước vào phòng VIP, ánh đèn neon đỏ lòm dội thẳng vào mắt anh.


Giữa phòng, Lâm Bảo đang quỳ rạp dưới sàn nhà dột nát, hai tay ôm đầu run rẩy. Sau gáy nó, cổng kết nối thần kinh lỏng lẻo đang rò rỉ dòng dịch hoại tử màu vàng nhạt bốc mùi hôi thối—hậu quả của việc cấy chip lậu giá rẻ để nạp game ảo giác. Đứng trước mặt nó là Hùng Búa, phó bang Hắc Long. Gã là một cyborg chiến đấu bán phần khổng lồ, đầu trọc lốc đeo khuyên tai cơ khí phát sáng đỏ rực, cánh tay phải hoàn toàn là một khối búa thủy lực nặng nề xù xì đang xì hơi áp suất liên tục. Cạnh đó, Lâm Mỹ đang bị một tên tay sai bọc thép giữ chặt, đôi mắt bị băng kín bằng gạc y tế dính máu của cô tràn ngập sự sợ hãi.


Lâm Bảo nhìn thấy Minh bước vào, đôi mắt đỏ sọc của nó bừng lên tia hy vọng điên cuồng: "Anh hai! Cứu tao! Tao mang chiếc túi bọc chì đến đây rồi! Tao đã đưa chip ký ức cho gã rồi! Bảo gã xóa nợ máu cho tao đi!"


Hùng Búa từ từ quay đầu lại, thấu kính cơ khí ở mắt phải của gã xoay liên tục, phát ra những tiếng rít nhỏ khi quét qua người Minh. Gã giơ chiếc túi bọc chì cách ly điện từ vừa cướp được từ tay Bảo lên, cười lạnh lùng: "Lam? Mày đến đúng lúc lắm. Nhưng tao đã nghi ngờ mày từ lâu rồi. Thằng Lam thật là một con quái vật khát máu, hành động hoàn toàn theo bản năng tàn bạo của chip sát thủ. Còn mày... phong cách chiến đấu của mày quá tính toán, quá thiên về kỹ thuật của một kỹ sư hệ thống. Và giờ thì thấu kính quét của tao đã xác nhận: chữ ký điện từ của con chip trong đầu mày không hề đồng bộ hoàn hảo với tần số sóng não của mày. Mày là một kẻ giả mạo."


Minh khựng lại, trái tim thắt chặt. Bí mật lớn nhất của anh đã bị vạch trần ngay trước mặt phó bang Hắc Long. Lâm Mỹ nghe thấy lời Hùng Búa, gương mặt cô tái mét, đôi môi run rẩy: "Lam... không phải Lam sao? Ai... ai đang ở đó?"


Hùng Búa cười lớn, gã siết chặt chiếc túi bọc chì trong bàn tay thép khổng lồ: "Tao sẽ giữ lại chiếc túi bọc chì này. Con chip ký ức gốc đầu tiên của mày... tao sẽ dâng nộp nó cho bang chủ Cường Sẹo để đổi lấy những liều thuốc ổn định Bio-Soma thượng tầng đặc chủng. Còn mày, gã mạo danh, mày và con nhỏ mù này sẽ phải bỏ mạng tại đây để bịt đầu mối. Tụi bây, giết tụi nó cho tao!"


Theo lệnh của Hùng Búa, hàng chục tay sai bọc thép của Hắc Long từ các góc tối lao ra, súng ngắn xung điện từ trên tay chúng đồng loạt nhắm thẳng vào Minh và Lâm Mỹ. Tiếng súng nổ vang rền, những luồng đạn điện từ xanh tím xé rách không khí lao tới. Không một giây do dự, Minh lao thẳng về phía Lâm Mỹ. Anh dùng cánh tay cơ khí trái bọc graphene siêu bền làm lá chắn, chắn toàn bộ loạt đạn xung điện cho cô gái mù. Những tia lửa điện bắn ra tung tóe trên lớp graphene đen mờ, dòng điện bẩn trong tay Minh gầm rú phản vệ, khiến khớp vai anh nóng rát như bị nung trong lò lửa.


"Chạy đi, gã mạo danh!" Hùng Búa gầm lên. Gã vung chiếc búa thủy lực nặng nề bổ thẳng vào ngực Minh, tiếng rít áp suất cơ khí gầm vang đầy tàn bạo. Cú bổ mang theo lực ép hàng tấn, đủ để nghiền nát lồng ngực của bất kỳ cyborg nào.


Minh cắn chặt răng, mắt phải bùng lên sắc vàng neon rực rỡ của chip Lam. Anh chủ động gạt công tắc khóa vật lý cấy ở khớp vai trái, kích hoạt kỹ năng "Khóa khớp cơ khí lực cực đại". Toàn bộ các piston thủy lực trong cánh tay cơ khí trái bọc graphene bị khóa cứng ở áp lực tối đa, biến cánh tay thành một khối thép không thể lay chuyển. Minh đưa cả hai tay ra, dùng lòng bàn tay thép kẹp chặt lấy đầu búa thủy lực đang lao tới của Hùng Búa.


*UỲNH... XOÀNG!*


Một làn sóng xung kích điện từ vô hình lan tỏa, làm vỡ nát các cửa kính và tủ chén xung quanh. Khớp vai trái của Minh phát ra tiếng rít cơ học đau đớn, những thớ thịt sinh học xung quanh vùng ghép cơ khí bị rách toác, máu sinh học đỏ tươi phun ra dọc theo mép giáp carbon. Nhưng búa thủy lực của Hùng Búa đã bị khóa cứng hoàn toàn, không thể di chuyển thêm một milimét nào. Piston của chiếc búa thủy lực rít lên quá tải, bốc khói nghi ngút.


Minh nỗ lực xoay người, dùng chân cơ khí phải tung một cú đá sấm sét vào khớp gối cơ khí của Hùng Búa. Tiếng kim loại gãy vụn vang lên giòn giã, Hùng Búa gầm rú đau đớn khi khớp gối bị bẻ gãy hoàn toàn. Mượn lực xoay người, Minh dùng tay phải sinh học nhấc bổng thân hình khổng lồ của Hùng Búa lên, ném mạnh gã vào đống máy đánh bạc ảo giác đặt sát tường.


*UỲNH! UỲNH!*


Cú va chạm mạnh khiến đống máy đánh bạc phát nổ, phóng ra những luồng hồ quang điện xanh tím khổng lồ, che mắt toàn bộ lính gác bọc thép đang vây hãm. Minh định lao tới giật lại chiếc túi bọc chì từ tay Hùng Búa, nhưng một tên lính gác bọc thép hạng nặng bất ngờ lao ra, dùng chiếc khiên chống đạn húc văng anh ra xa. Khớp vai trái của Minh rạn nứt nhẹ, phát ra tiếng rít điện từ chói tai.


Nhận ra không thể nán lại khi Hùng Búa đang gầm rú ra lệnh cho toàn bộ sòng bạc nổ súng, Minh cắn răng chịu đau, dùng tay phải sinh học ôm chặt lấy Lâm Mỹ đang hoảng loạn. Anh tung cú đá phá vỡ vách kính phòng VIP, lao mình ra ngoài màn mưa axit đang trút xuống con hẻm tối Linh Xuân, bỏ lại mảnh ký ức gốc đầu tiên trong tay phó bang Hắc Long.


Trong căn hầm tối ẩm ướt tạm thời dưới gầm cầu vượt, tiếng mưa axit vẫn lộp bộp dội xuống những đường ống rỉ sét. Minh ngồi tựa lưng vào bức tường bê tông lạnh ngắt, cánh tay cơ khí trái bọc graphene buông thõng hoàn toàn, rò rỉ từng vệt dầu thủy lực màu xanh lục dính nhớp xuống vũng nước thải hóa chất. Khớp vai trái sinh học của anh bị nứt nhẹ, những thớ thịt xung quanh sưng tấy và chảy máu liên tục. Lâm Mỹ ngồi co rúm ở góc hầm, đôi mắt băng kín gạc y tế vẫn run lên bần bật vì hoảng loạn.


Chi Băng bước tới, bộ áo khoác blouse trắng dính đầy vết dầu máy sột soạt. Cô y sĩ chiến trường 28 tuổi không nói một lời, gương mặt sắc sảo đầy vẻ thực tế lạnh lùng. Cô đeo kính lúp phẫu thuật lên trán, rút bộ kim tiêm áp lực cao tự động ra, ghim thẳng vào khớp vai trái của Minh để tiêm thuốc tê và thuốc cầm máu sinh học. Minh cắn chặt răng, cơ thể run lên từng cơn dưới cơn đau buốt tột cùng khi thấu kính phẫu thuật của Chi Băng rà quét qua vết thương.


"Khớp vai trái của mày bị nứt xương bả vai sinh học nghiêm trọng do chấn động lực của búa thủy lực," Chi Băng gằn giọng, đôi tay phẫu thuật cơ khí của cô di chuyển siêu tốc để khâu các thớ thịt bị rách bằng chỉ sinh học lậu. "Năng lượng bẩn từ lò phản ứng robot cổ đại đang tàn phá các bó cơ thịt xung quanh vùng ghép. Tao đã khâu tạm thời, nhưng nếu trong vòng hai mươi tư giờ tới mày không sạc được Huyết tương tương thích sinh học gấp để nuôi dưỡng và ngăn chặn hiện tượng đào thải, toàn bộ khớp nối bả vai trái của mày sẽ hoại tử hoàn toàn. Mày sẽ thành một phế nhân thực sự, Minh ạ."


Minh nhắm mắt lại, màng sương sọc đỏ của virus nhận thức bên mắt trái lại nhấp nháy liên tục như một lời cảnh báo tử thần về thời gian sống đang ngắn lại. Anh đã cứu được Lâm Mỹ, nhưng mảnh ký ức gốc đầu tiên chứa đựng nụ cười của em gái An đã rơi vào tay Hùng Búa. Trận chiến sinh tử với bang Hắc Long giờ đây đã chính thức bắt đầu, và cái giá mà anh phải trả bằng chính cơ thể rách nát của mình đang ngày một lớn hơn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!