Chiếc Bẫy Gia Đình
Cơn mưa axit ngoài kia vẫn rả rích trút xuống những mái tôn rỉ sét của Quận 9, tạo nên một bản nhạc lộp bộp, đơn điệu và nặng nề mùi hóa chất. Minh bước đi trong bóng tối của hành lang Nhà trọ ổ chuột Ánh Sáng, bước chân anh nhẹ đến mức gần như vô âm nhờ lớp đệm cao su giảm chấn dưới đế giày cơ khí đã mòn vẹt.
Cánh tay cơ khí trái của anh—vừa mới được gia cố bằng những tấm sợi carbon bọc graphene đen mờ xù xì từ bãi phế liệu—lúc này đang khẽ rung lên một nhịp điệu trầm đục. Nguồn pin sinh học Graphene hiển thị một vạch xanh lá cây đầy ắp: một trăm phần trăm. Đó là thành quả từ cú sạc liều lĩnh từ lò phản ứng bẩn của con robot Aras-Bio cổ đại dưới hầm bãi rác. Nguồn năng lượng quân sự từ ba mươi năm trước tràn vào các bó mạch nano của Minh, mạnh mẽ nhưng đầy tạp chất. Mỗi nhịp đập của dòng điện bẩn khiến tủy sống của anh nóng ran, thỉnh thoảng lại phóng ra những tia lửa tĩnh điện siêu nhỏ dọc theo khớp vai, làm dấy lên một cơn đau buốt âm ỉ chạy thẳng lên đại não.
Minh chớp mắt phải liên tục ba lần để tắt giao diện HUD của kính quét đa phổ. Mắt trái của anh lúc này vẫn bị mờ đi bởi một màng sương sọc đỏ của virus nhận thức—hậu quả vĩnh viễn từ lần kết nối trực tiếp với máy đọc analog ở bưu điện cũ. Tầm nhìn của anh bị chia nửa: một bên sắc nét đến lạnh lùng của công nghệ quét nhiệt, một bên nhạt nhòa, ma quái với những vệt đỏ nhấp nháy báo hiệu thời gian sống đang ngắn lại từng ngày. Anh khẽ nhổ ra một ngụm nước bọt lẫn máu đen xuống góc hành lang dột nát. Vị giác của anh đã chết hoàn toàn, không còn cảm nhận được mùi vị gì ngoài cái vị sắt gỉ lạnh ngắt bám chặt trong vòm họng.
Minh dừng lại trước cửa phòng trọ số 42. Anh hít một hơi thật sâu qua bộ lọc của chiếc Mặt nạ lọc khí đồng cổ điển, điều hòa nhịp tim xuống dưới mức sáu mươi nhịp một phút để kìm nén sự kích thích của con chip Sát thủ Lam đang gầm rú đòi quyền kiểm soát sau gáy. Dưới danh phận của Lam—gã sát thủ bóng ma đã chết—anh buộc phải quay lại cái tổ quỷ này hằng ngày để bảo vệ vỏ bọc của mình trước tai mắt của Băng đảng Hắc Long.
Anh đẩy nhẹ cửa bước vào. Căn phòng tối tăm, ngột ngạt mùi ẩm mốc và mùi dung dịch dinh dưỡng tổng hợp rẻ tiền. Theo thói quen của một kỹ sư hệ thống, mắt Minh lập tức quét qua góc phòng, nơi có tấm ván sàn lỏng lẻo dưới chân chiếc giường sắt rỉ sét của bà Lâm. Đó là nơi anh giấu chiếc Túi bọc chì cách ly điện từ—thiết bị bảo mệnh duy nhất chứa mảnh ký ức gốc đầu tiên mà anh đã đánh đổi bằng cả mạng sống tại Phòng đấu giá Vô Danh.
Tấm ván sàn đã bị lật tung.
Trái tim Minh thắt lại một nhịp. Một luồng khí lạnh buốt dọc xương sống. Anh lao tới, tay phải sinh học gạt phăng chiếc chăn chiên rách nát. Khoảng trống dưới sàn trống rỗng. Chiếc túi bọc chì cách ly điện từ đã biến mất vĩnh viễn.
*RỘT... ROẠT...*
Một tiếng động nhỏ phát ra từ góc bếp tối tăm phía sau bức vách ngăn bằng những tấm pin mặt trời hỏng. Minh quay ngoắt người lại, cánh tay cơ khí bọc graphene đen mờ khẽ nâng lên, các ngón tay tự động cong nhẹ—tư thế sẵn sàng phóng ra sợi dây nano siêu mảnh để siết cổ mục tiêu trong vòng một phần mười giây. Bản năng giết chóc của chip Lam lập tức chiếm quyền kiểm soát, võng mạc mắt phải của anh bùng lên sắc vàng neon rực rỡ, khóa chặt vào bóng người đang lóng ngóng lẩn trốn trong góc tối.
Đó là Lâm Bảo.
Thằng em trai mười chín tuổi của gã sát thủ Lam thật đang cuống cuồng nhét chiếc túi bọc chì màu đen của Minh vào sâu trong ngực chiếc áo khoác gió rách nát. Mái tóc nhuộm hồng neon xơ xác của nó bết dính vào trán đầy mồ hôi. Sau gáy nó, cổng kết nối thần kinh lỏng lẻo dùng để cắm chip ảo giác giá rẻ đang rò rỉ một dòng dịch màu vàng nhạt, hoại tử bốc mùi hôi thối đặc trưng của những kẻ nghiện cờ bạc số hóa tầng đáy.
“Bảo.” Giọng Minh phát ra qua bộ biến âm của mặt nạ đồng trầm đục, lạnh ngắt và tràn đầy sát khí.
Lâm Bảo giật bắn mình, chiếc túi bọc chì suýt rơi khỏi tay. Nó nhìn thấy đôi mắt vàng neon rực lửa của Minh và cánh tay cơ khí đen mờ xù xì đang rít lên tiếng thủy lực đầy uy lực, liền run rẩy lùi lại, lưng đập mạnh vào tủ chén bát rỉ sét làm những chiếc bát nhựa rơi loảng xoảng xuống đất.
“L-Lam... Anh hai...” Lâm Bảo lắp bắp, tay phải nó thọc vào túi quần, rút ra một con dao găm laser rỉ sét. Luồng ánh sáng đỏ từ lưỡi dao chập chờn do pin yếu, phản chiếu lên gương mặt tái mét, hốc hác của nó. “Đừng... đừng bước tới! Tao biết cái túi này chứa thứ rất đáng giá! Bọn đòi nợ thuê của Hắc Long đang rình rập ở đầu hẻm, chúng nói nếu đêm nay tao không giao nộp một món hàng công nghệ cao cấp để xóa nợ máu sòng bạc, chúng sẽ lột da gáy tao! Anh... anh giàu mà! Anh là sát thủ Lam khét tiếng, anh thiếu gì tiền! Cho tao cái này đi!”
Minh bước thêm một bước, tiếng xì hơi áp suất từ khớp gối cơ khí vang lên lạnh lùng. Sát tính của chip Lam trong đầu anh gào thét: *Kẻ cắp. Mối đe dọa rò rỉ dữ liệu. Tiêu diệt. Cắt đứt cổ họng nó.* Đầu ngón tay cơ khí trái của Minh bắt đầu rần rần xung điện, sợi dây nano siêu mảnh chỉ chờ một ý nghĩ để phóng ra, cắt đứt đôi bàn tay run rẩy của thằng nghiện trước mặt.
Nhưng sâu trong tiềm thức, lý trí của kỹ sư Nguyễn Minh gầm lên chống cự: *Không! Nó là em trai của Lam! Lâm Mỹ đang ở phòng bên cạnh! Mày không được sát hại người vô tội! Mày không phải là một cỗ máy giết người!* Sự giằng xé dữ dội giữa hai luồng ý thức khiến mạch nano trên thái dương Minh giật liên hồi, phát ra tiếng rít điện từ siêu nhỏ.
“Bỏ cái túi xuống.” Minh gằn giọng, cố gắng áp chế dòng điện bẩn đang kích thích tủy sống. “Mày không biết mày đang đùa với thứ gì đâu.”
“Tao không bỏ!” Lâm Bảo gào lên điên cuồng, đôi mắt đỏ sọc vì thiếu thuốc và sợ hãi dại dại nhìn Minh. “Tao biết anh dạo này rất lạ! Anh không còn giết người như nghé nữa, anh lén lút sửa phế liệu, anh còn chăm sóc bà già! Anh không phải anh hai tao! Anh hai tao sẽ không tiếc một món đồ chơi thế này với tao! Tránh ra, không tao đâm chết mày!”
Nó vung con dao găm laser rỉ sét, lao tới định đâm vào lồng ngực Minh. Đối với phản xạ siêu nhân của chip Lam ở mức tương thích bảy mươi tám phần trăm, đường dao của Lâm Bảo chậm chạp và đầy sơ hở như một đứa trẻ. Minh chỉ cần lách nhẹ người, tay bọc graphene của anh có thể bóp nát cổ tay nó trong một cái chớp mắt.
*XOẢNG!*
Cánh cửa buồng bên cạnh đột ngột bị đẩy ra. Lâm Mỹ bước ra ngoài, đôi mắt bị băng kín bằng lớp gạc y tế dính những vệt máu sinh học đã khô đen. Cô gái mặc chiếc áo len cũ sờn rách vai, hai tay quờ quạng trong không trung, gương mặt thanh tú ngập tràn sự hoảng loạn tột độ.
“Lam! Bảo! Hai đứa đang làm gì vậy? Đừng đánh nhau mà!” Lâm Mỹ khóc nấc lên, tiếng bước chân run rẩy của cô vấp phải chiếc ghế nhựa, khiến cô ngã nhào về phía trước.
Sự xuất hiện đột ngột của Lâm Mỹ tạo ra một biến số ngoài tầm kiểm soát. Lâm Bảo, trong cơn tuyệt vọng và hèn nhát tột cùng, lập tức chộp lấy vạt áo len của chị gái mình, giật mạnh cô đứng dậy và đẩy thẳng cơ thể gầy gò, mù lòa của cô về phía Minh như một chiếc lá chắn sống.
“Tránh ra!” Lâm Bảo hét lên.
Cô gái mù bị xô mạnh, mất đà lao thẳng về phía lưỡi dao laser đang chập chờn trên tay Bảo và đống mảnh bát nhựa sắc nhọn dưới đất.
Trong một phần mười giây ngắn ngủi đó, con chip Sát thủ Lam trong não Minh đưa ra phương án tối ưu hóa chiến thuật: *Bỏ qua mục tiêu cản địa (Lâm Mỹ). Bước vòng qua hông phải. Phóng dây nano xuyên qua khe hở vai để găm thẳng vào thái dương Lâm Bảo. Tiêu diệt mối đe dọa.*
“Không!”
Minh hét lên một tiếng xé lòng qua bộ biến âm. Anh dùng hết ý chí của một con người để đè bẹp thuật toán tàn bạo của con chip sát thủ. Anh thu hồi hoàn toàn sợi dây nano vừa chớm phóng ra ở đầu ngón tay trái, gạt công tắc xả áp ở khớp vai để triệt tiêu lực cơ khí cực đại. Anh bước một bước dài, dùng cánh tay phải sinh học bế xốc lấy cơ thể Lâm Mỹ ngay trước khi cô ngã xuống đống mảnh vỡ.
Để đỡ lấy cô mà không làm cô bị thương bởi lớp sợi carbon bọc graphene xù xì và sắc nhọn của cánh tay trái, Minh buộc phải xoay lưng lại, dùng bả vai trái bọc graphene đỡ trọn cú xô mạnh của Bảo.
*UỲNH!*
Cú va chạm khiến khớp vai cơ khí trái của Minh phát ra một tiếng rít thủy lực quá tải, rò rỉ một vệt dầu màu xanh lục sẫm xuống vai áo len của Lâm Mỹ. Minh cắn chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ, tủy sống của anh bỏng rát như bị dội axit khi dòng điện bẩn từ lò phản ứng bị nghẽn đột ngột.
Lợi dụng sơ hở đó, Lâm Bảo ôm chặt chiếc túi bọc chì cách ly điện từ, nhảy tót lên bậu cửa sổ phòng trọ dột nát. Nó quay đầu lại nhìn Minh bằng ánh mắt vừa sợ hãi vừa đắc thắng, rồi lao mình ra ngoài, rơi xuống mái tôn hành lang tầng dưới trước khi biến mất vào màn mưa axit đen ngòm của con hẻm tối.
“Bảo! Đừng đi mà Bảo!” Lâm Mỹ gào lên trong lòng Minh, hai bàn tay gầy gò của cô quờ quạng, vô tình nắm chặt lấy vạt áo khoác da rách nát của anh.
Minh định đẩy cô ra để lao theo cửa sổ, nhưng những ngón tay của Lâm Mỹ siết chặt lấy áo anh với một lực mạnh đến đáng kinh ngạc. Đôi mắt băng kín gạc y tế của cô hướng thẳng về phía mặt nạ đồng của anh, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm qua lớp băng gạc dính máu, lăn dài trên gò má xám ngoét.
“Lam... Chị xin em...” Lâm Mỹ khóc nghẹn ngào, giọng cô run lên bần bật dưới cái lạnh của cơn mưa axit hắt qua cửa sổ. “Chị biết nó hư hỏng... Chị biết nó đã lấy trộm đồ của em... Nhưng nó là đứa em trai duy nhất của chúng ta. Bọn Hắc Long tàn bạo lắm, nếu em đuổi theo giết nó, gia đình chúng ta sẽ không còn ai cả... Đừng giết nó mà Lam... Chị lạy em...”
Minh khựng lại giữa phòng trọ đổ nát. Chiếc Mặt nạ lọc khí đồng cổ điển của anh phản chiếu ánh sáng neon đỏ lòm từ bảng quảng cáo lỗi ngoài cửa sổ, tạo nên một hình ảnh đầy quái dị và vô cảm. Nhưng sâu bên trong mặt nạ, gò má trái đầy sẹo phẫu thuật laser của anh đang co giật dữ dội, một vệt máu sinh học đỏ tươi lại rỉ ra từ vết rách chưa lành, nóng hổi và đau đớn.
Anh nhìn cô gái mù đang quỳ dưới chân mình, van xin anh mạng sống của một kẻ phản bội. Cô tin anh là Lam—đứa em trai sát thủ tàn bạo của cô. Cô không biết rằng gã Lam thật đã chết từ lâu trong vũng máu của lõi tập đoàn, và kẻ đang đứng trước mặt cô chỉ là một linh hồn mượn danh, một kỹ sư Nguyễn Minh đang dần bị xóa sạch nhận thức.
Sát tính của chip Lam dần lùi lại, để lại một khoảng trống hoác lạnh lẽo và sự bất lực tột cùng trong lòng Minh. Anh đã mất đi mảnh ký ức gốc đầu tiên. Anh đã mất đi di vật chứa đựng nụ cười của em gái An và bằng chứng sống còn về vụ mưu sát. Nếu chiếc túi bọc chì đó rơi vào tay Hùng Búa—phó bang Hắc Long—thân phận giả mạo của anh sẽ bị vạch trần hoàn toàn, và anh sẽ bị săn đuổi cho đến chết trước khi kịp tìm ra sự thật.
Minh từ từ hạ cánh tay cơ khí trái xuống. Tiếng rít thủy lực nhỏ dần, vệt dầu xanh lục sẫm ngừng nhỏ giọt, để lại một vết ố loang lổ trên nền đất dơ bẩn. Anh nhẹ nhàng gỡ bàn tay run rẩy của Lâm Mỹ ra khỏi vạt áo mình, giọng nói qua bộ biến âm phát ra trầm đục, mang theo sự mệt mỏi tột cùng của một kẻ đang gánh nợ nhận thức:
“Chị Mỹ... Tôi sẽ mang chiếc túi trở về. Nhưng tôi không hứa... sẽ cứu được nó.”
Minh quay lưng bước đi, bỏ lại tiếng khóc tuyệt vọng của Lâm Mỹ sau cánh cửa phòng trọ dột nát.
Khi bước ra ngoài hành lang ngập mưa axit, Minh đưa tay phải sinh học lên chạm vào nút bấm bên hông tai phải. Một tiếng *tạch* cơ học siêu nhỏ vang lên. Thiết bị nhận tín hiệu vô tuyến analog độ chế trong tai nghe của anh bắt đầu hoạt động, phát ra những tiếng rè rè nhiễu sóng của tần số radio cũ.
Trên võng mạc mắt phải của anh, một chấm sáng màu xanh lam nhạt bắt đầu nhấp nháy yếu ớt giữa màn sương sọc đỏ của virus nhận thức.
Đó là tín hiệu định vị tần số vô tuyến analog từ chiếc cảm biến siêu nhỏ mà Minh đã lén cấy vào lớp lót của chiếc túi bọc chì cách ly điện từ khi chế tạo nó cùng Hoàng Chì. Chiếc túi bọc chì có thể ngăn chặn hoàn toàn mọi sóng định vị kỹ thuật số cấp cao của tập đoàn Aras-Bio, nhưng nó hoàn toàn vô hại trước tần số vô tuyến analog đời cổ từ thế kỷ trước—thứ công nghệ chắp vá mà thế giới ngầm và tập đoàn đã lãng quên từ lâu.
Chấm sáng nhấp nháy liên tục, di chuyển với tốc độ nhanh qua các con hẻm chằng chịt của Quận 9, hướng thẳng về phía khu vực sầm uất và đầy ánh sáng neon đỏ của Chợ đen Linh Xuân.
Tín hiệu định vị hiển thị điểm dừng cuối cùng của Lâm Bảo: sòng bạc lậu của bang Hắc Long, nơi Hùng Búa đang chờ sẵn với những họng súng bọc thép.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!