Nhạc nềnDeep_Sea

Săn Đuổi Dưới Màn Sương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ba con chó robot Móng Sắt đồng loạt lao xuống từ các hướng, hàm răng thép bọc graphene rít lên những tia điện áp cao rùng rợn. Làn sương mù hóa chất màu vàng nhạt bao phủ khắp Bãi rác thải điện tử Quận 9 bị xé toạc bởi những vệt sáng xanh lét phát ra từ đôi mắt hồng ngoại của chúng.


“Kiệt! Đạt! Lùi lại phía sau chiếc xe bọc thép! Tìm bảng điều khiển cửa sập và bẻ khóa nó ngay!”


Minh hét lên qua bộ biến âm khàn đặc của chiếc Mặt nạ lọc khí đồng cổ điển. Giọng nói của anh vang lên rè rè, nặng nề như tiếng kim loại ma sát. Anh dùng cánh tay phải sinh học đẩy mạnh Kiệt và Đạt Rác về phía chiếc xe bọc thép rỉ sét đang nằm nghiêng dưới một đống phế liệu khổng lồ.


Khớp vai trái cơ khí của Minh rít lên một tiếng khô khốc. Biểu tượng viên pin rỗng đỏ rực trên võng mạc mắt phải của anh nhấp nháy điên cuồng:


[NĂNG LƯỢNG PIN SINH HỌC GRAPHENE: 15%]

[CẢNH BÁO: HỆ THỐNG THỦY LỰC KHỚP VAI TRÁI BỊ HỎNG 40%]

[RÒ RỈ DẦU THỦY LỰC MÀU XANH LỤC LIÊN TỤC]


Cơn đau buốt từ tủy sống dội thẳng lên đại não khiến mắt trái của Minh—vốn đã bị mờ vĩnh viễn bởi màng sương sọc đỏ của virus nhận thức—nhấp nháy liên tục những dòng mã lỗi nhị phân. Gò má trái của anh, nơi vết sẹo phẫu thuật tái tạo sẹo bị rách từ trận chiến trước, lại bắt đầu rỉ ra những vệt máu sinh học đỏ tươi, nóng hổi dọc theo mép đồng của chiếc mặt nạ. Minh nhổ ra một ngụm máu đen ngòm xuống nền đất dơ bẩn dính đầy axit. Vị giác của anh đã chết hoàn toàn, chỉ còn lại cảm giác tê dại lạnh lẽo của kim loại.


*HÚ... HÚ... HÚ...*


Tiếng huýt sáo của Tài Chó Săn lại vang lên từ trên đỉnh đống phế liệu. Gã thợ săn đứng đó, chiếc áo khoác da dính đầy lông robot bay phần phật trong gió độc. Thấu kính cơ khí ngắm bắn màu xanh lục ở mắt phải của gã xoay liên tục, khóa chặt vào vệt nhiệt phát ra từ khớp vai trái đang quá nhiệt của Minh.


“Mày không thoát được đâu, Lam giả dạng!” Tài Chó Săn cười lớn, nâng khẩu súng trường bắn đạn nổ vi mô lên. “Đàn chó của tao đã ngửi thấy mùi dầu thủy lực của mày rồi. Chết đi!”


*ĐOÀNG! ĐOÀNG!*


Hai phát đạn nổ vi mô bắn ra, găm thẳng vào đống phế liệu sắt ngay sát cạnh Minh. Những mảnh kim loại sắc nhọn bay tứ tung dưới sức nổ, cắt rách không khí. Minh không thể phóng dây nano siêu mảnh ở đầu ngón tay trái của mình lúc này. Sương mù hóa chất ngoài trời quá dày, và chữ ký điện từ của sợi dây nano một khi phát ra sẽ ngay lập tức kích hoạt hệ thống AI Mắt Quỷ tầm cao của tập đoàn Aras-Bio, dẫn đến một trận pháo kích hóa chất thiêu rụi cả khu vực.


Anh chỉ còn một con đường duy nhất: cận chiến thầm lặng.


“Kích hoạt: Di chuyển không tiếng động trên bề mặt kim loại.”


Minh điều chỉnh trọng tâm cơ thể, ép các đệm cao su giảm chấn cấy dưới lòng bàn chân cơ khí hoạt động tối đa. Anh lướt đi nhẹ nhàng như một bóng ma trên những tấm tôn rỉ sét và những mảng xà gồ thép cong vênh. Không một tiếng động vật lý nào phát ra, chỉ có làn sương mù màu vàng nhạt bị rẽ sang hai bên khi thân ảnh của anh lướt qua.


Một con chó robot Móng Sắt đánh mất dấu vết âm thanh của Minh, nó khựng lại giữa một đống bo mạch chủ cũ, chiếc đầu thép xoay tròn để quét nhiệt. Từ phía sau đống phế liệu, Minh lao ra. Cánh tay cơ khí trái bọc sợi carbon bọc graphene của anh vung lên, gạt công tắc khóa vật lý ở khớp vai.


“Khóa khớp cơ khí lực cực đại!”


*RẮC... XOÀNG!*


Cú đấm có lực ép thủy lực tối đa của Minh giáng thẳng vào hộp sọ bọc thép của con Móng Sắt. Lớp graphene siêu cứng trên đầu nó nứt toác, những tia điện xanh tím bắn ra tung tóe khi bộ não điện tử của nó bị nghiền nát hoàn toàn. Con chó robot đổ rụp xuống bùn độc, co giật vài cái rồi tắt lịm.


Tuy nhiên, cú ra đòn cực đại đã ngốn sạch một lượng năng lượng quý giá cuối cùng của Minh. Biểu tượng pin trên HUD tụt xuống mức báo động đỏ:


[NĂNG LƯỢNG PIN SINH HỌC GRAPHENE: 8%]

[CẢNH BÁO: KHỚP VAI TRÁI SẮP BỊ KHÓA CỨNG VẬT LÝ]


“Anh Minh! Cửa sập bị khóa bằng một cổng logic analog đời cổ! Em không thể bẻ khóa nó bằng thiết bị kỹ thuật số!” Tiếng Kiệt hét lên đầy tuyệt vọng từ phía sau chiếc xe bọc thép rỉ sét. Cậu học trò đang quỳ trước một bảng điều khiển bằng đồng bị rỉ xanh, mồ hôi đầm đìa chảy xuống mắt kính bảo hộ.


“Đạt! Dùng máy dò kim loại tìm đường cáp đồng dẫn vào bảng điện!” Minh hét lên phản hồi, đồng thời lộn người né tránh một phát đạn nổ khác của Tài Chó Săn. Phát đạn bắn trúng một đống pin cũ, tạo ra một vụ nổ nhỏ đầy khói lưu huỳnh đen kịt.


Minh bị hất văng vào gầm chiếc xe bọc thép rỉ sét. Cái lạnh của sắt thép và mùi dầu mỡ hoai mục bao vây lấy anh. Ở phía ngoài, hai con Móng Sắt còn lại đang gầm rú điện từ, móng vuốt thép của chúng cào sột soạt trên nền kim loại khi chúng bắt đầu bò vào gầm xe để săn lùng anh.


Minh nằm im dưới gầm xe, hơi thở của anh dồn dập, lồng ngực co thắt dữ dội vì hít phải một lượng nhỏ khí độc lọt qua bộ lọc hỏng của mặt nạ đồng. Anh biết mình không thể cận chiến với hai con chó robot cùng lúc trong tình trạng cánh tay trái sắp bị khóa cứng. Anh cần một thứ hỏa lực có thể vô hiệu hóa chúng ngay lập tức.


Anh chạm tay vào khẩu súng xung điện từ (EMP) tự chế giắt ở thắt lưng. Khẩu súng đã bị chập mạch và hỏng nòng hoàn toàn sau trận chiến ở Tháp trung trung chuyển. Các vi mạch nano bên trong đã bị dòng điện ngược thiêu rụi.


“Mình phải sửa nó. Ngay tại đây.”


Lý trí kỹ sư của Nguyễn Minh trỗi dậy, áp chế hoàn toàn sát tính lạnh lùng của con chip Lam đang gào thét trong đầu đòi anh phải liều mạng lao ra ngoài chém giết. Minh rút từ túi áo khoác da ra một chiếc kính hiển vi quang học mini tự chế—thiết bị thô sơ hoạt động bằng gương phản chiếu ánh sáng tự nhiên—và một chiếc mỏ hàn laser cầm tay sử dụng năng lượng pin sinh học.


Nằm ngửa dưới gầm xe tối tăm, Minh đặt khẩu súng EMP lên ngực. Anh áp mắt phải vào thấu kính của chiếc kính hiển vi mini, tay phải sinh học cầm mỏ hàn laser, bắt đầu thực hiện *Kỹ thuật hàn vi mạch thủ công dưới kính hiển vi*.


*XÈ... XÈ...*


Tia laser đỏ siêu nhỏ từ mỏ hàn phát ra, chiếu sáng một góc tối dưới gầm xe. Đôi bàn tay của Minh giữ hoàn toàn bất động, bất chấp tiếng đạn nổ vi mô của Tài Chó Săn đang nện rầm rầm lên vỏ thép của chiếc xe bọc thép ngay trên đầu anh. Những mảnh rỉ sét và bụi bẩn rơi lả tả xuống mặt nạ đồng của anh.


Dưới thấu kính phóng đại, những đường mạch nano mỏng bằng một phần mười sợi tóc của khẩu súng EMP hiện lên như một mê lộ bị tàn phá. Minh phải nối lại ba đường mạch dẫn năng lượng từ tụ điện cao áp đến cuộn cảm biến mà không làm chập các cổng logic lân cận.


Một giây. Hai giây. Mồ hôi pha lẫn máu sinh học từ vết rách má trái chảy vào mắt phải, làm mờ đi tầm nhìn của anh. Minh không dám chớp mắt. Anh biết chỉ cần lệch một milimét, tia laser sẽ làm nổ tung tụ điện và thiêu rụi hoàn toàn bàn tay phải sinh học của mình.


*HÚ...*


Một tiếng gầm gừ điện từ vang lên ngay sát chân Minh.


Một con chó robot Móng Sắt đã đánh hơi thấy mùi dầu thủy lực xanh lục rò rỉ từ vai anh. Nó đang bò vào dưới gầm xe, đôi mắt hồng ngoại đỏ rực phát ra ánh sáng chết chóc trong bóng tối. Hàm răng bọc graphene của nó xòe rộng, chỉ cách mặt Minh chưa đầy nửa mét, những tia điện áp cao rít lên chói tai.


Minh vẫn giữ nguyên mỏ hàn laser trên vi mạch của súng EMP. Đường mạch thứ hai đã được nối thành công. Chỉ còn một đường mạch cuối cùng.


“Kiệt! Đạt! Chuẩn bị nhảy xuống!” Minh hét lên, giọng anh không hề run rẩy.


Con Móng Sắt lao đầu tới, cú đớp tàn bạo nhắm thẳng vào cổ họng Minh.


“Khóa khớp cơ khí lực cực đại!”


Minh chủ động dùng cánh tay cơ khí trái đã cạn kiệt pin của mình chắn ngang cú đớp của con chó robot.


*PHẬP... RẮC!*


Hàm răng thép bọc graphene của con Móng Sắt cắn ngập sâu vào lớp sợi carbon bảo vệ của cánh tay trái, rạch toác một đường dài. Dầu thủy lực màu xanh lục sẫm phun ra xối xả, dính đầy lên đầu con chó robot. Khớp vai cơ khí của Minh phát ra một tiếng rít kim loại chói tai, rò rỉ nhiệt lượng cực lớn khi hệ thống thủy lực bị ép hoạt động quá giới hạn sinh học.


[NĂNG LƯỢNG PIN SINH HỌC GRAPHENE: 1%]

[CẢNH BÁO: HỆ THỐNG CƠ KHÍ TRÁI BỊ KHÓA CỨNG HOÀN TOÀN]


Cánh tay trái của Minh bị khóa chặt trong tư thế bóp nghẹt quai hàm của con chó robot. Anh dùng hết chút lực tàn dư của chi giả để giữ chặt đầu nó, không cho nó cử động. Cùng lúc đó, tay phải sinh học của anh thực hiện nhát hàn laser cuối cùng vào vi mạch súng EMP.


*XOÀNG!*


Một tia lửa vàng li ti bắn ra từ khẩu súng. Đèn LED báo hiệu trên thân súng chuyển từ màu đỏ chết chóc sang màu xanh lam nhạt ổn định.


Súng EMP tự chế đã được sửa chữa và nâng cấp thành công bằng các tụ điện cao áp đời cổ.


Minh không chần chừ một phần mười giây. Anh buông mỏ hàn, dùng tay phải sinh học giật khẩu súng EMP vừa hàn xong, dí thẳng họng súng vào giữa hai kẽ răng thép đang xòe rộng của con Móng Sắt và bóp cò.


*BÙM... XOÀNG!*


Một luồng sóng xung kích điện từ vô hình, cực mạnh bộc phát từ họng súng. Luồng sóng EMP không chỉ vô hiệu hóa tức thì toàn bộ hệ thống mạch điện của con Móng Sắt đang cắn tay Minh, khiến nó cứng đờ ra như một đống sắt vụn, mà còn lan tỏa ra ngoài gầm xe trong bán kính mười mét.


Con Móng Sắt thứ ba đang định bò vào từ phía đối diện lập tức bị luồng sóng EMP quét qua. Đôi mắt đỏ của nó chớp tắt liên tục rồi tối đen hoàn toàn, nó đổ gục xuống nền bùn độc.


Luồng sóng điện từ mạnh mẽ dội ngược lên phía trên, xuyên qua vỏ thép của chiếc xe bọc thép rỉ sét và đánh thẳng vào thấu kính ngắm bắn cơ khí của Tài Chó Săn đang đứng trên đỉnh đống phế liệu.


“Á... Mắt của tao!”


Tài Chó Săn hét lên một tiếng đau đớn tột cùng. Thấu kính cơ khí màu xanh lục ở mắt phải của gã bị chập điện, phát ra những tiếng nổ lách tách và bốc lên một sợi khói đen. Gã thợ săn lảo đảo lùi lại, mất đi hoàn toàn khả năng ngắm bắn hồng ngoại tầm xa.


Minh mượn cơ hội này, dùng tay phải sinh học đẩy con chó robot đã chết ra khỏi người. Cánh tay cơ khí trái của anh giờ đây hoàn toàn bất động, khóa cứng trong tư thế co quắp, dầu thủy lực xanh lục nhỏ giọt đều đặn xuống vũng bùn axit sủi bọt.


Anh lết thân xác kiệt quệ ra khỏi gầm xe bọc thép, hướng về phía Kiệt và Đạt Rác.


“Cửa mở chưa?!” Minh khàn giọng hỏi.


“Được rồi! Em đã tìm thấy đường cáp đồng và bẻ khóa thành công cổng logic vật lý!” Đạt Rác hét lên đầy phấn khích, tay gã dính đầy rỉ đồng và dầu mỡ.


*ẦM... ẦM...*


Chiếc cửa sập bằng thép bọc carbon dày nửa mét của Kho vũ khí quân sự cũ dưới bãi rác bắt đầu groans lên những tiếng nặng nề, từ từ mở ra một khe hẹp vừa đủ một người chui qua. Làn không khí lạnh ẩm mốc từ thế kỷ trước tràn ra ngoài, hòa lẫn vào màn sương mù hóa chất màu vàng nhạt.


“Vào trong ngay!” Minh ra lệnh, đẩy Kiệt và Đạt Rác chui qua khe cửa trước.


Từ phía trên đống phế liệu, Tài Chó Săn đang điên cuồng nổ súng bừa bãi bằng khẩu súng bắn đạn nổ vi mô, những phát đạn găm vào vỏ thép chiếc xe tạo ra những tiếng nổ điếc tai. Gã thợ săn gầm lên trong sương mù:


“Tao sẽ giết tụi mày! Tao sẽ tìm ra lối vào!”


Minh là người cuối cùng chui qua khe cửa sập. Anh dùng tay phải sinh học kéo mạnh chiếc cần gạt cơ học bên trong để đóng sập cửa lại. Tiếng khóa thép nặng nề va vào nhau vang lên, khóa chặt mọi sự săn đuổi của Tài Chó Săn ở bên ngoài.


Căn hầm tối đen như mực. Chỉ có ánh sáng yếu ớt từ chiếc kính bảo hộ một mắt của Kiệt và thấu kính camera lồi của Đạt Rác chiếu sáng không gian xung quanh.


Kiệt bật chiếc đèn pin đeo trán lên, luồng ánh sáng trắng quét qua căn hầm rộng lớn chứa đầy những hòm gỗ quân sự rỉ sét và các tủ thiết bị analog từ thời chiến tranh công nghệ cũ.


Nhưng khi luồng ánh sáng dừng lại ở trung tâm căn hầm, cả ba người đều khựng lại, hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực.


Trước mắt họ, hiện ra từ bóng tối của thế kỷ trước, không chỉ có các hòm súng đạn cũ kỹ, mà là một khối kim loại khổng lồ cao hơn năm mét. Đó là xác của một robot chiến đấu hạng nặng thế hệ đầu, toàn thân bọc trong những tấm thép rỉ sét sâu, bám đầy bụi bặm và m nấm mốc hóa chất.


Trên ngực của con robot khổng lồ ấy, ẩn dưới lớp rỉ sét màu nâu đỏ, là biểu tượng một bông hoa cúc cách điệu bằng máu—biểu tượng nguyên bản của tập đoàn Aras-Bio.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!