Tín Hiệu Từ Bãi Rác
Móng vuốt cơ khí của chiếc drone săn mồi phụ rít lên chói tai, chỉ còn cách thấu kính mắt của Bé Bo đúng hai mét. Ánh sáng đỏ lòm từ bộ cảm biến hồng ngoại của nó quét qua gương mặt nhợt nhạt, đẫm nước mưa của đứa trẻ, chuẩn bị cho một cú nghiền nát tàn khốc.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Minh không còn thời gian để do dự. Tay phải sinh học của anh đang siết chặt khẩu súng ngắn xung điện từ EMP tự chế—khẩu súng mà lý trí kỹ sư của anh gào thét rằng đã bị hỏng hoàn toàn nòng và chập mạch nạp điện từ trận chiến ở Tháp trung chuyển. Nếu anh cố tình bóp cò, luồng điện từ trường ngược cực mạnh sẽ không phát ra ngoài mà dội thẳng vào cổng thần kinh sau gáy, thiêu rụi não bộ anh thành một đống tro tàn số hóa.
Minh không bóp cò. Anh dùng hết sức bình sinh, ném mạnh khẩu súng EMP hỏng thẳng vào cánh quạt đang xoay tít của con drone.
*XOẢNG!*
Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên. Khẩu súng vỡ vụn, các mảnh tụ điện văng tung tóe, nhưng nó đã thành công làm kẹt cứng một bên cánh quạt của con drone săn mồi. Chiếc máy bay mất thăng bằng, lảo đảo chao liệng trên không trung. Nhưng thuật toán tàn bạo của AI Mắt Quỷ không dễ dàng bị khuất phục; nó lập tức điều chỉnh góc nghiêng của ba cánh quạt còn lại, móng vuốt thép vẫn lao thẳng xuống đầu Bé Bo theo quán tính.
“Khóa khớp cơ khí lực cực đại!”
Minh gầm lên qua bộ biến âm khàn đặc của mặt nạ đồng. Anh phóng mình ra khỏi vũng nước thải hóa chất lạnh ngắt, dùng tấm thân bọc Sợi carbon bọc graphene của cánh tay cơ khí trái chắn ngang người Bé Bo. Khớp vai cơ khí rít lên một tiếng khô khốc khi các piston thủy lực bị khóa cứng vật lý ở áp lực tối đa. Anh đưa bàn tay thép đen mờ xù xì ra, chộp thẳng vào quai hàm cơ khí đang xòe rộng của con drone.
*RẮC... XOÀNG!*
Những tia lửa điện vàng rực bắn ra tung tóe. Lực ép thủy lực cực đại từ cánh tay của Minh nghiền nát bộ khung kim loại của con drone săn mồi phụ, biến nó thành một đống sắt vụn méo mó ngay trong lòng bàn tay anh. Tuy nhiên, luồng điện tàn dư từ con drone bị hủy dội ngược vào chi giả, khiến biểu tượng viên pin trên võng mạc mắt phải của Minh tụt dốc không phanh.
[NĂNG LƯỢNG PIN SINH HỌC GRAPHENE: 15%]
[CẢNH BÁO: QUÁ TẢI HỆ THỐNG THỦY LỰC KHỚP VAI TRÁI]
Cơn đau buốt từ tủy sống dội thẳng lên đại não khiến mắt trái của Minh—vốn đã bị mờ vĩnh viễn bởi màng sương sọc đỏ của virus nhận thức—nhấp nháy liên tục những dòng mã lỗi nhị phân. Anh nhổ ra một ngụm máu đen ngòm xuống đất, vị tanh nồng của kim loại dâng lên nhưng anh không cảm nhận được gì. Vị giác của anh đã chết hoàn toàn.
“Chú Tư! Đưa Bo chạy đi! Lối cống ngầm số 4!” Minh hét lên, bế xốc Bé Bo ném vào vòng tay của Chú Tư đang gượng dậy với bàn tay phải bị bỏng điện sém đen nặng.
Chú Tư nhìn vệt máu đỏ tươi rỉ ra từ vết sẹo má trái của Minh dọc theo mép đồng mặt nạ, gật đầu trong nước mắt: “Cậu... bảo trọng!”
Tiếng xích sắt và tiếng động cơ bọc thép của Hùng Búa đã vang lên sát đầu hẻm. Minh không thể phóng dây nano tự động ngoài trời vì chữ ký điện từ của nó sẽ ngay lập tức kích hoạt pháo kích hóa chất từ tháp tập đoàn. Anh chỉ còn cách dùng chính mình làm mồi nhử, lao thẳng vào màn mưa axit dày đặc theo hướng ngược lại để dẫn dụ đàn drone tuần tra tránh xa tiệm sửa xe.
***
Ba giờ sau, trong căn hầm ngầm tạm bợ của Vy ở rìa Quận 9, không khí nồng nặc mùi dầu máy rò rỉ và hóa chất làm mát. Minh ngồi gục trên chiếc hòm gỗ, cánh tay cơ khí trái bọc graphene buông thõng, rò rỉ từng vệt dầu thủy lực màu xanh lục sẫm xuống nền đất dơ bẩn. Lớp sợi carbon bảo vệ bên ngoài đã bị ăn mòn loang lổ bởi axit và dòng điện ngược.
“Pin của mày chỉ còn mười lăm phần trăm, hệ thống thủy lực bả vai bị hủy hoại đến bốn mươi phần trăm,” Vy vừa nói vừa điên cuồng gõ phím trên chiếc Cyber-Deck tự chế bọc vỏ gỗ bị hỏng một phần bo mạch chủ. “Nếu không sửa chữa và gia cố lại chi giả này, khớp vai của mày sẽ tự động rã ra trong vòng hai mươi tư giờ tới. Nhưng chợ đen Linh Xuân đã bị Trung tá Nghĩa phong tỏa hoàn toàn để truy quét định vị tầm nhiệt. Chúng ta không thể mua được bất kỳ linh kiện quân sự nào.”
Đạt Rác, gã gom rác thải gầy guộc khoác chiếc áo choàng làm từ các tấm pin mặt trời hỏng, lén lút bước ra từ góc tối của căn hầm. Gã dùng ngón tay có cấy ghép máy dò kim loại gõ gõ vào một chiếc vỏ hộp thiếc rỉ sét, thì thầm:
“Tao biết một chỗ. Sâu dưới Bãi rác thải điện tử Quận 9 có một kho phế liệu quân sự cũ bị chôn vùi từ thời chiến tranh công nghệ. Ở đó có cả đống chip kỹ năng thô (Raw Chip) và tụ điện Aras-Bio đời cổ chưa bị số hóa. Nhưng chỗ đó nhiễm độc phóng xạ và hóa chất cực nặng, luôn có sương mù bao phủ.”
“Em sẽ đi cùng anh Minh!” Kiệt, cậu kỹ sư học việc gầy nhom với mái tóc undercut nhuộm xanh neon sọc vàng, lập tức đứng bật dậy. Cậu điều chỉnh chiếc kính bảo hộ một mắt phát sáng xanh mờ, vỗ vỗ vào thiết bị gây nhiễu sóng não cầm tay tự chế đeo trước ngực. “Em biết cách tháo dỡ các bo mạch quân sự cũ. Anh đang yếu, một mình anh không thể khuân vác đống sắt vụn đó đâu.”
Minh nhìn vào đôi mắt nhiệt huyết nhưng còn non nớt của Kiệt, rồi nhìn xuống cánh tay cơ khí đang run rẩy vô thức của mình. Bản ngã Nguyễn Minh trong anh đang giằng xé dữ dội với sát tính lạnh lùng của chip Lam. Anh không muốn lôi đứa trẻ này vào chỗ chết, nhưng anh cần linh kiện để sinh tồn, để bẻ khóa virus nhận thức đang đếm ngược thời gian sống của mình.
“Được rồi,” Minh khàn giọng đồng ý. “Nhưng mày phải tuyệt đối nghe lệnh tao.”
***
Bãi rác thải điện tử Quận 9 hiện ra dưới màn mưa axit như một nghĩa địa khổng lồ của kỷ nguyên công nghệ sinh học độc quyền. Những ngọn núi phế liệu cao ngất ngưởng được tạo nên từ hàng vạn tấn màn hình rạn nứt, chi giả cơ khí rỉ sét và xác drone chiến đấu bị thải loại. Mặt đất ngập trong bùn độc màu xám ngoét, thỉnh thoảng sủi bọt khí lưu huỳnh nồng nặc. Một làn sương mù hóa chất màu vàng nhạt bao phủ khắp nơi, bóp méo mọi luồng ánh sáng neon yếu ớt từ phía xa.
Minh bước đi loạng choạng, chiếc Mặt nạ lọc khí đồng cổ điển phát ra tiếng rít lọc khí nặng nề. Mắt trái bị mờ vĩnh viễn của anh liên tục bị nhiễu sọc đỏ do từ trường hỗn loạn phát ra từ đống rác thải điện tử dưới chân.
“Máy dò của tao đang ping liên tục,” Đạt Rác thì thầm, cúi khom người men theo một lối đi hẹp giữa hai bức tường rác khổng lồ. “Lối vào kho quân sự cũ nằm ngay dưới gầm chiếc xe bọc thép rỉ sét phía trước.”
Kiệt đi sau cùng, vừa đi vừa tò mò nhìn ngó xung quanh, tay không ngừng hiệu chỉnh bộ gây nhiễu sóng não tự chế. Cậu bé lẩm bẩm: “Anh Minh, nếu chúng ta thu thập đủ chip kỹ năng thô (Raw Chip), em có thể giúp anh nâng cấp bộ lọc nhiễu của kính quét đa phổ...”
“Im lặng,” Minh đột ngột ra lệnh, tay phải sinh học giơ lên ra hiệu dừng lại.
Từ phía sau màn sương mù hóa chất dày đặc, một tiếng huýt sáo sắc lẹm, lạnh lùng vang lên, xé toạc không gian im ắng của bãi rác.
*HÚ... HÚ... HÚ...*
Những tiếng gầm rú điện từ trầm đục, rè rè vang lên từ phía sau các đống phế liệu khổng lồ xung quanh. Thấu kính quét của Minh lập tức báo động đỏ.
Một bóng người gầy gò mặc áo khoác da dính đầy lông robot xuất hiện trên đỉnh đống rác cao mười mét. Tay gã cầm một sợi xích sắt lớn, đôi mắt cấy ghép thấu kính xanh lục lạnh lùng nhìn thẳng xuống nhóm của Minh. Đó là Tài Chó Săn—gã thợ săn tàn nhẫn chuyên lùng sục thế giới ngầm Quận 9.
“Tao đã ngửi thấy mùi dầu thủy lực xanh lục của mày từ khoảng cách nửa cây số rồi, gã mạo danh,” Tài Chó Săn cười lạnh, giọng gã méo mó qua bộ đàm. “Hùng Búa treo thưởng năm mươi vạn điểm tín dụng đen cho cái đầu cơ khí của mày. Đàn chó của tao đang rất đói.”
Gã thợ săn buông lỏng sợi xích sắt, huýt sáo một tiếng ra lệnh.
Từ trong bóng tối của sương mù, ba con chó robot Móng Sắt lao vút ra từ ba hướng khác nhau. Lớp vỏ nhựa của chúng đã bong tróc, để lộ khung xương thép đen mờ và bộ răng bọc graphene siêu cứng phát ra những tia lửa điện áp cao lách tách. Chúng đã khóa chặt lối rút lui duy nhất của cả nhóm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!