Ranh Giới Sắt
Tiếng còi báo động đỏ từ những con drone tuần tra của hệ thống AI giám sát Mắt Quỷ rít lên liên hồi, xé toạc màn mưa axit đặc quánh của Neo-Sài Gòn. Ánh đèn pha quét màu xanh lam đột ngột chuyển sang sắc đỏ rực rỡ, tựa như những vệt máu tươi rọi thẳng xuống những bức tường tôn rỉ sét của Hẻm 108.
Minh đứng sừng sững giữa con hẻm dột nát, bế đỡ lấy Bà Liên. Lưng bà lão còng rạp xuống, bờ vai gầy guộc run rẩy trong vòng tay cơ khí của anh. Dưới chân họ, chiếc nồi đồng cổ nấu mì—kỷ vật duy nhất chưa bị công nghệ hóa của bà—đã bị Long Đầu Búa đập vỡ vụn, những mảnh đồng cong vênh nằm chơ vơ bên cạnh đống nước dùng tổng hợp đang sủi bọt xám ngoét dưới làn mưa axit ăn mòn. Lòng bàn tay Bà Liên bị cứa rách bởi những mảnh sứ vỡ, rỉ ra dòng máu đỏ tươi hòa lẫn vào làn nước bẩn thỉu.
“Lam... cháu tôi... chạy đi...” Bà Liên thào thào, giọng nói bị tiếng mưa và tiếng rú rít của động cơ phản lực drone át đi.
Minh không nói lời nào. Gương mặt anh ẩn sau chiếc Mặt nạ lọc khí đồng cổ điển lạnh ngắt, nhưng vệt sẹo phẫu thuật má trái bị rách trong trận chiến vừa rồi đang rỉ ra dòng máu sinh học đỏ tươi dọc theo mép đồng mặt nạ. Mắt trái của anh, bị mờ vĩnh viễn bởi một màng sương sọc đỏ của virus nhận thức, liên tục hiển thị những dòng mã nhị phân lỗi nhấp nháy. Anh nhổ ra một ngụm máu đen ngòm xuống đất. Vị tanh nồng của kim loại dâng lên, nhưng Minh không cảm nhận được gì—anh đã mất hoàn toàn vị giác sau ca phẫu thuật Vá mã thần kinh người chết tàn khốc ở Tháp trung chuyển.
[NĂNG LƯỢNG PIN SINH HỌC GRAPHENE: 25%]
[CẢNH BÁO: BẢ VAI TRÁI QUÁ NHIỆT. RÒ RỈ NHIỆT LƯỢNG MỨC ĐỘ TRUNG BÌNH]
Dòng cảnh báo màu đỏ lòm hiện lên trên võng mạc mắt phải. Cánh tay cơ khí trái được gia cố bọc Sợi carbon bọc graphene tuy đã giúp anh chống đỡ cú bổ búa tạ của Long Đầu Búa, nhưng giờ đây lượng pin sinh học chỉ còn vỏn vẹn hai mươi lăm phần trăm. Khớp vai bị rách mô đang rò rỉ nhiệt nhẹ, tỏa ra luồng bức xạ hồng ngoại rõ mồn một trong đêm mưa lạnh giá. Đó là miếng mồi ngon cho thấu kính quét nhiệt của AI Mắt Quỷ đang hạ thấp độ cao ngay trên đầu.
“Minh! Hệ thống bảo mật của Trung tá Nghĩa đã khóa chặt băng thông khu vực này!” Giọng Vy vang lên trong bộ đàm nội bộ sau tai anh, ngập tràn tiếng rè nhiễu của từ trường phong tỏa. “Tao đã cố gắng hack vào hệ thống định tuyến của drone từ xa, nhưng tường lửa thiết quân luật của tập đoàn quá dày. Nó đã chặn đứng kết nối lậu của tao! Mày không được dùng dây nano! Chữ ký điện từ của nó sẽ kích hoạt pháo kích hóa chất san phẳng cả con hẻm này trong vòng ba nốt nhạc!”
“Tao biết,” Minh trả lời, giọng nói khàn đặc rè rè qua bộ biến âm của mặt nạ đồng. “Giúp tao sơ tán người dân.”
Từ đầu hẻm, tiếng xích sắt và tiếng động cơ bọc thép hạng nặng của Hùng Búa đang gầm rú tiến sát. Minh biết mình không thể đối đầu trực diện với cả tiểu đội bọc thép trong tình trạng pin cơ khí sắp cạn kiệt. Anh nhanh chóng dìu Bà Liên vào phía sau bức tường bọc chì tự chế của tiệm sửa xe máy điện cũ của Chú Tư.
Chú Tư—người đàn ông ngoài năm mươi tuổi cụt một tai, mặc chiếc tạp dề da dính đầy dầu mỡ—đang ôm chặt lấy đứa con trai Bé Bo của mình trong góc tối. Bé Bo gầy gò, mắt phải hỏng được thay bằng thấu kính camera rẻ tiền phát ánh sáng xanh mờ, đang co rúm người lại vì sợ hãi. Chú Tư nhìn cánh tay cơ khí bọc graphene đen mờ rò rỉ dầu thủy lực xanh lục của Minh, rồi nhìn vệt máu đỏ tươi trên má anh. Khác với những kẻ giang hồ khát máu của Hắc Long, chú nhận ra dáng đi tỉ mỉ, tính toán của gã kỹ sư Nguyễn Minh ngày nào.
“Cậu... cậu không phải là Lam,” Chú Tư thì thầm, miệng ngậm chặt tẩu thuốc điện tử đã tắt ngấm để ngăn tiếng run rẩy. “Nhưng cậu đã cứu chúng tôi. Thằng Lam thật chưa bao giờ đỡ đạn cho người nghèo.”
Minh im lặng, chỉ khẽ gật đầu. Sát tính từ con chip Sát thủ Lam trong đầu anh đang gầm rú đòi chiếm quyền kiểm soát cơ thể, kích thích tủy sống phát ra những luồng điện nóng bỏng. Nhưng anh cắn chặt răng, dùng lý trí của một kỹ sư hệ thống để áp chế nó. Anh không thể để bản ngã của mình bị xóa mờ thêm nữa. Anh đã quên nụ cười của mẹ Mai, anh không thể quên đi cả lòng trắc ẩn cuối cùng này.
*HÚ... HÚ... HÚ...*
Con drone tuần tra Mắt Quỷ khổng lồ đã sà xuống sát mái tôn của tiệm sửa xe. Thấu kính quét hồng ngoại của nó chuyển sang màu đỏ rực rỡ, lùng sục khắp các khe hở. Luồng nhiệt từ khớp vai trái đang quá nhiệt của Minh đang rò rỉ qua kẽ tôn. Chỉ cần ba giây nữa, thuật toán quét nhiệt của AI sẽ định vị chính xác vị trí của anh và kích hoạt súng máy laser xoay vòng.
“Chúng ta không thể trốn mãi ở đây,” Minh tính toán nhanh trong đầu. “Từ trường từ đống xe điện cũ của chú có thể tạo ra nhiễu loạn nếu chúng ta kích hoạt đoản mạch. Nhưng tôi cần thời gian để hạ nhiệt độ cơ thể.”
Chú Tư nhìn đứa con trai Bé Bo đang khóc không ra tiếng, rồi nhìn vào vũng nước thải hóa chất lạnh ngắt đang chảy tràn dưới sàn tiệm. Đôi mắt chú bừng lên sự kiên định của một kẻ đã sống nửa đời người dưới đáy xã hội.
“Để tao giúp cậu,” Chú Tư dứt khoát nói. Chú vớ lấy một thanh sắt nối điện dài, leo nhanh lên bệ máy phát điện cũ của trạm sạc lậu bên cạnh.
“Chú Tư! Nguy hiểm!” Minh định ngăn lại, nhưng cánh tay cơ khí trái bị run cơ học nhẹ do cạn pin khiến anh khựng lại một nhịp.
Không màng đến tính mạng, Chú Tư ném mạnh thanh sắt nối điện thẳng vào lõi tụ điện cao áp của trạm sạc lậu.
*UỲNH! XOẢNG!*
Một vụ nổ hồ quang điện chói lòa bùng phát. Ánh sáng xanh tím cực mạnh quét qua con hẻm, kèm theo tiếng nổ chát chúa và hàng vạn tia lửa điện bắn tung tóe. Vụ nổ tạo ra một vùng nhiễu nhiệt và từ trường cực lớn trong vòng năm giây. Con drone tuần tra Mắt Quỷ bị nhiễu cảm biến nhiệt nghiêm trọng, thấu kính của nó giật mạnh liên tục, camera lập tức quay ngoắt một góc chín mươi độ về phía trạm sạc đang bốc cháy.
Chú Tư bị luồng điện cao áp dội ngược, ngã văng xuống đất. Bàn tay phải của chú bị bỏng điện sém đen, khói bốc lên khét lẹt từ tạp dề da dính dầu.
“Bố ơi!” Bé Bo định lao ra, nhưng Minh đã nhanh hơn. Anh dùng tay phải sinh học bịt chặt miệng cậu bé, kéo cả hai người nằm rạp xuống vũng nước thải hóa chất lạnh ngắt dưới sàn tiệm.
Minh lập tức kích hoạt Kỹ thuật ngụy trang nhiệt độ đám đông. Anh điều hòa nhịp thở theo một tần số cực thấp, ép chip nhận thức Lam giảm xung điện tủy sống, hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu năm mươi nhịp một phút. Cơ thể anh chìm sâu dưới vũng nước axit lạnh buốt, kéo một tấm tôn rỉ sét bọc chì đè lên người để tạo thành một mái che cách nhiệt tự nhiên trước tầm quét của drone.
Nước axit lạnh buốt ngấm qua lớp áo khoác da rách nát, chạm vào các đường dây mạch nano phát sáng đỏ trên thái dương và cổng kết nối thần kinh sau gáy của Minh. Một cơn đau buốt nhói, dữ dội như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm thẳng vào đại não dội lên. Minh cắn chặt môi đến mức bật máu, kìm nén tiếng thét trong cổ họng. Khí lưu huỳnh và hơi độc thần kinh từ bão axit bốc lên, gặm nhấm tế bào thần kinh của anh, đẩy mức độ rò rỉ nhận thức lên ranh giới cực hạn.
Con drone tuần tra chính quét qua đống đổ nát của trạm sạc lậu, không phát hiện ra vệt nhiệt của Minh dưới vũng nước thải, bắt đầu nâng độ cao để tiếp tục lộ trình tuần tra vòng ngoài.
Minh thở phào nhẹ nhõm trong đau đớn. Nhưng ngay khi anh định ngồi dậy, một tiếng rít cơ khí tầm thấp, sắc bén vang lên ngay sát sườn tiệm sửa xe.
Một con drone săn mồi phụ—loại Vulture mini chuyên dọn rác công nghệ—bất ngờ hạ cánh xuống đống phế liệu sắt rỉ sét cách chỗ họ chỉ ba mét. Thấu kính camera của nó không bị ảnh hưởng bởi vụ nổ hồ quang điện của Chú Tư. Nó đang lùng sục theo vệt dầu thủy lực xanh lục rò rỉ từ khớp vai cơ khí trái của Minh.
*CẠCH! CẠCH!*
Móng vuốt cơ khí bọc thép của con drone săn mồi phụ xòe ra, phát ra tiếng rít điện từ chói tai. Nó bắt đầu di chuyển, hướng thẳng về phía vệt dầu xanh lục trên nền đất.
Nhưng vệt dầu không chỉ dẫn đến chỗ Minh.
Trong cơn hoảng loạn tột cùng khi thấy bố mình bị bỏng điện nằm bất động, Bé Bo đã vô thức bò ra khỏi tấm tôn bọc chì. Thấu kính camera rẻ tiền ở mắt phải của cậu bé nhấp nháy ánh sáng xanh mờ ảo dưới màn mưa đêm, ngay lập tức thu hút sự chú ý của con drone săn mồi phụ.
*HÚ!*
Con drone săn mồi phụ lập tức khóa mục tiêu đỏ rực vào đầu Bé Bo. Động cơ phản lực của nó rít lên gầm rú, lao thẳng xuống từ trên đống phế liệu. Móng vuốt thép sắc nhọn của nó xòe rộng, chỉ còn cách đầu đứa trẻ đúng hai mét.
Minh nằm dưới vũng nước thải, tay phải sinh học siết chặt lấy khẩu súng ngắn xung điện từ EMP tự chế giắt bên hông. Nhưng đại não anh gào thét một sự thật tàn nhẫn: khẩu súng này đã bị hỏng hoàn toàn hệ thống vi mạch từ trận chiến ở Tháp trung chuyển, nó hoàn toàn vô dụng. Nếu anh kích hoạt nó lúc này, dòng điện từ trường ngược có thể gây chập mạch và thiêu rụi hoàn toàn não bộ của chính anh thông qua cổng thần kinh sau gáy.
Nhìn móng vuốt thép của drone chỉ còn cách Bé Bo một tích tắc, Minh đối mặt với lựa chọn liều lĩnh nhất cuộc đời mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!