Nhạc nềnDeep_Sea

Vây Hãm Hẻm 108

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit của Neo-Sài Gòn chưa bao giờ ngừng rơi trên những mái tôn rỉ sét của Quận 9, nhưng đêm nay, nó mang theo một mùi vị khác—mùi của tầng ozon bị điện hóa và hơi nóng ẩm đục ngầu từ những họng súng bọc thép.


Minh nép mình dưới bóng tối của một máng xối rò rỉ nước thải hóa chất. Nước axit nhỏ giọt lên chiếc Mặt nạ lọc khí đồng cổ điển của anh, tạo ra những tiếng xèo xèo nhỏ và những vệt sủi bọt xám ngoét trên lớp vỏ kim loại thô ráp. Mắt trái của anh nhấp nháy những sọc nhiễu neon đỏ rực—di chứng vĩnh viễn từ con virus nhận thức mà anh đã giải mã ở Tháp trung chuyển. Cứ mỗi nhịp thở, màng sương đỏ ấy lại bóp méo tầm nhìn của anh, biến những dải đèn neon lập lòe của con hẻm thành những đường răng cưa dị dạng.


“Minh, hệ thống quét hồng ngoại của tháp tuần tra đang siết chặt tần số quét,” giọng Vy vang lên qua bộ đàm nội bộ, rè rè và ngắt quãng bởi từ trường phong tỏa. “Trung tá Nghĩa đã ban bố lệnh thiết quân luật sinh học toàn quận. Các rào chắn điện từ màu xanh lam đã được dựng lên ở ba đầu ngả đường dẫn ra đại lộ. Hẻm 108 lúc này... thực sự đã biến thành một cái lồng sắt.”


Minh không trả lời. Anh cúi đầu nhìn xuống cánh tay cơ khí trái của mình. Sau cuộc đào thoát nghẹt thở qua đường ống dẫn dầu thủy lực nóng bỏng, khớp vai của anh đã bị hủy hoại gần như hoàn toàn. Để chuẩn bị cho cuộc trở về này, Vy đã phải dùng những tấm Sợi carbon bọc graphene thu gom từ bãi phế liệu cũ để gia cố khẩn cấp một lớp vỏ bọc thô ráp màu đen mờ xù xì quanh chi giả của anh. Lớp graphene này đóng vai trò như một chiếc khiên vật lý vững chắc, che chắn cho những đường mạch nano đang rò rỉ dầu thủy lực xanh lục bên trong. Nó chưa được sửa chữa triệt để, lượng pin sinh học chỉ được sạc tạm thời ở mức ba mươi phần trăm, nhưng bấy nhiêu là đủ để anh thực hiện một cú đấm có lực ép thủy lực cực đại.


Nhưng nỗi đau lớn nhất của Minh không nằm ở bả vai đang rỉ máu sinh học khô khốc, mà nằm ở khoảng trống hoác trong ký ức. Anh đã quên. Anh thực sự đã quên mất nụ cười của mẹ Mai. Mỗi khi cố gắng lục lọi hình bóng người mẹ khắc khổ đã nuôi nấng anh và An qua những ngày đói nghèo, đại não anh chỉ phản hồi bằng những dòng mã nhị phân vô cảm. Con chip Sát thủ Lam cấy sâu sau gáy anh đang đạt mốc tương thích bảy mươi tám phần trăm, nó đang nuốt chửng nhân tính của anh sau mỗi lần anh bộc phát sát tính.


“An... Tại sao em lại làm vậy?” Minh lẩm lẩm, bàn tay phải sinh học siết chặt chiếc vòng cổ titanium của em gái đeo trước ngực. Vỏ titanium của chiếc vòng cổ đã bị rạn nứt nhẹ sau cơn phẫn nộ của anh ở Tháp trung chuyển. Chữ ký số phê duyệt dự án Nhận Thức Mới mang tên An Nguyễn vẫn hiển thị như một vết thương mưng mủ trên võng mạc của anh. Người em gái mà anh muốn dùng cả mạng sống để bảo vệ, hóa ra lại là kẻ ký lệnh xóa sạch nhận thức của cả khu ổ chuột này.


*ẦM!*


Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ đầu Hẻm 108, cắt đứt dòng suy nghĩ của Minh.


Ánh đèn neon hồng lỗi của quán mì Bà Liên đột ngột chớp tắt rồi tối phụt. Minh kích hoạt Kính quét đa phổ sinh trắc học ở mắt phải. Giao diện HUD màu đỏ hiện lên, xuyên qua màn sương axit dày đặc, dựng lại bản đồ nhiệt của con hẻm.


Tại quán mì đầu hẻm, một toán người bọc thép nhẹ đang đập phá dữ dội. Những chiếc bàn gỗ sờn rách bị hất văng ra đường cống, những bát mì tổng hợp đổ tung tóe dưới làn nước mưa axit sủi bọt. Dẫn đầu toán người đó là một gã thanh niên vạm vỡ với mái tóc nhuộm đỏ neon rực rỡ, cánh tay trái cấy ghép khung xương cơ khí rỉ sét rò rỉ dầu đen sậm.


Long Đầu Búa.


Tên tay sai đòi nợ thuê của bang Hắc Long đang lăm lăm chiếc búa tạ bọc thép rỉ sét lớn, nện mạnh xuống chiếc nồi nấu mì bằng đồng cổ của Bà Liên. Tiếng đồng vỡ vụn vang lên chói tai.


“Con mụ già kia! Thằng Lam trốn ở đâu?” Long Đầu Búa gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy kích thích từ những liều thuốc tăng trọng sinh học rẻ tiền. Hắn túm lấy cổ áo bà ba sờn rách của Bà Liên, nhấc bổng bà lão gầy gò lên sát gương mặt đầy vết xăm kỹ thuật số của hắn. “Nợ máu của nó với bang Hắc Long đã quá hạn. Hôm nay nếu nó không xuất hiện, tao sẽ đập nát cái quán này, rồi lột da đầu mụ đem bán cho phòng thí nghiệm sạc pin!”


Bà Liên ho sặc sụa dưới làn mưa axit, đôi mắt hiền từ đầy nếp nhăn ngập tràn nước mắt nhưng bà vẫn cắn chặt răng, không hé môi nửa lời. Bà biết 'Lam'—đứa cháu hờ mà bà luôn lén giấu vào kho thực phẩm mỗi khi cảnh sát quét danh tính—đang bị truy lùng ráo riết.


“Tao... tao không biết...” Bà Liên thào thào, giọng nói yếu ớt bị tiếng mưa át đi.


“Mày không nói? Được!” Long Đầu Búa cười gằn, hắn quăng mạnh Bà Liên xuống đất. Bà lão lưng còng ngã quỵ lên đống bát đĩa vỡ, những mảnh sứ cứa rách lòng bàn tay rỉ máu đỏ tươi.


Hai tên tay sai bọc thép của Hắc Long lập tức lao tới, cùm chặt hai tay Chú Tư—người hàng xóm cũ mù một tai đang cố bò ra để che chở cho Bà Liên. Long Đầu Búa bước tới, giơ cao chiếc búa tạ rỉ sét khổng lồ, nhắm thẳng vào đầu gối của Chú Tư.


“Để tao xem, khi tao đập nát từng khớp xương của con nợ xóm này, thằng hèn đó có chịu bò ra không!”


Trong bóng tối, con chip Sát thủ Lam trong đầu Minh bắt đầu gầm rú. Một luồng điện nóng bỏng phóng thẳng xuống tủy sống từ sau gáy anh. Bản năng tàn bạo của Lam thôi thúc anh phóng những sợi dây nano siêu mảnh từ các đầu ngón tay cơ khí trái để siết cổ, cắt đứt đầu tất cả bọn chúng trong vòng một giây.


Nhưng lý trí của một kỹ sư hệ thống đã giữ anh lại. Minh nhìn lên bầu trời đêm của Hẻm 108. Ba con drone tuần tra của AI Mắt Quỷ đang lơ lửng ngay trên mái tôn, thấu kính quét hồng ngoại của chúng đang đảo liên tục.


*“Không được dùng dây nano,”* Minh tự cảnh báo mình. Sợi dây nano siêu mảnh của Lam có chữ ký điện từ cao tần đặc trưng. Chỉ cần một tia lửa điện từ dây phóng ra, AI Mắt Quỷ tầm cao sẽ ngay lập tức khóa mục tiêu đỏ và dội pháo kích hóa chất xuống tiêu diệt anh. Anh phải giải quyết chuyện này bằng cận chiến thô bạo, bằng sức mạnh vật lý thuần túy của cánh tay cơ khí đã được gia cố.


Minh nín thở, áp dụng Kỹ thuật di chuyển không tiếng động trên bề mặt kim loại. Anh lướt nhẹ qua những đống phế liệu sắt rỉ sét dọc con hẻm, bước đi nhẹ như một bóng ma dưới làn mưa axit, không hề phát ra bất kỳ tiếng động vật lý nào.


Chiếc búa tạ của Long Đầu Búa bắt đầu xé gió lao xuống đầu gối của Chú Tư. Chú Tư nhắm mắt chịu đựng, Bà Liên thét lên kinh hoàng.


*BOONG!*


Một tiếng va chạm kim loại trầm đục, cực lớn vang dội khắp con hẻm, át cả tiếng sấm rền của bão mưa axit.


Long Đầu Búa trợn tròn mắt kinh ngạc. Chiếc búa tạ rỉ sét khổng lồ của hắn không hề chạm vào xương đầu gối của Chú Tư. Nó bị chặn đứng cứng ngắc giữa không trung bởi một cánh tay cơ khí màu đen mờ xù xì bọc Sợi carbon bọc graphene.


Lớp graphene siêu cứng không hề có một vết xước trước cú bổ cực mạnh của búa tạ. Minh đứng sừng sững trong màn mưa, nửa mặt dưới che kín bởi chiếc Mặt nạ lọc khí đồng cổ điển, đôi mắt phải vàng rực ánh neon nhìn thẳng vào Long Đầu Búa qua làn sương độc.


“Mày...” Long Đầu Búa lắp bắp, cơ mặt hắn giật mạnh khi nhận ra chiếc mặt nạ đồng quen thuộc của sát thủ Lam. “Thằng chó mạo danh! Mày dám vác cái xác rách này về đây sao?”


Hắn điên cuồng muốn rút chiếc búa tạ lại, nhưng cánh tay cơ khí bọc graphene của Minh giữ chặt lấy đầu búa như một chiếc gông thép không thể lay chuyển.


“Long,” Minh nói qua bộ biến âm của mặt nạ đồng, giọng nói khàn đặc, rè rè đầy sát khí. “Tao đã cảnh cáo mày không được đụng đến người của Hẻm 108.”


Long Đầu Búa gầm lên, hắn buông chiếc búa tạ ra, tay phải thọc nhanh vào thắt lưng định rút khẩu súng ngắn xung điện tự chế ra bắn thẳng vào mặt Minh.


Minh nhanh hơn. Anh kích hoạt Khóa khớp cơ khí lực cực đại.


Một tiếng rít thủy lực chói tai vang lên từ khớp bả vai bọc graphene của Minh. Các piston cơ khí bị khóa cứng vật lý để tập trung toàn bộ lực ép vào lòng bàn tay trái. Minh vươn tay ra, bóp chặt lấy cổ tay cầm súng của Long Đầu Búa.


*RẮC... XOẢNG!*


Tiếng xương cổ tay của Long Đầu Búa vỡ nát dưới lực ép thủy lực cực đại vang lên ghê rợn. Khung xương cơ khí rẻ tiền trên tay hắn bị bóp méo mó, rò rỉ dầu đen xối xả. Khẩu súng ngắn xung điện rơi tuột xuống vũng nước axit sủi bọt bên dưới.


“A... Á!!!” Long Đầu Búa rú lên đau đớn, hắn quỳ sụp xuống đất, ôm chặt lấy cánh tay gãy nát đang co giật liên hồi.


Ba tên tay sai bọc thép của Hắc Long kinh hoàng trước sức mạnh tàn bạo của Minh, nhưng dưới kích thích của thuốc tăng trọng, chúng vẫn gầm rú lao vào hỗ trợ. Tên đi đầu vung thanh sắt rỉ sét nhắm thẳng vào bả vai trái đang yếu của Minh.


Minh không rút dây nano. Anh lùi lại nửa bước, áp dụng các đòn cận chiến bẻ khớp thực dụng của Nhân Sẹo.


Anh nghiêng người né nhát vụt của tên thứ nhất, tay phải sinh học chộp lấy khuỷu tay hắn, vặn ngược một góc chín mươi độ. Một tiếng khớp kêu khô khốc vang lên, tên lính gác ngã quỵ xuống đất ôm tay rên rỉ. Minh xoay người, dùng cùi chỏ cơ khí bọc graphene nện thẳng vào chấn thủy tên thứ hai, lực đánh mạnh đến mức giáp ngực của hắn móp hẳn vào trong, hất văng hắn vào bức tường tôn rỉ sét. Tên thứ ba định nổ súng máy tầm ngắn, nhưng Minh đã áp sát, dùng tay bọc graphene bóp nát họng súng của hắn trước khi hắn kịp bóp cò, rồi tung một cú đá cơ khí quét trụ quật ngã hắn xuống bùn axit.


Toàn bộ cuộc chiến diễn ra trong vòng chưa đầy ba mươi giây. Bốn tên giang hồ bọc thép nằm la liệt trên vũng nước dơ bẩn, rên rỉ đau đớn.


Minh đứng im giữa màn mưa, lồng ngực phập phồng dữ dội. Võng mạc mắt phải của anh nhấp nháy dòng cảnh báo màu đỏ:


[NĂNG LƯỢNG PIN SINH HỌC GRAPHENE: 25%]

[CẢNH BÁO: VẾT SẸO PHẪU THUẬT MÁ TRÁI BỊ RÁCH NHẸ. RÒ RỈ MÁU SINH HỌC].


Minh đưa tay phải lên sờ gò má trái dưới mặt nạ. Vết rách từ cú đánh báng súng của Vy ở những tập trước đã bị rách nhẹ do chấn động vật lý từ cú đấm lực cực đại, rỉ ra dòng máu sinh học đỏ tươi dọc theo mép đồng của mặt nạ.


Bà Liên run rẩy bò tới, nắm lấy vạt áo khoác da rách nát của Minh. Đôi bàn tay gầy gò, dính đầy bùn đất của bà ôm chặt lấy cánh tay bọc graphene lạnh ngắt của anh.


“Lam... cháu tôi... cháu có sao không?” Bà Liên khóc lóc, giọng bà nghẹn lại. “Họ bảo cháu đã bán linh hồn cho quỷ dữ... Họ bảo cháu không còn là cháu nữa... Nhưng ta biết... cháu vẫn là đứa trẻ của Hẻm 108...”


Nhìn gò má rỉ máu của bà lão và ánh mắt biết ơn của Chú Tư, Minh cảm thấy một luồng ấm áp kỳ lạ len lỏi vào đại não, tạm thời dập tắt cơn nóng bỏng của con chip sát thủ. Đây chính là mỏ neo nhân tính của anh. Những con người nghèo khổ ở tầng đáy này là lý do duy nhất để anh không biến thành một cỗ máy giết chóc vô hồn.


“Bà Liên, Chú Tư, hai người không sao chứ?” Minh nói, giọng anh dịu lại dưới lớp mặt nạ biến âm.


“Chúng tôi không sao... nhưng cháu phải đi ngay!” Chú Tư gượng đứng dậy, dùng bàn tay thô ráp đẩy vai Minh. “Long Đầu Búa đã...”


Minh giật mình quay lại.


Trên nền đất dơ bẩn, Long Đầu Búa đang quằn quại đau đớn, nhưng bàn tay phải lành lặn của hắn đã kịp bấm vào một thiết bị phát tín hiệu khẩn cấp đeo trên cổ áo từ lúc nào. Thiết bị nhấp nháy ánh sáng đỏ rực rỡ dưới làn mưa axit.


“Hê... hê...” Long Đầu Búa khè khè qua kẽ răng đầy máu, nụ cười của hắn tàn độc và điên cuồng tột cùng. “Mày tiêu rồi, Lam giả mạo... Tao đã gửi tín hiệu định vị cho Hùng Búa... Lão đang dẫn biệt đội bọc thép hạng nặng tới... Mày sẽ phải trả nợ máu bằng chính cái đầu của mày!”


*HÚ... HÚ... HÚ...*


Ngay lập tức, từ phía đầu hẻm, tiếng còi báo động dồn dập, chói tai của ba con drone tuần tra AI Mắt Quỷ bắt đầu vang vọng. Ánh đèn pha quét màu xanh lam của chúng đột ngột chuyển sang sắc đỏ rực rỡ của chế độ khóa mục tiêu nghi vấn, bắt đầu hạ thấp độ cao xuống Hẻm 108 để truy tìm nguồn phát bức xạ nhiệt từ bả vai cơ khí đang quá nhiệt của Minh.


Cơn vây hãm thực sự của thiết quân luật sinh học bắt đầu siết chặt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!