Nhạc nềnDeep_Sea

Lối Thoát Đường Ống

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ba mươi giây.


Con số màu đỏ rực trên màn hình máy chủ trung tâm nhấp nháy điên cuồng, hắt thứ ánh sáng đỏ lòm như máu lên gương mặt đầy sẹo bỏng laser của Minh. Tiếng còi báo động của Tháp trung chuyển Aras-Bio rít lên từng hồi chói tai, đập vào bốn bức tường thép lạnh ngắt của phòng máy chủ tối tăm. Dưới chân anh, xác của Đặc vụ K nằm bất động, cái đầu cơ khí đã lìa khỏi cổ rò rỉ những tia lửa điện vàng khè và dòng dầu máy đen ngòm dính nhớp. Khắp căn phòng, xác của những đặc vụ bọc thép nằm ngổn ngang, đông cứng dưới làn sương giá lạnh ngắt từ hệ thống điều hòa đang xả khí âm độ.


Cánh tay cơ khí trái của Minh hoàn toàn tê liệt. Khớp vai bị chém toác bởi lưỡi dao rung tần số cao của Đặc vụ K rách mô sinh học nghiêm trọng, rò rỉ từng giọt dầu thủy lực xanh lục sẫm xuống nền đất đóng băng. Nó lạnh ngắt, cạn kiệt hoàn toàn pin sinh học Graphene, khóa cứng vật lý thành một khối kim loại chết nặng nề giắt dưới lớp áo bảo trì rách nát. Minh chỉ còn tay phải sinh học. Anh quỳ sụp bằng đôi chân rỉ sét, hàm răng đánh vào nhau lập cập vì cái lạnh âm độ và cơn đau co thắt dữ dội từ tủy sống.


Cú bộc phát Kích thích tủy sống cực hạn từ tập trước đã tàn phá hệ thần kinh trung ương của anh. Mỗi nhịp thở lúc này đều như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm thẳng vào đại não. Nhưng nỗi đau thể xác không thể sánh bằng khoảng trống hoác lạnh lẽo trong tâm trí. Anh đã quên. Anh thực sự đã quên mất nụ cười của mẹ Mai. Khi cố gắng lục lọi ký ức về người mẹ khắc khổ dưới mái nhà trọ dột nát Quận 9, đại não anh chỉ phản hồi bằng những sọc nhiễu neon đỏ rực và những dòng mã nhị phân vô cảm. Bản ngã Nguyễn Minh đang bị đồng hóa cực hạn bởi con chip sát thủ Lam đạt mốc tương thích bảy mươi tám phần trăm.


“Không được gục ngã lúc này, Minh...” anh lẩm bẩm qua chiếc mặt nạ lọc khí đồng cổ điển đã vỡ nát bộ lọc, giọng nói khàn đặc rè rè như tiếng sắt cọ sát.


Bằng tay phải sinh học duy nhất còn cử động, Minh lết thân xác rách nát về phía bàn điều khiển máy chủ trung tâm. Mắt trái của anh, bị mờ vĩnh viễn bởi màng sương sọc đỏ của virus nhận thức, căng ra để nhìn rõ các cổng kết nối vật lý. Anh rút chiếc thẻ nhớ analog cũ kỹ chứa Backdoor của Trưởng phòng Huy—sếp cũ của anh trước khi bị thanh trừng—và cắm trực tiếp vào cổng đọc từ của hệ thống.


Một tiếng rít điện từ chói tai vang lên. Backdoor của Huy ngay lập tức kích hoạt, tự động bypass qua hệ thống tường lửa đa lớp của Aras-Bio. Trên võng mạc mắt phải của Minh, các dòng code màu xanh lục của hệ điều hành cổ điển bắt đầu chạy dọc, đè bẹp các dòng mã độc màu đỏ của Tiến sĩ Vũ. Tiến trình giải mã virus nhận thức trong não bộ Minh bắt đầu hiển thị phần trăm chạy ngược.


[TIẾN TRÌNH GIẢI MÃ VIRUS NHẬN THỨC: 10%... 40%... 80%... HOÀN TẤT].


Một luồng điện mát lạnh chạy dọc gáy, tạm thời dập tắt cơn nóng bỏng của tủy sống. Cùng lúc đó, một tệp tin tối mật tự động tải về bộ nhớ đệm của Minh, hiển thị dưới dạng bản đồ 3D hoàn chỉnh của Tháp trung chuyển Quận 9. Đó chính là sơ đồ Lối vào Tháp trung chuyển—mạng lưới đường ống dẫn dầu thủy lực ngầm cổ điển chạy dọc từ lòng đất Quận 9 thẳng lên đỉnh tháp.


Nhưng ngay khi tệp tin giải mã hoàn tất, một đoạn video nhật ký bảo mật ẩn tự động kích hoạt trên võng mạc mắt phải của anh.


Đó là hình ảnh ba chiều của phòng thí nghiệm cốt lõi Aras-Bio. Trong làn khói hóa chất mờ ảo, Giám đốc Lâm đang đứng cúi đầu cung kính trước một bóng người mặc áo khoác trắng phẳng phiu của nhà nghiên cứu gen lỗi cấp cao. Khi bóng người đó quay lại, tim Minh như ngừng đập.


Gương mặt thanh tú, đôi mắt sắc sảo và chiếc vòng cổ titanium phát sáng xanh lục hoàn chỉnh đeo trước ngực.


An. Em gái ruột của anh.


Cô không hề chết trong vụ mưu sát tại lõi tập đoàn như anh hằng tin tưởng suốt bấy lâu nay. Đoạn video ghi lại cảnh An lạnh lùng đặt bút ký vào lệnh phê duyệt dự án Nhận Thức Mới—chiến dịch cưỡng chế xóa sạch nhận thức của hàng vạn cư dân nghèo Quận 9 để sạc pin sinh học cho tháp thượng tầng. Và kinh tởm hơn cả, chính ngón tay cô đã ký vào lệnh truy quét và tẩy não gã kỹ sư bảo trì số 09—tức là chính anh.


“An... Tại sao?” Minh thét lên một tiếng nghẹn ngào, tay phải sinh học bấu chặt vào mép bàn điều khiển bằng thép đến mức các đầu ngón tay rách da, rỉ máu sinh học đỏ tươi dọc theo kẽ móng.


Nụ cười ngây thơ của em gái trong chiếc vòng cổ hologram lỗi trên ngực anh vỡ vụn thành hàng vạn mảnh ảo ảnh tàn nhẫn. Người em gái anh đánh đổi cả nhân tính, chấp nhận mang danh tính sát thủ Lam để tìm kiếm báo thù, thực chất lại là kẻ đứng sau toàn bộ bi kịch này. Cô ta là chủ mưu. Cô ta chính là kẻ đã đẩy anh vào vòng lặp nợ nhận thức vô tận.


[CẢNH BÁO: HỆ THỐNG TỰ HỦY CÒN 30 GIÂY].


Tiếng loa phóng thanh của tháp trung chuyển đột ngột vang lên giọng nói lạnh lùng, uy nghiêm của Trung tá Nghĩa:


“Kích hoạt hàng rào điện từ phong tỏa toàn bộ lối ra của tháp trung chuyển. Ban bố Lệnh thiết quân luật sinh học vòng ngoài cấp độ tối cao. Tiêu diệt bất kỳ vật thể sống nào cố tình đào thoát khỏi phân khu bảo mật.”


Trên sảnh kính phía ngoài phòng máy chủ, những bức tường ánh sáng plasma màu xanh lam đột ngột dựng lên, khóa chặt toàn bộ lối thoát hiểm và các thang máy trung chuyển. Lối thoát duy nhất bằng đường sảnh chính đã bị bịt kín bởi quân đội bọc thép của Nghĩa.


*RẦM!*


Cánh cửa sập phía sau Minh bị đẩy mạnh. Vy xuất hiện từ làn khói sương giá, gương mặt cô tái mét, mu bàn tay phải bị bỏng điện sém đỏ từ tập trước đang run rẩy giữ chặt chiếc Cyber-Deck bị hỏng nặng bo mạch chủ. Cô đã liều mạng thâm nhập vào đây khi thấy tín hiệu định vị của Minh yếu dần.


“Minh! Thang máy bị cắt điện hoàn toàn rồi! Nghĩa đang dẫn đặc vụ bọc thép phong tỏa lối này!” Vy hét lên, tiếng thở dốc nghẹn lại vì khí độc lưu huỳnh bắt đầu rò rỉ từ trần nhà.


Minh gượng đứng dậy, dùng tay phải sinh học kéo tuột Vy về phía góc phòng, nơi có nắp hầm của đường ống dẫn dầu thủy lực ngầm theo sơ đồ Lối vào Tháp trung chuyển vừa tải về.


“Chúng ta đi đường này,” Minh nói, giọng khàn đặc đầy quyết tuyệt. “Hệ thống đường ống dẫn dầu thủy lực ngầm. Nó là analog vật lý, không nằm trong lưới quét điện từ của Nghĩa.”


Minh dùng tay phải sinh học cắm chiếc thẻ nhớ chứa backdoor của Huy vào cổng điều khiển khẩn cấp của van xả thủy lực sát tường.


*RẮC... ẦM!*


Chiếc van sắt khổng lồ rỉ sét rít lên những tiếng cơ học chói tai rồi mở toác ra. Ngay lập tức, một dòng dầu thủy lực màu đen ngòm, nóng bỏng dưới áp lực cao phun ra xối xả như một con quái vật đen bị giam cầm lâu ngày, bốc mùi hóa chất nồng nặc. Áp lực dầu mạnh đến mức làm rung chuyển cả sàn sắt phòng máy chủ.


“Nhảy!” Minh hét lên.


Không một giây do dự, Minh ôm chặt lấy Vy, dùng thân mình bọc ngoài để bảo vệ cô. Cả hai lao mình vào dòng dầu trơn trượt, đen kịt đang cuộn chảy xiết dưới lòng đường ống tối tăm.


*UỲNH!*


Cơn lốc dầu nóng bỏng nuốt chửng lấy họ. Minh cảm nhận rõ rệt lớp dầu thủy lực nóng ăn mòn bề mặt giáp carbon của cánh tay cơ khí trái đã bị khóa cứng, tạo ra những tiếng xèo xèo ghê rợn của kim loại bị mài mòn hóa học. Sức nóng dội vào bả vai đang rách mô khiến anh đau đớn đến mức muốn ngất đi, tủy sống bị kiệt quệ năng lượng vĩnh viễn thêm năm phần trăm.


“Bám chặt lấy tôi!” Minh gầm lên qua bộ biến âm của mặt nạ đồng đã vỡ.


Vy bám chặt lấy lồng ngực Minh, chiếc Cyber-Deck bọc vỏ gỗ của cô bị dầu đen bao phủ hoàn toàn.


*PẰNG! PẰNG! PẰNG!*


Phía trên đỉnh ống dẫn, tiếng súng máy của đặc vụ tuần tra nổ súng dọc theo đường ống dội xuống. Những viên đạn xung điện từ găm vào thành ống thép rỉ sét, tạo ra những tia lửa điện xanh lè xé toạc màn đêm tối tăm của đường ống. Chúng đang dùng cảm biến quét nhiệt để bắn đuổi theo vệt nhiệt tỏa ra từ cơ thể họ.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Minh cắn răng dùng tay phải sinh học bám chặt vào vách ống rỉ sét để giảm tốc độ trượt. Anh kích hoạt thiết bị Gây nhiễu điện từ cục bộ đeo ở thắt lưng. Một luồng sóng nhiễu vô hình phát ra, làm mù hoàn toàn cảm biến quét nhiệt của đặc vụ trên đầu.


Anh liếc nhìn bản đồ da cũ của cô Tư Sạch hiển thị trên võng mạc mắt phải.


“Rẽ nhánh số ba!” Minh hét lên trong tiếng gầm rú của dòng dầu.


Minh dùng chân sinh học đạp mạnh vào vách ống, mượn lực đẩy cả hai người chệch hướng, lao thẳng vào nhánh ống xả số ba—lối thoát dẫn thẳng ra Đường hầm thoát nước ngầm số 4 của Quận 9, tránh xa dòng chảy chính đang dẫn thẳng ra hồ axit thải tiêu hủy.


*ÙM!*


Cả hai rơi tự do từ miệng ống xả xuống dòng nước thải lạnh ngắt, dơ bẩn của cống ngầm số 4. Nước cống lạnh buốt lập tức dập tắt lớp dầu nóng trên người họ, nhưng hơi axit ngấm vào các vết thương hở khiến Minh run lên bần bật.


Anh dùng tay phải sinh học, kéo Vy bò trườn qua mê lộ cống ngầm tối tăm, men theo những ngách mù không có sóng định vị để quay trở về căn hộ ẩn náu rách nát bọc chì của Vy.


Khi cánh cửa bọc chì khép lại, không gian im ắng đến đáng sợ. Bác sĩ Sơn đã biến mất—Bảo Code đã di tản lão đi từ trước để tránh đợt truy quét. Căn hộ trống trải, chỉ còn lại những mảnh vỡ của thiết bị điện tử và mùi khét lẹt của chì hàn.


Minh quỵ sụp xuống sàn nhà lạnh ngắt, cơ thể đẫm dầu máy đen ngòm và máu sinh học rỉ ra từ bả vai rách nát. Anh run rẩy đưa bàn tay phải sinh học lên ngực, nắm chặt lấy chiếc vòng cổ titanium của An.


Ánh mắt anh, một bên vàng neon rực rỡ, một bên mờ căm sọc đỏ của virus, bùng lên ngọn lửa quyết tâm lạnh lùng và tàn nhẫn tột cùng.


An còn sống. Và anh sẽ thâm nhập vào khu Trung Tâm, bước lên đỉnh tháp Aras-Bio để đối chất trực tiếp với cô, dù cái giá phải trả có là toàn bộ phần nhân tính cuối cùng này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!