Mái Nhà Trọ Dưới Đáy
Cơn mưa axit của Neo-Sài Gòn không bao giờ dứt, nó chỉ chuyển từ những hạt nặng trĩu làm xói mòn lớp sơn phủ carbon sang một làn sương mù hóa chất ăn mòn, bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc. Minh bước đi trong bóng tối nhập nhoạng của Quận 9, tiếng đế giày cao su lội qua những vũng nước thải hóa chất phát ra âm thanh lép nhép ghê người. Lớp vỏ đồng của chiếc mặt nạ lọc khí cổ điển rít lên khe khẽ mỗi khi anh hít vào, thanh lọc luồng không khí đặc quánh độc tố trước khi dẫn nó vào buồng phổi sinh học đang đau thắt của anh. Mỗi bước đi là một cực hình. Khớp bả vai trái cơ khí—nơi vừa bị Long Đầu Búa đập chấn động và được Bác sĩ Sơn khâu vá chắp vá bằng chỉ sinh học lậu—liên tục phát ra những tiếng rít thủy lực khô khốc. Dịch dầu đen nhạt rò rỉ dọc theo cánh tay bọc sợi carbon mờ, hòa cùng nước mưa axit tạo thành những vệt loang lổ như máu của một con quái vật máy.
Minh rẽ vào một con hẻm hẹp, nơi những tòa nhà hộp diêm xếp chồng lên nhau như những khối rác thải công nghiệp khổng lồ, che khuất hoàn toàn bầu trời đêm. Phía trên cao, những bảng quảng cáo holographic lỗi thời của tập đoàn Aras-Bio nhấp nháy liên tục, phóng ra những luồng ánh sáng xanh tím rụng rời chiếu xuống đống bùn đất bên dưới. Điểm đến của anh là Nhà trọ ổ chuột Ánh Sáng—một cái tên đầy mỉa mai cho khu chung cư dột nát, nơi những kẻ nợ nhận thức bị dồn đến bước đường cùng đang sống mòn qua ngày. Đây là nơi gia đình của sát thủ Lam thật sinh sống, và cũng là nơi Minh buộc phải quay trở lại để duy trì vỏ bọc hoàn hảo trước tai mắt của giang hồ chợ đen.
Anh bước lên chiếc cầu thang sắt rỉ sét lộ thiên dẫn lên tầng bốn. Tiếng bước chân cơ khí của anh được triệt tiêu phần nào nhờ lớp đệm cao su mòn vẹt dưới đế giày, nhưng từ trường rò rỉ từ các đường ống thải dọc hành lang vẫn khiến con chip Sát thủ Lam trong đầu anh giật lên từng cơn. Những dòng mã nhị phân màu đỏ lại chạy dọc võng mạc mắt phải, che mờ tầm nhìn của anh bằng những sọc nhiễu neon khó chịu. Minh đưa bàn tay phải sinh học lên day mạnh thái dương, cố gắng đè nén tiếng gầm rú của ý thức Lam đang trỗi dậy đòi hỏi sự tàn sát.
"Mày phải là Lam..." Minh tự nhủ, giọng nói khàn đặc qua bộ biến âm của mặt nạ đồng nghe như tiếng kim loại mài vào nhau. "Nếu không, cả tao và phòng khám của Sơn đều sẽ bị nghiền nát."
Anh dừng trước cánh cửa gỗ rạn nứt của căn phòng trọ số 42. Tiếng nhạc điện tử dồn dập, chát chúa từ bên trong dội ra ngoài vách tường mỏng mảnh. Minh không gõ cửa. Anh dùng ngón tay cơ khí trái gõ nhẹ theo một nhịp mật mã vô tuyến analog đặc biệt lên ổ khóa cơ cổ điển. Cửa cạch một tiếng rồi mở ra. Mùi khói thuốc lá lậu nồng nặc trộn lẫn với mùi dịch cơ thể hoại tử và mùi dầu mỡ chiên rán rẻ tiền ập thẳng vào mặt anh.
Trong góc phòng tối tăm, Lâm Bảo đang ngồi gục trên chiếc ghế đệm rách nát. Gã thanh niên mười chín tuổi, tóc nhuộm hồng neon xơ xác, đang đeo một thiết bị kết nối thực tế ảo cầm tay bị nứt màn hình. Sau gáy Bảo, cổng kết nối thần kinh lỏng lẻo cắm một sợi cáp quang giá rẻ liên tục nhấp nháy ánh sáng vàng đục, rò rỉ một làn dịch màu vàng nhạt—dấu hiệu của sự hoại tử mô do cấy ghép chip ảo giác lậu rẻ tiền. Gã đang chìm đắm trong một trò chơi cờ bạc số hóa, hai tay cào cấu vào khoảng không, miệng lảm nhảm những con số vô nghĩa.
Nhìn thấy Minh bước vào, Bảo giật phắt chiếc kính ảo giác ra. Đôi mắt gã đỏ sọc, lờ đờ nhưng lập tức trợn trừng lên đầy tham lam khi nhìn thấy bóng dáng bọc giáp đen của "anh trai" mình. Gã loạng choạng đứng dậy, gạt phăng những vỏ lon nước tăng lực rỗng trên bàn, lao về phía Minh.
"Lam! Mày về rồi đấy à?" Bảo gằn giọng, gí thẳng cái gáy rò rỉ dịch vàng vào sát mặt Minh, mùi hôi thối của vết nhiễm trùng bốc lên nồng nặc. "Mày có biết hôm nay tao đã suýt bị bọn tay sai của Hùng Búa chặt ngón tay không? Tao nợ sòng bạc năm trăm điểm tín dụng đen rồi! Mày là sát thủ số một của Hắc Long, năm trăm điểm đối với mày chỉ là một cái búng tay. Đưa tiền cho tao, ngay bây giờ!"
Minh đứng bất động dưới chiếc mặt nạ đồng lạnh ngắt. Con chip sát thủ Lam trong đầu anh lập tức phản hồi trước sự đe dọa. Một luồng xung điện tủy sống phóng ra, kích hoạt bản năng chiến đấu tàn bạo. Trong mắt Minh, hình ảnh của Lâm Bảo không còn là một người em trai nữa, mà là một mục tiêu sinh học yếu ớt với vết hoại tử sau gáy—điểm chí mạng dễ dàng bị bẻ gãy chỉ bằng một cú vặn khớp 45 độ của bàn tay cơ khí trái. Minh im lặng quan sát vết hoại tử ấy, ngón tay cơ khí trái khẽ co rụt, tính toán góc bẻ khớp tay để không gây ra bất kỳ tiếng động nào làm kinh động đến người trong buồng.
"Tao không có tiền," Minh trả lời, giọng nói khàn đặc vô cảm qua bộ biến âm. "Khoản nợ của mày, tự mày đi mà trả."
Lâm Bảo nghe vậy liền cười sằng sặc, tiếng cười điên dại của kẻ nghiện ngập số hóa. Gã tiến sát hơn, ngón tay bẩn thỉu chỉ thẳng vào ngực Minh, nơi chiếc vòng cổ titanium chứa dữ liệu hologram của An đang đeo ẩn dưới lớp áo khoác da rách.
"Mày không có tiền? Đừng có lừa tao!" Bảo rít lên qua kẽ răng. "Tao biết dạo này mày có gì đó rất lạ. Mày không còn điên cuồng chém giết như trước, mày lén lút sửa chữa đống phế liệu cơ khí như một thằng thợ hàn rẻ tiền. Nếu tao nói sự bất thường này cho Hùng Búa, mày nghĩ bọn Hắc Long sẽ làm gì mày? Chúng sẽ mổ não mày ra để xem con chip sát thủ của mày có bị lỗi không đấy! Đưa tiền đây, hoặc tao sẽ bán đứng mày ngay đêm nay!"
Cơn giận dữ của chip Lam dâng lên đỉnh điểm, Minh cảm nhận được một luồng nhiệt lượng cực đại dồn lên cánh tay cơ khí trái. Khớp vai của anh run lên bần bật, các piston thủy lực rít lên chói tai đòi hỏi một cú đấm Khóa khớp cơ khí lực cực đại để nghiền nát sọ của gã em trai phản trắc này. Minh phải dùng hết ý chí kỹ sư còn sót lại để kìm nén sát tính, giữ cho bàn tay cơ khí không tự động phóng ra sợi dây nano siêu mảnh.
"Cộp, cộp..."
Tiếng gậy dò đường bằng gỗ gõ đều đặn xuống sàn nhà rạn nứt vang lên từ phía buồng trong. Tiếng động ấy như một dòng nước lạnh dội thẳng vào đại não đang quá nhiệt của Minh, khiến anh khựng lại trong tích tắc. Sát tính trong đầu anh rút lui như thủy triều, để lại một sự dằn vặt nội tâm đau đớn.
Lâm Mỹ bước ra từ sau tấm màn che sờn rách. Cô gái hai mươi hai tuổi gầy gò, mặc chiếc áo len cũ sờn rách vai, đôi mắt bị băng kín bằng lớp gạc y tế dính vệt máu khô do nhiễm độc màn hình công nghiệp. Cô dò dẫm từng bước, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ lo âu và sợ hãi trước bầu không khí nồng nặc sát khí trong căn phòng.
"Lam... Bảo... hai đứa lại cãi nhau đấy à?" Giọng Mỹ dịu dàng nhưng run rẩy, tiếng gậy dò đường khựng lại sát chân bàn gỗ.
Lâm Bảo lợi dụng sự xuất hiện của chị gái và sự phân tâm của Minh. Đôi mắt nghiện ngập của gã lóe lên tia sáng liều lĩnh. Gã thò tay định giật phắt chiếc vòng cổ titanium chứa dữ liệu hologram của An trên ngực Minh để mang đi thế chấp.
"Đưa cái này đây!"
Bản năng tự vệ của Minh bùng phát. Không để gã chạm vào di vật duy nhất của em gái mình, Minh gạt mạnh tay cơ khí trái. Khớp vai trái rít lên một tiếng khô khốc khi anh kích hoạt Khóa khớp cơ khí lực cực đại. Bàn tay bọc sợi carbon đen mờ chộp lấy cổ tay của Lâm Bảo chính xác như một gọng kìm thép, ép chặt gã vào bức tường gỗ rạn nứt của căn phòng.
"RẮC!"
Tiếng xương cổ tay của Bảo rạn nứt nhẹ dưới lực đè khổng lồ của chi giả cơ khí. Lực ép cực đại phát ra từ các piston thủy lực khiến cả bức tường gỗ rung lên bần bật, bụi vôi rơi lả tả. Lâm Bảo trợn tròn mắt, gương mặt xám ngoét vì đau đớn và sợ hãi tột độ. Gã muốn hét lên, nhưng lực đè từ cánh tay cơ khí của Minh quá lớn, khóa chặt toàn bộ cơ thể gã vào vách tường, chỉ còn phát ra những tiếng rên rỉ nghẹt thở.
"Lam! Dừng tay lại! Em làm gì Bảo thế?" Lâm Mỹ hoảng loạn, cô buông rơi chiếc gậy dò đường, dò dẫm lao về phía tiếng động, hai tay quờ quạng trong không trung.
Minh nhìn vào đôi mắt trợn trừng đầy sợ hãi của Lâm Bảo. Anh nhận ra gã nghiện số hóa này không còn chút lý trí nào để khuyên ngăn, bạo lực cơ khí lạnh lùng là ngôn ngữ duy nhất gã hiểu được. Nhưng nhìn thấy Lâm Mỹ đang lao tới, Minh từ từ nới lỏng lực siết, hất mạnh Lâm Bảo ra sàn nhà.
Lâm Bảo ngã nhào xuống đất, ôm lấy cổ tay sưng tấy, thở dốc đầy sợ hãi. Gã lết lùi lại phía cửa ra vào, ánh mắt nhìn Minh như nhìn một con quỷ dữ bước ra từ hồ axit thải.
"Mày... mày không phải là anh trai tao... Mày là một con quái vật máy!" Bảo rít lên trong đau đớn, gã gượng dậy, mở toang cửa lao ra hành lang mưa axit tối tăm với lời nguyền rủa tàn độc vang vọng: "Mày sẽ phải trả giá! Tao sẽ khiến bọn Hắc Long lột da mày ra!"
Cánh cửa đóng sầm lại. Trong căn phòng trọ chật hẹp, chỉ còn lại tiếng thở dốc của Lâm Mỹ và tiếng rít thủy lực yếu ớt từ cánh tay cơ khí trái của Minh.
Lâm Mỹ dò dẫm bước tới, chân cô vấp phải chiếc gậy dò đường dưới sàn khiến cô loạng choạng. Minh nhanh chóng bước lên, dùng bàn tay phải sinh học đỡ lấy bả vai gầy guộc của cô. Mỹ khựng lại, đôi bàn tay mềm mại, run rẩy của cô từ từ đưa lên, chạm vào cánh tay cơ khí trái lạnh ngắt của anh. Cô vuốt ve dọc theo lớp sợi carbon mờ dính đầy dầu máy và nước mưa axit, rồi áp lòng bàn tay vào lồng ngực của Minh, ngay sát trái tim sinh học đang đập dồn dập dưới lớp áo da.
Minh đứng im, không dám thở. Anh ngửi thấy mùi hoa cúc dại thoang thoảng từ mái tóc của Mỹ—một mùi hương hiếm hoi không bị ô nhiễm bởi hóa chất Quận 9. Nhưng sự ấm áp giả tạo này lại là mối đe dọa lớn nhất đối với anh.
Lâm Mỹ im lặng cảm nhận nhịp đập dưới lòng bàn tay mình. Đôi lông mày thanh tú của cô khẽ nhíu lại dưới lớp băng gạc dính máu. Cô ngước gương mặt mù lòa về phía chiếc mặt nạ đồng của anh, giọng nói thì thầm đầy nghi ngờ và dằn vặt:
"Lam... Tim của em... sao hôm nay đập lạ thế? Nó không còn nhịp đập hỗn loạn, khát máu của một sát thủ nữa... Nó đập rất chậm, rất tỉ mỉ... giống như nhịp đập của một kỹ sư đang tính toán từng vi mạch... Em thực sự là ai?"
Minh khựng người lại. Câu hỏi của người chị mù nhạy cảm như một nhát dao nano rạch đôi vỏ bọc mượn vay của anh. Ngay lúc đó, thiết bị đeo hông của anh đột ngột rung lên bần bật, phát ra tiếng bíp lạnh lùng báo hiệu một hóa đơn nợ nhận thức mới vừa được gửi đến từ máy chủ Hắc Long, yêu cầu anh phải thanh toán bằng một phi vụ ám sát đẫm máu ngay trong đêm nay.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!