Nội Phản Xuất Hiện
Tiếng còi báo động đỏ rú lên từng đợt rợn người, xé toạc bầu không khí vô trùng, lạnh lẽo của Tháp trung chuyển Aras-Bio Quận 9. Ánh đèn neon trắng dã trên trần sảnh sụp xuống, thay thế bằng luồng ánh sáng đỏ lòm, nhấp nháy liên hồi như những vệt máu tươi phun trào trên các bức tường kính bóng loáng.
Minh loạng choạng lao về phía trước, bước chân đè nặng lên nền đá cẩm thạch trơn trợt. Cánh tay cơ khí trái hoàn toàn tê liệt của anh buông thõng dưới lớp áo bảo trì rộng thùng thình, nặng nề như một khối chì chết, liên tục rò rỉ những giọt dầu thủy lực màu xanh lục sẫm xuống sàn nhà sạch sẽ. Khớp bả vai trái rách mô sinh học đang sưng tấy, từng cơn đau nhức nhối dội thẳng vào tủy sống theo mỗi nhịp chạy, khiến gân xanh trên cổ anh giật lên bần bật.
*“Minh! Rẽ trái ngay! Cửa sập an ninh phân khu kỹ thuật đang đóng lại! Anh chỉ còn bảy giây!”*
Giọng nói của Vy rè rè vang lên trong bộ đàm nội bộ sau tai Minh, tràn ngập sự hoảng loạn tột độ. Ở đầu dây bên kia, tại căn hộ ẩn náu bọc chì cách xa tháp hàng cây số, cô đang điên cuồng gõ phím trên chiếc Cyber-Deck tự chế bọc vỏ gỗ cổ điển. Bo mạch chủ bị hỏng một phần của thiết bị phát ra những tiếng rít điện từ chói tai, phản chiếu qua đôi kính áp tròng HUD đang nhấp nháy dòng code đỏ cảnh báo.
Minh cắn chặt răng, không màng đến cơn buốt nhói đang gặm nhấm đại não. Mắt trái của anh bị mờ vĩnh viễn bởi màng sương sọc đỏ của virus nhận thức, bóp méo tầm nhìn thành những mảng sáng tối chập chờn. Tệ hơn nữa, bầu không khí ngập tràn khí lưu huỳnh rò rỉ từ các đường ống thải Quận 9 bám trên người anh bắt đầu phát tác. Chất độc axit ăn mòn các đường dây mạch nano phát sáng đỏ trên thái dương của Minh, tạo ra những tiếng rít điện từ siêu nhỏ nhưng đau buốt như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm thẳng vào thái dương.
Anh đổ người về phía trước bằng chân phải sinh học, dùng hết chút sức tàn cuối cùng lách người qua khe hở hẹp của cánh cửa sập thép dày nửa mét ngay khi nó đóng sầm xuống sàn.
*RẦM!*
Cú va chạm mạnh khiến Minh ngã nhào xuống nền bê tông của phòng máy chủ phụ. Luồng khí lạnh từ hệ thống điều hòa trung tâm phả thẳng vào gương mặt biến dạng đầy vết bỏng laser chưa lành của anh, mang theo mùi ozone và đồng cháy khét lẹt. Minh lết thân xác kiệt quệ vào góc tối, tay phải sinh học siết chặt chiếc túi bọc chì chứa ổ cứng “Tro tàn số” giắt dưới thắt lưng.
Phòng máy chủ hiện ra trước mắt anh như một thánh đường cơ khí khổng lồ. Hàng trăm tủ rack cao đụng trần đứng sừng sững trong bóng tối, phát ra những dải ánh sáng xanh lam và đỏ nhấp nháy đều đặn từ các phiến đĩa lưu trữ. Tiếng quạt tản nhiệt quay u u tạo nên một tần số rung động trầm thấp, chạy dọc dưới gầm sàn kim loại nâng.
"Tôi vào được rồi, Vy," Minh khàn giọng nói, nhổ ra một ngụm nước bọt lẫn máu đen. Vị giác của anh đã mất hoàn toàn từ sau ca phẫu thuật cấm kỵ, khiến mọi thứ trong miệng chỉ còn là một cảm giác khô khốc, vô vị. "Đang kết nối vật lý với máy chủ lưu trữ dữ liệu."
Bằng tay phải sinh học, Minh lóng ngóng rút sợi cáp truyền dữ liệu bọc chì từ thắt lưng, cắm thẳng vào cổng giao tiếp analog của tủ rack trung tâm. Đầu ngón tay phải của anh đã bắt đầu hoại tử xám nhẹ do tác động của dòng điện ngược từ tập trước, run rẩy nhưng vẫn cố giữ độ chính xác của một cựu kỹ sư hệ thống.
*“Tốt! Tôi đã bắt được luồng dữ liệu thô từ tháp,”* Vy thở dốc qua bộ đàm, tiếng gõ phím cộc cộc dồn dập trở lại. *“Tiến trình giải mã virus nhận thức bắt đầu chạy. Ba mươi phần trăm... năm mươi phần trăm... Mọi thứ đang đi đúng hướng. Cố chịu đựng chút nữa, Minh. Tôi sẽ tìm ra khóa giải mã cho anh.”*
Minh tựa lưng vào tủ máy chủ lạnh ngắt, nhắm nghiền mắt trái bị mờ. Trong bóng tối của tiềm thức, con chip Sát thủ Lam cấy sâu sau gáy anh bắt đầu phát ra những xung điện áp tủy sống dịu nhẹ, mời gọi anh buông bỏ lý trí kỹ sư để chìm vào bản năng giết chóc lạnh lùng của nó. Minh lắc đầu mạnh, chạm tay vào chiếc vòng cổ titanium của An đeo trước ngực. Hình ảnh hologram lỗi màu đỏ mờ nhạt của em gái hiện lên trong tâm trí anh như một mỏ neo nhân tính cuối cùng, kéo anh lại khỏi vực sâu của sự đồng hóa.
Nhưng sự yên bình ngắn ngủi đó lập tức bị bẻ gãy.
*XOẠNG! XÈO XÈO...*
Màn hình holographic hiển thị tiến trình giải mã đột ngột vỡ vụn thành những mảnh sọc nhiễu màu hồng neon chói mắt. Tiếng gõ phím của Vy ở đầu dây bên kia dừng bặt, thay thế bằng một tiếng hét thất thanh và tiếng nổ lách tách của linh kiện điện tử bị quá tải.
*“Vy! Có chuyện gì thế?”* Minh bật dậy, tay phải bám chặt lấy cạnh tủ rack.
*“Không... không thể nào! Hệ thống liên lạc của tôi bị hack ngược rồi! Một luồng virus sọc hồng cực mạnh đang tràn qua tường lửa... Nó đang đốt cháy các cổng logic của Cyber-Deck!”* Giọng Vy vang lên đầy nghẹn ngào, lẫn trong tiếng còi báo động chói tai từ phía cô. *“Nó biết địa chỉ IP của căn hộ... Nó đang quét sâu vào mạng nội bộ của chúng ta!”*
Trên màn hình máy chủ chính trước mặt Minh, các dòng mã nhị phân màu xanh lá cây nhanh chóng bị nhuộm đỏ rồi chuyển sang sắc hồng rực rỡ. Một biểu tượng avatar hình đầu lâu số hóa màu hồng neon hiện lên, xoay tròn đầy giễu cợt.
*“Chà, nhìn xem ai đang cố đóng vai anh hùng thế giới ngầm này.”*
Một giọng nói trẻ tuổi, kiêu ngạo và đầy cợt nhả vang lên qua hệ thống loa của phòng máy chủ, đè bẹp hoàn toàn giọng nói của Vy. Đó là Kha Ghost—gã hacker đối thủ kiêu ngạo của Vy tại Quận 9.
*“Vy ơi là Vy, cô vẫn ngây thơ như ngày nào,”* Kha Ghost cười lớn, tiếng cười rè rè qua bộ lọc âm thanh rẻ tiền. *“Cô nghĩ cô có thể giấu một con chuột cống mang chip Lam ngay dưới mũi Aras-Bio sao? Điểm công dân sinh học cấp trung và khoản tiền thưởng thu hồi chip này... tôi xin nhận trước nhé. Giám đốc Lâm trả giá rất hời cho tọa độ của gã mạo danh này.”*
Minh cảm thấy tim mình thắt lại. “Kha Ghost... mày đã bán đứng chúng ta.”
*“Bán đứng? Không, đây gọi là tối ưu hóa tài nguyên kinh tế, gã mạo danh ạ,”* Kha Ghost đáp, giọng điệu đầy khinh bỉ. *“Một kỹ sư phế thải nhiễm virus sắp chết và một con điếm công nghệ bọc chì... tụi mày không xứng đáng giữ con chip Lam đó.”*
Ngay lập tức, một tiếng rít thủy lực nặng nề vang lên từ phía cửa phòng máy chủ. Minh quay đầu lại và kinh hoàng phát hiện các cửa sập thép bọc carbon dày xung quanh tự động đóng sập xuống, khóa chặt mọi lối thoát của phòng máy chủ. Hệ thống chốt khóa cơ học kêu *“tạch, tạch”* đanh thép, khóa cứng anh bên trong sào huyệt của kẻ thù.
*“Minh! Tôi đang cố viết mã độc đối kháng để chiếm lại quyền điều khiển cửa sập... nhưng tên khốn Kha Ghost đã chặn đứng toàn bộ tường lửa của tôi rồi! Hắn đang dùng thiết bị giải mã siêu tốc thế hệ mới!”* Vy hét lên trong tuyệt vọng.
*“Vy, dừng lại đi! IP của cô bị lộ hoàn toàn rồi!”* Tiếng của Bảo Code bất ngờ chen vào từ phía sau Vy. *“Đặc vụ Aras-Bio đang di chuyển về phía căn hộ của chúng ta! Tôi phải kích hoạt hệ thống tự hủy dữ liệu dự phòng và di tản Bác sĩ Sơn ngay lập tức! Vy, rút cáp ra mau!”*
*“Không! Tôi không thể bỏ mặc Minh!”*
*“Vy, nghe Bảo đi!”* Minh gầm lên qua bộ đàm, giọng anh khàn đặc. “Rút cáp và di tản Sơn ngay lập tức! Đó là mệnh lệnh!”
Một tiếng nổ lớn vang lên từ đầu dây bên kia, kéo theo tiếng rè kéo dài của hệ thống liên lạc bị ngắt kết nối hoàn toàn. Minh hoàn toàn bị cô lập trong phòng máy chủ tối tăm, xung quanh chỉ còn tiếng u u vô cảm của máy móc.
Minh lao về phía cánh cửa sập thép gần nhất. Anh cố gắng dùng tay trái cơ khí để kích hoạt dây nano siêu mảnh ở đầu ngón tay nhằm cắt đứt chốt khóa. Nhưng ngay khi anh vừa ép tủy sống phát tín hiệu, khớp bả vai trái bị khóa cứng lập tức bắn ra những tia lửa điện vàng khè. Cơn đau thấu xương dội ngược vào tủy sống khiến Minh khuỵu gối xuống sàn, cánh tay cơ khí giật mạnh rồi hoàn toàn bất động, rò rỉ thêm một vệt dầu xanh lục sẫm. Lớp thép bọc carbon của cửa sập quá dày, lại được bảo vệ bởi dòng điện cao áp chống cắt, khiến mọi nỗ lực vật lý thuần túy trở nên vô dụng.
Đột ngột, luồng ánh sáng đỏ trong phòng tắt phụt. Toàn bộ các tủ rack máy chủ ngừng nhấp nháy, chuyển sang trạng thái chờ.
Từ phía trần nhà, hệ thống thông gió phát ra tiếng rít chói tai. Nhưng không phải là gió mát, mà là những luồng khí lạnh màu trắng đục, đậm đặc bắt đầu phun xuống xối xả.
[CẢNH BÁO: HỆ THỐNG XẢ KHÍ LẠNH ĐÔNG CỨNG KHẨN CẤP ĐÃ ĐƯỢC KÍCH HOẠT. NHIỆT ĐỘ PHÒNG ĐANG GIẢM XUỐNG DƯỚI ÂM BỐN MƯƠI ĐỘ C].
Khí lạnh nhanh chóng tràn ngập căn phòng, bám vào lớp áo bảo trì của Minh thành những lớp tuyết mỏng. Răng anh đánh vào nhau cầm cập, cơ thể sinh học bắt đầu run rẩy dữ dội do mất nhiệt đột ngột. Tủy sống của anh—nơi cấy kết nối của chip Lam—bắt đầu có dấu hiệu đông cứng, làm tê liệt các dây thần kinh vận động. Giám đốc Lâm đang muốn dùng nhiệt độ cực thấp để đóng băng hệ thần kinh của anh, biến anh thành một vật thể sống thực vật dễ dàng tháo gỡ chip mà không làm hỏng dữ liệu.
Minh quỳ trên sàn kính lạnh buốt, mắt phải nhấp nháy biểu tượng cảnh báo nhiệt độ cơ thể giảm sâu. Trong cơn mê loạn vì lạnh giá, anh nhìn lên màn hình máy chủ trung tâm.
Lớp sọc nhiễu màu hồng neon biến mất. Thay vào đó, màn hình hiển thị một luồng ánh sáng xanh lục lạnh lùng, định hình thành gương mặt tròn trịa, bóng bẩy của Giám đốc Lâm. Hắn ngồi trên chiếc ghế da sang trọng ở thượng tầng tháp, đeo chiếc kính không gọng HUD lấp lánh ánh sáng xanh, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn, đắc thắng.
*“Nguyễn Minh... hay tôi nên gọi mày là sát thủ bóng ma Lam?”* Giám đốc Lâm cất giọng, giọng nói trầm ấm nhưng vô cảm dội vào không gian đông cứng. *“Mày thực sự nghĩ một con chuột cống từ khu ổ chuột Quận 9, với một cánh tay rách nát và bộ não mục nát vì virus, có thể tự do đi lại trong tháp của tao sao?”*
Minh gượng ngẩng đầu lên, hơi thở phả ra những luồng khói trắng xóa. "Lâm... mày..."
*“Mày đã lọt vào bẫy thu hồi chip Lam do tao thiết lập từ trước rồi, No. 09,”* Giám đốc Lâm nói, nụ cười của hắn càng thêm rộng rợn người trên màn hình holographic. *“Mã truy cập Cấp F của gã Trịnh, lối vào phòng máy chủ này... tất cả chỉ là miếng mồi ngon để dẫn dụ mày tự dâng nộp con chip tuyệt mật đó về cho tao. Cảm ơn vì đã tự mình bước vào chiếc lồng kính này.”*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!