Nhạc nềnDeep_Sea

Vùng Chết Sinh Học

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit lưu huỳnh rít gào trên nhịp cầu Bình Triệu rỉ sét, trút xuống những dòng nước độc ăn mòn lớp sơn bảo vệ của chiếc limousine bọc chì đang bốc cháy nghi ngút. Chấm đỏ chết chóc từ thấu kính ngắm bắn của Thượng úy Mỹ găm chặt giữa ngực Minh, bất động và lạnh lùng như một bản án tử hình đã được định đoạt từ khoảng cách hàng trăm mét.


Minh muốn di chuyển, nhưng cánh tay cơ khí trái hoàn toàn tê liệt, khớp vai rách toác rò rỉ từng giọt dầu thủy lực xanh lục xuống mặt đường nhựa nóng bỏng. Mắt trái của anh mờ mịt dưới làn sương sọc đỏ của virus nhận thức, giảm đi ba mươi phần trăm tầm nhìn, khiến điểm đỏ bắn tỉa trên ngực anh nhòe đi thành một vệt máu loang lổ. Anh nhổ ra một ngụm máu đen, khoang miệng đắng ngắt và hoàn toàn trống rỗng—di chứng từ ca phẫu thuật Vá mã thần kinh người chết đã cướp đi toàn bộ vị giác của anh.


*ĐOÀNG!*


Một tiếng nổ xé toạc màn đêm mưa axit. Phát đạn điện từ cực mạnh của Thượng úy Mỹ bắn đi từ đỉnh cần cẩu trục tháp bỏ hoang. Minh không thể né tránh hoàn toàn. Anh chỉ kịp đổ người về phía trước bằng chân phải sinh học. Viên đạn sượt qua má trái, găm thẳng vào bộ lọc của chiếc Mặt nạ lọc khí đồng cổ điển đeo trên mặt anh.


*XOẢNG!*


Mảnh đồng vỡ vụn dội ngược vào cằm Minh, vệt sẹo phẫu thuật cũ trên má trái rách toác, rỉ ra dòng máu sinh học đỏ tươi dọc theo lớp vỏ kim loại. Bộ lọc khí độc của mặt nạ bị phá hủy hoàn toàn. Khí lưu huỳnh nồng nặc và hơi độc thần kinh từ bão axit lập tức tràn vào phế quản. Phổi Minh bỏng rát như bị đổ chì nóng, lồng ngực co thắt dữ dội.


"Minh! Nhảy xuống!"


Vy hét lên qua bộ đàm nội bộ. Giọng cô bị xé nhỏ bởi tiếng gió rít. Cô khoác chiếc áo bomber bọc chì, mu bàn tay phải dính vết bỏng điện đỏ hửng từ tập trước đang siết chặt lấy cổ áo khoác da của Minh.


Không một giây do dự, Vy kéo mạnh thân xác kiệt quệ của Minh lao qua lan can cầu rỉ sét, gieo mình xuống vực sâu tăm tối phía dưới—nơi dẫn thẳng vào Khu vực rò rỉ khí độc Vùng Chết.


Cả hai rơi tự do trước khi va chạm mạnh vào một mái tôn mục nát của đường ống thải Phân khu 13, rồi trượt dài xuống lòng đất tối tăm. Không gian xung quanh lập tức thay đổi. Đây là vùng chết sinh học bị phong tỏa hoàn toàn từ ba năm trước sau sự cố rò rỉ hóa chất của Aras-Bio. Ánh sáng duy nhất ở đây là những vệt huỳnh quang xanh lục ma quái phát ra từ các đường ống hóa chất bị nứt vỡ, phản chiếu lên những bức tường bê tông ẩm ướt, mốc meo.


Minh ngã quỵ xuống đống bùn axit, hai tay ôm chặt lấy cổ họng. Bộ lọc mặt nạ bị hỏng khiến anh phải hít trực tiếp khí độc nồng độ cao. Tế bào thần kinh sinh học trong phổi anh bắt đầu hoại tử dưới tác động của chất độc thần kinh. Võng mạc mắt phải nhảy liên tục cảnh báo nguy hiểm màu đỏ: [NỒNG ĐỘ ĐỘC TỐ TRONG PHỔI: 45%. NGUY CƠ SUY HÔ HẤP TRONG 5 PHÚT].


"Khốn kiếp... mặt nạ của anh bị hỏng rồi!" Vy thở dốc. Cô vội vàng kéo Minh vào góc khuất sau một bức tường bê tông đổ nát.


Vy đặt chiếc Cyber-Deck tự chế bọc vỏ gỗ lên đùi. Ngón tay cô run rẩy tháo chốt cáp lồng ngực nối với bộ lọc mặt nạ bọc chì của chính mình. Cô biết, trong môi trường độc hại cực độ này, việc chia sẻ oxy đồng nghĩa với việc cô cũng phải đối mặt với nguy cơ nhiễm độc phế quản.


"Áp sát vào!" Vy gằn giọng, kéo Minh sát lại gần. Cô cắm sợi cáp kết nối tuần hoàn khí từ mặt nạ của mình vào cổng phụ trên chiếc mặt nạ đồng sứt mẻ của anh.


Hai người áp sát lồng ngực vào nhau. Vy điều chỉnh nhịp thở của mình chậm lại, sâu hơn, cố gắng truyền lượng oxy sạch còn lại qua hệ thống tuần hoàn chung.


*Hít vào... Thở ra...*


Minh cảm nhận được luồng khí ấm áp, mang theo mùi da thịt và chút oxy sạch từ Vy truyền vào buồng phổi đang cháy bỏng của mình. Cơn co thắt dịu đi phần nào, nhưng lồng ngực hai người phập phồng đồng điệu tuyệt đối dưới áp lực sinh tử nghẹt thở. Vy nhắm nghiền mắt, gương mặt cô tái đi vì thiếu khí, phế quản bắt đầu bỏng nhẹ do độc tố thẩm thấu ngược.


*UỲNH... UỲNH...*


Tiếng cánh quạt cơ khí rít lên chói tai từ phía trên trần cống ngầm. Drone quét nhiệt tầm thấp của Thượng úy Mỹ đã bám theo dấu vết và đang sà xuống Phân khu 13. Luồng ánh sáng quét hồng ngoại màu đỏ rực rỡ lướt qua những bức tường bê tông, tìm kiếm bất kỳ vệt nhiệt lượng nào phát ra từ cơ thể sống.


Cánh tay cơ khí trái của Minh đang quá nhiệt nghiêm trọng sau cú sốc điện ở cầu, tỏa ra bức xạ nhiệt cực cao. Nếu drone quét trúng, vị trí của họ sẽ bị lộ ngay lập tức.


"Vy... ngụy trang nhiệt..." Minh thào thào qua bộ biến âm yếu ớt.


Minh cố gắng vận dụng Kỹ thuật ngụy trang nhiệt độ đám đông. Nhưng ở đây không có đám đông con người. Anh nhìn vào vệt huỳnh quang xanh lục của đường ống hóa chất rò rỉ ngay cạnh bên. Nhiệt lượng tỏa ra từ dòng nước thải hóa chất nóng hổi chính là lớp ngụy trang tự nhiên hoàn hảo nhất. Minh dịch chuyển cơ thể rách nát của mình và Vy áp sát vào đường ống rò rỉ, để vệt nhiệt của ống hóa chất nuốt chửng bức xạ nhiệt từ bả vai cơ khí của anh.


Đồng thời, Minh nhận ra thấu kính ngắm bắn thông minh của Mỹ khóa mục tiêu dựa trên nhịp tim đập mạnh của con mồi trong cơn hoảng loạn. Anh nhắm mắt phải lại, cưỡng chế bản thân chìm vào trạng thái thiền định sâu của Giao thức tự thôi miên sâu. Anh cô lập nỗi đau đớn thể xác, ép nhịp tim từ 140 hạ xuống mức tối thiểu 50 nhịp một phút.


Chiếc drone tuần tra bay sạt qua đầu họ, chỉ cách bức tường đổ nát chưa đầy hai mét. Thấu kính quét nhiệt của nó dừng lại vài giây trên đường ống hóa chất, nhưng thuật toán AI bị đánh lừa bởi vệt nhiệt chung đã được ngụy trang hòa vào đám khói độc xung quanh. Nó quay ngoắt cánh quạt, bay về hướng khác.


Minh hé mắt phải, cố gắng nâng cánh tay phải sinh học lên, định dùng súng bắn móc nhặt được từ xác xe bọc thép để phóng lên trần cống hòng phản công thấu kính ngắm của Mỹ từ phía dưới. Nhưng lực phổi suy giảm nghiêm trọng do thiếu oxy khiến cơ thể anh mất thăng bằng hoàn toàn. Cú phóng hụt làm móc sắt đập vào ống thép phát ra tiếng "keng" khô khốc, suýt nữa làm lộ vị trí.


"Đừng liều mạng!" Vy siết chặt vai anh, hơi thở cô nặng nhọc hơn, độc tố lưu huỳnh đã bắt đầu ngấm vào phế quản cô.


Họ đã cắt đuôi được cuộc săn đuổi của Thượng úy Mỹ trong gang tấc, nhưng cả hai đang bị kẹt sâu trong Vùng Chết với lượng oxy cạn kiệt dần. Bộ lọc mặt nạ của Vy đang phải gánh tải cho cả hai người, đèn báo hiệu trên Cyber-Deck của cô chuyển sang màu vàng nhạt nhấp nháy liên tục.


Tệ hơn nữa, chất độc lưu huỳnh nồng độ cao trong không khí bắt đầu ăn mòn các đường dây mạch nano phát sáng đỏ chạy dọc từ cổ lên thái dương của Minh, gây ra những tiếng rít điện từ siêu nhỏ ngay sát tai anh. Cơn đau thần kinh giật lên từng hồi khiến mắt trái anh nhòe đi hoàn toàn trong sương mù đỏ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!