Vá Mã Người Chết
Cơn bão mưa axit trút xuống nhịp cầu Bình Triệu mỗi lúc một dữ dội, gầm rú như một loài thú dữ bị giam cầm trong lồng kính của đô thị ngầm Neo-Sài Gòn. Bên trong khoang lái bọc thép của chiếc limousine bọc chì, không khí đặc quánh mùi nhựa cháy, mùi ozone khét lẹt từ hệ thống điện tử bị đoản mạch và mùi máu tươi tanh nồng. Khói xám luồn lách qua những khe hở của lớp kính cường lực đã nứt vỡ như mạng nhện, biến không gian chật hẹp này thành một cái lò thiêu ngột ngạt.
Minh quỳ sụp trên sàn xe dột nát, hơi thở dồn dập, rít lên từng cơn qua bộ lọc của chiếc mặt nạ lọc khí đồng cổ điển. Cánh tay cơ khí trái của anh—khối hợp kim bọc sợi carbon bọc graphene đen mờ—lúc này hoàn toàn chết lặng, buông thõng như một khúc gỗ mục dính đầy dầu thủy lực màu xanh lục rò rỉ liên tục từ khớp vai bị chém toác. Giao diện HUD trên võng mạc mắt phải nhấp nháy dòng chữ đỏ lòm vô cảm: [NĂNG LƯỢNG PIN SINH HỌC GRAPHENE: 0%. HỆ THỐNG KHÓA CỨNG VẬT LÝ]. Trong khi đó, mắt trái của anh bị mờ vĩnh viễn bởi một màng sương sọc đỏ của virus nhận thức, bóp méo tầm nhìn thành những luồng ánh sáng nhạt nhòa, ma quái.
Ngay trước mặt anh, Giám sát viên Trịnh đang nằm co rúm dưới gầm ghế bọc da rách nát. Gương mặt béo múp của y xám ngoét, nhưng đôi mắt y lại bùng lên vẻ tàn bạo đầy thách thức khi ngón tay béo ú vẫn ấn chặt vào nút đỏ tự hủy trên chiếc máy tính bảng chuyên dụng. Trên màn hình hiển thị, tiến trình tự hủy dữ liệu sinh học của Trịnh đang đếm ngược những giây cuối cùng: [00:12... 00:11... 00:10...].
"Mày không kịp đâu, gã mạo danh!" Trịnh khè khè qua kẽ răng dính máu, giọng nói đầy sự điên cuồng của một kẻ biết mình nắm chắc phần thắng. "Mã bảo mật sẽ tự hủy... và tụi mày sẽ chết cùng đống rác rưởi Quận 9 này!"
*UỲNH! UỲNH!*
Tiếng búa thủy lực của đặc vụ Phong nện rầm rầm vào cánh cửa thép bọc chì bên ngoài vang lên chói tai. Lớp thép dày bắt đầu móp méo, những tiếng rắc rắc của chốt khóa cơ học báo hiệu chúng chỉ còn cách khoang lái đúng mười giây phá cửa.
"Minh! Trút ra ngay!" Giọng Vy rè rè, ngắt quãng dữ dội trong bộ đàm nội bộ sau tai anh. "Hệ thống tự hủy đang đốt cháy các phân vùng nhớ của Trịnh! Nếu mã truy cập sinh trắc học Cấp F bị xóa, chúng ta sẽ không thể mở cửa Tháp trung chuyển! Con trai của Bình... thằng bé sẽ bị đưa lên ghế xóa não vào sáng mai!"
Minh nghiến răng đến mức quai hàm cơ khí phát ra tiếng kêu kèn kẹt. Tay trái đã chết, súng EMP tự chế đã bị chém hỏng và rơi mất trên cầu. Anh chỉ còn bàn tay phải sinh học bằng xương bằng thịt. Nhưng Trịnh đã khóa cứng mã định danh của mình bằng thuật toán sinh trắc học thời gian thực, chiếc máy tính bảng đang nóng dần lên dưới tác động của liều nhiệt lượng tự hủy tự động.
Ánh mắt Minh chợt quét qua khoang lái phía trước. Sĩ quan bảo an thân cận của Trịnh—gã cyborg chiến đấu vừa bị cú đâm xe của Tấn Bình hất văng—đang nằm bất động trên vô lăng gãy nát. Đầu gã vẹo sang một bên, máu tươi rò rỉ từ vết thương trên sọ chảy dài xuống gáy, nhưng sau tai gã, chiếc cổng thần kinh cấy ghép vẫn nhấp nháy ánh đèn led màu vàng nhạt mờ ảo.
Não gã mới chết lâm sàng chưa đầy hai phút. Các tế bào thần kinh chưa bị hoại tử hoàn toàn, và quan trọng hơn, gã là cận vệ thân tín của Trịnh—nghĩa là bộ nhớ đệm trong chip não của gã chắc chắn vẫn còn lưu trữ một bản sao tạm thời của mã truy cập sinh trắc học Cấp F để phối hợp tác chiến.
Minh biết mình phải làm gì. Đó là một kỹ năng cấm kỵ, một thủ đoạn tàn bạo mà Bác sĩ Sơn từng nghiêm cấm anh sử dụng: Vá mã thần kinh người chết.
Bằng bàn tay phải sinh học run rẩy, Minh thọc sâu vào khớp cổ tay cơ khí trái đã chết của mình. Anh dùng lực bẻ gãy lớp vỏ graphene bảo vệ, thô bạo giật phắt sợi cáp kết nối thần kinh—một bó kim sợi quang siêu mảnh kết hợp dây đồng—ra ngoài. Cơn đau từ việc cưỡng lách phần cứng dội ngược lên tủy sống khiến Minh khuỵu gối, đầu óc quay cuồng.
Anh lết thân xác rách nát về phía thi thể gã sĩ quan bảo an. Tay phải sinh học dính đầy dầu máy và máu của Minh vuốt ngược mái tóc bết dính của xác chết, lộ ra cổng thần kinh sau gáy gã. Không chần chừ, Minh ghim thẳng bó kim sợi quang vào cổng kết nối lạnh ngắt.
*XOẸT! RÍT!*
Một luồng điện cao áp ngược chiều phóng ra từ cổng thần kinh của người chết, chạy dọc theo sợi cáp truyền thẳng vào sau gáy Minh.
"Á... ARRGGHH!"
Minh thét lên một tiếng nghẹn ứ trong họng. Toàn bộ cơ thể anh co giật dữ dội, tủy sống căng cứng như có một luồng dây thép gai nung đỏ đang luồn lách qua từng đốt xương. Võng mạc mắt phải của anh lập tức bị bao phủ bởi những luồng mã nhị phân màu đỏ máu chạy dọc liên tục, bóp méo toàn bộ nhận thức.
*Giao thức can thiệp nhận thức (Mind-hacking) đã kích hoạt.*
Nhưng đây không phải là một cuộc hack mạng thông thường. Đây là việc ép não bộ của một người sống đồng bộ với tần số phân rã sóng não của một người vừa chết. Minh cảm thấy mình như bị kéo tuột xuống một vực sâu không đáy đầy băng giá.
Ý thức của người chết dội ngược vào não anh như một cơn lũ quét. Minh không còn nhìn thấy khoang lái limousine nữa. Anh thấy mình đang đứng giữa một mê lộ ký ức hỗn loạn của gã sĩ quan bảo an: tiếng còi hú điên cuồng của còi báo động, hình ảnh những bức tường kính lạnh lùng của tháp Aras-Bio, cảm giác kiêu ngạo khi nhìn xuống đám dân nghèo Quận 9 từ trên xe bọc thép, và cuối cùng là cú đâm xe kinh hoàng của Tấn Bình—một tiếng nổ lớn, tiếng xương gãy rắc và bóng tối sụp đổ.
"Minh! Ngắt kết nối ngay!" Tiếng Vy hét lên bên tai anh, nhưng âm thanh đó méo mó, xa xăm như thể phát ra từ dưới lòng đại dương. "Nhịp tim của mày đã vượt quá 160! Sóng não của mày đang bị đồng hóa với tần số chết của gã bảo an! Chip Sát thủ Lam đang chiếm quyền kiểm soát! Nó sẽ xóa sạch bản ngã của mày!"
Đúng như lời Vy cảnh báo, con chip Sát thủ Lam cấy sâu trong vỏ não Minh cảm nhận được sự hỗn loạn của hệ thần kinh, lập tức kích hoạt cơ chế tự vệ tàn bạo của nó. Sát tính lạnh lùng dâng lên như thủy triều đen. Minh cảm thấy một luồng sức mạnh điên cuồng muốn trỗi dậy, thúc giục anh dùng tay bóp nát cổ họng của Trịnh, giết sạch mọi đặc vụ bên ngoài, biến mọi thứ thành một bể máu.
"Không... tao là Nguyễn Minh... tao không phải là Lam..." Minh gầm lên trong tiềm thức. Anh là một kỹ sư hệ thống, anh không thể để bản năng giết chóc của một con chip sát thủ nuốt chửng lý trí của mình.
Trong giây phút sinh tử, Minh quyết định sử dụng bảo mệnh cuối cùng: Giao thức tự thôi miên sâu.
Anh chủ động gõ nhẹ ngón tay phải vào điểm thần kinh sau tai, kích hoạt đoạn mã ẩn mà anh tự lập trình trong quá khứ. Ý thức của Minh lập tức chìm vào một khoảng trống tối tăm tuyệt đối—vùng nhớ bị tổn thương do xóa ký ức cưỡng bức mà ngay cả hệ thống AI đọc não của tập đoàn cũng không thể quét tới. Anh cô lập hoàn toàn cảm xúc tuyệt vọng, nỗi sợ hãi cái chết của gã bảo an và cả sát tính điên cuồng của chip Lam vào phân vùng bị khóa chặt này.
Sóng não của Minh bắt đầu hạ nhiệt, ổn định ở tần số cực thấp để đồng bộ hoàn hảo với tần số phân rã sóng não đang giảm dần của người chết. Anh nhìn thấy dòng dữ liệu thô của gã bảo an đang trôi nổi trong hư không số hóa. Bằng tư duy của một kỹ sư hệ thống, Minh nhanh chóng bẻ khóa các tường lửa sinh học đang phân rã.
*Vy cố gắng can thiệp từ xa:* "Tao đang chạy chương trình ngắt kết nối cưỡng bức để cứu mày!"
Nhưng giao diện HUD của cô lập tức hiện lên cảnh báo lỗi màu đỏ rực: [ERROR: BIOMETRIC LOCKOUT. DIRECT CONNECTION DETECTED]. Hệ thống bảo mật sinh học của xác chết đã nhận diện Minh là một phần của cơ thể đang chết và khóa chặt đường truyền mạng lậu của Vy, cô lập anh hoàn toàn trong vực sâu nhận thức.
"Vy... đừng... tao tự làm được..." Minh thầm thì trong đầu.
Anh lướt qua những mảnh ký ức rác của gã bảo an, bỏ qua những hình ảnh đồi bại, những phi vụ bẩn thỉu mà gã từng thực hiện cho Trịnh. Anh tập trung toàn bộ năng lượng tủy sống còn sót lại vào vùng nhớ đệm bảo mật.
*Tìm thấy rồi.*
Một chuỗi mã định danh sinh trắc học phát sáng màu xanh lục hiện lên giữa những dòng code đang phân rã: [MÃ TRUY CẬP SINH TRẮC HỌC CẤP F - GIÁM SÁT VIÊN TRỊNH - TRẠNG THÁI: SAO LƯU TẠM THỜI].
Minh lập tức kích hoạt giao thức can thiệp nhận thức, trích xuất chuỗi mã định danh giả này về chip não của mình.
Nhưng ngay khi dòng dữ liệu cuối cùng vừa được tải về, một tệp tin ẩn khác liên kết với mã truy cập bất ngờ tự động mở ra trên võng mạc mắt trái đang bị sọc nhiễu của anh. Đó là một tài liệu tối mật của Aras-Finance mang tên: [THUẬT TOÁN TIÊU HỦY THẦN KHUYẾT - PHÂN KHU 9].
Minh sững sờ. Anh nhìn thấy danh sách hàng vạn cư dân Quận 9 bị bôi đỏ—những người có chỉ số đóng góp thấp, những gia đình nghèo khổ, trong đó có Chú Tư, dì Năm, bé Bo, và cả con trai của Tấn Bình. Tất cả đều bị liệt vào danh sách cưỡng chế xóa sạch nhận thức để chuẩn bị nạp nhận thức mới của công nhân nô lệ.
Nhưng điều khiến tim Minh như ngừng đập, khiến toàn bộ linh hồn anh sụp đổ trong đau đớn tột cùng, chính là chữ ký số phê duyệt nằm ở cuối tài liệu.
Một chữ ký được mã hóa bằng chuỗi ADN gốc của người sáng lập dự án.
Khi thuật toán bẻ khóa của Minh tự động dịch nghĩa chuỗi ADN đó, những ký tự neon màu xanh lục lạnh lùng hiện lên rõ mồn một trước mắt anh:
[PHÊ DUYỆT BỞI: KỸ SƯ TRƯỞNG AN NGUYỄN - DỰ ÁN NHẬN THỨC MỚI].
An.
Em gái của anh. Đứa em gái gầy gò, có nụ cười ấm áp mà anh hằng yêu thương, đứa em gái mà anh tin rằng đã chết oan uổng trong lõi tập đoàn và là động lực duy nhất giúp anh sống sót qua những phi vụ đẫm máu.
An chính là kẻ đã ký lệnh phê duyệt thuật toán tiêu hủy toàn bộ cư dân Quận 9.
Sự thật tàn nhẫn này giáng một đòn chí mạng vào đức tin duy nhất của Minh. Toàn bộ thế giới quan của anh sụp đổ. Những mảnh ký ức ấm áp về nụ cười của em gái trong chiếc vòng cổ hologram bỗng chốc biến thành những vết dao găm cào xé tâm can anh.
"Không... không thể nào... An... tại sao?" Minh thét lên trong câm lặng.
Cơn chấn động tinh thần cực đại làm vỡ vụn giao thức tự thôi miên sâu của Minh. Sát tính của chip Lam lập tức bùng phát dữ dội, lợi dụng sự yếu ớt của bản ngã Minh để chiếm quyền kiểm soát. Đôi mắt Minh chuyển sang màu vàng neon rực rỡ, hơi thở anh dồn dập, bàn tay phải sinh học siết chặt lại thành nắm đấm, chuẩn bị đập nát đầu gã Giám sát viên Trịnh đang nằm dưới đất.
"Minh! Rút cáp ra ngay! Xác chết đang phân rã hoàn toàn!" Tiếng hét của Vy dội thẳng vào màng nhĩ anh.
Minh dùng chút lý trí kỹ sư cuối cùng, cắn chặt môi đến bật máu, dùng tay phải sinh học nắm lấy sợi cáp kết nối găm sau gáy gã bảo an và thô bạo giật mạnh ra ngoài.
*PHỤT!*
Sợi cáp đứt lìa, những tia lửa điện màu xanh tím bắn ra tung tóe. Cổng thần kinh của gã sĩ quan bảo an tắt ngấm ánh sáng led, chuyển sang màu đen xám xịt của sự hoại tử sinh học hoàn toàn.
Minh ngã quỵ xuống sàn xe limousine, thở dốc. Đầu ngón tay của bàn tay sinh học phải của anh tê dại, xuất hiện những vết hoại tử màu xám nhạt nhẹ ở đầu móng. Anh mệt mỏi nhổ ra một ngụm máu đen, nhận ra mình đã mất hoàn toàn vị giác—chỉ còn lại cảm giác đắng ngắt, lạnh lẽo như tro tàn trong khoang miệng. Cái giá tích lũy của kỹ năng cấm kỵ đã bắt đầu gặm nhấm cơ thể anh.
Nhưng dòng chữ trên HUD mắt phải hiển thị thông tin cứu mạng: [ĐÃ TRÍCH XUẤT THÀNH CÔNG: MÃ TRUY CẬP SINH TRẮC HỌC CẤP F].
*RẮC! XOẢNG!*
Cánh cửa thép bọc chì của limousine bị đặc vụ Phong dùng búa thủy lực đập nát hoàn toàn, văng mạnh ra ngoài. Luồng gió lạnh mang theo mưa axit và khói độc xộc thẳng vào khoang lái.
Minh không thèm nhìn lại Trịnh. Anh dùng tay phải ôm lấy cánh tay cơ khí trái đã chết lặng, lộn người lao ra khỏi cánh cửa đối diện của chiếc limousine, lăn dài trên mặt đường nhựa slick của cầu vượt Bình Triệu đầy khói bụi.
Anh lết thân xác rách nát vào sau xác một chiếc xe bọc thép tuần tra đã bị cháy sém, trốn khỏi tầm nhìn của đặc vụ Phong đang hò hét xông vào cabin limousine giải cứu Trịnh.
"Vy... tao lấy được mã rồi..." Minh thào thào qua bộ biến âm của mặt nạ đồng. "Nhưng An... em gái tao..."
"Tao biết rồi, Minh. Tao đã thấy dòng dữ liệu rò rỉ trên màn hình của tao," giọng Vy chùng xuống, đầy sự bàng hoàng và thương cảm. "Nhưng chúng ta phải sống sót rời khỏi đây đã. Chạy ngay đi!"
Minh vừa gượng đứng dậy bằng đôi chân rỉ sét bám đầy bùn đất axit, bả vai cơ khí rít lên một tiếng đau đớn tột cùng.
Xuyên qua màn mưa axit mù mịt và khói súng đặc quánh, một luồng ánh sáng laser màu đỏ mảnh như sợi chỉ đột ngột quét sượt qua nóc chiếc limousine bị nát vụn.
Sợi chỉ đỏ đó lướt nhanh trên mặt đường nhựa ướt sũng, leo lên chiếc áo khoác da rách nát của Minh, và dừng lại ngay chính giữa lồng ngực anh.
Một điểm đỏ rực rỡ, lạnh lùng, khóa chặt vào tim anh.
Từ trên đỉnh cần cẩu trục tháp bỏ hoang cao hàng trăm mét phía bên kia sông, thấu kính ngắm bắn màu đỏ của Thượng úy Mỹ đã khóa chặt mục tiêu bắn tỉa vào Minh ngay khi anh vừa bước chân ra khỏi xe bọc thép.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!