Nhạc nềnDeep_Sea

Đánh Chặn Trên Cầu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn giông axit gầm rú trên bầu trời Neo-Sài Gòn, đổ những làn nước đen kịt, khét lẹt mùi lưu huỳnh xuống những nhịp sắt rỉ sét của cầu vượt Bình Triệu. Dưới lòng sông phía dưới, dòng nước thải hóa chất sủi bọt trắng xóa, phản chiếu thứ ánh sáng neon chập chờn từ các bảng quảng cáo ba chiều khổng lồ của tập đoàn Aras-Bio lơ lửng giữa màn sương độc. Trên cầu, không một bóng người qua lại. Chỉ có tiếng gió rít qua những khe thép rỗng và tiếng mưa lộp bộp như những mảnh kim loại găm vào da thịt.


Minh ngồi trong khoang lái tối tăm của chiếc xe tải dọn rác bọc thép. Cánh tay cơ khí trái của anh—đã được Hùng gia cố bằng lớp sợi carbon bọc graphene—lúc này buông thõng hoàn toàn trên đùi, xám xịt và lạnh ngắt. Hệ thống thủy lực bả vai bị khóa cứng một trăm phần trăm sau trận chấn động điện áp trước đó, rò rỉ từng vệt dầu xanh lục dính nhớp xuống sàn xe. Mắt trái của anh liên tục nhảy những sọc nhiễu đỏ lòm, tàn dư của virus nhận thức đang gặm nhấm vỏ não. Tầm nhìn bị bóp méo khiến nửa gương mặt đầy sẹo laser của anh trông càng thêm tàn nhẫn dưới lớp mặt nạ lọc khí đồng cổ điển.


"Chỉ còn năm ngày, Minh," giọng Vy rè rè vang lên trong bộ đàm nội bộ sau tai anh, bị nhiễu nặng bởi từ trường của cơn bão. "Nếu đêm nay không lấy được vân tay sinh học và mã định danh của gã Giám sát viên Trịnh, chúng ta sẽ không có cách nào thâm nhập vào Tháp trung chuyển. Và con trai của Bình... thằng bé sẽ bị đưa lên ghế xóa não vào sáng mai."


Tấn Bình ngồi bên cạnh, hai bàn tay múp míp dính đầy vết dầu mỡ siết chặt lấy vô lăng kim loại của chiếc xe rác khổng lồ. Gương mặt gã công nhân vệ sinh co rúm lại trong nỗi tuyệt vọng tột cùng. Đôi mắt gã đỏ sọc, hướng về phía con đường dẫn lên cầu vượt.


"Chúng đến rồi," Tấn Bình thầm thì qua bộ lọc khí rẻ tiền, giọng gã run lên bần bật.


Từ phía xa, xuyên qua màn mưa axit mù mịt, ba vệt sáng quét laser màu vàng neon cắt đôi màn đêm. Đó là đoàn xe convoy bọc thép của Aras-Finance. Đi đầu là hai chiếc môtô tuần tra bọc thép hạng nặng, kẹp giữa một chiếc limousine limousine bọc chì đen mờ—nơi Giám sát viên Trịnh đang ngồi, tay lăm lăm chiếc máy tính bảng hiển thị những khế ước thế chấp nhận thức của dân nghèo Quận 9.


"Bình, đạp ga," Minh ra lệnh, giọng nói khàn đặc qua bộ biến âm của mặt nạ đồng.


Tấn Bình gầm lên một tiếng như một con thú bị dồn vào đường cùng. Gã giẫm lún chân ga. Động cơ đốt trong cổ điển của chiếc xe tải dọn rác rú lên điên cuồng, phun ra những luồng khói đen kịt. Chiếc xe khổng lồ lao vút ra từ góc tối của nhịp cầu vượt, hướng thẳng vào hông chiếc xe bọc thép chở Trịnh.


*ẦM!*


Một cú va chạm kinh hoàng làm rung chuyển cả cây cầu rỉ sét. Tiếng kim loại nghiền nát, tiếng kính cường lực rạn nứt vang lên chói tai. Chiếc xe tải dọn rác nặng hàng chục tấn với mũi xe bọc thép dày đã đâm trực diện, găm chặt chiếc xe bọc thép của Trịnh vào lan can cầu vượt rỉ sét Bình Triệu. Những tia lửa điện bắn ra tung tóe, rực sáng cả một góc trời đêm mưa axit.


"Đột nhập ngay!" Vy hét lên qua bộ đàm. "Hệ thống phanh tự động của chúng đã bị khóa cứng vật lý vào lan can cầu, nhưng tường lửa của xe bọc thép chống hack tuyệt đối, tao không thể can thiệp từ xa!"


Minh đạp cửa xe nhảy xuống. Cánh tay cơ khí trái nặng nề buông thõng làm anh hơi mất thăng bằng, nhưng anh nhanh chóng dùng tay phải sinh học bám chặt vào thành xe bọc thép của Trịnh.


Ngay lập tức, tiếng còi báo động đỏ rú lên từ chiếc limousine. Trên bầu trời, hai chiếc drone tuần tra tầm cao hộ tống convoy lập tức hạ độ cao, thấu kính camera hồng ngoại của chúng khóa chặt vào bóng đen của Minh.


*Hưu! Hưu!*


Những luồng đạn laser đỏ rực xé toạc màn mưa, bắn xối xả xuống nóc chiếc xe tải dọn rác của Bình. Lớp thép rỉ sét bị đốt cháy xèo xèo, bốc khói khét lẹt.


"Đại úy Phong đang phản công!" Vy cảnh báo. "Tiểu đội đặc vụ bọc thép của hắn đang di chuyển từ hai đầu cầu vượt! Mày chỉ có ba mươi giây trước khi chúng khép chặt gọng kìm!"


Minh cắn răng chịu đựng cơn đau nhức nhối ở tủy sống. Bằng tay phải sinh học duy nhất còn hoạt động, anh rút khẩu súng xung điện từ (EMP) tự chế—thiết bị thô sơ chắp vá từ linh kiện xe điện cũ—nhắm thẳng vào hai chiếc drone đang lao xuống.


*PHẠCH! PHẠCH!*


Hai luồng sóng điện từ màu xanh lam phóng ra từ nòng súng thô kệch. Luồng năng lượng cực đại quét qua không khí, làm tắt phụt hệ thống định vị của hai chiếc drone tuần tra. Chúng khựng lại giữa không trung, động cơ phản lực chập điện nổ lách tách rồi rơi tự do xuống lòng sông hóa chất phía dưới.


"Mười lăm giây!" Vy đếm ngược.


Ngay lúc đó, từ dưới gầm chiếc xe bọc thép bị móp méo, một bóng dáng nhỏ thó bôi đầy dầu máy đen nhẻm trồi lên. Đó là Bé Đen. Đứa trẻ trinh sát đường ống đã chui lọt qua đường ống thông gió bị hỏng của xe bọc thép từ trước cú va chạm. Bé Đen dùng một thanh sắt nhỏ bẻ gãy rơ-le khóa cơ học của cửa sau, đẩy mạnh cánh cửa ra từ bên trong.


"Anh Lam! Vào đi!" Đứa trẻ hét lên rồi nhanh chóng lướt xuống gầm cầu trốn thoát.


Minh lao vào khoang lái limousine. Nhưng ngay khi chân anh vừa chạm vào thềm xe, một loạt đạn súng trường xung điện từ nổ súng xuyên giáp vang lên từ phía đầu cầu.


*Pằng! Pằng!*


Một viên đạn bắn trúng bả vai cơ khí trái của Minh. Lớp sợi carbon bọc graphene bị xé toạc một mảng lớn, để lộ những bánh răng thép bên trong đang rít lên chói tai do ma sát vật lý. Cú va chạm mạnh suýt chút nữa đã hất văng Minh ra khỏi cửa xe, khiến tủy sống anh dội lên một cơn co thắt thần kinh đau đớn tột cùng.


"Lực lượng của Đại úy Phong đã áp sát!" Vy hét lên trong tuyệt vọng. "Giáp bọc thép của chúng chống EMP tuyệt đối, súng của mày vô dụng với chúng!"


Minh nhìn qua mắt kính HUD nhấp nháy sọc đỏ. Đại úy Phong đang dẫn đầu tiểu đội đặc vụ bọc thép tiến công bộ, những họng súng trường laser đã khóa chặt vào khoang lái.


Trong một khoảnh khắc tính toán của một cựu kỹ sư, Minh không bắn vào đặc vụ. Anh xoay nòng súng EMP tự chế, nhắm thẳng vào hộp nguồn điện xoay chiều cao áp chạy dọc lan can cầu vượt rỉ sét Bình Triệu ngay phía sau lưng tiểu đội Phong.


*BÙM!*


Phát bắn EMP kích nổ hộp nguồn, tạo ra một vụ nổ hồ quang điện (arc-flash) khổng lồ. Ánh sáng xanh trắng chói lòa bùng lên như một mặt trời nhỏ giữa đêm mưa axit, làm quá tải và mù hoàn toàn các mắt kính ngắm bắn và kính áp tròng HUD kỹ thuật số của tiểu đội đặc vụ bọc thép. Đại úy Phong và lính của hắn gầm lên phẫn nộ, buộc phải dừng lại che mắt.


Minh lợi dụng khoảng trống rực sáng đó, lao thẳng vào cabin limousine và đóng sập cửa thép lại.


Bên trong khoang lái ngập khói, Giám sát viên Trịnh đang co rúm người dưới gầm ghế, gương mặt béo múp xám ngoét vì sợ hãi. Nhưng ngón tay của y đang ấn chặt vào nút đỏ trên chiếc máy tính bảng chuyên dụng.


Trên màn hình võng mạc của Minh, dòng chữ cảnh báo màu đỏ của virus nhận thức nhảy lên điên cuồng:


[CẢNH BÁO: TIẾN TRÌNH TỰ HỦY DỮ LIỆU SINH HỌC ĐÃ ĐƯỢC KÍCH HOẠT. MÃ TRUY CẬP SINH TRẮC HỌC CẤP F SẼ BỊ THIÊU RỤI TRONG 15 GIÂY].


Minh lao tới, tay phải sinh học bóp chặt lấy cổ họng Trịnh. Nhưng gã giám sát viên nợ chỉ cười lạnh, đôi mắt y lộ rõ vẻ tàn bạo vô cảm của một kẻ đại diện cho tập đoàn.


"Mày không kịp đâu, gã mạo danh," Trịnh khè khè qua kẽ răng dính máu. "Mã bảo mật sẽ tự hủy... và chúng mày sẽ chết cùng đống rác rưởi này."


Bên ngoài, tiếng búa thủy lực của đặc vụ Phong bắt đầu nện rầm rầm vào cửa kính bọc thép của limousine. Tiếng thép rạn nứt báo hiệu chúng chỉ còn cách khoang lái đúng mười lăm giây.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!