Nhạc nềnDeep_Sea

Thân Phận Mượn Vay (Đặc Vụ Ngầm)

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit sực mùi lưu huỳnh gầm rú trên những mái tôn rách nát của Quận 9, quật liên hồi vào những tấm chì phế liệu bọc quanh căn phòng áp mái của Vy. Tiếng kim loại va đập trầm đục vang lên đều đặn như nhịp tim của một thực thể khổng lồ đang hấp hối. Bên trong, không khí nồng nặc mùi đồng rỉ, chì hàn và chất khử trùng rẻ tiền.


Minh lết từng bước nặng nề qua bậu cửa. Cánh tay cơ khí trái bọc sợi carbon bọc graphene đen mờ xù xì buông thõng hoàn toàn, bất động như một khối sắt chết. Vệt chém rách sâu hoắm ở khớp vai từ trận chiến trước vẫn rỉ ra từng giọt dầu thủy lực màu xanh lục dính nhớp, trộn lẫn với máu sinh học đỏ tươi từ vết thương chưa lành trên gò má trái. Pin sinh học Graphene: 0%. Hệ thống thủy lực bị khóa cứng hoàn toàn vật lý để chi giả nặng nề này không đung đưa vô thức.


Mắt trái của Minh bị mờ vĩnh viễn bởi một màng sương sọc đỏ của virus nhận thức. Cứ mỗi vài giây, một luồng xung điện từ gáy lại phóng thẳng lên đỉnh đầu, kéo theo những sọc nhiễu neon đỏ rực quét qua võng mạc, bóp méo tầm nhìn của anh thành những mảng sáng nhạt nhòa. Anh dùng bàn tay phải sinh học, run rẩy nhưng siết chặt, giữ lấy chiếc vali bảo ôn chứa Chất ổn định thần kinh Bio-Soma dòng lậu đặc chủng vừa giật được từ cống ngầm Chợ đen Linh Xuân.


Sáu Sâm bước vào ngay sau anh, hơi thở cô dồn dập qua bộ lọc khí của chiếc mặt nạ da báo dính đầy vệt dầu máy khô. Không nói một lời, cô giật lấy chiếc vali bảo ôn từ tay Minh, nhanh nhẹn đặt lên bàn kỹ thuật của Vy.


"Tránh ra, gã mạo danh," Sáu Sâm gằn giọng, đôi mắt trang điểm bằng phấn huỳnh quang nhấp nháy sắc xanh lục lạnh lùng dưới ánh đèn sợi đốt. "Nếu không tiêm liều Bio-Soma này trong vòng năm phút nữa, tủy sống của lão Sơn sẽ hoàn toàn bị hoại tử do phản lực dòng điện ngược."


Trên chiếc giường xếp rỉ sét ở góc tối, Bác sĩ Sơn đang nằm thoi thóp. Lồng ngực lão phập phồng yếu ớt dưới lớp áo blouse dính đầy vết dầu mỡ và máu khô. Mắt trái cơ khí hỏng hoàn toàn của lão liên tục rò rỉ một làn dịch vàng nhạt lẫn với máu thật. Sáu Sâm mở vali, rút ra một ống tiêm áp lực cao chứa dung dịch Bio-Soma màu xanh neon phát sáng ấm áp. Với sự chuẩn xác của một kẻ buôn dược phẩm lậu lâu năm, cô cắm thẳng mũi kim vào cổng truyền dịch sinh học dưới gáy Sơn.


*Xoẹt. Rít.*


Tiếng áp suất nén vang lên khô khốc. Chỉ trong vòng mười giây, tiếng thở khò khè của Bác sĩ Sơn dịu lại. Nhịp tim hiển thị trên màn hình CRT cũ kỹ của Vy bắt đầu ổn định ở mức sáu mươi nhịp một phút. Lão đã qua khỏi cơn nguy kịch, nhưng vẫn chìm sâu vào giấc ngủ mê mệt để phục hồi các thớ cơ tủy sống.


Sáu Sâm thở phào một tiếng đầy bất lực, cô quay sang nhìn Minh, rồi nhìn vệt dầu thủy lực xanh lục đang nhỏ giọt đều đặn từ bả vai trái của anh xuống sàn nhà bê tông nứt nẻ.


"Tao đã trả xong nợ mạng sống cho mày, Lam giả," Sáu Sâm lạnh lùng nói, thu dọn vali bảo ôn rỗng. "Lô Bio-Soma này đủ để giữ lão Sơn sống thêm một tuần. Nhưng còn mày... nhìn cái mắt trái và bả vai nát bấy kia đi. Mày không trụ nổi năm ngày nữa đâu trước khi virus nhận thức tự động xóa sạch vỏ não mày. Tao phải đi lá chân trước khi quân Hắc Long lùng ra chỗ này."


Nói xong, cô kéo kín mũ trùm đầu, lướt nhanh ra ngoài màn mưa axit, biến mất vào bóng tối của những con hẻm Quận 9.


Vy gõ phím cộc cộc trên chiếc Cyber-Deck tự chế bọc vỏ gỗ cổ điển, gương mặt cô tái nhợt dưới ánh sáng xanh lét của màn hình nứt vỡ. Đôi kính áp tròng HUD của cô liên tục nhảy những dòng code phân tích sóng não của Minh.


"Sáu Sâm nói đúng," Vy không quay đầu lại, giọng cô khàn đặc vì hít phải khí độc lưu huỳnh. "Mã độc của Tiến sĩ Vũ đang tự động phân rã cấu trúc nhận thức của mày. Để bẻ khóa và giải mã nó, chúng ta bắt buộc phải đột nhập vào Tháp trung trung chuyển Aras-Bio Quận 9. Nhưng an ninh ở đó yêu cầu quét sinh trắc học sâu cấp cao. Với danh phận kỹ sư bảo trì Cấp F lậu hiện tại của mày, mày sẽ bị hệ thống AI Mắt Quỷ nướng chín não ngay tại cổng quét vòng ngoài."


Minh lết thân xác kiệt quệ đến tựa lưng vào bức tường bọc chì. "Chúng ta cần một danh phận giả cấp cao hơn. Một tài khoản bảo mật Cấp E."


"Tao đã tính toán rồi," Vy quay lại, đôi mắt sắc sảo nhíu chặt. "Có một kẻ sở hữu quyền truy cập Cấp E đang di chuyển ngay trong Quận 9 đêm nay. Giám sát viên Trịnh. Gã đại diện cho công ty tài chính tiêu dùng nhận thức của Aras-Bio, chuyên đi điều hành các chuyến xe cưỡng chế nợ nhận thức để tịch thu ký ức của dân nghèo quá hạn. Nếu chúng ta đánh chặn được xe bọc thép của gã, tao có thể trích xuất vân tay sinh học và tần số sóng não của gã để nạp vào chip của mày."


"Đánh chặn một convoy bọc thép của tập đoàn?" Minh nhướng mày, vết rách rỉ máu trên gò má trái khẽ giật nhẹ. "Với một cánh tay cơ khí phế thải không pin và một hacker có chiếc Cyber-Deck đang bốc khói?"


"Chúng ta cần một chiếc xe tải nặng," Vy chỉ tay vào bản đồ holographic 3D mờ nhạt của quận hiển thị trên bàn kỹ thuật. "Và một kẻ biết rõ mọi ngõ ngách ngầm không có sóng định vị để vận chuyển thiết bị đánh chặn. Tao đã liên lạc với Tấn Bình. Gã lái xe dọn chất thải hóa học của quận. Chiếc xe tải dọn rác của gã có khoang ngầm chống quét sinh trắc học hoàn hảo."


***


Nửa tiếng sau, Minh và Vy luồn lách qua Đường hầm thoát nước ngầm số 4 tối tăm để tiếp cận bãi dọn rác thải hóa chất ngoại vi Quận 9. Mùi hóa chất tẩy rửa nồng nặc và hơi axit bốc lên nghi ngút từ những bể chứa lộ thiên khiến chiếc mặt nạ lọc khí đồng của Minh phát ra những tiếng rít cơ học nặng nề.


Tấn Bình đứng chờ họ bên cạnh chiếc xe tải dọn rác khổng lồ bọc thép rỉ sét bám đầy bùn đất axit. Gã là một người đàn ông trung niên béo lùn, mặc bộ đồ công nhân vệ sinh màu cam bẩn thỉu dính đầy vết hóa chất đục ngầu, tay cầm chiếc tẩu thuốc điện tử bốc khói xanh mờ.


"Lam?" Tấn Bình nhìn Minh với vẻ ái ngại khi thấy cánh tay cơ khí trái bị khóa cứng và vệt dầu xanh lục vẫn nhỏ giọt từ vai anh. "Mày trông như một đống sắt vụn chuẩn bị bị mang đi tiêu hủy hơn là một sát thủ bóng ma đấy."


"Tôi cần mượn chiếc xe tải dọn rác của ông đêm nay, Bình," Minh bước tới, giọng nói khàn đặc qua bộ biến âm của mặt nạ đồng. "Chúng tôi cần chặn đường một chiếc convoy bọc thép của Aras-Bio."


Nghe đến tên tập đoàn, Tấn Bình lập tức rụt cổ lại, gương mặt béo múp tái nhợt dưới ánh đèn neon lỗi của bãi rác. Gã lắc đầu nguầy nguậy, lùi lại hai bước.


"Mày điên rồi, Lam!" Bình xua tay liên tục, tẩu thuốc suýt rơi khỏi miệng. "Đột kích convoy của tập đoàn? Nếu tao bị bắt quả tang tiếp tay cho mày, Aras-Finance sẽ tịch thu giấy phép lái xe của tao ngay lập tức. Tệ hơn nữa, chúng sẽ cưỡng chế xóa sạch toàn bộ ký ức gia đình của tao để trừ nợ. Tao còn một người vợ mù và đứa con trai nhỏ ở Hẻm 108. Tao không thể mạo hiểm mạng sống của họ vì bất kỳ khoản Điểm tín dụng đen nào của mày!"


Minh định dùng Điểm tín dụng đen còn lại để mua chuộc, nhưng anh lập tức nhận ra: đối với những cư dân tầng đáy Quận 9, tiền tệ không có giá trị trước nỗi sợ bị xóa sạch nhận thức, bị tước đoạt đi những ký ức ấm áp cuối cùng về gia đình.


Vy bước lên, ngón tay thon dài lướt nhanh trên chiếc Cyber-Deck bọc vỏ gỗ. Đôi kính áp tròng HUD của cô sáng lên sắc đỏ neon lạnh lùng khi cô truy cập vào một tệp dữ liệu mật vừa hack được từ chi nhánh Aras-Finance.


"Bình," Vy nói, giọng cô trầm xuống đầy sức ép. "Ông nghĩ ông không mạo hiểm thì gia đình ông sẽ an toàn sao? Nhìn vào đây đi."


Cô xoay màn hình Cyber-Deck về phía Tấn Bình. Trên màn hình hiển thị danh sách đỏ của thuật toán tiêu hủy tự động do AI Thần Khuyết lập trình. Một cái tên được bôi đỏ nhấp nháy liên tục ở vị trí thứ mười bốn: *Nguyễn Tấn An—10 tuổi—Con trai Nguyễn Tấn Bình—Chỉ số tương thích chip: Thấp—Trạng thái: Chuẩn bị cưỡng chế xóa não để nạp nhận thức công nhân mới.*


Tấn Bình nhìn trân trân vào màn hình, chiếc tẩu thuốc điện tử rơi tự do xuống vũng nước axit sủi bọt dưới chân gã, phát ra một tiếng *xèo* nhỏ rồi tắt lịm. Gương mặt gã công nhân vệ sinh co rúm lại trong sự bàng hoàng và tuyệt vọng tột cùng.


"Không... không thể nào..." Bình lắp bắp, hai tay run rẩy bấu chặt lấy thành xe tải bọc thép. "Thằng bé mới mười tuổi... Nó chưa từng vi phạm điểm công dân... Tại sao?"


"Vì thuật toán AI của tập đoàn đã đánh giá con trai ông là một vật thể sinh học vô dụng, không mang lại lợi nhuận cho tháp thượng tầng," Vy nói, lời nói lạnh lùng như một nhát dao phẫu thuật. "Chuyến xe cưỡng chế nợ của Giám sát viên Trịnh đêm nay di chuyển vào Quận 9 chính là để thu gom mười lăm đứa trẻ đầu tiên trong danh sách này. Con trai ông nằm trong số đó."


Tấn Bình quỵ gối xuống nền đất dơ bẩn bám đầy bồ hóng, hai tay ôm lấy đầu, tiếng khóc nghẹn ngào phát ra qua bộ lọc khí của mặt nạ rẻ tiền. Sự bất lực tàn bạo của nền kinh tế nhận thức thế chấp đang đè bẹp một người cha nghèo khổ ngay trước mắt Minh.


Minh chậm rãi bước tới, quỳ một chân xuống bên cạnh Tấn Bình. Anh đặt bàn tay phải bằng xương bằng thịt của mình lên bả vai run rẩy của gã công nhân vệ sinh. Sự ấm áp từ bàn tay sinh học duy nhất còn lại của anh dường như mang theo một mỏ neo nhân tính giữa thế giới cơ khí vô cảm này.


"Bình," Minh nói, giọng anh không còn là giọng khàn đặc giả dạng của sát thủ Lam, mà mang theo sự điềm tĩnh, kiên định của cựu kỹ sư trưởng hệ thống Nguyễn Minh. "Tôi từng là kỹ sư hệ thống của Aras-Bio trước khi bị tẩy não. Tôi biết rõ cấu trúc cơ sở dữ liệu của Tháp trung chuyển Quận 9. Một khi thâm nhập thành công vào máy chủ lõi bằng mã truy cập của Trịnh, tôi hứa sẽ truy cập trực tiếp vào phân vùng nợ của chi nhánh và xóa sạch hoàn toàn hồ sơ nợ cũng như danh sách cưỡng chế của con trai ông."


Tấn Bình ngước khuôn mặt đầy nước mắt lên nhìn Minh qua lớp kính bảo hộ mờ sương. "Mày... mày có thể làm được điều đó sao? Xóa sạch dữ liệu của tập đoàn?"


"Tôi đã tự tay thiết kế nên một phần hệ thống bảo mật của chúng," Minh nhìn thẳng vào mắt Bình, ánh mắt gãy gọn, không một chút do dự. "Tôi không dùng bạo lực để ép ông. Nhưng đây là cơ hội duy nhất để ông tự tay cứu lấy linh hồn của con trai mình. Cho tôi mượn chiếc xe tải, và cung cấp sơ đồ lộ trình ngầm của convoy bọc thép."


Sự giằng xé nội tâm dữ dội hiện rõ trên gương mặt co rúm của Tấn Bình. Nỗi sợ hãi tột cùng trước quyền lực tối cao của tập đoàn Aras-Bio đang đấu tranh quyết liệt với bản năng bảo vệ gia đình của một người cha.


Cuối cùng, Bình nghiến chặt răng đứng dậy. Gã đấm mạnh bàn tay múp míp vào thành xe tải.


"Được! Tao tham gia!" Bình gầm lên qua bộ lọc khí. Gã thọc tay vào túi bộ đồ bảo hộ dính đầy hóa chất, rút ra một thẻ nhớ analog cũ kỹ bọc chì bảo vệ. "Đây là sơ đồ đường ống thoát nước ngầm số 4 và lộ trình di chuyển ngầm của xe bọc thép Giám sát viên Trịnh. Bọn chúng luôn đi qua các đường hầm kỹ thuật dưới lòng đất để tránh sự chú ý của các nhóm kháng chiến vòng ngoài."


Vy nhanh chóng nhận lấy thẻ nhớ, cắm vào Cyber-Deck để đồng bộ hóa dữ liệu lộ trình. Những đường mạch ảo màu hồng phát sáng chạy dọc võng mạc của cô, vẽ nên một sơ đồ đánh chặn hoàn hảo.


"Kế hoạch đã thiết lập thành công," Vy nói, đôi kính áp tròng HUD nhấp nháy liên tục. "Chúng ta sẽ chặn đứng xe bọc thép của Trịnh tại giao điểm ngầm dưới cầu vượt Bình Triệu vào đêm mai."


Tuy nhiên, ngay khi Minh định quay lưng để chuẩn bị thiết bị, Tấn Bình đột ngột nắm lấy bả vai bọc carbon rách nát của anh. Ánh mắt gã công nhân vệ sinh bộc lộ một nỗi sợ hãi sâu thẳm mới.


"Lam, nghe tao cảnh báo đây," Tấn Bình nói, giọng gã run lên bần bật. "Xe bọc thép của Giám sát viên Trịnh không bao giờ di chuyển một mình trong đêm thiết quân luật đâu. Luôn có một tiểu đội đặc vụ bọc thép tuần tra cơ động của tập đoàn hộ tống phía sau. Và kẻ chỉ huy lực lượng truy quét đó đêm nay... chính là Đại úy Phong."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!